Chương 122: Phá thiên kiếm pháp


Xuất ra khối thần linh thạch, ngay lập tức bên cạnh Hồng Quân xuất hiện một trận pháp không gian. Trước mặt Hồng Quân giờ xuất hiện một thạch thai màu đen. Thạch Thai này chính là ngày xưa Tần Vũ đưa cho Hồng Quân đồng thời Tần Vũ còn tặng Hồng Quân luôn Toàn kính phá không chuy (???)
Năm đó Tần Vũ khi còn là một kẻ vô danh, một lòng nghiên cứu trận đạo. Giờ này cấp cho Hồng Quân hắc thạch thai, để cho hắn cũng một lòng nghiên cứu trận pháp, luyện khí chi đạo…mọi thứ Tần vũ có được khi xưa đều truyền lại cho Hồng Quân. Không những chỉ Tần Vũ mà còn KHương Lập cũng hết mực thương yêu đứa con chịu nhiều thiệt thòi này.
Tiếng rít vang lên, trong khi Toàn kính phá không chuy vây quanh Ô Diễm thạch thì chùy tử trong tay Hồng Quân phóng ra chính đạo lốc xoáy. Hồng Quân chỉnh tốc độ lúc nhanh lúc chậm, chỉ một hồi đã có vô số tiểu lốc xoáy hòa cùng hắc sắc thần hỏa bao vây lấy thạch thai. Hắc sắc thần hỏa cùng Toàn kính phá không chuy không ngừng bay vào Thần linh thạch khiến nó không ngừng thay đổi hình dạng.
Hồng Quân nhanh chóng phóng khối thần thạch lên thạch đài, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh tiểu Chuy Tử, đồng thời một đạo hắc sắc thần hỏa từ trong cơ thể bay ra, vây quanh thạch đài. Tiếp xúc với hắc hỏa, ….ô diễm thạch không ngừng thay đổi hình dạng.
" Hô" Hồng Quân hít một hơi, luyện chế thần khí chiến y không phải là chuyện đơn giản, chỉ cần lửa tôi (giống như tôi vôi héng) đã mất đi của Hồng Quân một năm. Bản thân Ô Diễm thạch đã chứa trong mình hắc sắc thần hỏa, với cảnh giới Hồng Quân ngày hôm nay không thể phát ra Bạch sắc thần hỏa, chỉ có thể dùng hắc sắc thần hỏa hòa tan Ô Diễm thạch kỳ thực là một điều cực kỳ khó khăn, cũng may hắn có Hắc sắc thần hỏa ngay cự ly gần phóng xuất nên có thể có những chút thành tựu. Kỳ thực khi luyện chế hắn cũng có chút hối hận, nếu mình có tu vi cao hơn thì có thể luyện chế thần khí hiện giờ có trình độ tốt hơn.
Suốt hai năm rưỡi thời gian, rốt cuộc đang từng bước cuối cùng hoàn thiện bộ thần khí chiến giáp, nhìn bộ chiến y trước mắt màu đen đang tỏa sáng, hơn nữa còn mang theo những điểm trắng sáng, mồ hôi trên đầu Hồng Quân không ngừng rơi xuống. Cuối cùng hắn nở nụ cười, là trung phẩm thần khí chiến giáp, nếu đánh giá với tu vi của Hồng Quân hiện thời thì quả thật xứng đáng tự hào. Dỡ bỏ trận pháp không gian, Hồng Quân mang bộ chiến giáp ra khỏi mật thất, chỉ còn nửa năm nữa là ngày Nghịch Ương cùng Liêu Kiệt quyết chiến, thời gian này chính là để cho Nghịch Ương có thể làm quen với công kích và sự phòng ngự của chiến giáp.
Thủ lĩnh phủ đại sảnh, Nghịch Ương không ngừng đi qua đi lại, khi thì nhìn ngắm sắc trời…sắc mặt có vẻ có chút hồi hộp, lo lắng.
" Hoa" tiếng cửa mở vang lên, Hồng Quân cầm thần khí chiến y đi tới đại sảnh, hắn nhìn thấy thần sắc của Nghịch Ương thì không khỏi mỉm cười "Nghịch Ương thủ lĩnh, không phụ lòng tin của lão, ta đã luyện thần khí chiến y cho lão rất tốt."
Hồng Quân đột nhiên xuất hiện, Nghịch Ương nghe được tin tức đó thì không có vẻ gì là hưng phấn, ngược lại lão rất ngạc nhiên, sửng sốt…như là lần đầu tiên lão thấy Hồng Quân.
" Luyện tốt lắm?" Nghịch Ương do dự hỏi.
Hồng Quân không trả lời mà chỉ mỉm cười gật đầu, nhưng điều này cũng là đủ rồi.
Xong Hồng Quân dám chắc. Nghịch Ương ngay lập tức hưng phấn hẳn lên, bay nhanh đến bên cạnh Hồng Quân, tay cầm lấy chiến y đồng thời một giọt máu bay thẳng tới chiến giáp.
Trong nháy mắt, Nghịch Ương trên mặt có chút cứng đờ nhưng ngay lập tức lão trở nên hưng phấn, quả thực khó có thể hình dung. " Ha ha ha, đúng là Thần khí chiến y. Quả nhiên là trung phẩm thần khí chiến y, còn có…thần hỏa lĩnh vực, quả nhiên là thần hỏa lĩnh vực"
Nhìn Nghịch Ương lúc đó ngay cả bản thân Hồng Quân cũng có chút sửng sốt, hắn mặc dù biết đây là trung phẩm thần khí chiến y, nhưng cũng không nghĩ tới trong thần khí chiến y còn có thần hỏa lĩnh vực. Ngẫm lại, hắn thấy rằng trong Ô DIễm thạch đã ẩn chứa thần hỏa màu đen. Nghĩ thông suốt nguyên nhân, Hồng Quân cuơif nhạt " Nghịch Ương thủ lĩnh, chiến giáp này có hài lòng không?"
" Hài lòng?" Nghịch Ương sững sờ, lão hưng phấn nói " Này, đây là tầng thứ bảy và bây giờ đã xuất hiện một kiện đệ nhất thần khí chiến y, chính…chính là trung phẩm thần khí, còn có đặc thù thần hỏa lĩnh vực…một kiện thần khí chiến y như thế này mà không hài lòng thì quả thực…"
Nghịch Ương không nói xong, bởi vì ngay cả bản thân lão cũng không biết hình dung bộ chiến y này như thế nào, cũng không biết tâm tình của mình như thế này như thế nào. Trung phẩm thần khí chiến y, hơn nữa còn có thượng phẩm thần khí Chiến Thiên thần kiếm, đừng có nói là Liêu Kiệt, kể cả hai huynh đệ Liêu Kiến cùng Liêu Kiệt có cùng nhau nhảy tới thì lão cũng không sợ.
" Tiểu tử…oh…không…Hồng Quân tiểu bằng hữu, có hai kiện thần khí này đánh thắng Liêu Kiệt quả thực rất dễ dàng, ngay cả hai Liêu Kiệt cũng không phải đối thủ của ta." Cầm hai kiện thần khí trong tay, tự tin của Nghịch Ương cực kỳ bành trướng, đồng thời lão đang xưng hô là "tiểu tử" bây giờ được chuyển ngay thành " Hồng Quân tiểu hữu".
Hồng Quân cười " Nghịch Ương thủ lĩnh, chi bằng chúng ta tìm một nơi nào thử xem thần khí chiến y này như thế nào?" Hồng Quân cũng muốn biết kiện thần khí do chính mình luyện chế cuối cùng phòng ngự đạt đến trình độ nào.
" Tốt, lão phu cũng đang có ý này, nào..đi theo ta" Nghịch Ương nói xong liền bay lên trời, hướng phía bắc của Thánh Giới thôn bay tới, ngay lập tức Hồng Quân cũng nhanh chóng đuổi theo.
Ở phía bắc Thánh giới thôn có một sơn cốc không người, Hồng Quân và Nghịch Ương đang lăng không đứng đối diện nhau.
" Hồng Quân tiểu hữu, sau này ngươi không cần phải gọi ta cái gì là…nghịch Ương thủ lĩnh, thấy lão phu chỉ cần gọi một tiếng Nghịch Ương lão ca là được." Tâm tình của Nghịch Ương giờ này thật là tốt.
" Được, Nghịch Ương lão ca huynh cũng không cần phải khách khí trực tiếp xưng hô đệ là Tiểu Quân là được" Hồng Quân cũng không phải là người coi trọng tiểu tiết, đối với vấn đề xưng hô hắn cũng không có ý kiến gì cả.
" Hảo tiểu tử, thống khoái, rất giống tính của lão phu…ra chiêu đi." Nghịch Ương ha ha cười nói.
Ngay lập tức một kiện thượng phẩm thần khí thiết côn xuất hiện trên tay, một lần nữa khi đạp nhập thần nhân cảnh giới hắn mới có cơ hội dùng lại Kinh thiên Nhất côn. Từ khi tới không gian này (tầng 7 này)cho tới bây giờ Hồng Quân chưa từng động thủ, rốt cuộc bây giờ đã có cơ hội.
" Lại là thượng phẩm thần khí?" Nghịch Ương con mắt sáng ngời, bằng vào nhãn lực của lão rất dễ dàng nhận ra trường côn trên tay Hồng Quân. Hơn nữa, tuyệt đối không phải là kiện lúc trước cấp cho mình xem, cứ như vậy mà nói, tiểu tử này có trong tay không chỉ là một kiện thượng phẩm thần khí, nếu bây giờ mà nói ra Hồng Quân còn nhiều hơn số đó thì có khi lão cũng không thể tin cho được.
" Kinh thiên ba mươi sáu côn" Đang trong khi Nghịch Ương kinh ngạc, Hồng Quân hét lớn một tiếng, ba mươi sáu đạo côn khí bàng bạc đãng đãng nhanh chóng bay tới người Nghịch Ương. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nghịch Ương thần sắc biến đổi, dù gì lão cũng đã từng tại Tiên Ma Yêu giới xưng hùng đương nhiên lão biết Kinh thiên côn pháp lợi hại, lão cũng không thể tưởng tượng được tên tiểu tử này có thể học được côn pháp biến thái đến như vậy. Cũng khó trách hắn ngay từ đầu không có nhòm ngó đến Phá thiên kiếm pháp.
Đối diện với ngập trời côn khí ngay cả người cũng không thèm nhúc nhích, chỉ là đột nhiên trên người xuất hiện màu đen quang mang giống như là màu đen của hắc vụ (mây đen) quỷ dị chính là trong màu đen quang mang này lại xuất hiện những điểm trắng.
" Uỳnh" kinh thiên ba mươi sáu côn đều là đánh lên người lão, chỉ thấy màu đen quang hoa lưu chuyển, kinh thiên ba mươi sáu côn đánh trên người của Nghịch Ương chỉ làm xuất hiện một vòng tròn sóng gợn, liền biến mất hầu như không có.
" Công kích thật mạnh, chiến y thật lợi hại" Nghịch Ương cảm nhận được công kích của Hồng Quân cực mạnh, nếu không kể thần khí tăng thêm lực công kích, một kích này có thể tuyệt đối ngăn cản trung phẩm thần nhân công kích…cũng khó trách người trẻ tuổi kia suýt nữa thì chết trong tay Hồng Quân. Tiểu tử này quả thật có một không hai, mà thần khí chiến y hắn luyện chế ra tiếp kinh thiên ba mươi sáu côn trên người mà một tia ba động cũng không có.
Thấy Thần khí chiến y có thể dễ dàng chống lại Kinh thiên ba mươi sáu côn của mình như thế, chính bản thân Hồng Quân cũng cảm thấy cao hứng.
" Kinh…thiên… tam …côn" Ba đạo côn khí cực kỳ bá đạo quét qua, không gian liền xuất hiện một trận rung động…Hồng Quân đã lâu không xuất thủ hôm nay chính là cơ hội của hắn. Nghịch Ương cảm nhận thấy mình là một thượng cấp thần nhân, lại có trung phẩm thần khí chiến y…có thể nói là một người tuyệt đối an toàn.
" Cái gì, đệ có thể sử dụng kinh thiên tam côn?" Nghịch Ương nhìn thấy Hồng Quân sử dụng kinh thiên tam côn, sắc mặt cũng không khỏi sững sờ, Kinh thiên tam côn trước đâu Đại viên hoàng sau khi luyện được kinh thiên tam côn có thể tuyệt đối ngạo thị Tiên Ma Yêu giới, Hồng Quân là thần nhân sử dụng Kinh thiên tam côn…ài,,..so với đại viên hoàng ở Tiên Ma Yêu giới tuyệt đối mạnh hơn mấy lần.
" Giảm đãng bát phương" Nghịch Ương trong tay cầm thần kiếm Chiến Thiên, sử dụng ngay chiêu thứ tám " Giảm đãng bát phương". Tám đạo kiếm khí hướng ba đạo côn khí bay tới, lão không muốn cho ba đạo côn khí này đánh vào trên người mình. Nghịch Ương mặc dù không tin ba đạo côn khí này có thể gây thương tổn được cho mình, nhưng lão lại nghĩ không biết ba đạo côn khí này đánh vào người mình…có thể làm cho thần khí chiến y tổn thương hay không? Lão thực không muốn thấy kết quả này.
" uỳnh" kiếm khí cùng côn khí cuối cùng va vào nhau, cuồng mãnh…từng đợt khí dư phát tán đánh vào một ngọn núi nhỏ, ngọn núi bị đánh cho "thất linh bát lạc" (giống như thất điên bát đảo ý mà – không còn ra hình ngọn núi nữa)thiếu chút nữa toàn bộ ngọn núi bị đánh nát. Hồng Quân cũng bị dư kình đẩy lùi về sau hơn một trăm thước mới dừng lại, ngược lại Nghịch Ương vẫn không có chút nào động đậy.
" Thống khoái, thống khoái, lão ca còn chưa động đậy một chút nào." Hồng Quân phi trở lại ha ha cười nói.
" Tiểu Quân, khả năng của đệ cũng khiến người ta giật mình à nha truyền thừa côn pháp của Viên hầu nhất tộc mà cũng học được, theo ta được biết chỉ có siêu cấp thần thú truyền thừa mới có tư cách được học, ngay cả Đại viên hoàng cũng chỉ luyện được Kinh thiên tam côn"
" Ha ha, tính toán làm cái gì, Nghịch Ương lão ca, tiếp đệ thêm chiêu này nữa." Hồng Quân vừa dứt lời, trường côn liền hướng về phía trước, áp lực từ trường côn đột nhiên tăng lên mấy lần. Nghịch Ương trong mắt đang còn tràn đầy kinh hãi, thân ảnh của Hồng Quân và thậm chí cả côn khí cũng đột nhiên mờ ảo hẳn đi xuất hiện liền bảy tám tàn ảnh. Đợi đến khi những tàn ảnh này hợp lại, trường côn sử ra ngay lập tức không gian chấn động…không ngừng hướng Nghịch Ương truyền tới.
Đồng thời trong tai của Nghịch Ương vang lên bốn chữ, bốn chữ khiến cho người ta kinh hãi " Kinh thiên nhất côn"
" Kinh thiên nhất côn, quả nhiên là kinh thiên nhất côn" Nghịch Ương ánh mắt lạnh lùng nhìn vào những chấn động không gian đang không ngừng truyền tới.
" Phá thiên nhất kiếm" Nghịch Ương khẽ quát một tiếng, trong tay thần kiếm đột nhiên chấn động, kiếm khí từ thân kiếm nhanh chóng ngưng kết, từ mũi kiếm bộc phát.
Phá thiên kiếm pháp cùng kinh thiên nhất côn cùng loại, cuối cùng cũng là một chiêu mạnh nhất, chiêu mạnh nhất nhưng lại là chiêu đơn giản nhất. Chỉ có một chiêu, nhưng một chiêu này so với tất cả các chiêu khác trước lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Đồng thời cũng là chấn động không gian, không có tốc độ kinh người không có thanh thế ầm ỹ mắt chỉ nhìn thấy hai luồng kình khí tại không trung sắp sửa va chạm không hề giống như những chiêu trước, hai chấn động không gian va vào cùng một chỗ, ngay cả tiếng vang cũng không hề có.

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/610