Chương 853: Một Con Rồng Vô Giá


Phía trước, phiến vật liệu đá này chiếm diện tích rất rộng, tất cả đều là kỳ thạch tốt nhất, có khí tượng rất không tầm thường, thần tú cùng linh khí lượn lờ.

- Chỗ này ra không ít đồ tốt, nhưng yêu cầu của chủ nhân cũng cực kỳ hà khắc...

Nơi đây mặc dù bán ra kỳ thạch, nhưng nếu như cắt ra Thần liệu, bọn họ có quyền đồng giá thu về, giá cả thực công bằng không có chèn ép.

- Nhiều quy củ như vậy, ai muốn đến.

Lệ Thiên lẩm bẩm.

Nhưng mà, Diệp Phàm lại dừng chân, nơi đây không hề là vật phàm, nhất là hắn nhìn thẳng vào một khối vật liệu đá bên trong ẩn chứa Thần Nguyên, có phong một sinh linh.

- Có thể thương lượng với bọn họ, trực tiếp mua kỳ thạch đem đi, không mở ra ở nơi đây được không?

Hầu tử nghe vậy lắc đầu, nói:

- Điều này khẳng định không được, nghe nói chủ nhân phiến vật liệu đá này lai lịch rất lớn, là Cửu Hoàng Vương, tương lai có thể sẽ trở thành một Đại Thánh, sẽ không tùy tiện như vậy!

Mấy người nghe vậy thật hít một hơi khí lạnh, Cửu Hoàng Vương từng xuất hiện ở sự kiện Dao Trì. Ở thời Thái Cổ từng được Đấu Chiến Thánh Hoàng đánh giá một câu về tư chất mà danh chấn thiên hạ.

- Cái này làm sao bây giờ...

Diệp Phàm khó xử, bởi vì thật sự là một kiện không tầm thường.

- Tiểu tử ngươi có phải nhìn ra bảo bối hay không, bằng không chúng ta cướp sạch rồi bỏ chạy đi!

Đại hắc cẩu đưa ra chủ ý xấu. Ở địa phương này nó nhìn thấy quá nhiều bảo bối, đã sớm đỏ mắt, ồn ào vài lần, muốn làm một mẻ lớn, rồi sau đó chạy trốn.

- Biến đi! Không nói với ngươi! Trong bóng tối khẳng định có người chờ chúng ta sai phạm đấy, nếu muốn cướp sạch chờ hôm nào ngươi tới một mình đi!

Diệp Phàm nắm cổ của nó, cảnh cáo nó không được gây chuyện.

- Tiểu tử ngươi thực nhìn thấy đồ tốt à? Cũng không biết ở nơi này khi bọn họ thu về có thực công bằng hay không?

Đoạn Đức phóng ánh mắt kẻ trộm nhìn quanh.

Hầu tử nói:

- Yên tâm đi! Cửu Hoàng Vương danh chấn thời Thái Cổ, là cao thủ thiên hạ ít cộ. Sinh ý vật liệu đá với danh nghĩa của hắn sẽ không tự thiêu thân đâu, sẽ không đến nổi vứt vỏ danh hiệu của hắn!

- Tốt lắm, ta đi mở ra! Chỉ là không biết đến lúc đó bọn họ có thể lấy gì để trao đổi cùng ta, lần này đúng là bảo bối.

Diệp Phàm nói.

Trước nay, thật chưa từng thấy qua hắn có thể tự nhiên đánh giá là kỳ trân như vậy, lập tức làm cho mấy người bên cạnh hắn đều kích động lên.

- Tiểu Diệp Tử cái gì vậy?

Ngay cả Cơ Tử Nguyệt đều tò mò, nghiêng đầu hỏi, khóe miệng uốn cong, lộ ra vẻ cười dịu dàng, cả người mang một loại thần tú, thực biến ảo khôn lường.

- Một con rồng!

Diệp Phàm đáp.

" ? "

Mấy người đều cứng họng, xem ra hắn không có nói đùa, bộ dáng rất thành thật.

Tảng đá này yết giá cũng không tính là nghịch thiên lắm, hoàn toàn có thể chấp nhận. Diệp Phàm mua xong, đương trường bắt đầu cắt đá, không ít người luôn chú ý tới hắn, thấy hắn lại ra tay tất cả đều bu tới.

- Thật sự là chờ mong, một con rồng đang ngủ đông rốt cuộc phải...

Hắc Hoàng chảy ròng nước miếng, ghé vào sát khối đá này, không chịu rời đi nửa bước.

Đây là một khối vật liệu đá màu xanh dài một thước, thực không bắt mắt, bị bày biện ở trong một góc, hiển nhiên ít có người chú ý, ngay cả mấy người phụ trách trông coi vật liệu đá cũng đều phớt lờ không thèm để ý.

Lớp đá ngoài bị lột bỏ, lập tức bắn ra hào quang chói mắt. Mặc kệ nói như thế nào, cắt ra được Thần Nguyên khẳng định sẽ không lỗ lã.

- Trong đó ẩn chứa có một sinh linh!

Có người tinh mắt, cả kinh kêu lên.

"Rắc!"

Diệp Phàm xuống tay rất nhanh, gần như trong nháy mắt mở ra tảng đá, lộ ra một khối Thần Nguyên bằng cái chậu rửa mặt, bên trong lại có một con rồng nằm, toàn thân kim quang sáng lạn loá mắt.

- Chẳng lẽ lại cắt ra một con Thần Tàm?

Lý Hắc Thủy vô cùng kinh ngạc.

Nhưng mà, những người khác lại trố mắt nhìn trân trối, con này không có khả năng là Thần Tàm, đặc điểm rõ ràng, hình thái căn bản không giống với Thần Tàm tộc kia.

- Đây là một con rồng? Ta ngửi thấy được dược hương, mùi thơm ngào ngạt, hận không thể cắn một ngụm!

Rất nhiều người cả kinh kêu lên, tất cả đều há hốc miệng, khó tin nhìn con rồng nằm trong Nguyên, nếu như nó duỗi thân ra có thể dài gần một thước, có một loại khí thế rất đặc biệt, không uy mà thánh khiết.

- Chết rồi! Không phải vật còn sống, nhưng đây khẳng định là bảo bối nghịch thiên!

Rất nhiều người đều chính mắt nhìn thấy Diệp Phàm cắt ra Đại La Ngân Tinh, lúc này thấy hắn cắt đá lại xuất hiện một thần vật như vậy, ai cũng khiếp sợ, lập tức hiện trường huyên náo ầm ĩ.

- Đây rốt cuộc là cái gì, thơm quá nha, hẳn không phải là một gốc cây thần dược hình rồng chứ?

- Bảo bối nghịch thiên, mấy người này thật sự là may mắn mà! Hai lần cắt đá đều chiếm được báu vật, khiến người ta đố ky!

Hàng loạt người vọt tới, tất cả đều chậc chậc lấy làm kỳ, không thể nhận ra đây là cái gì? Có người hoài nghi có thể là thi hài của một con chân long.

- Con bà ngươi con chó chết! Ngươi nhiễu nước bọt ướt hết hài của ta!

Diệp Phàm đạp nó một cước.

Lúc này, đại hắc cẩu chảy nước miếng ào ào xuống, giống như một dòng sông nhỏ, một đôi chân đầy móng vuốt ôm lấy khối Thần Nguyên, kêu lên:

- Của ta, các ngươi ai cũng không được giành lấy!

Đoạn Đức cũng giống như hung thần bám vào người, một tay đẩy Diệp Phàm ra, "phóc" một cái cưỡi trên lưng đại hắc cẩu tranh cướp khối Thần Nguyên này, muốn làm của riêng.

Khiến hai tên hỗn đản vô sỉ và tham lam nhất kích động như vậy, không cần nói cũng biết là trân liệu nghịch thiên. Hiển nhiên hai tên bọn chúng đều nhận ra đây là gì, nên liều mạng cướp đoạt trước mặt mọi người.

- Chẳng lẽ là...

Diệp Phàm nhìn kỹ, giật mình tỉnh ngộ.

Đúng lúc này, mấy cường giả phụ trách thủ hộ vật liệu đá xuất hiện, nói:

- Chúng ta phải thu về kiện bảo bối nghịch thiên này! Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

- Thu về cái lông chó! Các ngươi lấy gì để đổi?

Hắc Hoàng tức giận, lập tức thì thầm cùng Đoạn mập mạp, không ngờ nó lại bàn bạc phải cướp sạch hiện trường.

- Long Thu hiếm thấy, mà một con lớn như vậy, cùng chân long không sai biệt lắm, lại quý giá không thể nói, thế gian vô giá.

Một lão nhân lên tiếng.

- Thật sự là Long Thu lớn như vậy! Thật nghịch thiên, là bảo dược hi hữu!

Rất nhiều người cả kinh kêu lên.

Đương kim thiên hạ, Long Thu sẽ không vượt qua mười con, dài nhất cũng chỉ một xích, trong đó có ba con ở Dao Trì, một con ở Tiên Phủ thế giới, Diệp Phàm từng may mắn nhìn thấy qua.

Long Thu dài một xích có thể sánh cùng Dược Vương, một con dài thế này thì càng không cần phải nói, dài gần một thước, mùi thơm ngát xuyên thấu qua Thần Nguyên phát ra.

- Đáng tiếc, nó chết rồi, máu đọng lại, dược tính giảm mạnh, bằng không một con Long Thu thiên cổ hiếm thấy như vậy tuyệt đối sánh được với non nửa cây Bất Tử Dược.

Một vị lão nhân hiểu biết thở dài than.

Dù vậy, con Long Thu này cũng vô giá, khó có gì có thể sánh cùng nó. Nếu là làm như chủ dược để ngao luyện, có thể kéo dài sinh mệnh sáu trăm đến một ngàn năm.

Đây là khái niệm gì? Sẽ làm Thánh nhân viễn cổ đều phải khom lưng muốn nhờ. Trên đời này không có gì quý giá hơn so với thọ nguyên, nhất là khi sắp hao hết.

Long Thu dài một thước, cả người óng ánh vàng nằm ở trong Nguyên, so với ba con nhìn thấy trong ao ở Dao Trì kia càng giống chân long hơn, trông rất sống động. Toàn thân Long Thu màu hoàng kim rực rỡ, linh khí tỏa ra bốn phía, mỗi một giọt tinh huyết trong cơ thể nó đều là "sinh mệnh" quý báu.

Cuối cùng, kế hoạch cướp sạch của Hắc Hoàng cùng Đoạn Đức bị phá sản, bốn phía xuất hiện vô số cường giả. Một đám huyết khí xông lên tận trời, cường đại đến dọa người, thật nếu đánh nhau, khẳng định không có cách nào phá vây mà ra.

- Các ngươi lấy gì để đổi con Long Thu này với ta?

Diệp Phàm hỏi, hắn rất trấn tĩnh, ngồi trên một chiếc ghế được đưa đến dành cho bọn họ.

Cơ Tử Nguyệt cũng cười lên tiếng:

- Đây là tiên trân vô giá, các ngươi có Bất Tử Dược sao, có trân liệu thuộc về Đại đế sao? Ngoại trừ những thứ này ta không thể nghĩ ra còn có gì có thể lấy đến trao đổi!

- Cái này...

Mấy tên cấp dưới của Cửu Hoàng Vương khó xử, thật sự không có trân vật gì đồng giá để trao đổi.

- Các vị có thể nhượng một bước được không?

Đúng lúc này, một cường giả phủ áo choàng đen xuất hiện, mọi người đều không tự chủ được tránh ra một con đường, hắn tìm tới môn hạ của Cửu Hoàng Vương.

- Hắn là trường tôn của Hồn Thác Đại Thánh, một chân đã bước vào cảnh giới Tổ Vương!

Mọi người đều "ồ" lên, đều hiểu rõ vì sao hắn tới đây: hắn có Cửu Khiếu Thông Linh Thần Dịch, có thể trao đổi con Long Thu này.

Mấy tên môn hạ của Cửu Hoàng Vương không dám chậm trễ, Hồn Thác Đại Thánh đó là tồn tại cường đại loại nào? Một người đủ để tiêu diệt sạch sinh linh của nửa viên cổ tinh này. Nếu trêu chọc hắn trên trời dưới đất cũng không có đường sống, trong đó bao gồm cả Cửu Hoàng Vương!

- Chuyện này, chúng ta cần lập tức bẩm báo với Cửu Hoàng Vương! Con Long Thu này thật sự quá mức quý báu, chúng ta không làm chủ được!

Song phương nói chuyện với nhau, sau đó đám môn hạ Cửu Hoàng Vương khó xử nói.

- Được! Ta chờ Cửu Hoàng Vương đáp lời!

Trưởng tôn của Hồn Thác Đại Thánh nói.

Diệp Phàm thầm than trong lòng, hắn biết sẽ là cục diện này. Nhưng cho dù hắn không cắt kỳ thạch này thì sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác phát hiện.

Trên vật liệu đá này sớm đã có một cái vết rạn nứt, để lâu thêm một thời gian có thể sẽ vỡ ra, mùi hương ẩn chứa bên trong tất nhiên sẽ tràn ra, bất cứ một phàm nhân nào đi ngang qua đều có thể ngửi được, càng đừng nói những cổ tộc cường đại này.

Cùng với như thế, còn không bằng hắn đến mở ra, còn có thể đổi lấy một ít tiên trân để dùng.

Hai canh giờ sau, một gã cường giả quay lại, nói:

- Cửu Hoàng Vương vô cùng kính ngưỡng đối với Hồn Thác Đại Thánh, biết người muốn dựa vào tám trăm năm sinh mệnh, tranh cao thấp cùng trời cao, nên rất khâm phục, nguyện ý nhượng lại tiên trân!

- Đa tạ, ngày khác tất có hậu báo!

Trưởng tôn của Hồn Thác Đại Thánh đáp, sau đó hướng nơi này đi tới, lên tiếng nói với mấy người Diệp Phàm:

- Ta nguyện lấy Cửu Khiếu Thông Linh Thần Dịch trao đổi với Long Thu của các ngươi, được không?

Việc đã đến nước này, không có lựa chọn nào khác.

Tuy rằng thu hoạch kinh người, nhưng trong lòng Diệp Phàm lại có một tia bất an, dường như nhìn thấy Hồn Thác Đại Thánh tranh đoạt tám trăm năm cùng trời cao, đứng sừng sững trên viên cổ tinh này nhìn xuống chúng sinh.

- Chuyện tương lai ai có thể biết rõ, tám trăm năm còn rất xa, nói không chừng Hồn Thác Đại Thánh sớm đã tọa hóa trước thời hạn, mà ngươi có lẽ đã trở thành một vị Thánh thể đại thành.

Hắc Hoàng nói, nó cũng không lo lắng chút nào.

Vui sướng vì thu hoạch rồi vọt tới sầu lo. Diệp Phàm, Đông Phương Dà. Lệ Thiên cả đám trong lòng đều rất kích động, nhìn chằm chằm khối kỳ thạch này, nó là tiên trân có thể bồi dưỡng kỳ tài ngút trời.

Tảng đá này có thể có một thước cao, lớp đá ngoài có màu vàng nâu, có đủ hình người, bộ ngực bị cắt ra một cái lổ nhỏ, chất lỏng năm màu sắc tràn ra, hương thơm tràn ngập.

Thánh linh sinh ra thực thần bí, là kết quả của thiên địa giao thái, chất lỏng là tinh hoa của đạo, ngưng đọng ẩn chứa pháp tắc thiên địa, một khi hóa thành thạch chất, liền cấu thành hình thể bên trong thạch nhân.

Nó cần được thiên địa dựng dục mấy trăm vạn năm mới sẽ xuất thế, bởi vì là đại đạo giao cảm mà sinh ra, vì vậy vừa hiện thế liền thay đổi bất ngờ, đứng sừng sững trên tuyệt đinh cực đạo có thể sánh cùng Đại đế cổ.

Đây là một Thánh linh ở hình thái nguyên thủy nhất, có thể nói là hòa hợp cùng thiên địa. Thế nhưng nó mới vừa hóa thành trứng đã bị người ta mổ ra tinh hoa của đạo, từ đó dừng lại.

- Một giọt Linh Dịch này pha vào một thùng nước, là có thể làm cho một đứa bé một lần tẩy tủy luyện cốt, mỗi tháng một lần là đủ rồi.

Bên cạnh có một vị lão nhân nói.

Già Thiên - Chương #927


Báo Lỗi Truyện
Chương 927/1896