Chương 885: Đại Địch Đều Hiện


Con cá sấu to lớn dài tới vạn trượng, giống như một dãy núi cảm ứng được uy áp Cực Đạo, đánh một đòn Thần Long Bãi Vĩ tới.

Thôn Thiên Ma Cái lóe lên ánh sáng đen, phun ra một luồng đế uy, đón lấy cá sấu khổng lồ, đồng thời tràn ra khí sát phạt, đập tan ánh sáng thần thánh của Thánh binh truyền thừa, biến nó thành những điểm sáng.

- Thánh thể Nhân tộc ở đây. Giết chết hắn đi.

Một vị lão sát thủ thét lên, phất tay một cái. Lập tức nơi nơi đều là người mặc hắc ỵ, bắt đầu tiến hành ầm sát.

Một luồng sáng đen lóe lên, giống như một mũi mâu màu đen bay tới, rung động boong boong, xuyên thấu hư không, quay xung quanh Diệp Phàm, thỉnh thoảng đánh tới.

- Trước mặt Đế binh mà cũng dám kiêu ngạo như vậy?

Thần sắc Đoạn Đức lạnh lùng, vừa rồi thúc giục một cái liền khiến rất nhiều hung linh sợ run, rơi rụng xuống, khiến cả ngọn núi cụt rung chuyển không ngừng.

- Dùng Thôn Thiên Ma Cái phòng ngự là được, không cần hao tâm tổn sức, không cần sợ lệ quỷ chạy mất. Những thứ này giao cho ta đối phó đi.

Hầu tử nói, đạo côn đảo qua. Thi thể hài cốt phía trước văng tung tóe. Sát thủ tới gần đều bị đánh chết hết.

- Graoo...

Con cá sấu khổng lồ màu vàng trên bầu trời kia ổn định thân hình, há mồm phun một cái, chấn động như sấm sét. Toàn bộ dãy núi đều lay động, cả một ngọn núi lớn tới vạn trượng trực tiếp nổ tung.

Trên bầu trời dày đặc những con cá sấu nhỏ bay tới, hóa thành một luồng kiếm quang màu đen, xuyên thấu hư không, ngay cả rất nhiều sát thủ cũng bị đâm thủng mà chết.

- Hắn thi triển bí pháp sao?

Đoạn Đức kinh hãi. Đây là Thần linh Vực ngoại, tất có thủ đoạn kinh thế, khiến hắn không thể không đề phòng.

Mi tâm Diệp Phàm bừng sáng. Một thanh huyết kiếm chỉ dài một tấc hiện ra, giống như huyết mã não, sáng như mây đỏ, trong suốt tươi mát. Đây là chiến lợi phẩm của hắn tại sa mạc Nam Vực — Luyện Ngục thần kiếm.

Vút!

Từng luồng huyết quang bay ra, hóa thành những luồng kiếm quang chìm sâu vào trong đàn cá sấu, chém ngang bổ dọc, đánh cho đám thần ngạc dữ tợn thành từng khối thịt dài nửa tốc, máu tươi đỏ lòm chảy xuống.

- Thánh thể Nhân tộc, ngươi chui đầu vào rọ rồi còn muốn sống rời đi sao?

Mười phương đều truyền tới tiếng la hét. Vô số cao thủ vọt tới.

Phụt!

Cả vạn cá sấu con bị chém thành thịt nát, hóa thành ánh sáng hừng hực, bao phủ lấy Diệp Phàm. Âm thanh hiến tế cổ xưa vang lên.

Một tòa Cổ Miếu màu vàng hiện ra, thần quang vạn trượng, chìm nổi trong máu huyết, tỏa ra khí thế uy nghiêm vô thượng, hóa thành thần năng vô lượng trấn áp xuống.

- Đây là huyết tế trấn áp.

Đoạn Đức biến sắc.

Diệp Phàm tế ra một đài trận, phía trên khắc dày đặc phù văn, có rất nhiều chỗ lõm, đặt vào rất nhiều Thần Nguyên. Đây là một tòa nguyên trận mà hắn phải khắc trong rất nhiều ngày mới thành, với năng lực của Diệp Phàm cũng phải khó khăn lắm mới hoàn thành nổi.

Hắn đứng lên trên đó, quát khẽ một tiếng.

- Úm.

Ngay sau đó, tất cả cổ phù trên đài trận sáng ngời lên, dung hợp vào một chỗ, cùng thúc giục chân ngôn của hắn, phóng đại ra vô số lần, vang lên giống như tiếng chuông khổng lồ.

Chân ngôn của Phật giáo vừa truyền ra, tòa cổ Miếu kia lập tức tan nát. Kim quang bên trong liền lộ ra hình dạng. Một Thần linh Vực ngoại hiển hóa ra.

Vút!

Đột nhiên một luồng thần quang bổ tới. Hắc Hoàng có dự cảm không tốt, phát động sát trận của Vô Thủy Đại đế, bắn ra một luồng sát quang, đánh cho kim thân mơ hồ kia lập tức thành hai nửa.

Trên vòm trời, thân thể con cá sấu khổng lồ màu vàng kia chấn động, hai mắt lóe lên hai luồng sáng u ầm, không lập tức phát động thế công mà cảm ứng dao động bốn phương.

- Thánh thể Nhân tộc ngươi rốt cục xuất hiện rồi. Ta đợi ngươi đã rất lâu. Đền mạng cho binh sĩ tộc ta đi.

Một tiếng rống như sầm rền truyền đến. Trên bầu trời xuất hiện một Đại yêu ma cái thế.

Một thân ảnh màu đen cường tráng, dường như có trể đỡ cả vòm trời, trên đầu có sừng, lưng đầu lông đen, giống như một tòa ma sơn đứng đó. Text được lấy tại http://truyenyy.com

Đây là một con Ngưu Vương khổng lồ, có chiến lực Vương giả, trừng đôi mắt lớn như chuông đồng, toàn thân bị ánh sáng đen bao phủ, cao tới mấy trăm trượng, đánh thẳng một quyền tới.

Đây là Vương giả của Đại Lực Ngưu Ma, không khác gì Ngưu Ma Vương trong truyền thuyết.

Hầu tử hét lớn một tiếng, thiết côn đen nhánh trong tay quét tới. Trên bầu trời lập tức truyền ra tiếng va chạm như sấm rền, đinh tai nhức óc.

- Đừng giết con man ngưu này. Ta rốt cục đã nhìn thấy vật cưỡi vừa ý rồi. Đây là chiến sủng của bổn hoàng về sau đó.

Hắc Hoàng âm thầm kêu lên.

Nó bắt đầu khống chế Pháp trận. Một sợi trật tự thần liên lóe lên, tràn về phía bầu trời, cuốn lấy con man ngưu cường tráng hơn cả man sơn màu đen kia.

- Ò ò...

Man ngưu rống vang mười phương. Hắn phát động sóng âm đáng sợ. Cùng lúc đó, rất nhiều kẻ địch xuất hiện, cùng đánh tới, bao gồm cả một số chủng tộc thái cổ cường đại.

- Huyết Điện giáng xuống.

Cường giả Huyết Điện Vương tộc xuất hiện. Mười mấy người cùng thi triển cấm pháp, thúc giục một toàn sát trận trấn áp xuống.

Ầm!

Cũng không biết có bao nhiêu tia chớp màu máu xuất hiện, mỗi tia đều do pháp tắc hóa thành, tạo nên một vùng thiên la địa võng, đan vào một nơi, đỏ tươi đẹp mắt, khiến người ta không thể mở mắt nhìn.

Không chỉ có Diệp Phàm chuẩn bị sát trận, cũng có người tới đối phó với hắn như vậy. Sát trận pháp tắc của Huyết Điện này vừa xuất hiện liền có thể giết chết vài Vương giả.

Nhưng nói lại không có hiệu quả đối với Thôn Thiên Ma Cái. Nửa kiện Đế binh này mặc dù không đầy đủ nhưng cũng chẳng thể bị đánh thủng. Từng luồng sáng đen tỏa ra, nặng nề di động, khiến toàn bộ Huyết Điện hóa thành sương mù.

Người của Huyết Điện tộc cảm thấy thật thất bại, giống như kiến càng lay cây, căn bản chẳng có cách nào đối kháng với nửa kiện Đế binh này. Sát trận cũng không có chút tác dụng nào.

Giết!

Tiếng hô chém giết rung trời trong Thiên Đoạn Sơn Mạch. Sát thủ vô tận xuất hiện. Lần này bọn họ là chủ lực. Bốn vị ngục chủ của Địa Ngục cũng ở đây. Ba vị Giới chủ của Nhân Thế Gian cũng tới, thống soái nhân mã vô tận xuất hiện.

Giết!

Hầu tử đánh văng Vương giả của Đại Lực Man Ngưu tộc, vung thiết côn bắt đầu đại khai sát giới. Những nơi hắn đi qua không ai chống nổi, chân gãy tay nát văng tung tóe khắp nơi.

Cùng lúc đó Diệp Phàm cũng bắt đầu chém giết. Ánh sáng ở mi tâm lóe lên. Thần kiếm Luyện Ngục dài một tấc kia giống như Huyết San Hô, bắn ra từng đạo sát khí có tính hủy diệt.

Huyết kiếm tuy rằng không trọn vẹn nhưng nó dù sao cũng là Thánh binh. Lúc này Diệp Phàm đứng trên cấm trận nguyên thiên do tự thân khắc thành, không lo chuyện thần lực khô cạn, điên cuồng chém giết.

Hắn giống như hóa thành một vị thần, thần quang liên tục bắn ra từ mi tâm, xuyên thủng núi non, thiên địa cũng phải sụp đổ. Huyết quang lóe lên từ mi tâm, một vùng cường địch bị hủy diệt, tan thành tro bụi.

- Loại đài trận này thật đúng là đáng sợ. về sau cũng khắc cho ta mấy chục cái, không cần lo hết thần lực nữa rồi.

Trong lòng Đoạn Đức vô cùng chấn động.

Diệp Phàm thở dài. Nói thì dễ thế. Loại trận văn này tồn tại không được mấy ngày thì hoa văn sẽ biến mất. Có lẽ là do nó quá nghịch thiên. Mà mỗi lần khắc lại phải tốn hết tâm lực của hắn, mất rất nhiều thời gian, lại chưa chắc đã thành công.

Ô ô...

Huyết quang từ mi tâm Diệp Phàm tỏa ra tiếng gió thê lương, hóa thành từng luồng máu dài tới hơn ngàn trượng, giết sạch hàng trăm người.

Từng bông hoa máu nở rộ, từng sinh mạng bị xóa sổ, hóa thành khúc nhạc vào lúc hoàng hôn của Địa Ngục. Đại chiến xảy ra, mạng người còn nhỏ nhoi hơn cả cỏ cây.

Ầm!

Đột nhiên bầu trời có một tấm bia đá giáng xuống, trên đó khắc tám chữ cổ, tỏa ra ánh sáng đầy ma tính, rung động ù ù, trấn áp về phía Diệp Phàm.

Người của Thiên Hoàng tử đã ra tay. Một tồn tại cường đại chỉ kém một bước là thành thánh thúc giục bia đá này muốn giết Diệp Phàm.

- Đây là Bát Bộ Ma Bi.

Hầu tử cả kinh kêu lên nhắc nhở.

Tương truyền thần linh mà vạn tộc thái cổ cùng thờ phụng — Bất Tử Thiên Hoàng tửng chinh chiến chư thiên, dưới trướng có bát bộ chúng chết trận, gần như bị diệt tộc. Hắn liền dùng xương khô tự tay chế luyện Bát Bộ Ma Bi, để cho thần hồn bọn họ được ngủ yên, lại bởi thế mà sáng chế ra một bộ cấm pháp.

Lúc này trước mắt bọn họ tất nhiên không thể làm tấm bia đá do tự tay Bất Tử Thiên Hoàng luyện thành nhưng lại kế thừa cấm pháp của hắn. Thuật pháp của Thiên Hoàng, lại được hai đại Tổ Vương luyện chế, cuối cùng mới thành được tấm bia này, trở thành cấm khí.

Trên tâm bia có tám phù văn lóng lánh, mỗi chữ đại biểu cho một loại trật tự đại đạo, ù ù giáng xuống khiến toàn bộ Thiên Đoạn Sơn Mạch đều lay động.

Luyện Ngục thần kiếm ở mi tâm của Diệp Phàm bắn ra từng luồng huyết quang, đánh toàn bộ lên Bát Bộ Ma Bi. Dù sao thì nó cũng là Thánh binh, có thể chống đỡ hoàn toàn ánh sáng của cổ phù này.

- Lệ quỷ tới rồi!

Đột nhiên lông tóc toàn thân Đoạn Đức dựng đứng lên, nhắc nhở Diệp Phàm.

- Ô ô...

Âm phong gào thét giận dữ, mưa máu trút xuống tầm tã. Khắp thiên địa đều nổi lên gió lốc màu vàng. Ở trong mưa máu, một Ma Anh màu đen hiện ra phía xa xa, đứng đó còn có vẻ cao hơn cả dãy núi, lạnh lùng nhìn xuống.

- Thần Chi Niệm của Thánh thể đại thành.

Diệp Phàm tự nhủ.

- Hắn không phải đã bị chém chín thành tu vi, cắt đứt đạo căn rồi sao? Sao vẫn khiến người ta có cảm giác tim đập chân run thế này?

Diệp Phàm lẩm bẩm. Cả đời này hắn ít khi thấy lệ quỷ như vậy.

- Đừng cho nghĩ hắn là lệ quỷ. Đây là Thần Chi Niệm, khó đối phó nhất đó.

Hầu tử nhắc nhở.

Hai người người thần bí mặc chiến y màu bạc xuất hiện, đứng ở phía trước Ma Ảnh màu đen, trong đó có một người quát lớn:

- Diệp Phàm, ngươi có biết ta là ai không?

- Lưu Vân Chí, ta chờ ngươi đã lâu rồi. Nhiều năm như vậy, ngươi vẫn không tiến bộ, bản tính khó đổi.

Diệp Phàm thản nhiên nói.

Phía trước Ma Ảnh khổng lồ màu đen, Lưu Vân Chí phát ra tiếng gầm giận dữ, bỏ mũ giáp, gầm lên giận dữ, vô cùng oán độc, căm phẫn mười phần nói:

- Hai mươi mấy năm, không lúc nào ta không muốn đối mặt với ngươi. Ta muốn người phải quỳ xuống dưới chân ta.

- Khiến ngươi phải thất vọng rồi. Ngươi vĩnh viễn không có cơ hội đó đâu. Lần này ta sẽ không cho ngươi hy vọng sống sót nữa. Qua ngày hôm nay, toàn bộ kẻ địch ở đây đều phải đền tội.

Diệp Phàm lạnh lùng nói.

- A...

Vương Diễm hét lên chói tai, ném mũ giáp xuống nói:

- Diệp Phàm, ngươi chờ bị băm thây vạn đoạn đi. Ông trời tới đây cũng không thể cứu ngươi được nữa.

- Còn cần tới trời sao?

Diệp Phàm thét dài, giống như sấm sét đánh tan không gian nói:

- Một mình ta diệt toàn bộ các ngươi.

Hắn nhìn quét qua tất cả mọi người nơi này.

- Thánh thể ngươi sắp hết đời rồi còn dám khoác loác như vậy.

Ba vị Giới chủ của Nhân Thế Gian hiện thân, phía sau có sát thủ vô tận xuất hiện.

- Tất cả đều kết thúc rồi.

Bốn vị ngục chủ của Địa Ngục xuất hiện. Bốn tầng Địa Ngục đồng thời hiện ra, sát khí ngập trời. Sát thủ đã dốc toàn bộ lực lượng tới đây.

Mà ở một hướng còn lại là Thần tử của Nhân Thế Gian và Thần nữ của Địa Ngục cũng người bảo vệ của bọn họ, lúc này đang thúc giục một thanh Thánh binh truyền thừa — cốt Tháp Tích Huyết.

Nó dùng xương của Thánh nhân hóa đạo chế thành, trắng tinh trong suốt, tỏa ra từng luồng huyết quang, quấn quanh đó khiến sát khí trở nên dày đặc. Tổng cộng tháp có năm tầng.

Nó thuộc về Địa Ngục, là thánh cốt tinh hoa của năm vị Sát Thánh hóa đạo để lại. Bảo tháp năm tầng lúc này được hai giáo cùng thúc giục, tỏa ra uy áp mênh mông, quét ngang Thiên Đoạn Sơn Mạch, không ai có thể kháng cự.

- Bảo bối này nhất định phải lưu lại, sung vào kho của Thiên Đình chúng ta.

Tề La âm thầm truyền âm vô cùng kích động.

- Được rồi. Tất cả đều hạ màn đi. Người cần đến cũng đến cả rồi!

Diệp Phàm bình tĩnh nói, sau đó hét lớn. Chín toàn sát trận của Vô Thủy thức tỉnh toàn bộ, phong tỏa nơi này.

Ầm!

Sát khí mênh mông như biển bùng nổ. Một luồng sát khí lớn như núi bốc lên tận trời. Bốn phương tám hướng đều bị phong tỏa. Lực lượng sát phạt cuồn cuộn như hỗn độn, vượt qua muôn đời, đánh thẳng tới thời khai thiên lập địa.

Già Thiên - Chương #959


Báo Lỗi Truyện
Chương 959/1896