Chương 862: Nguyên Khư Giới


Mọi người ở Nguyên Thủy Hồ biến sắc. Loại khí thế của Diệp Phàm lúc này khiến người ta thật lo lắng. Nội tâm người này tràn ngập một loại tín niệm vô địch, cũng không phải là điềm tốt.

Ta để ngươi hồi sinh, sống lại một lần sẽ giết một lần, mãi tới khi ý chí của ngươi hỏng mất! Những lời này mà cũng có thể nói ra được cho thấy lòng tin của hắn cường đại cỡ nào.

Mọi người không khỏi đều biến sắc, không ít người xôn xao. Đây chính là huyết mạch Cổ Hoàng, có người dám dùng loại tư thái này đối mặt với hắn sao?!

- Con đường chứng đạo là như vậy, có ta vô địch! Quản ngươi là chư vương hay Cổ Hoàng tử, mặc dù là Hoàng lúc còn trẻ sống lại thì sao?! Dám chắn đường, ta một quyền đánh chết! Con đường Đại đế cổ trước giờ đều được tạo thành từ xương trắng và tiên huyết!

Thánh nhân thạch phường Thiên Tuyền tự nhủ.

Nguyên Cổ sống lại, gân xanh nổi đầy trán, giận dữ tới phát điên lên. Hôm nay hắn bị đánh chết mấy lần, mỗi nghẹn uất trong lòng không lời nào diễn tả nỗi! Hắn là nhân vật kiêu ngạo bực nào mà hôm nay lại liên tiếp bị chém giết?!

- Ahhh...

Hắn thét dài một tiếng chấn động cừu thiên! Cả vòm trời đều như phải rơi rụng. Hắn thi triển ra các loại bí thuật nhưng đều khó có thể ngăn cản uy lực Lục Đạo Luân Hồi Quyền, bị đánh văng tứ tung, lại phải phun ra một ngụm máu lớn.

Ầm!

Cuối cùng, Nguyên Hoàng Đạo Kiếm lần nữa bị dạp nát, Trật Tự Thần Liên đứt đoạn, như rất nhiều viên trân châu rơi xuống, vẽ ra từng đạo lưu quang.

Phốc!

Nguyên Cổ kêu lớn, lần thứ ba cùng đạo kiếm bị Diệp Phàm đánh giết, hóa thành một mảnh huyết quang lùi ra sau mấy trăm trượng, dùng Nguyên Quang Chuyển Sinh Luân tái sinh.

Trên thế giới này, hết thảy pháp thuật đều phải trả giá. Thân mình hắn sống lại nhưng cũng tiêu hao một bộ phận căn nguyên, trên mặt mất đi vài phần máu, vẻ sáng bóng cũng ảm đạm đi đôi chút.

Ở mi tâm hắn, từng lũ ô huyết chảy ra, nhiễm đỏ cả mặt hắn. Nguyên Hoàng Đạo Kiếm nhoáng lên rồi biến mất, không được hắn sử dụng nữa. Bởi vì bị Lục Đạo Luân Hồi Quyền áp chế, dù thi triển hắn nữa cũng vô dụng, cấm thuật này vẫn hoàn toàn bị hóa giải.

- Giết!

Lúc này, mỗi lỗ chân lông của Diệp Phàm đều tương thông với thiên địa, tinh khí ovo lượng mãnh liệt tiến nhập cơ thể hắn, khiến hắn quang hoa vạn trượng, mỗi lần huy quyền đều như nắm ý chí đại đạo trong tay, không gì sánh nổi.

Sắc mặt Nguyên Cổ đột nhiên biến đổi. Tuỵ rằng hắn có rất nhiều bí thuật nhưng cũng không thể ngăn cản được. Loại quyền pháp này quá bá đạo, có ta vô địch, ý chí và tín niệm vô cùng cường đại, quyền lực lại cực kỳ đáng sợ.

Nhất là sáu thế giới cổ xưa mơ hồ kia, mỗi lần thay đổi liên tục đều có một loại lực lượng ma diệt thế gian, khiến xương cốt Nguyên Cổ liên tiếp bị chém nát.

Phốc!

Mưa máu tuôn ra, Nguyên Cổ bị một quyền của Diệp Phàm đánh văng ra ngoài, bay xa chừng mấy trăm trượng, nắm tay màu vàng đánh nát hư không, không gì có thể ngăn cản được.

- Ngươi thật sự khiến ta bất ngờ...

Mỗi tấc xương cốt Nguyên Cổ vừa bị đánh nát bấy lại gian nan khôi phục lại, chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên.

Hắn ý thức được phải đánh tan loại tâm cảnh này của Diệp Phàm, bằng không hắn chỉ có bại mà không thể chiến thắng. Loại tín niệm vô địch này quả thực là thần tới chém thần, phật tới chém phật, duy ngã độc tôn!

Tháp, tháp, tháp...

Nguyên Cổ chậm rãi bước tới, như một âm hồn màu đen, khi trái khi phải, chỉ lưu lại tiếng bước chân, cả thiên địa cũng như trở nên hôn ầm, vô cùng quỷ dị.

Một bóng đen cứ lảng vảng, như lệ quỷ vạn năm không ngừng tới lui, di chuyển xung quanh Diệp Phàm, như mới từ địa ngục lao ra, bất cứ lúc nào cũng có thể phác về phía trước.

Xoát!

Diệp Phàm lúc này đột nhiên biến mất, nhoáng lên xuất hiện cách ngoài mấy trượng, triển khai công sát đáng sợ.

Ầm!

Lục Đạo Luân Hồi Quỵền độc nhất vô nhị, đánh nát hư không, Nguyên Cổ lại đứt gân đoạn cốt, phun tiếp một búng máu lớn, mấy lần văng ra ngoài, gần như bị thuấn sát.

- Ta không ngờ bị buộc tới bước này...

Hắn lau sạch máu trên khóe miệng, lạnh lùng tự nhủ rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt trở bên vô cùng đáng sợ.

Hai trong mắt hắn sâu như vực, mắt trái hóa thành một vầng hắc nhật, mắt phải hóa thành một vầng huyết nguyệt, khiến người ta nếu nhìn vào như có cảm giác thiêu thân lao đầu vào lửa, muốn chìm sâu vào trong.

Hắn lẳng lặng đứng nơi đó, như một ma sơn màu đen, như là có thể áp tháp phiến thiên địa này khiến người ta kinh hãi đảm chiến.

Một cỗ khí tức quỷ dị lập tức tràn ngập ra, khiến tất cả mọi người đang quan chiến đều kinh sợ, không tự chủ được phải lui lại thật xa.

Khí thế Nguyên Cổ hoàn toàn biến đổi, như bắt đầu một đoạn tân sinh, thay đổi thành một người khác, như một ma thần thức tỉnh, đối mặt thương sinh.

Đột nhiên, âm thanh leng keng truyền ra, đôi mắt Nguyên Cổ bắn ra điện mang, như một lưỡi dao sắc bén đang khẽ chấn động, cả thiên địa lập tức tối đen như mực.

Thân thể không thể động đậy!

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Dù cách nhau xa tới mười dặm vẫn có cảm thụ như vậy, khó có thể di chuyển được chút nào, như bị đóng đinh tại chỗ.

Đây xảy ra chuyện gì?!

Đây là nghi vấn trong lòng mọi người.

- Đi!

Trong đó có một số cường giả quán thế ra tay, tay áo khẽ động, khiến những người không thể di động kia rời khỏi nơi này, tới một nơi rất xa mới có thể khôi phục tự do.

- Một bí thuật cấm kỵ cuối cùng mà Nguyên Hoàng lưu lại trước khi tọa hóa!

Ở giờ khắc này, mọi người đều như hít thở không thông, lập tức nghĩ tới một loại khả năng! Nguyên Cổ Tiên Tam Trảm Đạo, không thể chỉ tu thành một thức Nguyên Hoàng Đạo Kiếm mà nhất định còn có một thần thuật khác.

Đương nhiên, bí thuật cuối cùng của Cổ Hoàng chắc chắn sẽ tập trung tinh hoa cả đời của bọn hắn, ngay cả Đại Thánh cũng khó có thể hiểu được toàn bộ. Hắn chắc cũng chỉ nắm được hai ba thức, không thể nhiều hơn được.

Giờ phút này, ở trung tâm chiến trường, Diệp Phàm cảm giác thân thể thật khó nhúc nhích, bị một cỗ lực lượng không hiểu giam cầm, một loại khí tức khó hiểu bắt đầu khởi động.

- Lại là cấm thuật của Nguyên Hoàng sao?! Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Trong lòng hắn tự nhủ, cũng không hoảng sợ. Bởi vì thân thể đối phương cũng không di chuyển chút nào, chỉ có đôi mắt kia là càng lúc càng khủng bố.

Thiên địa càng lúc càng tối tăm, cuối cùng đến đưa tay lên cũng không thấy rõ năm ngón. Dù là thần thông Thiên Nhãn cũng khó có thể nhìn thấu hết, rất mơ hồ. Đây là do đạo tắc làm không gian vặn vẹo.

Thanh âm lạnh lùng của Nguyên Cổ vang lên:

- Khiến ta phải thi triển cấm thuật của Cổ Hoàng, ngươi dù chết cũng có thể kiêu ngạo rồi!

Mắt trái hắn hóa thành một vầng hắc nhật bay lên, như một ngọn núi lớn áp bách, mắt phải hóa thành một vầng huyết nguyệt lao ra, lực lượng quỷ dị mãnh liệt ập tới phía trước.

Diệp Phàm cả kinh. Lúc này hắn như bị trói buộc, rất khó có thể di chuyển, làm sao có thể đón đỡ.

Bỗng dưng, thần quang trong mắt hắn đại thịnh, Nguyên Thiên Nhãn được mở ra, thấy được từng lũ từng lũ đạo tắc, dày đặc thiên địa, phong tỏa hết thảy, dù là thân thể Nguyên Cổ cũng chỉ có lực lượng tinh thần mới có thể di động.

Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, Nguyên Thiên Nhãn rực rỡ chói mắt, dùng mâu quang khắc ra từng lũ đạo văn giữa hư không, câu động nguyên khí thắp thiên địa.

Ầm!

Hư không bị giam cầm chấn động manh, quang diễm vô tận nổi lên, cùng nhau luyện hóa hắc nhật và huyết nguyệt, tấn công về phía thân thể Nguyên Cổ.

- Nguyên Khư Giới!

Thanh âm Nguyên Cổ vẫn lạnh lùng như cũ, không nhanh không chậm nói ra ba chữ này, từng chữ leng keng hữu lực, như kim thạch xé không!

Khắp nơi càng trở nên hắc ầm hơn, nguyên khí cũng đều biến mất, ngăn cách với đại địa. Bọn họ hiện ra trong một mảnh hư không vô cùng, không thấy điểm cuối.

Đây như một mảnh thế giới phế tích, thê lãnh mà tịch mịch, không có bất cứ thứ gì. Diệp Phàm thật sự đang đứng trong một phiến thiên địa khác.

Bí thuật cuối đời của Cổ Hoàng quả nhiên quỷ dị khó lường, truyền tống thẳng hắn tới Nguyên Khư Giới, vẫn không thể di động như cũ.

- Nguyên Cổ ngươi sợ sao?! Tranh hùng thân thể thua dưới tay ta, giờ lại muốn quyết đấu thần niệm sao?! Ta thành toàn cho ngươi, đánh tan ý chí của ngươi!

- Cuộc chiến mới bắt đầu, ta chưa từng thất bại! Ngươi không dao động được tín niệm chứng đạo của ta đâu! Ngươi phải chết dưới cấm thuật của ta!

Thanh âm của Nguyên Cổ vang lên.

Ầm!

Một vòng hắc nhật xuất hiện, một vòng huyết nguyệt hiện ra ngay sau đó, cùng nhau tản mát ra thần năng và quang mang vô tận, hiển hóa thành hai bóng người.

Hắc nhật quy liệt, hóa thành một nam nhân mặc chiến y ô kim, cầm một cây thiết qua màu đen trong tay, ma uy cái thế, khí phách khôn cùng.

Huyết nguyệt vỡ ra, một thiếu niên mặc quần áo dính máo lao ra, trinh đỉnh đầu là một chiếc đại chung mà đỏ, từ từ rung động, lượn lờ hỗn độn màu máu, từng bước bức về phía trước, yêu dị nghịch thiên.

Đây là do thần thức của hắn biến thành, ngày thường dựng dục trong hai mắt, giờ hóa thành hai tôn thần minh. Ai cũng không biết, đây chính là thần linh do bí thuật của Nguyên Hoàng bồi dưỡng thành.

Diệp Phàm cười lạnh một tiếng, không hề sợ hãi. Hắn rất có tâm đắc với việc tu luyện và lý giải thần niệm, tự tin mười phần. Mi âm hắn lóe ra quang qua, một tiểu nhân màu vàng bước ra từng bước, cầm một cây tiên trong tay. Nó dài hơn mười ba thước, tổng cộng có hai mươi sáu đốt, mỗi đốt đều có phù ấn Cực Đạo.

Tiểu nhân trong mi tâm Diệp Phàm xuất hiện, cầm Đả Thần Tiên trong tay, hóa thành một đạo tia chớp màu vàng, công kích Nguyên Cổ.

Đang!

Chiếc đại chung màu đỏ từ từ chấn động, phát ra từng đạo gợn sóng, ma diệt thần niệm khiến trong lòng Diệp Phàm run lên, nguyên thần cảm thấy không ổn, suýt nữa cũng phải hỏng mất.

Hắn không thể không kinh hãi. Thần niệm của đối phương quả nhiên có chỗ độc đáo. Sau khi ổn định lại, tiểu nhân màu vàng lại luân động Đả Thần Tiên, uy lực tuyệt luân. Đây chính là thành quả ma luyện nguyên thần của Diệp Phàm.

Năm đó, thần niệm của hắn căn bản không thể chạm vào cây tiên này vì nó có thương tổn rất lớn tới thần thức. Nhưng nay, nó lại trở thành một kiện binh khí đặc biệt của nó, chuyên dành cho nguyên thần sử dụng.

Phía trước, nam nhân như thần ma do hắc nhật hóa thành cầm cây thiết qua lao lên nghênh đón Đả Thần Tiên, phát ra thanh âm leng keng!

- Ngươi... Ngươi cũng có binh khí cho nguyên thần?

Nguyên Cổ hiển nhiên vô cùng kinh hãi.

Diệp Phàm cũng rất kinh hãi! Cây thiết qua trong tay nam nhân hắc y này và chiếc đại chung trên đầu thiếu niên mặc xích y kia đều là binh khí chuyên môn đối phó nguyên thần, giống như Đả Thần Tiên, đều là bí bảo. Chỉ là không rõ cấp bậc của chúng thì như thế nào?

Trong lòng Nguyên Cổ dâng lên hãi lãng ngập trời. Loại bí binh này rất khó luyện chế, ít người thông hiểu, chuyên môn nhằm vào nguyên thần.

Diệp Phàm ra vẻ sợ hãi, không kìm được hít sâu một hơi khí lạnh. Nếu đổi lại là người khác chỉ sợ một kích đã hóa thành tro tàn. Đây là thuật tuyệt sát của Nguyên Cổ.

Bởi vì hắn rõ ràng loại binh khí như Đả Thần Tiên nếu đánh lên nguyên thần thì chắc chắn sẽ tạo ra hậu quả đáng sợ, đến thần tiên cũng khó có thể cứu chữa.

Hai người đại chiến. Nguyên Cổ một niệm hóa hai tôn thần minh, mộtngười cầm thiết qua, một người khống chế đại chung, một công một thủ rất đáng sợ.

Đang!

Diệp Phàm đại chiến rất vất vả, binh khí hai tôn thần minh kia tuy không bằng Đả Thần Tiên nhưng đối phương lại có bí pháp đặc biệt chuyên cho nguyên thần cho nên uy lực gia tăng rất nhiều.

- Nhất pháp thông, vạn pháp thấu...

Diệp Phàm lui về phía sau một đoạn, hiện ra nụ cười ác nghiệt, trong lòng lại là một mảnh trong vắt, dùng nguyên thần vận chuyển bí quyết chữ Binh, đoạt đi binh khí đối phương.

Già Thiên - Chương #936


Báo Lỗi Truyện
Chương 936/1896