Chương 99: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã (Thượng)


Diệp Phàm cũng không quá lo lắng, Khối Lục Đồng này đang yên lặng nằm trong Khổ Hải của hắn, cho đến nay vẫn chưa có ai biết, cho nên điều này sẽ không gây phiền toái gì cho hắn cả.
"Hay là Trung Châu sẽ hợp tác với Đông Hoang, dù sao 2 bên cũng đều có Chí bảo bị chôn ở trong Âm phần."
"Theo truyền thuyết, Hoang tháp có thể đè chết tiên nhân, nếu như nó xuất thế, nhất định sẽ ổn định được Âm Phần của Đại Đế."
"Hoang Tháp lại ở ngay trong Âm phần, ngươi nói như vậy chính là làm khó rồi, hiện tại chưa có biện pháp nào phá vỡ được Âm phần của Đại Đế."
"Chí bảo của Trung Châu rốt cuộc là cái gì, tại sao lại thất lạc ở Đông Hoang chúng ta?"
"Trung Châu cổ lão có rất nhiều điều thần bí, có người nói chí bảo của bọn họ tồn tại cùng với thế gian, không phải những người như chúng ta có thể biết được."
"Hình như chỉ là một khối Tàn phiến thật lạc ở Đông Hoang chúng ta, còn cụ thể là cái gì, thì hầu như không ai biết."
Mấy vị tu sĩ vừa ăn vừa nghị luận, Diệp Phàm nghe được không ít tin tức hữu dụng.
"Đã hơn hai năm rồi, khu phế tích đó, thây đã chất thành núi, máu chảy thành sông, không biết đến khi có kết quả thì sẽ chết không biết bao nhiêu người nữa.
Bây giờ nghĩ lại, rất may chúng ta là tán tu tự do, nếu như ở trong 1 đại môn phái nào đó, nói không chừng cũng sẽ bị phái tới đó, chỉ cần tiếp cận cái Hắc Đàm kia, nhất định sẽ cửu tử nhất sinh."

"Các phái dường như đã chấp nhận kiến nghị của 1 Đại nhân vật, muốn dùng vô tận sinh mệnh để tiến hành huyết tế, mạnh mẽ mở ra cái Hắc Đàm kia. Ta có một loại dự cảm, không lấy được Hoang Tháp ra, thì Đông Hoang sẽ không được yên bình, nơi đó nhất định trở thành một ma thổ nhiễm máu. Yêu tộc Đại Đế quá là đáng sợ, sợ rằng năm đó hắn đã dự đoán được chuyện này, đúng là di họa vạn năm."
"Đúng vậy, rất nhiều Thánh địa và Thái Cổ thế gia nhất định phải đoạt được Hoang Tháp, nếu không thì nhất định không chịu dừng tay ."
Trong khi đó Diệp Phàm lại dễ đàng đoạt được khối Lục Đồng vào trong tay, hắn không có bất cứ ý muốn gì với Hoang Tháp, đây là đồ vật mà hắn không thể có được, chỉ cần có khối Lục Đồng trong tay là đã đủ rồi.
Hắn bây giờ đang lo lắng 1 chuyện, là làm thế nào có thể đi vào Thái Cổ cấm địa, hắn chắc chắn sẽ không tham gia chuyện đoạt bảo, chạy đi xa được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Ngay khi sắp rời đi, Diệp Phàm nghe được một tin tức trọng yếu, hắn bất động thanh sắc, một lần nữa ngồi xuống.
"Có mấy đại nhân vật của Thánh Địa và Thái cổ thế gia tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, họ muốn có chủ ý với Thái Cổ cấm địa."
"Không thể nào, có người dám xông vào ư? Từ xưa tới nay, người thăm dò vô số, nhưng không có 1 ai ngoại lệ, tất cả đều bị tiêu diệt sạch.
Năm đó, có một Tiên Môn Thánh Địa đạt tới thời kỳ vô cùng hưng thịnh, dốc hết toàn bộ lực lượng, tập trung mấy vạn tu sĩ cường đại xông tới, nhưng cũng chẳng phải đã bị biến thành tro bụi rồi hay sao, nơi đó đúng là địa ngục trần gian. . ."

"Thánh Địa bị biến thành tro bụi kia, nguyên nhân là do bọn họ quá tự phụ, muốn tấn công vào vực sâu, tiến vào nơi sâu nhất. Lần này các Thánh Địa và Thái cổ thế gia bất đắc dĩ phải làm như vậy, mấy đại nhân vật của họ sinh mệnh đang bị đe dọa, có ý muốn thu thập thần dược trên 9 ngọn Thánh sơn để cứu mệnh, không phải tiến vào trong vực sâu."
"Ta đoán những người đi vào đợt này sẽ bị diệt sạch, Thái Cổ cấm địa còn khủng bố hơn so với Âm phần của Yêu Đế!"
"Chuyện này cũng chưa chắc, từ xưa tới nay, vẫn có một số người thành công hái được Thánh Dược, đương nhiên cũng phải trả giá rất lớn, chúng ta không thể biết được. Chuyện của Thánh Địa và Thái cổ thế gia rất nhiều, bọn họ muốn đi hái thuốc, tất sẽ chuẩn bị chu toàn, lần này rất có hy vọng."
"Việc này đúng là 1 đại sự chấn động Đông Hoang, Thái Cổ cấm địa là một trong bảy đại sinh mệnh cấm địa của Đông Hoang, trải qua vô vàn năm tháng, cuối cùng cũng có người có chủ ý với nó rồi."
"Những Thánh Địa và Thái cổ thế gia này bao giờ xuất phát? Không bằng chúng ta cũng tham gia cho thềm phần náo nhiệt, khi bọn họ lên Thánh sơn, thu thập Thánh Dược, chúng ta chỉ cần ở vòng ngoài, hái 1 chút linh dược phổ thông, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu"
"Chắc phải chờ thêm 1 thời gian, hiện tại đây chính là thời kỳ nguy hiểm nhất của Thái Cổ cấm địa. . ."
Cuối cùng, Diệp Phàm cũng rời khỏi tiểu trấn, trong đầu hắn đang nhớ lại những gì mấy tán tu kia nói, hắn cảm thấy mình phải nghiêm túc suy nghĩ một phen.
"Cái sinh mệnh cấm địa này, nguy hiểm hơn ta nghĩ rất nhiều, lần trước có thể sống sót, chắc chắc phần lớn là do Chiếc quan tài đồng và 9 bộ xác rồng kia."
Diệp Phàm cũng không phi hành, mà đi về phía trước, trên đường đi hắn có đi qua đô thành của nước Yến.
Toà thành trì này vô cùng hùng vĩ, chiếm diện tích cực lớn, giống như Trường thành dài liên miên bất tuyệt, nằm chắn ngang ở phía trước.
Yến Đô vô cùng phồn hoa, nhìn dòng người tấp nập nhộn nhịp, Diệp Phàm có rất nhiều cảm xúc, 2 năm qua hắn chỉ tu luyện trong thâm sơn, sự nhộn nhịp va yên tĩnh là 2 thái cực đối lập.
Mỗi ngày chỉ đối mặt với thâm sơn, vách đá, thác nước, đột nhiên lại ở trong đô thành phồn hoa nhộn nhịp, đem lại cho hắn 1 cảm giác vô cùng thân thiết.
"Kim Ti mật tảo (1), vừa to vừa ngọt đây."
"Hương tô kê sí (2), không ngon không cần phải trả tiền."
"Quán bánh bao Trương thị, ngon như mỹ vị, mau tới thưởng thức đi."
"Băng đường hồ lô (3), một chuỗi chỉ mất một đồng tiền."
(1)Kim Ti mật Tảo: Táo ngọt vàng óng.
(2)Hương tô kê sí : Canh gà hương tô.
(3)Băng đường Hồ Lô: Kẹo hồ lô đường.
Các loại âm thanh mua bán không ngừng vang lên bên tai.
Trên những ngã tư đường phố còn có những người mãi võ, vây xung quanh 1 người lớn và 1 hài đồng.
Trước mỗi cửa hàng đều bày biện rất nhiều loại thức ăn, âm thanh mời khách ngọt ngào vô cùng.
"Tu luyện quá kham khổ, hồng trần nhiều quyến rũ. . ."
Diệp Phàm không khỏi có chút cảm khái. Hắn cảm giác những thứ này vô cùng sinh động và thân thiết, so sánh với sự kham khổ trong tu luyện, cuộc sống giản đơn này làm cho hắn vô cùng thích thú.
Thế nhưng, tâm trí tu luyện của hắn không thể dao động, bởi vì hắn muốn về nhà, trở lại nơi chôn rau cắt rốn của mình.
Đi đến thế giới này đã hơn 3 năm, sau khi kết thúc khổ tu, một lần nữa trở lại hồng trần, rất nhiều tình cảm ùa về trong lòng hắn, hắn không thể không nhớ tới cố hương. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Thời gian rất nhanh, ba năm rồi, không biết những bạn học khác ra sao. . ."
Diệp Phàm đầu tiên nghĩ đến là Bàng Bác, rất lo lắng cho hắn, sau đó nghĩ tới đám người Liễu Y Y, Trương Tử Lăng, Lâm Giai, Vương Tử Văn, Chu Nghị.
"Hay là, trước khi tiến vào Thái Cổ cấm địa, ta cũng nên đi thăm lại bạn học ngày xưa."
Hắn muốn đi thăm Liễu Y Y và Trương Tử Lăng, cách biệt hơn 3 năm, không biết cuộc sống của họ như thế nào.
"Đại ca ca. . . Muội đói lắm, mua cho muội cái bánh bao ăn đi, xin huynh đấy, muội đói lắm."
Đúng lúc này, Diệp Phàm phát hiện 1 người vô cùng bẩn thỉu, một cô bé mắt to, vô cùng tội nghiệp, ngửa đầu nhìn hắn, y phục trên người nàng đã rách nát, trên mặt đầy vết bẩn, chỉ có một đôi mắt rất trong trẻo.
Mỗi lần Diệp Phàm nhìn thấy cảnh tượng này, hắn đều có cảm giác chua xót, hắn mua mấy cái bánh bao nóng hổi từ cửa hàng bánh bao, dùng giấy dầu gói kỹ, đưa cho cô bé đáng thương, rồi lại móc ra hết tất cả số tiền trên người, nhân lúc người qua đường không chú ý nhét vào trong người nàng.
Mãi đến tận khi hắn biến mất ở trên đường phố, cô bé kia vẫn đang ngơ ngác xuất thần.
Diệp Phàm nhanh chân rời khỏi tòa thành thị này, phát hiện nơi đây gần Ngọc Đỉnh Động Thiên nhất, cách nhau cũng chỉ hơn 400 dặm, hắn nhớ tới, Liễu Y Y là đệ tử của môn phái này, cho nên quyết định tới nơi đó trước.
Yến quốc nam bắc dài hai ngàn dặm, đông tây dài ba ngàn dặm, Thái Cổ cấm địa ở vào trung bộ nước Yến, xung quanh có rất nhiều núi cao, Linh Khư động thiên, Ngọc Đỉnh động thiên… 6 môn phái này bao quanh khu vực ngoại vi của cấm địa.
Ngọc Đỉnh Động Thiên được rất nhiều tiên sơn bao quanh, mây mù lượn lờ, nhìn từ xa thì vô cùng huyền ảo, giống như một thế ngoại tịnh thổ.
Diệp Phàm đi tới sơn môn trước, hắn cảm giác được một khí tức an lành, nơi này non xanh nước biếc, thác nước chảy ầm ầm, cây cỏ tốt tươi, chim muông thông linh, dường như là một thế giới trong tranh.
Trước sơn môn của Ngọc Đỉnh động thiên, có một đầu dị thú đang thủ hộ, thân thể giống như mãng ngưu, đầu giống kỳ lân, thân thể dài đến tám, chín mét, đang nằm trong hồ nước, cặp mắt rất lớn lim dim, đưa ánh mắt bất thiện nhìn vào Diệp Phàm.
"Ngươi là ai, đến ta Ngọc Đỉnh động thiên có chuyện gì?"
Lúc này, đệ tử thủ hộ sơn môn cũng đã phát hiện ra hắn.
"Ta tới Ngọc Đỉnh động thiên là để thăm bạn."
Sau khi Diệp Phàm nói ra tên Liễu Y Y, thần sắc của đệ tử thủ hộ sơn môn hòa hoãn đi không ít, nói:
"Ngươi chờ ở đây, ta đi gọi người thông báo cho ngươi."
Nửa khắc đồng hồ sau, Liễu Y Y không xuất hiện, nhưng có một thanh niên tóc bạc đi tới, sau khi hắn thấy Diệp Phàm thì kêu lớn:
"Diệp Phàm, đúng là ngươi rồi!"

Già Thiên - Chương #99


Báo Lỗi Truyện
Chương 99/1896