Chương 868: Trứng Của Yêu Thánh


Ầm... ầm...!

Phía xa, điện quang chiếu thẳng lên trời, cảnh tượng rất khủng bố, các đám mây đều bị nhuộm thành màu vàng, truyền đến từng đợt âm thanh ầm ầm. Bọn họ nhanh chóng chạy về phía trước, lướt qua một cái khe sâu rất rộng, bay qua hai ngọn núi lớn ẩn trong đám mây, rốt cuộc thì cũng đi tới nơi đó.

Phía trước không có tới một ngọn cỏ, chỉ có một ngọn núi đá, bên trên có một luồng điện mang màu vàng đang lượn lờ, cảnh tượng phi thường thần bí, ánh sáng rực rỡ loá mắt.

Trên đỉnh núi, có một tổ chim thật lớn, các loại điện mang chính là từ trong tổ chim này bắn ra, hàng ngàn hàng vạn luồng buông xuống, giống như một thác nước màu vàng đang ầm ầm lao xuống dưới.

- Đây là tổ gì vậy, giống như là của một con thần điểu vậy, chắc là còn có tiên trân gì khác nữa, nếu không thì sao lại có loại dị tượng này!

Hắc Hoàng không kìm nổi, nếu không phải Bàng Bác chú ý rồi đè nó lại, nói không chừng nó đã lủi lên đoạt bảo rồi.

- Có chút không thích hợp!

Trong tổ chim còn có sinh vật sống, bọn họ cảm nhận được khí tức sinh mệnh, liền bay lên cao để nhìn xuống, lập tức cả kinh.

Một con chim rất giống Phượng Hoàng đang hóa đạo, các loại điện mang đều phát ra từ nó, một luồng đạo văn dầy đặc hiện ra bên trong tổ chim, các tia chớp màu vàng lượn lờ khắp ngọn núi.

Hình thể của nó cũng không lớn, chỉ dài hơn một trượng, toàn thân màu vàng, đương nhiên nếu tính cả những cái lông đuôi trong suốt kia nữa, thì có còn dài tới tận ba, bốn trượng, sáng lạn chói mắt.

- Chẳng lẽ lại thật sự là một Yêu Thánh có Phượng Hoàng huyết mạch, nó lại đang hóa đạo!

Mẩy người đều ngây dại.

- Đây là một con Thiểm Điện Hoàng Điểu, có được mật độ Phượng Hoàng huyết mạch cực cao!

Hắc Hoàng kiến thức rộng rãi, sau khi quan sát thật lâu thì mới nói.

Thiểm Điện Điểu là một loại dị điểu rất cường đại, tốc độ phi hành cực nhanh, toàn thân giống như được dùng hoàng kim để luyện chế thành, có điện mang lượn lờ quanh thân thể, là chiến sủng mà rất nhiều tu sĩ đều muốn thuần dưỡng, tuy nhiên cũng rất khó có được. Một bộ phận huyết mạch trong người nó rất đặc biệt, thiên phú lại còn cường đại tới mức dọa người, trên đầu sinh ra cái mào Phượng, được gọi là Phượng Quan Thiểm Điện Điểu, hầu hết tu sĩ nhìn thấy thì đều phải ừánh lui. Mà vua của chúng lại càng thêm đặc biệt, tên là Thiểm Điện Hoàng Điểu, đã sinh ra hiện tượng phản tổ, có được bộ phận Phượng Hoàng huyết mạch nồng đậm nhất, theo truyền thuyết thì khi nó trưởng thành lên, ngay cả tu sĩ Tiên Tam cũng khó có thể vây khốn được nó.

- Cái gọi là kỳ thú dị điểu chính là chỉ loại tồn tại này a!

Hắc Hoàng ngạc nhiên thán phục nói, sau đó bắt đầu khoác lác, nói muốn thu nó làm thú sủng.

Trên thế gian không có Tiên này, các loại Chân Long, Tiên Phượng chính là các tồn tại trong truyền thuyết, huyết mạch cao cấp nhất của linh thú, thần điểu cũng chính là sinh vật cấp bậc như Thiểm Điện Hoàng này.

- Nuôi được một con như thế này, để nó đi cùng, sau này nói không chừng còn có thể bồi dưỡng ra nhất con Yêu Thánh cũng nên!

Bàng Bác cũng động tâm, xoa xoa tay, kết quả là bị Hắc Hoàng gặm ngay một nhát vào tay hắn, không cho hắn ra tay trước, cạnh tranh rất ác ý.

- Con Thiểm Điện Hoàng Điểu này gặp bất ừắc, bị bắt buộc phải hóa đạo!

Hầu tử lên tiếng, Hoả nhãn kim tinh sáng lên, thấy sau đầu Thiểm Điện Điểu có

một lỗ máu, tiên huyết liên tục chảy ra, vết thương này còn đâm xuyên qua nguyên thần của nó.

Sau đó, hắn lại nghĩ tới luồng sáng màu vàng vừa mới lóe lên khi nãy, chẳng lẽ thật sự là một con Thiểm Điện Điểu sao, dù sao thì trong núi chỉ mỗi nó là có loại huyết mạch cường đại nhất này mà thôi.

Ba...!

Từ trong tổ chim truyền ra một tiếng vang nhỏ, Thiểm Điện Hoàng Điểu hóa đạo đã tiến vào giai đoạn cuối cùng, toàn thân đều tan biến đi, chậm rãi trở thành một mảnh ánh sáng, vô cùng xinh đẹp.

- Thật là đáng thương! Năm đó ta từng nuôi một con Phượng Quan Thiểm Điện Điểu, bị Cơ Bích Nguyệt hại chết, tuy rằng không có huyết mạch mạnh như con này, nhưng cũng rất có linh tính, vừa gào thét vừa khẽ mổ vào tay ta mà chết!

Cơ Tử Nguyệt nhẹ giọng nói, dường như rất thương cảm.

Ba...!

Cuối cùng, một mảnh sáng phát ra, Thiểm Điện Điểu hoàn toàn hóa đạo, xương cốt đều tan biến, bộ linh vũ trên người cũng biến mất, máu thịt đang thiêu đốt, trở thành một mảnh ánh sáng tràn ngập thần tính, vô cùng huyễn lệ.

Một tiếng đạo minh vang ra, sau đó tất cả ánh sáng đều thu lại, biến mất trong tổ chim, chìm sâu vào trong một quả trứng.

- Có một quả trứng màu vàng, các luồng thần vũ do hóa đạo sinh ra đều bay đi vào trong đó!

Mấy người cả kinh kêu lên.

Sau đó, động tác của bọn họ rất nhanh chóng, vụt một cái đã lao lên trên núi đá, lúc này điện mang đã biến mất hết, nơi này trở nên cực kỳ yên lặng.

Cái tổ chim này được dùng các loại linh mộc mà dựng lên, lớp lót mềm bên trong đều là các loại dược thảo mềm mại, tràn ngập một loại lực lượng giàu linh tính, ở giữa tổ chim có một quả trứng lớn bằng nắm tay, ánh sáng màu vàng đã thu lại vào bên trong, khiến cho bề mặt quả trứng này trở nên trong suốt.

- Đây chính là trứng của một con Thiểm Điện Hoàng Điểu, đi khắp thiên hạ cũng không tìm được một hai quả đâu, lúc này nó lại được các luồng sáng khi hóa đạo chui vào, có thể được coi là kỳ trân thiên cổ hiếm thấy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai nó cũng có thể trưởng thành một con Yêu Thánh!

Đại hắc cẩu nói.

Từ trong quả trứng màu vàng phát ra từng đợt đạo văn dao động, trời sinh đã có thể cộng minh cùng với đạo, tự động hấp thu tinh khí bốn phía, rất thần bí.

- Của ta!

Đại hắc cẩu chồm lên, ỷ vào thân thể cường ừáng và mạnh mẽ như một con trâu đực, đánh văng đối thủ cạnh tranh là Bàng Bác đi ra ngoài.

Đương nhiên, Bàng Bác sẽ không bỏ cuộc nhanh như vậy, hắn có thiên phú dị bẩm, cao hơn người thường tận một tới hai cái đầu, hai tay nhoáng lên một cái, nâng bổng cả con đại hắc cẩu này lên.

- Đừng tranh nhau, làm hỏng trứng Yêu Thánh bây giờ!

Diệp Phàm nhắc nhở, quả trứng màu vàng này quả thật không tầm thường chút nào, quyết không được phép để xảy ra sơ suất gì.

Cuối cùng, bọn họ quyết định để cho Cơ Tử Nguyệt thu nó lại, cất xa khỏi con đại hắc cẩu này, sợ nó thu làm thú sủng chỉ là chuyện nhỏ, mấu chốt nhất chính là sợ nó bỏ vào miệng ăn luôn. Bởi vì con chó chết bầm này cực kỳ tham ăn, hơn nữa loại trứng này lại là đồ đại bổ dưỡng, ăn vào thì có thể ngay lập tức tăng thêm không ít đạo hạnh.

- Ta khinh, bổn hoàng chỉ thuận miệng nói thế mà thôi, chẳng lẽ lại còn phải phòng bị ta như vậy hay sao?

Nó rất không cam lòng.

Tại dưới chân dãy núi đá này, bọn họ thấy được mẩy cây lông vũ của Thiểm Điện Hoàng, đều có dính vết máu, hiển nhiên là do con vương điểu này giãy giụa khi sắp sửa hóa đạo mà rụng ra.

- Thật là đáng thương a, ta nghĩ là nó chỉ vì đem lực lượng khi hóa đạo truyền cho quả trứng này, tất cả đều vì thành toàn cho đứa con trong trứng này, nên mới cố sức bay về đây.

Cơ Tử Nguyệt nói.

Mấy người thở dài, hẳn là đúng như vậy, rốt cuộc thì nó bị sinh vật nào giết chết? Diệp Phàm nhặt lên một cây linh vũ trên mặt đất, cẩn thận quan sát thật lâu.

- Đi thôi, đã đi vào trong lòng vùng đất hoang dã rồi, khoảng cách Vũ Hóa Tiên Cốc còn có một ngàn tới hai ngàn dặm nữa.

Bọn họ dựa theo bản đồ, đi ngang qua từng dãy sơm mạch một, có những ngọn núi lớn cao ngất trong mây, trên đỉnh núi còn có tuyết trắng đọng loại, có ngọn núi thì mây mù lượn lờ trên đỉnh, bốn mùa đều xanh tươi.

Vùng đất hoang dã này mênh mông mù mịt, thảm thực vật xanh um, vượn hú hổ gầm, phía trước xuất hiện một khu thạch lâm, đá vương vãi đan vào nhau như răng lược, khiến nơi đây trở thành một kỳ cảnh.

- Tới rồi, dựa theo bản đồ ghi lại, ở ngay phía trước thạch lâm này khoảng hơn mười dặm, cuối cùng cũng tìm được rồi!

Yến Nhất Tịch lên tiếng.

Địa phương này có các loại chim thú quý hiếm, thoạt nhìn thì rất tường hòa, bên trong thạch lâm có mùi hương tỏa ra, các loại cỏ hoa mọc tại đây, còn chưa tới tiên cốc thì đã thấy được khí tức an bình rồi.

- Trách không được nhiều năm như vậy mà vẫn không nghe nói đến tin tức của Lâm Giai, thì ra là ừánh ở trong một chốn thiên đường này, nàng nhất định có thu hoạch khá lớn ở trong Tiên Cung, nên mới luôn luôn yên lặng tiềm tu!

Bàng Bác nói.

Bọn họ đi dọc theo thạch lâm mà vào, đi về phía trước hơn ba mươi dặm, rốt cục thấy được một vùng đất mỹ lệ, sương mù tràn ngập, Tiên Hạc bay múa, các loại chim thú quý hiếm khi ẩn khi hiện, muôn hình vạn trạng.

Bên trong thung lũng, giống như một vùng Tiên Cảnh, có một luồng sáng nhiều màu đang lượn lờ xung quanh, cửa vào nối tiếp với vùng thạch lâm kia, bên trong có các loại linh thụ, dược thảo lâu năm đang sinh trưởng. Tại cửa vào sơn cốc có một tấm bia đá, trên mặt có khắc bốn chữ cổ: Vũ Hóa Tiên Cốc.

Đây là một nơi tường hòa và yên lặng, từng luồng khí tức an bình lượn lờ xung quanh, dược thảo tỏa mùi thơm bốn phía, các sinh vật tại đây thấy người mà vẫn không sợ hãi, không chút e dè nào, vô cùng an bình.

- Quả thật là một đạo thổ khó có được, khiến cho người ta tĩnh tâm lại, có thể trợ giúp cho việc ngộ đạo, đây là nguyên nhân mà rất nhiều người tu luyện tìm chỗ ẩn cư nơi thế ngoại!

Ngay cả Hắc Hoàng cũng phải thốt lên khen ngợi, nơi này có thể khiến cho người và đạo cùng hòa hợp, bước vào tâm cảnh không minh.

- Thật là thơm a!

Cơ Tử Nguyệt khẽ chớp chớp đôi mắt to, lộ ra vẻ say mê.

- Là kỳ lan cổ thụ, có cả một mảng lớn!

Hầu tử giật mình, nhìn về phía trong thung lũng.

Nơi đó có một mảnh cổ thụ, mùi thơm ngát chính là được tràn ra từ nơi này, mỗi một gốc đều như sưng rồng, quấn quanh các cây đại thụ, giống như các gốc kỳ thụ được cẩn thận nuôi ừồng.

Hơn nữa, điều đặc biệt nhất chính là các đóa hoa do cổ thụ mọc ra rất thần diệu, trong suốt ướt át, giống như những con kỳ lân nhỏ màu tím, vô cùng đặc biệt.

- Loại cổ thụ này thì cho dù ở thái cổ cũng rất ít gặp, nếu mà ừồng được mười mẩy gốc thì có hiệu quả rất kỳ diệu đối với người tu đạo, tâm cảnh sẽ vô cùng bình thản, dễ dàng cộng minh cùng với đạo!

Hầu tử giải thích.

Loại kỳ lan thụ này tỏa ra mùi thạm cũng rất đặc biệt, thấm vào trên người thì vài ngày sau cũng khó có thể biến mất, toàn thân tỏa ra một mùi thơm, là thứ mà các nữ nhân thái cổ yêu thích nhất.

- Thật sự là một địa phương tốt!

Mẩy người tán thưởng, liền muốn đi vào trong.

Nhưng Diệp Phàm lại dùng tay ngăn bọn họ lại, nói:

- Chờ một chút!

Sắc mặt hắn trở nên ngưng ừọng, lấy ra cây lông vũ dính máu của Thiểm Điện Hoàng kia, đặt lên chóp mũi, nhẹ nhàng hít một cái, mùi thơm rất nhạt, nhưng đúng lại có một chút mùi của nơi này.

Bên trong thung lũng có nhiều điểm sáng nhiều màu lóe lên, mây khói lượn lờ, màu sắc rực rỡ, các loại linh cầm bay múa trên không trung, thoạt nhìn thì đây là một bức tranh tường hòa đẹp đẽ, làm gì có chút sát khí nào đâu?

Trên lông của Thiểm Điện Hoàng Điểu có dính vết máu, được bọn họ truyền tay nhau xem xét, đặt ở chóp mũi ngửi qua, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt ngưng ừọng.

- Không cần truyền cho ta, bổn hoàng đã sớm cảm thấy được, mùi lan trên cây lông đuôi này chính là đến từ trong sơn cốc, thậm chí ta còn có thể tìm được chính xác là xuất từ đóa hoa nào!

Hắc Hoàng nói, đây là lĩnh vực của nó, mũi chó là loại mũi thính nhất.

Vù...!

Một con linh hồ trắng như tuyết chạy ra, không có một sợi lông khác màu nào, không dính chút bụi nào trên người, khẽ chớp đôi mắt to giống như hồng ngọc, quaỵ đầu lại nhìn bọn họ vài lần, nhoáng lên một cái, vọt vào chỗ sâu trong thung ở, rất có linh tính.

- Thực sự có sát khí sao, nhưng trong cốc có không ít linh vật, vì sao chúng nó không có việc gì?

Trong lòng Lệ Thiên có chút nghi hoặc. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

Một con rùa già trắng như tuyết, lớn bằng một đứa bé, thò cái đầu ra ngoài, chậm rãi đi động, nó xuất hiện bên trong thung lũng, kỳ lạ nhất chính là ở trên lưng của nó còn có một con rùa nhỏ màu trắng bằng bàn tay đang nằm sấp.

Lý Hắc Thủy nhặt lên một hòn đá, ném về phía trước, "hưu" một tiếng, bốn chân của con rùa mai trắng nàỵ khẽ giậm một cái, nhanh như chớp đã không còn bóng dáng, sinh vật nơi này đều rất có linh tính, có thể nói đây là một vùng diệu thổ, nhìn không ra một tia nguy hiểm nào.

Già Thiên - Chương #942


Báo Lỗi Truyện
Chương 942/1896