Chương 154: Tam đối thiên vạn


"Thật can đảm, ba người các ngươi chính là Hồng Quân, Nghịch Ương cùng Liễu Hàn Thư?" Thạch Nhược Tín từ trên cao bay tới, thanh âm vừa to vừa rõ để cho toàn bộ mọi người nghe rõ ràng.
"Hơn một ngàn vạn người, thật là ngoạn mục, hơn một ngàn vạn người này so với binh sĩ ở Tu la ma giới còn muốn mạnh hơn nhiều!" Hồng Quân đang quan sát hơn một ngàn vạn binh lính thần giới đội ngủ chỉnh tề, trong lòng âm thầm cảm thán.
"Ta là Nghịch Ương, xin hỏi các hạ là vị nào?" Nghịch Ương ngưng thần đề phòng, trong khi Thạch Nhược Tín nói chuyện hắn liền cảm giác được người này rất khó đối phó, ít nhất tuyệt đối thực lực không dưới hắn, đương nhiên với điều kiện Nghịch Ương không dùng Nghịch Ương nhất kiếm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Nguyên lai là Nghịch Ương lĩnh chủ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, tại hạ Thạch Nhược Tín, hôm nay vì ngàn vạn thần dân đã khuất của đệ nhất thần giới mà đến đây đòi công đạo."
"Ngươi chính là Thạch Nhược Tín!" Thạch Nhược Tín thanh danh tại mấy trăm thành trì xung quanh có thể xem là cao nhất, Nghịch Ương đã sớm nghe nói qua tên hắn, chỉ là không nghĩ tới có thể gặp hắn sớm như vậy.
"Chẳng lẻ còn có người giả mạo Thạch Nhược Tín ta sao?" Thạch Nhược Tín ha hả cười, hình dáng có vẻ tiêu sái vô cùng.
"Thạch thành chủ, người của Thái Bình Thành đã chạy hết!" Thám tử Liên Vựng đã phát hiện Cửu Thiên mang theo hai trăm vạn quân đội thần nhân cuối cùng của Thái Bình Thành rút sạch, gấp đến độ Liên Vựng bất chấp Thạch Nhược Tín đang cùng Nghịch Ương nói chuyện, vội vàng truyền âm.
"Không cần phải quản bọn họ, ba người này mới là mấu chốt, chỉ cần bắt ba người này là đủ rồi, còn chín thành trì kia ta không để trong mắt." Thạch Nhược Tín mỉm cười, đối với chuyện Cửu Thiên dẫn người của Thái Bình Thành bỏ chạy căn bản không thèm để ý, Thạch Nhược Tín bất đồng với Liên Vựng bọn họ, mục tiêu của hắn chính là Hồng Quân. Hơn nữa, chỉ cần giải quyết ba người Hồng Quân, chín thành trì của đệ nhất thần giới xem như đã bị phá hủy một nửa.
"Thạch thành chủ, Hàn Thư mặc dù thời gian phi thăng không dài, nhưng cũng nghe được không ít đại danh của Thạch thành chủ ngài, tất cả mọi người kính ngưỡng Thạch thành chủ là anh hùng hào kiệt, không tưởng được chưa hỏi rõ trắng đen, mà đã vu hãm chúng ta."
"Hắn là Liễu Hàn Thư, vậy ngươi nhất định là Hồng Quân!" Thạch Nhược Tín không trả lời Liễu Hàn Thư, gắt gao nhìn chằm chằm Hồng Quân, trên người hắn có thể có thiên thần khí mà mình mơ tưởng lâu nay.
"Hồng Quân chỉ là một hạ phẩm thần nhân mới phi thăng, không đáng giá để Thạch thành chủ quan tâm!" Hồng Quân cười cười, lại nói tiếp, "Thạch thành chủ, còn chưa trả lời câu hỏi của sư huynh ta, như thế nào lại vu khống chúng ta?"
"Ồ, nói đùa, đệ nhất thần giới chín tọa thành trì bị các ngươi chiếm đoạt, chết mấy vạn thần nhân, chẳng lẻ chuyện này là chúng ta xuất ngôn hồ đồ sao?"
"Thạch thành chủ, chuyện này không thể nói như vậy được, chín tọa thành trì vốn thuộc đệ nhị thần giới chúng ta, các ngươi đệ nhất thần giới đã chiếm cứ không biết bao nhiêu ức năm, hôm nay chỉ là chúng ta thu hồi những gì thuộc về chính mình đó thôi!" Hồng Quân mỉm cười nói, lịch sử chín tọa thành trì này kể ra quá trình kiến thiết quả thật có đệ nhị thần giới tham gia, bất quá đây là chuyện đã rất lâu rồi. Hơn nữa, đệ nhất thần giới luôn luôn có thói quen chiếm cứ thành trì mà đệ nhị thần giới đã kiến thiết nên.
"Nguyên lai Hồng Quân được vô số người truyền tụng cũng chỉ là một tên tiểu phỉ, tất cả thành trì vẫn đều là của đệ nhất thần giới, đây là sự thật đã được công nhận, ngươi không thể nào đổi trắng thay đen được!" Thạch Nhược Tín ngữ khí chuyển sang lạnh băng, hai trăm vạn quân đội của Cửu Thiên đã toàn bộ triệt ly Thái Bình Thành, hôm nay Thái Bình Thành chỉ còn có ba người Hồng Quân mà thôi.
"Thạch thành chủ, không cần nói nhảm với bọn chúng, trực tiếp bắt chúng rồi đoạt lại chín thành này, tất cả những tên bạo loạn của đệ nhị thần giới toàn bộ xử tử!" Lý Phong hung hăng nói, hắn đã sớm nhìn ba người Hồng Quân không vừa mắt, hôm nay chỉ một phương thế lực của hắn đã có một ngàn ba trăm vạn, đối phương chỉ có ba người, trong lòng đã nhận định ba người Hồng Quân chết chắc.
"Ngươi là ai, dám khoác lác như thế, đoạt lại cửu thành, đồ sát đệ nhị thần giới thần nhân, chỉ bằng ngươi?" Liễu Hàn Thư lạnh lùng nói, một cổ sát khí trên người chậm rãi tràn ra, Nghịch Ương cùng Hồng Quân cũng lạnh lùng nhìn Lý Phong, theo như lời hắn, muốn giết hại người của đệ nhị thần giới, đã phạm vào điều kiêng kỵ lớn nhất của ba người.
"Lớn mật, đây chính là Hắc Phong Thành thành chủ Lý Phong đại nhân, mấy ngươi chết trước mắt mà còn dám quát tháo!" Lý Phong còn chưa nói, thuộc hạ của hắn đã lập tức nhảy đến, chỉ vào Liễu Hàn Thư mắng to.
"Quát tháo, ngươi nói ta quát tháo?" Liễu Hàn Thư sắc mặt biến đổi, chợt quát một tiếng, trừng trừng nhìn người nọ, tên thuộc hạ của Lý Phong bất quá chỉ là trung phẩm thần nhân, Liễu Hàn Thư phóng xuất cường đại thần lực thanh âm, lập tức khiến hắn lùi hơn mười bước, ói ra khẩu huyết.
"Thật không biết xấu hổ, đối với thuộc hạ cũng xuống tay, để ta tới kết liễu ngươi!" Lý Phong giận dữ, trước mặt mọi người Liễu Hàn Thư trực tiếp đả thương thuộc hạ hắn, cũng giống như đả thương hắn, Lý Phong kêu to, trên tay xuất ra thanh ngân đao, hét lớn xông ra ngoài.
Thấy Thạch Nhược Tín chỉ lạnh lùng nhìn Hồng Quân, đối với chuyện Lý Phong tự tiện tấn công không tỏ vẻ gì, tất cả mọi người yên lòng, nhất thời bước lên phía trước vài bước, chuẩn bị đồng loạt tiến lên bắt ba người, tranh thủ lập công.
"Không nên cử động, trước tiên để cho Lý thành chủ cùng Liễu lĩnh chủ quyết đấu!" Thạch Nhược Tín hét lớn một tiếng, tất cả mọi người vừa định quần công nhất thời ngừng lại, Hồng Quân cùng Nghịch Ương cũng thu hồi ý định chuẩn bị sử dụng thiên thần khí, đối phó với nhiều người như thế này, Hồng Quân đã âm thầm truyền âm cho Nghịch Ương cũng Liễu Hàn Thư, thiên thần khí chỉ nên sử dụng khi cần thiết.
"Tiểu tử, nạp mạng đi, ta cho ngươi vĩnh viễn biến mất!" Lý Phong lớn tiếng hô, thanh âm ác liệt, người cũng đã tới trước mặt Liễu Hàn Thư, Lý Phong hai tay cầm đao đột nhiên chém mạnh, một đạo ngân quang trực tiếp hướng Liễu Hàn Thư mà bổ tới, Lý Phong một đạo này dùng toàn lực, rất tự tin một đao đã đem Liễu Hàn Thư giải quyết.
Không một tiếng động, toàn trường tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn Liễu Hàn Thư, đao khí Lý Phong phát ra không biết đi đâu, mà hai tay cầm đao bị thiết quyền của Liễu Hàn Thư nắm chặt, ngân quang trên thanh đao rốt cuộc bị hãm không hạ xuống được.
Lý Phong trên trán toát ra mồ hôi lạnh, trong khi Liễu Hàn Thư khống chế tay hắn, đã đem thần lực toàn thân hắn cầm trụ, có thể nói, Lý Phong lúc này sanh tử tất cả đều nằm trong một ý niệm của Liễu Hàn Thư.
"Liễu, Liễu thành chủ!" Lý Phong ngẫn đầu nhìn Liễu Hàn Thư, hai mắt tràn đầy sự bối rối và cầu khẩn, chỉ thiếu nước quỳ xuống lạy Liễu Hàn Thư.
"Lý thành chủ, nếu còn có thể tới một thế giới khác, nhớ lấy một điểm, không nên tùy tiện xuất đầu!" Liễu Hàn Thư mỉm cười nhìn Lý Phong, hai tay phóng ra, Lý Phong từ không trung trực tiếp ngã xuống đất, chậm rãi biến mất tại thổ địa, Liễu Hàn Thư cuối cùng buông tay, linh hồn kim đan Lý Phong đã bị chấn vỡ.
Không nói gì, chính là không biết nói gì, ngân đao trên tay Lý Phong thành chủ chính là kiện thần khí, còn chưa có phát huy uy lực mà đã chết trong tay Liễu Hàn Thư, mà bản thân Lý Phong thành chủ cũng là thượng phẩm thần nhân, lại bị Liễu Hàn Thư một chiêu giết chết, tất cả mọi người đều không dám tin, kinh ngạc nhìn Liễu Hàn Thư.
"Sư huynh, vận dụng Đạo ngày càng thuần thục rồi!" Hồng Quân mỉm cười, hướng Liễu Hàn Thư giơ lên một ngón cái, Liễu Hàn Thư kiếm pháp mặc dù không bằng Nghịch Ương, chính là hắn đối với đại Đạo có một chút vận dụng, so với Nghịch Ương còn mạnh hơn, chỉ một chuyển động thân thể vô cùng đơn giản, Lý Phong có một thân lực lượng cũng một chút không dụng được.
"Thạch thành chủ?" Bốn mươi chín thành chủ còn lại bay đến bên cạnh Thạch Nhược Tín, Liễu Hàn Thư nhất chiêu giết chết Lý Phong để cho bọn hắn một rung động lớn, phải biết rằng Liễu Hàn Thư này chỉ là người yếu nhất trong ba người, hôm nay Liễu Hàn Thư cả thần khí còn chưa có sử dụng, trực tiếp giết chết Lý Phong sử dụng thần khí, bọn họ làm sao có thể không sợ hãi.
"Liễu Hàn Thư, Nghịch Ương, hai người này giao cho các ngươi, Hồng Quân giao cho ta, mặc kệ sử dụng phương pháp gì, các ngươi chỉ cần giết chết bọn họ!" Thạch Nhược Tín sắc mặt âm trầm, đối với cái chết của Lý Phong cũng có chút tức giận, cũng nhất thời khinh thường, không nghĩ rới Lý Phong trong chốc lát đã bị đối thủ nhất chiêu giết chết.
"Thạch thành chủ yên tâm, Nghịch Ương cùng Liễu Hàn Thư, hôm nay nhất định là ngày chết của bọn chúng!" Bốn mươi chín thành chủ đều nở nụ cười, chỉ cần Thạch Nhược Tín đáp ứng quần công, bọn họ căn bản không cần lo lắng nữa, thuộc hạ nhiều người như vậy đối phó với hai người, dù hai người có lợi hại đến đâu cũng đỡ không được ngàn vạn lần đại quân.
"Cao trưởng lão, lệnh cho tất cả mọi người đồng loạt đánh Hồng Quân, ba đại đội một vạn thượng phẩm thần nhân, đồng thời đánh chết hắn, một kích phải giết, không cho hắn có cơ hội phản kích!"
Thạch Nhược Tín vừa an bài bốn mươi chín thành chủ vừa truyền âm cho Cao trưởng lão, chính mình cũng gắt gao nhìn Hồng Quân, đợi sau khi người của bốn mươi chín thành chủ đối với Nghịch Ương cùng Liễu Hàn Thư xuống tay, người của hắn cũng lập tức xuống tay với Hồng Quân.
"Liễu Hàn Thư, ngươi bất quá chỉ là đệ nhất thần giới lĩnh chủ, đầu tiên là bạo loạn cướp đoạt Lạc Phượng Thành, bây giờ lại giết chết Hắc Mang Thành thành chủ, tội ác ngập trời, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"
Bốn mươi chín thành chủ đã điều động hai vạn thượng phẩm thần nhân cao thủ, một vạn thượng phẩm thần nhân đối phó một người, còn không tin bọn họ không chết được, trước khi động thủ, Vương thành chủ đại nghĩa lẫm liệt nói một câu, tựa như giết người vì chánh nghĩa là một việc rất bình thường.
"Sát!"
Liên Vựng hô to một tiếng, hai vạn thượng phẩm thần nhân đồng thời xuất động.
"Sát!"
Lần này đạo thanh âm "Sát" là do hai vạn thượng phẩm thần nhân đồng thanh phát ra, hơn một ngàn vạn binh lính đệ nhất thần giới đều bị âm thanh rung trời này làm chấn động, nhiệt huyết sôi trào, một vạn đối một, chênh lệch chiến đấu quá lớn như vậy, bọn họ chưa từng thấy qua.
"Hàn thư lão đệ, có tự tin không?" Nghịch Ương ha ha cười, thiên thần khí Hồng Quân cho hắn đã âm thầm chuẩn bị tốt, một vạn đối một, ngẫm lại tâm hắn có một cổ hăng hái.
"Nói thật, có tự tin, nhưng không lớn!" Liễu Hàn Thư cười khổ một tiếng, một vạn người, đều là thượng phẩm thần nhân ngang với hắn, nghĩ lại có điều bất hảo.
"Hàn Thư lão đệ, ngươi không thể so với sư đệ ngươi a, lúc trước, dưới một kiếm của Hồng Quân lão đệ, một vạn người chết hết hơn bảy ngàn, hôm nay chúng ta cũng có cơ hội như vậy, thử xem dưới một kiếm còn có bao nhiêu người sống sót a!" Nghịch Ương tiếp tục cười to, bay tuốt lên trời, một đạo kim quang nhất thời từ trên người Nghịch Ương phát ra, cả thiên địa đều bị đạo kim quang này chiếu rọi.
"Ngịch thiên!"
Nghịch Ương quát lên một tiếng lớn, trên tay đột nhiên xuất hiện một thanh kim kiếm, Nghịch Ương bên dưới kim kiếm giống hệt như thiên thần hạ phàm.
"Nhất kiếm!"
Kim kiếm đột nhiên vẽ lên trong không trung, một đạo giống như kiếm khí tìm phá không gian phát ra, từ hắn hướng tới một vạn thượng phẩm thần nhân bắn đi, phát ra đạo kiếm khí này, thần lực trong cơ thể Nghịch Ương cũng bị giảm đi ba thành, trong cơ thể có cảm giác trống rỗng, để cho Nghịch Ương rất không thoải mái, nhanh chóng bay trở về.

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/610