Chương 103: Chính là đi gây chuyện


Triệu Vân Hưng cho tới bây giờ cũng chưa có sử dụng qua tiên khí, trước khi chết ngay cả người tu chân cũng là không phải, sau đó tới vô danh không gian này cái gì cũng không có, tuyệt đại bô phận đế cấp cao thủ vẫn còn dùng các loại linh khí. Bất quá, hắn dù sao cũng là bảy cấp tiên đế, mặc dù chưa có sử dụng qua nhưng trên vũ khí phát ra khí tức đều bị Triệu Vân Hưng cảm nhận được.
Kinh ngạc, chậm rãi thu hồi nắm đấm, Triệu Vân Hưng nhẹ nhàng nói, "Tốt lắm, không cần thử nữa, ta đáp ứng cùng các ngươi hợp tác."
Triệu Vân Hưng nói những lời này, kể cả Lý Thanh Minh trong lòng cảm thấy sửng sốt, rồi lại có một chút không dám tin tưởng trố mắt nhìn Triệu Vân Hưng.
Thấy ánh mắt của bốn người, Triệu Vân Hưng nở một nụ cười khổ, "các ngươi cũng thấy được, ta vừa mới giết một người của thành chủ phủ, nói thật, ta bây giờ cần nhất là một thế lực cường đại trợ giúp," nói rồi ngưng một chút nhìn mấy người họ, "không có nghĩ đến, tại thế giới này các ngươi cũng có thể có tới trung phẩm tiên khí, hơn nữa chỉ nhìn trận thế hợp kích vừa rồi của cũng đủ biểu dương thực lực đại biểu của các ngươi."
Liễu Nhất Minh bị đánh bay ra ngoài bất đắc dĩ nói, "cho dù như thế chúng ta vẫn không phải là đối thủ của Triệu tướng quân."
"a a, có thể khám phá trận pháp hợp kích của các ngươi, sợ rằng cũng không có mấy người có thể nhìn thấu a, ta chính là một trong số đó a!" Triệu Vân Hưng thần bí cười cười nói. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com
Bốn người đều là một trận ngạc nhiên, không có nghĩ đến, trong mắt nhìn đối tượng cực kì khó có thể lôi kéo - Triệu Vân Hưng này, tuy nhiên lại thống khoái đồng ý hợp tác, kỳ thật đúng là hợp tác, mà không phải là chiêu lãm, để cho bọn họ đối với Triệu Vân Hưng thiếu rất nhiều phản cảm.
………..
Bước đi kế tiếp đúng như kế hoạch đã định ra, năm mươi năm công phu chiêu lãm, giết chóc, cơ hồ đã quét sạch tất cả chướng ngại, trong lúc đó cũng không có cùng thành chủ phủ phát sinh mâu thuẫn, có chăng cũng chỉ là một chút va chạm nhỏ, cũng không có dẫn đến đại quy mô quyết chiến, tuy nhiên có Bạch Vạn Kiếm thế lực đứng một bên tham lam theo dõi, hay là thế lực thành phủ chủ, Triệu Vân Hưng bọn họ đều không dám không đề phòng.
"Ta nói Khâu huynh, vị cao thủ mà ngươi nói khi nào có thể tới đây?" tại một tửu quán, Lý Thanh Minh lo lắng hỏi ba người Liễu Nhất Minh.
Khâu Nhân vẻ mặt cười cười, hiển nhiên chuyện này không có gì lo lắng, thần bí nói, "yên tâm đi Lý huynh, cũng nhanh thôi, đến lúc đó sẽ cho ngươi một chuyện kinh hãi a!" Khâu Nhân đã báo cáo với Hồng Quân, nhìn biểu hiện mấy năm nay của bọn họ, Hồng Quân tỏ vẻ rất hài lòng, năm năm sau sẽ mang theo Tôn Ngộ Không tự mình đến đây hỗ trợ, đến lúc đó bọn họ cũng sẽ được tưởng thưởng càng cao, tưởng thưởng càng cao đại biểu cho cái gì? Ít nhất cũng là thượng phẩm tiên khí a.
"yên tâm, yên tâm, ta như thế nào có thể yên tâm, chúng ta cùng thành chủ mâu thuẫn ngày càng cao, sợ rằng không tới hai mươi năm sau thành chủ sẽ cùng chúng ta toàn diện khai chiến, không sai, thế lực chúng ta bây giờ cũng rất mạnh, nhưng mà phải biết rằng thành chủ phủ, chín cấp tiên đế cao thủ cảnh giới có tới mấy trăm, chúng ta tuyệt đối không có khả năng đối chọi." Lý Thanh Minh rất lo lắng, nếu biết cục diện như thế này, không bằng lúc trước hắn đầu quân cho thành chủ còn muốn tốt hơn.
Liễu Nhất Minh một chút liền nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Lý Thanh Minh, cười nói, "Lý huynh, cứ yên tâm, ta dám cam đoan, ngươi tuyệt đối cảm thấy may mắn vì lựa chọn của chính mình, giống như là chúng ta vậy." Liễu Nhất Minh nói lời này rất đúng, lúc trước bọn họ cũng tưởng rằng mình đều bị Hồng Quân ép buộc phải phục vụ, nhưng tới hôm nay thật sự bọn họ một điểm cũng không cảm thấy hối hận, cũng không có gì gọi là oán hận.
"chỉ mong như vậy a!" Lý Thanh Minh ão não ngồi xuống, như thế nào cũng không rõ mấy tên này lại ung dung như vậy, đại sự sắp đến nơi mà một chút khẩn trương đều không có.
Năm năm thoáng chốc trôi qua, hôm nay Bạch Hổ Thành nghênh đón mấy vị khách nhân, một thân bạch y đích thị Hồng Quân, một thân hắc y La Băng, một thân hỏa hồng y Tôn Ngộ Không, còn có Huống Thiên Minh một thân bao phủ ngân quang, đoàn ngân quang nọ của Huống Thiên Minh còn tản ra một màu vàng sáng bóng.
Tôn Ngộ Không tính cách rất hào sảng, tựa hồ đi tới nơi nào đều không thể thiếu rượu, đến địa phương nào cũng muốn đi tới tửu lâu, Bạch Hổ Thành cũng không ngoại lệ.
"Ba" một tiếng thanh thúy vang lên, một cái vò rượu vỡ vụn ra, chất lỏng màu vàng chảy tung tóe, rồi sau đó một thanh âm vừa hắc ám vừa dữ dội la hét, "đây là cái loại rượu gì, mau mau đem loại rượu ngon nhất của điếm các ngươi tới cho lão Tôn!"
Ngoài dự liệu của mọi người, tiểu nhị của tiểu điếm không chút nào để ý đến Tôn Ngộ Không, mà là nhìn vò rượu bể tan tành trên sàn, lạnh như băng nói, "Vị khách quan, ngươi phá hủy vỏ rượu của chúng ta, lại còn đập bể bàn, việc này ta muốn ngươi phải bồi thường."
Tôn Ngộ Không sửng sốt, hắn đi đến nơi nào ăn uống cũng đều là như thế này, cái quái gì có bồi thường, lại còn có chủ quán nào dám để cho hắn bồi thường?
"Bồi thường?" Tôn Ngộ Không cười nhẹ, hình dáng có chút làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, "lão Tôn ta trước giờ đều như thế này, trước giờ chưa có cái chuyện gì gọi là bồi thường."
"Hừ" tiểu nhị nọ hừ lạnh một tiếng, khinh bĩ nói, "ta thấy ngươi cũng có chút bản lãnh, ta có thể nói cho ngươi hay, nơi này chính là tửu lâu của thành chủ phủ, đừng nói là ngươi, ngày cả Triệu Vân Hưng tướng quân cùng Bạch Vạn Kiếm tới làm hư đồ vật cũng phải bồi thường."
Thành chủ phủ, Triệu Vân Hưng? Hồng Quân nghe xong hai từ này hiển nhiên là sửng sốt.
Cái tên Triệu Vân Hưng này Hồng Quân đã nghe cha nhắc tới, theo như lời cha kể, một người tên là Triệu Vân Hưng tướng quân đối với việc khởi đầu tu luyện dẫn đến thành công sau này của cha có ý nghĩa rất lớn, nếu không phải vị tướng quân nghiêm khắc này, cha đã không có cách nào có nền tảng tu luyện Tinh Thần Biến công pháp, chứ đừng nói đến thành tựu hôm nay. "có lẽ là duyên phận bù đắp…" Hồng Quân âm thầm nghĩ, đồng thời cũng quyết định, mặc kệ có đúng hay không, mình nhất định phải tìm hiểu cho rõ.
Thành chủ chủ, Hồng Quân mấy người đến là tìm thành chủ phủ gây phiền toái, nếu thật sự tửu lâu này cùng thành chủ phủ có quan hệ thì tốt qua. Nghĩ vậy liền hướng Tôn Ngộ Không gật gật đầu.
Tôn Ngộ Không mắt thấy ám chỉ của Hồng Quân nhất thời hưng phấn đứng lên, trong nháy mắt một cây trường côn màu vàng xuất hiện trong tay hắn, gõ gõ trên tay, sau đó thuận tay vung lên, côn bổng màu vàng mang theo một mảng côn khí tàn phá tửu lâu, đương nhiên Tôn Ngộ Không cũng không có ra tay quá mạnh, trong tửu lâu nhiều nhất chỉ là bốn cấp ma đế, yêu đế, tự nhiên cũng không có bị đả thương. Nhưng bọn người ở tửu lâu đều biết, thành chủ phủ không có dễ gây sự, gây sự với thành chủ phủ lại càng không phải việc bọn hắn có thể, đối với những người này mà nói, trước mắt chỉ có một con đường, đó là, chạy, đương nhiên cảnh tượng hỗn loạn tiếp theo, căn bản là không tưởng tượng được.
"ngươi, ngươi … thật to gan …" tiểu nhị cũng sửng sốt, tửu lâu này từ khi thành lập tới nay, lại có người dám tới đập vò rượu, hủy bàn ghế, còn tàn phá tửu lâu, chẳng lẽ bọn họ không sợ chọc giận thành chủ sao?
"người nào, dám ở tửu lâu của thành chủ phủ gây sự, không muốn sống sao?" thấy ở đây xảy ra chuyện, mấy đại hán áo xám xông vào, nhìn quang cảnh trước mắt giận dữ quát.
"Hừ, mấy tên tiểu tạp ngư cũng dám tới đây quản chuyện của lão Tôn ngươi, không có thực lực mà muốn người ta chết?" Một phen thoại nói ra khỏi miệng, trong mắt mọi người Tôn Ngộ Không quả thực là vì sinh sự mà tới đây, điểm này bọn họ thật sự không có đoán sai.
"Các huynh đệ, lên cho ta!" đại hán ở giữa nghiến răng hô lên, Tôn Ngộ Không kiêu ngạo thật sự làm cho hắn nổi giận.
Bất quá, nghe những từ này làm Tôn Ngộ Không rất hưng phấn, những người kiêu ngạo, phần lớn là vì họ có bãn lãnh để kiêu ngạo, Tôn Ngộ Không chính là một người như vậy. Kim bổng trong tay liên hoàn bay múa, ngay cả Kinh Thiên thất thập nhị côn còn chưa có sử dụng, mấy đại hán đã bị đánh bay ra ngoài, không biết sống chết ra sao, chỉ để lại người vừa phát động mệnh lệnh, vẻ mặt hoảng sợ nhìn người một thân hồng y này, từ khi có thế lực thành chủ phủ đỡ sau lưng, đây là lần đầu tiên hắn có nỗi sợ hãi trong lòng.
Hồng Quân ở một bên cười cười, không có chút ý tứ ngăn cản nào, La Băng cùng Huống Thiên Minh vẻ mặt háo hức muốn xem náo nhiệt nhìn Tôn Ngộ Không biểu diễn.
"Bằng hữu, có chút quá đáng rồi a!" Một thanh âm già nua vang lên, một lão giả đầu bạc từng bước đi lên lầu.
Tôn Ngộ Không khóe miệng lộ ra một ý cười cợt, nhưng miệng lại nói, "cuối cùng cũng có người hiểu chuyện đến, mau nói nói, lão Tôn ta không có cần bồi thường tổn thất của các ngươi"
Lão giả nhìn người bốn phía, lại nhìn cảnh tượng xung quanh, trong lòng thầm hận, nhưng ngoài mặt không có chút nào biểu hiện ra, "nếu chiếu theo lý, ngươi đương nhiên là phải bồi thường, nhưng ngươi có thực lực, nên cũng không cần phải bồi thường, tửu điếm này ngươi cũng cứ tự ý phá. Nhưng ngươi ỷ có chút bản lãnh liền đi khắp nơi gây sự, có chút không hợp lý, thật không biết cha mẹ sư phụ ngươi lúc trước như thế nào giáo huấn ngươi."
Tôn Ngộ Không nghe lão giả nói chuyện thần sắc đột nhiên biến đổi, trong mắt sát khí đại thịnh, cho tới nay, Tôn Ngộ Không trong lòng hắn cha mẹ cùng với sư phụ đều liệt vào hàng cấm kị, bất luận kẻ nào cũng không được phép vũ nhục, lão giả trước mắt này lại không một chút bận tâm, một câu nói ra làm cho Hồng Quân bốn người nghe tê rần, nhìn Tôn Ngộ Không trong lòng nổi lên vô hạn sát ý.
Sát khí phát ra ngoài, trực tiếp bức lão giả cuống quýt lùi ra sau, trong lòng không ngừng kinh hoảng, "Thật mạnh đại sát khí, hơn nữa, tuyệt đối là đã giết vô số cao thủ mới luyện ra sát khí kinh khủng như vậy." Hôm nay lão giả rốt cuộc hiểu được chính mình không phải là đối thủ của người này, lập tức phát ra tín hiệu cầu cứu.
Tôn Ngộ Không không có để ý tới hành động của hắn, trực tiếp đi thẳng tới trước mặt lão giả, "cha mẹ cùng sư phụ ta đều đã chết, ngươi dám nói họ như vậy, ngươi cũng chuẩn bị chết đi." Tôn Ngộ Không nói, giơ lên kim bổng đập xuống, trong lúc Tôn Ngộ Không phẫn nộ, một côn này tuy không phải là Kinh Thiên côn pháp, nhưng trong đó lại ẩn chứa không gian pháp tắc, áp bách lão giả không thể nhúc nhích một phân hào, trơ mắt nhìn côn tử đánh xuống người mình.
"Bồng!" Theo côn khí bay ra tứ phía, thân thể lão giả bị Tôn Ngộ Không đập nát tứ phân ngũ liệt, linh hồn nguyên anh cũng bị côn khí trực tiếp đập nát vụn, một người tám cấp tiên đế đính phong cao thủ, ngay cả lực hoàn thủ cũng không có, bị Tôn Ngộ Không một côn trực tiếp đánh chết.
"Tốt lắm Tôn Ngộ Không, chúng ta có thể đi." Hồng Quân dụng thần thức tùy thời quan sát hết thảy xung quanh, nhìn sự việc hoàn toàn tiến triển theo ý mình, mục đích đã đạt được, ở lại chổ này cũng là lãng phí thời gian mà thôi.
Mục đích của Hồng Quân rất đơn giản, tạo ra mâu thuẫn cùng thành chủ phủ, để cho thành chủ phủ phải chú ý tới đoàn người của mình, vậy là đủ rồi. Trơ mắt nhìn màn biểu diễn này của Tôn Ngộ Không, cũng đích xác đạt tới hiệu quả như vậy, làm Hồng Quân khóc không được cười cũng không xong, chính là, hôm nay chú ý tới bọn họ, không riêng gì người của thành chủ phủ, mà còn có thủ lĩnh đông thành, Bạch Vạn Kiếm.

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #103


Báo Lỗi Truyện
Chương 103/610