Hồi thứ 3: Vạn hoa cung xảy chuyện quái dị


Rạng sáng hôm sau, Mạn Sương Sương tỉnh dậy thì nhận ra bản thân đang loã lồ nằm trên giường. Nàng kinh hãi vội kiểm tra hạ thể thì không thấy có biểu hiện gì. Mạn Sương Sương cố gắng trấn tĩnh nhớ lại mọi sự. Nàng mơ hồ cảm thấy đêm qua có một người đàn ông vào trong phòng nàng. Hơn nữa cái mùi cơ thể nam nhân nọ vẫn cuống quít nơi tâm tưởng mỹ nhân.
Làm sao Mạn Sương Sương có thể biết được bản thân nàng sau khi trúng phải độc thủ của lão Hồng diện dâm thần thì đã biến thành người khác. Đối với chuyện nam nữ chung đụng thân xác thì vô cùng nhạy bén. Chỉ cần một lần gần gũi với một nam nhân nào cũng có thể khiến nàng lưu lại ký ức trong đầu rồi.
Mạn Sương Sương mơ hồ nhớ lại đêm qua nàng đã được một nam nhân ôm vào lòng. Cái hơi hướng đó khiến cho nàng cảm thấy bứt rứt không yên. Cái lồn nàng bất giác rỉ rỉ ra một chất nước đặc dị. Hoá ra trong khi nàng nhớ đến cuộc gặp gỡ đêm qua thì hai ngón tay nàng đã chọc ngoáy vào lồn rồi.
Toàn thân Mạn Sương Sương chợt co lại, hạ thể nhổng cao. Hai ngón tay liên tiếp móc vào trong lồn. Cái miệng nhỏ xinh xắn bất chợt rên lên khe khẽ.
Mạn Sương Sương đang thủ dâm lấy một mình. Hành động của nàng khiến cho cơ thể bỗng chốc nóng lên như lửa. Mấy ngón tay móc vào lồn càng lúc càng hoạt động dồn dập. Toàn bộ thân trên của mỹ nhân liên tiếp uốn éo theo từng nhịp hoan lạc của hạ thể. Cơn sướng cứ mỗi lúc một tăng dần rồi bùng nổ lên một cách mãnh liệt không thể tưởng tượng ra được. Một dòng dịch chất bắn mạnh ra khỏi lồn nàng tưới hẳn ra sàn.
Thân hình Mạn Sương Sương đổ rục xuống giường trong cơn khoái sướng. Hai gò bồng đảo nàng nhấp nhô theo nhịp thở đứt quản.
Mạn Sương Sương sau cơn mê mụ liền từ từ tỉnh lại. Nàng vừa kinh hãi vừa xấu hổ khi nhớ lại chuyện thủ dâm vừa rồi. Có thể nói từ khi lớn lên đến nay, lần đầu tiên nàng mới làm nên một chuyện như vậy. Mạn Sương Sương vội vàng lấy khăn ra lau sơ toàn thân, rồi lau sạch chỗ bẩn lúc nãy do dịch chất nàng bắn ra. Rồi Mạn Sương Sương hối hả mặc lại y phục bước xuống lầu.
Lúc này mọi người đã ngồi hết ở trên sảnh lầu nhìn ra phía con đường lớn. Mạn Sương Sương thấy còn một chỗ trống liền ngồi xuống.
Chỗ ngồi của nàng không ngờ lại gần ngay cửa sổ và ở về cuối gió. La Linh lại ngồi phía đầu gió. Vì thế khi có cơn gió nhẹ thổi qua lập tức Mạn Sương Sương nhận ra ngay cái mùi đàn ông đêm qua đã lọt vào phòng nàng.
Mạn Sương Sương vội liếc nhìn về phía La Linh. Nàng đưa mũi hít nhè nhẹ vài cái như để khẳng định suy tưởng của nàng.
Đột nhiên, khuôn mặt của nàng chợt ửng đỏ. Mạn Sương Sương nhớ tới đêm qua nàng và chàng trai kia đã ôm ấp lẫn nhau trong lúc toàn thân nàng loã lồ trần trụi. Chàng có lẽ đã thấy hết những gì của nàng rồi.
La Linh thì vẫn cắm cúi ăn không để ý đến hành động khác lạ của người thiếu nữ. Nhưng ở bên cạnh chàng Bạch Thái Tiên Hồ lại không ngừng quan sát biểu hiện của hai vị cô nương Cao Thiên Nhạn và Mạn Sương Sương.
Nàng thấy Cao Thiên Nhạn hai mắt đỏ mọng, thần thái uể oải có vẻ như đêm qua đã mất ngủ. Còn thái độ của Mạn Sương Sương thì hết sức quái lạ, cứ thỉnh thoảng mỹ nhân lại liếc nhìn về phía La Linh với ánh mắt si mê, trìu mến.
Bạch Thái Tiên Hồ kinh hãi, ngấm ngầm thở dài:
- Thật không ngờ độc thủ của lão dâm tặc lại ghê gớm như vậy. Có lẽ hai thiếu nữ kia đã bị dâm dược khống chế rồi.
Sau bữa ăn, Bạch Thái Tiên Hồ kéo các mỹ nhân về lại phòng nàng. Rồi trước sự chứng kiến của tam vị cô nương, Bạch Thái Tiên Hồ kể lại tường tận mọi chuyện. Tất nhiên, chuyện đêm qua La Linh đột nhập vào phòng của Mạn Sương Sương thì nàng không dám nói ra vì e động chạm đến danh tiết của Mạn Sương Sương.
Cao Thiên Nhạn và Mạn Sương Sương đều kinh hãi, sững sờ khi biết chuyện. Cả hai bấy giờ mới chợt hiểu tại sao thân thể hai người trong đêm vừa qua lại trở nên quái dị như vậy.
Cao Thiên Tú sợ hãi nói:
- Hàn Linh tỷ (tên giả của Bạch Thái Tiên Hồ). Tỷ có cách nào cứu cho hai người không ?
Bạch Thái Tiên Hồ thở dài lắc đầu:
- Ta cũng hết sức bối rối. Có lẽ hai vị muội muội nên mau chóng tìm kiếm phu quân đi là vừa.
Mạn Sương Sương và Cao Thiên Nhạn trong lòng đang kinh hãi khôn xiết, xảy lại nghe Bạch Thái Tiên Hồ nói thế thì đều không khỏi đỏ cả mặt lên.
Hai nàng không nói, nhưng đều cảm thấy giải pháp này không ổn.
Mạn Sương Sương là Bang chủ một bang, đâu phải kẻ tầm thường. Nàng không thể tự nhiên chọn một người không xứng làm chồng cho được..
Còn Cao Thiên Nhạn thì mình mang đại nhiệm, lại phải có sự đồng ý của bề trên nên cũng khó mà tự quyết việc chọn chồng.
Bạch Thái Tiên Hồ thấy hai người có vẻ không ưng thì đứng dậy nói:
- Thôi ! Chuyện này các ngươi cứ tự quyết lấy. Ta cũng không biết làm sao.
Cao Thiên Tú dù sao cũng là người ngoài cuộc. Nàng tỉnh táo nhận thấy con người của Bạch Thái Tiên Hồ cao thâm khôn lường. Bây giờ nếu không nhờ vào tỷ tỷ này thì còn biết trông cậy vào ai.
Khi thấy Bạch Thái Tiên Hồ vừa định bỏ đi, Cao Thiên Tú vội vàng chạy theo kéo lại miệng năn nỉ:
- Tỷ tỷ ! Tỷ hãy ở lại trong này một lúc. Muội có điều muốn nói.
Bạch Thái Tiên Hồ không sao đừng được đành phải ngồi lại.
Cao Thiên Tú chấp tay vái dài rồi nói:
- Tỷ tỷ đã biết chuyện xin hãy giúp bọn muội thêm một phen. Hiện giờ trong ba người thì hết hai đã trúng phải độc thủ của lão dâm thần. Nếu bây giờ tỷ lại bỏ đi thì một mình muội biết xử sao đây.
Bạch Thái Tiên Hồ thầm biết khó mà dứt ra khỏi tình huống rối rắm này liền thở dài hỏi:
- Bây giờ muội định nhờ tỷ chuyện gì ?
Cao Thiên Tú vui mừng nói:
- Muội xin tỷ hãy giúp muội đưa gia tỷ và cô nương đây về núi. Biết đâu khi gặp mặt gia sư người sẽ có cách giải quyết chuyện này.
Bạch Thái Tiên Hồ nghĩ thầm. Hiện thời đệ tử yêu của nàng - Bạch Ngọc Tiên Tử không hiểu đi đâu. Vậy nếu nàng cùng La Linh đi với các vị cô nương kia hay tự mình đi một đường khác thì cũng chẳng khác gì nhau.
Vả lại lúc bấy giờ, hai người Mạn Sương Sương và Cao Thiên Nhạn thấy Bạch Thái Tiên Hồ im lặng thì sợ nàng từ chối nên cũng đồng loạt chấp tay đứng dậy nói:
- Xin tỷ tỷ trượng nghĩa giúp cho !
Bạch Thái Tiên Hồ đành cười gượng đưa tay đỡ lấy hai nàng trấn an:
- Thôi được rồi ! Chuyện này cứ thống nhất như vậy. Chúng ta hãy mau chuẩn bị hành lý lên đường thôi.
Đoàn người 4 nữ, 1 nam cưỡi ngựa lên đường. Họ mới đi được hơn chục dặm thì đã thấy có hơn 20 kỵ mã đứng chắn trên đường quan lộ.
Cao Thiên Nhạn nhận thấy bọn người này ai nấy đều mặc y phục của Thần đao đường, người người thần thái uy mãnh nên không khỏi kinh hãi trong lòng.
Trong bọn người thì Bạch Thái Tiên Hồ dầy dặn kinh nghiệm hơn cả. Nhưng nàng vốn ẩn cư lâu trong sơn cốc nên đối với thực lực của các Bang các phái hiện tại ra sao thì không thể so bì với Mạn Sương Sương thân đang là Bang chủ một bang.
Mạn Sương Sương để ý nhìn xem thì thấy bên Thần đao đường có 3 nhân vật rất lợi hại.
Người cởi con Bạch mã đứng ngay phía đầu đoàn người là Thần đao đường Bang chủ Thần đao tên gọi Thẩm Thăng, hiệu xưng Đao ảnh vô tình.
Hai người đứng sau, một người râu dài, lưỡng quyền nhô cao là Đại đao Mạc Triệu nổi danh võ lâm hơn chục năm nay. Người còn lại là thân thế còn đáng sợ hơn, chính là sư bá của vị Bang chủ tiền nhiệm tên gọi Thiết Độc Tẩu.
Bọn người Mạn Sương Sương đã tiến ngựa lại gần đối phương. Hai bên đều có vẻ dè chừng nhau.
Lúc này, tuồng như Thẩm Thăng đã nhận ra thân phận của Mạn Sương Sương nên hướng về phía nàng nói:
- Cô nương đây phải chăng là Huyết sát nữ - Bang chủ Huyết sa bang ?
Mạn Sương Sương lạnh giọng:
- Bản cô nương chính thị Huyết sát nữ. Thẩm bang chủ lẽ nào định lấy uy thế số đông ức hiếp chúng tôi.
Thẩm Thăng bật cười cuồng ngạo:
- Không dám, không dám. Tại hạ nghe danh Bang chủ Huyết sa bang đã lâu, không ngờ khi giáp mặt lại là một cô nương trẻ tuổi như vậy.
Mạn Sương Sương lên giọng:
- Chúng ta nước sông không chạm nước giếng. Cớ gì Bang chủ lại ngăn chặn chúng tôi.
Thẩm Thăng nhận thấy Mạn Sương Sương uy phong có thừa, nhan sắc lại xinh đẹp nên trong lòng đã ái mộ. Y nghĩ nếu thu phục được cô nàng trở thành nội tướng thì Bảng bang chẳng khác gì như hổ thêm cánh.
Đại đao Mạc Triệu thấy đối phương lời nói xấc sượt đối với Bang chủ thì nổi giận rút đao nhảy khỏi lưng ngựa quát:
- Huyết sa bang các ngươi xâm nhập phương nam đã huyết sát Tuỳ phong cốc, cướp đi Bảo mệnh linh đan của Tuỳ Linh đạo nhân. Việc đó chẳng lẽ lại bình thường ư ?
Mạn Sương Sương thấy đối phương có ý gây sự, vũ nhục bổn bang của nàng thì không khỏi tức giận nhảy ngay xuống ngựa nói lớn:
- Mạc các hạ. Chúng ta chẳng cần quanh co. Bảo mệnh đan đúng là do chúng ta ra tay cướp của Tuỳ Linh đạo trưởng. Nhưng việc này có liên quan gì đến Thần đao đường mà các hạ lại định ra mặt.
- Hừ, Bang phái các ngươi cố ý xâm nhập phương nam, lại giết người đồng đạo ở đây, cướp lấy bảo vật, rồi còn động thủ với người của chúng ta. Việc này chẳng lẽ không có liên quan ?
Mạn Sương Sương cười ngất chỉ tay về phía Đại đao Mạc Triệu lên giọng:
- Nói tới nói lui hoá ra cuối cùng chỉ là vì Bảo mệnh Linh đan. Bọn chúng ta đây không ai giữ linh đan cả, các hạ tìm lầm người rồi.
Thẩm Thăng thấy từ lời nói đến cử chỉ của Mạn Sương Sương đều cuốn hút y vô cùng. Bây giờ nếu không nhân cơ hội người mình đang đông bắt lấy cô ta thì còn đợi tới bao giờ.
Thẩm Thăng nghĩ vậy liền quát lớn:
- Mạn bang chủ đã xem thường người của chúng ta như vậy. Mạc các hạ cứ bắt lấy cô ta đi.
Đại đao Mạc Triệu hứng chí hú lên một tiếng. Tức thì đao ảnh trùng trùng nhắm người Mạn Sương Sương cuốn tới.
Mạn Sương Sương thấy tình thế không thể không đánh. Nàng nhảy lui ra một trượng rồi vung đồng bài đánh trả lại liền.
Hai người cuốn lấy nhau, giao tranh kịch liệt, lấy cứng chọi cứng, võ khí chạm nhau chát chúa.
La Linh thấy Mạn Sương Sương đấu như vậy khẽ cau mày. Bạch Thái Tiên Hồ cũng nhận ra điều gì liền nói khẽ:
- Cô nương ấy đấu như vậy thì làm sao chọi lại đối phương.
Hai chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú cũng đã xuống ngựa đứng gần hai người. Cao Thiên Tú nghe Bạch Thái Tiên Hồ nhận xét như vậy liền lớn giọng nói:
- Mạn tỷ tỷ chớ nên đối chọi với y. Nên dùng kỳ chiêu thủ thắng thì hơn.
Ở trong trận Mạn Sương Sương cũng đã nhận ra lối đánh của nàng không phù hợp. Nội lực đối phương cao hơn hẳn nàng. Lại có lợi thế về binh khí. Nếu thẳng thắn chọi nhau thì phần thiệt hơn sẽ thuộc về nàng. Vì thế, ngay lúc Cao Thiên Tú lên tiếng. Mạn Sương Sương đã trổ kỳ chiêu bức ép đối phương rồi xông vào áp sát.
Đồng bài của Mạn Sương Sương vốn chỉ dài bằng phân nửa thanh đao của Mạc Triệu. Vì thế khi nàng áp sát lại gần lão thì Mạc Triệu hết sức kinh hoàng vội vàng nhảy vọt ra xa.
Tuy nhiên, trong giao đấu, thời cơ hết sức quan trọng. Mạn Sương Sương đã có cơ hội thuận lợi nên đâu chịu dừng lại liền bám theo sát bên mình Mạc Triệu. Nàng đưa Đồng bài một tả một hữu đánh trên chặt dưới vào toàn những nơi yếu hại trên mình đối phương.
Phút chốc tình thế chuyển bại thành thắng. Bên phe Thần đao đường không khỏi có nhiều tiếng kêu kinh hãi nổi lên.
Thiết độc tẩu thấy Đại đao Mạc Triệu gặp nguy liền vung tẩu xông vào cuộc chiến. Phía bên này chị em Cao Thiên Tú và Cao Thiên Nhạn cũng vội vã nhảy ra ngăn lại. Hai nàng vốn cùng học một thầy, tâm ý tương thông nên ra tay hết sức nhịp nhàng ăn khớp. Điều này đi ra ngoài sở liệu của Thiết độc tẩu khiến lão không khỏi giận dữ quát mắng liên hồi.
Thẩm Thăng nhìn lại bên phe đối phương thì thấy chỉ còn một gã công tử yếu ớt và một vị cô nương xinh đẹp.
Y không biết hai người này là ai nên lên giọng hỏi:
- Nhị vị đây chắc là bằng hữu với Huyết sát nữ ? Xin hỏi quý vị tính danh là gì ?
Bạch Thái Tiên Hồ ghét đối phương đôi mắt như cú vọ. Nàng thấy gã cứ đảo mắt nhìn toàn thân nàng hoài thì cũng biết được rằng gã là một kẻ cuồng ngạo, dâm tặc nên hừ lên một tiếng nói:
- Bằng hữu thì sao ? mà không bằng hữu thì sao ? Các hạ định làm gì chúng ta ?
Thẩm Thăng cười khanh khách, liếc Bạch Thái Tiên Hồ một cái nói:
- Nếu nhị vị đã không phải bằng hữu với ả kia thì có thể tự tiện ra đi. Bằng nếu các vị có là bằng hữu của ả nọ đi nữa thì cũng chớ nên xen vào chuyện này.
Bạch Thái Tiên Hồ 20 năm trước đã luyện Ly hồn kiếm đến mức thập thành. Nàng theo La Linh rong rủi giang hồ và đụng độ với không ít cao thủ. Sau 20 năm lại nghe được mấy lời ngang ngược của Thẩm Thăng thì không khỏi nổi giận đùng đùng.
Bạch Thái Tiên Hồ trợn tròn mắt lên rút kiếm ra quát khẽ:
- Được lắm. Ngươi muốn ta không xen vào thì ta cứ xen vào. Ngươi định làm gì ta ?
Thẩm Thăng thấy nàng quá xinh đẹp, khi nổi giận lại càng điên đảo thần hồn khiến y cảm thấy mỹ nhân còn khuyến rũ hơn cả Mạn Sương Sương nữa
Thẩm Thăng cười lớn nhảy xuống ngựa bước lại bên đối phương. Trong tay gã đã có một thanh đao màu sắc óng ánh.
Bạch Thái Tiên Hồ không coi đối phương vào đâu. Nàng cười gằn nhìn Thẩm Thăng nói:
- Ta nhường các hạ ra tay trước.
Thẩm Thăng cười nham hiểm, miệng nói không dám, không dám. Nhưng trong khi lời nói của y chưa dứt thì đao quang của y đã tấn tới rồi.
Bạch Thái Tiên Hồ thi triển thân pháp né tránh. Nàng vung kiếm sử dụng các chiêu thức trong Ly Hồn Kiếm phổ phản công lại đối phương.
Thẩm Thăng vốn dĩ không ngờ nàng lại có kiếm pháp cao cường như vậy. Xung quanh người y dầy đặc những kiếm ảnh bao bọc trùng trùng khiến y phải vội vàng giỡ thế tuyệt chiêu Đao quang hiện ảnh lên để chống đỡ.
Đôi bên đang giằng co lẫn nhau thì La Linh chợt nhận thấy chiêu thức của Mạn Sương Sương yếu ớt hẳn đi. Chàng kinh ngạc chưa biết tại sao thì xảy thấy Cao Thiên Nhạn rú lên một tiếng nhảy lùi lại.
Thanh trường kiếm trên tay nàng bị Thiết độc tẩu đánh văng xuống đất. May mà trong lúc nguy cấp Cao Thiên Tú đã vung kiếm giải vây. Nếu không e rằng nàng không thể thoát khỏi độc thủ của đối phương rồi.
Còn trong cuộc Mạn Sương Sương thì sao. Hoá ra nàng gặp phải một tình huống vô cùng éo le. Hạ thể nàng trong lúc giao đấu chợt trở nên bức bối khó chịu. Cái lồn nàng cảm thấy ngứa ngáy vô cùng. Mạn Sương Sương phát giác ra bản thân nàng đang động xuân tình. Việc này nằm ngoài suy nghĩ của nàng khiến Mạn Sương Sương hết sức kinh hãi.
Đại đao Mạc Triệu nhận ra đối phương đột nhiên xuống sức thì hứng khởi vung đao tấn công tới tấp.
Tội nghiệp cho Mạn Sương Sương xuân tình phát động không đúng lúc. Võ công nàng cao nhưng lại không thể phát động khiến cho nữ nhân chỉ còn biết kinh hoàng thét lên một tiếng nhìn lưỡi đao của Mạc Triệu đang chém xuống.
Đột nhiên, ngay sau tiếng thét của Mạn Sương Sương thì có một bóng nhân ảnh lướt tới. Thân hình Mạn Sương Sương như bị gió cuốn lùi lại hơn 2 trượng. Lúc này Mạn Sương Sương mới phát giác ra nàng đang đứng tựa vào lòng của một chàng trai tuấn mỹ.
Mạn Sương Sương hai má đỏ bừng, thân hình như không có sức lực dựa hẳn vào lòng chàng trai trẻ. Đôi mắt nàng như có ánh lửa nhìn say đắm khuôn mặt anh tuấn của La Linh.
Đại đao Mạc Triệu đứng khựng lại đó trố mắt nhìn hai người. Gã kinh hãi trước thân pháp thần sầu quỷ khốc của chàng thanh niên xa lạ kia.
La Linh nhận thấy toàn thân mỹ nhân như không có sức lực tựa hẳn vào mình. Lại thấy mặt nàng đỏ bừng bừng thì chợt hiểu ra mọi chuyện. Chàng than thầm trong lòng rồi bỗng hú lên một tiếng lớn như rồng ngâm. Tay của chàng ôm lấy ngang hông Mạn Sương Sương rồi như một ánh chớp lướt tới bên Thiết độc tẩu đánh ra một chưởng.
Chưởng kình toả ra lạnh ngắt và mạnh kinh khủng khiến Thiết độc thủ kinh hãi nhảy bắn ra ngoài né tránh.
Tuy nhiên, Thiết độc tẩu vẫn bị chưởng lực đả thương. Cả người lão lùi ra sau hai trượng run lên cầm cập.
La Linh quát gọi mọi người rút lui rồi bế bỗng Mạn Sương Sương nhảy ngay lên ngựa.
Các nữ nhân đều vội vàng chạy theo. Tiếng ngựa hí vang lừng trong buổi chiều tà.
La Linh cho ngựa chạy trước nhưng rốt cuộc lại bị rơi lại đằng sau. Chàng khốn khổ trước sự tấn công như mê cuồng của Mạn Sương Sương. Hai tay người thiếu nữ ôm chặt lấy cổ chàng. Miệng nàng hôn tới tấp lên cổ, lên môi, lên khắp mặt La Linh khiến cho chàng chẳng còn nhìn thấy đâu là đường lối nữa.
Hai người giằng co lẫn nhau làm cho con ngựa hoảng kinh phóng mình chạy bất kể phương hướng.
Lúc La Linh điểm huyệt chế trụ được người thiếu nữ thì bóng dáng bọn người Bạch Thái Tiên Hồ đã biến mất.
Chàng kinh hãi dáo dác nhìn quanh thì ra bản thân đang ở trong một vùng rừng núi âm u. Cảnh vật xung quanh đã bị chìm đắm trong màn đêm từ từ đổ xuống.
La Linh thở dài thất vọng biết rằng khó mà tìm được đường ra trong cảnh trời tối như vầy. Chàng nhảy xuống dắt ngựa định tìm một chỗ trú tạm qua đêm.
La Linh dắt ngựa đi mãi. Gần hai canh giờ vạch lối tìm đường mà không sao tìm được chỗ trú chân nào khiến La Linh vô cùng thất vọng. Chàng đang định nghỉ chân một chút thì bỗng nghe có những âm thanh như tiếng đàn sáo vọng lại.
La Linh mừng rỡ nghĩ rằng nơi đó ắt hẳn có người. Chàng vội vàng kéo ngựa theo tiếng âm thanh nọ lần lần tìm tới.
Thì ra trong khoảng rừng cây rậm rạp hé lộ một sơn cốc kín đáo. La Linh kéo ngựa chui qua sơn cốc tiến dần vào.
Chợt có tiếng thanh âm nữ nhân thét lên lãnh lót. Rồi có bóng nữ nhân nhảy ra chặn ngay phía trước đầu ngựa.
La Linh không chút bối rối đưa mắt nhìn bọn nữ nhân.
Bọn nữ nhân này ai nấy đều tay mang trường kiếm, thân thủ nhanh nhẹn. Có vẻ như nơi này là chỗ trú ngụ của họ.
La Linh sợ bọn nữ nhân hiểu lầm liền lên tiếng trước:
- Nhị vị xin cho biết nơi này có chỗ nào nghỉ chân không ? Tại hạ bị lạc đường.
Đám nữ nhân im lặng một lúc. Rồi chợt có tiếng cười khẽ. Một cô lên tiếng:
- Công tử hẳn là người nơi khác đến. Vậy hãy vào trong này nghỉ tạm cũng được.
Nàng nói xong liền khoa tay cho các nữ nhân mở lối, đoạn tự mình đi trước dẫn đường cho La Linh.
La Linh thấy nơi đây có cái gì đó hết sức kỳ lạ. Chàng không hiểu tại sao lại cảm thấy trong dạ bất an.
Nhìn theo dáng đi uyển chuyển của nữ nhân trước mặt. La Linh đành dắt ngựa theo sau.
Hai người đi một lúc thì đến trước một căn nhà lớn. Đèn đuốc sáng trưng khiến La Linh cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Trong căn nhà tiếng đàn hát nổi lên hết sức cuồng loạn. La Linh vừa nghe đã thấy có gì đó quái dị. Nhưng bản thân chàng không sao cắt nghĩa được tại sao. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nữ nhân đi trước quay lại nhìn chàng cười rồi nói:
- Công tử hãy vào đây .
La Linh vội đỡ lấy thân hình Mạn Sương Sương khỏi lưng ngựa rồi bế nàng đi vào trong nhà.
Khi vào đến đại sảnh. La Linh kinh ngạc đến sửng người. Chàng không ngờ ở nơi u cốc hẻo lánh lại có nhiều thiếu nữ tuyệt sắc đến vậy.
Trong đại sảnh có một dàn ghế cao thấp đủ loại bao bọc xung quanh đại sảnh rộng lớn. Ở vị trí cao nhất có một thiếu nữ mình mặc cung trang, xinh đẹp vô cùng đang ngồi. Dọc hai bên ghế của thiếu nữ cung trang đều có rất nhiều thiếu nữ y phục đủ màu đang cầm đàn. Có lẽ âm thanh tiếng đàn hát là do bọn thiếu nữ này tạo nên.
La Linh vào đứng ngay trước cửa sửng sốt nhìn bọn nữ nhân xa lạ. Chàng cảm thấy bọn này ăn mặc hết sức cẩu thả, lộ hết da thịt ra ngoài thì hết sức lạ lùng.
Đám đông nữ nhân thấy có người lạ đến đều trố mắt ra nhìn. Trong sảnh đường lập tức trở nên hết sức yên tĩnh.
Thiếu nữ cung trang bật lên tràng cười khanh khách nghe như tiếng ngọc va chạm vào nhau. Nàng ngắm nhìn La Linh một lúc rồi quay sang phía nữ nhân dẫn đường, gật đầu khen:
- Tốt lắm, tốt lắm !
Nữ nhân tỏ vẻ vui mừng quỳ xuống cảm tạ rồi vội vã lui ra ngoài.
La Linh không hiểu chuyện gì đứng ngẩn ra nhìn.
Thiếu nữ cung trang chợt lên giọng:
- Bảo nhi ! Bảo Ngọc ! Mau mang ghế lại cho khách nhân.
Lúc này từ trong góc phòng một cánh cửa nhỏ mở ra. Hai người thiếu nữ tuổi trạc 14, 15 bưng ra hai chiếc ghế to.
Họ đặt ghế ngay phía đối diện với chỗ ngồi của Thiếu nữ cung trang rồi lặng lẽ lui gót vào trong.
La Linh bình tĩnh bước tới trước mặt Thiếu nữ nọ cất tiếng nói:
-Tại hạ vì lạc lối nên đến làm phiền ! Xin cô nương thứ cho tội đường đột.
Thiếu nữ cung trang nở nụ cười hàm tiếu, liếc chàng một cái nói:
-Không dám ! Mời khách nhân an toạ.
La Linh đặt Mạn Sương Sương ngồi tạm lên một chiếc ghế. Còn bản thân thì ngồi vào ghế còn lại.
Cung trang thiếu nữ quát gọi người mang trà và thức ăn đến. Nàng vừa mời khách vừa hỏi chuyện.
Hai người trò chuyện vui vẻ. Lúc này La Linh đã biết thiếu nữ cung trang nọ tên gọi Lý Ngọc Uyển, là chủ nhân ở đây. Còn Lý Ngọc Uyển cũng đã biết chàng là La Hán Linh và thiếu nữ cùng đi với chàng là Mạn Sương Sương.
Lý Ngọc Uyển sau khi ăn xong liền mỉm cười nhìn chàng hỏi:
-La công tử có muốn thưởng thức một trò vui không ?
La Linh ngạc nhiên vì ánh mắt của nàng có vẻ rất bí ẩn. Chàng chưa kịp nói gì thì tiếng đàn sáo đã nổi lên vô cùng khuyến rũ.
Rồi từ trong hai bên ngôi nhà, hai hàng thiếu nữ toàn thân bạch y trắng toát, vải phục mỏng manh từ từ tiến ra.
Các thiếu nữ vừa múa may theo nhạc điệu vừa từ từ cởi bỏ các vải phục mặc trên người. Tiếng đàn sáo cùng ánh đèn khi mờ khi tỏ khiến cho khung cảnh nơi đây trở nên vô cùng khích dục.
La Linh nhìn thấy thân thể các thiếu nữ lộ dần ra trần trụi thì không khỏi đỏ mặt lên. Chàng vội nhìn sang phía Lý Ngọc Uyển thì thấy nàng ta cũng đang để mắt nhìn chàng.
Lý Ngọc Uyển cười nói:
-La công tử thấy cảnh này ra sao ?
La Linh lúng túng nói:
-Có lẽ nên tạm ngưng thì hơn.
Lý Ngọc Uyển nhếch mép cười:
-Công tử hãy khoan. Vẫn còn nhiều trò nữa.
Bấy giờ từ trong góc cửa lại thấy có một đại hán thân hình lực lưỡng, toàn thân trần truồng nhưng cước bộ siêu vẹo bước ra. Khuôn mặt của gã hán nhân đỏ bừng như đang say rượu.
Hán nhân vừa bước vào phòng, tức thì các thiếu nữ loã thể nhanh chóng kéo tay y vào trong vòng múa.
Hai tay hán nhân vòng ra lúc chụp người này, khi chụp người kia, nhưng thuỷ chung gã không sao chụp được một vị cô nương nào.
Âm thanh tiếng nhạc càng lúc càng réo rắt. Quân tử kiếm của gã hán nhân đã dựng cờ cứng như que củi mà bản thân gã vẫn không tiếp cận được thiếu nữ loã thể nào.
La Linh chứng kiến cảnh đỏ kinh ngạc đến sững sờ. Chàng cố nén giận đưa mắt nhìn Lý Ngọc Uyển lúc này đang cười nghiêng ngả.
Lý Ngọc Uyển nín cười quay sang La Linh hỏi:
-La công tử thấy trò này thế nào ?
La Linh cố nén giọng nói:
-Tại hạ chẳng thấy có gì hay cả.
Lý Ngọc Uyển bật cười khẽ :
-Không sao ! Rồi sẽ có trò vui cho công tử xem.
Bấy giờ gã hán nhân trần truồng đã bị lôi đi. Tiến vào sảnh đường lúc này lại là hai thiếu nữ khiêng theo một khung cửa gỗ trên đó đang cột chặt một người.
La Linh không khỏi tò mò nhìn kỹ khuôn mặt của kẻ bị trói. Thì ra đó là một gã thiếu niên rất tuấn tú.
Cũng giống như hán nhân lúc nãy. Thiếu niên tuấn tú nọ cũng chẳng mặc quần áo gì. Lúc này, hai thiếu nữ đã đặt khung cửa gỗ xuống. Thiếu niên kia bị trói chặt vào cửa gỗ nên nằm ngửa ra trước mắt mọi người.
Các thiếu nữ loã thể vẫn tiếp tục múa may quanh y. Rồi bất thần các nàng đứng lại xếp thành một hàng. Bắt đầu là hai thiếu nữ đứng đầu. Một người tiến về phía thiếu niên đưa tay ra sức sục cặc cho y. Còn thiếu nữ kia lại bước đến hai chân giang ra, tay vuốt lớp lông lồn ngược lên rồi bắt đầu kê lồn ngồi xuống ngay chỗ miệng thiếu niên tuấn tú nọ.
Thiếu niên tuấn tú cố sức vùng vẫy nhưng vô vọng. Y tức tối bất thần kê miệng cắn ngay vào lồn thiếu nữ khiến nàng ta la lên ngồi bật dậy.

Hậu Cuồng Long Chưởng - Chương #3


Báo Lỗi Truyện
Chương 3/10