Chương 836: Tranh Hùng


Diệp Phàm ở trong sát trận mà không chịu ảnh hưởng. Hắn đã sớm lĩnh ngộ bí quyết chữ Hành lên một cảnh giới mới, giữa hư không mà như đạp trên đất bằng vậy.

Một đôi nắm tay huy động, như thần cổ rung trời, mỗi lần đánh ra đều tạo ra những tiếng nổ vang.

Ầm!

Cuối cùng, hai nắm tay Diệp Phàm hợp lại, dùng sức chấn động cả trời cao, phát ra một mảnh quang hoa ngập trời, quyền lực dao động khiến mọi người phải lui ra sau.

Mà ở trung tâm chiến trường, một mảnh tiếng kêu thảm thiết phát ra, từng đạo thân ảnh nứt toạc ra, hóa thành một đoàn huyết vụ, toàn bộ dập nát.

Ông!

Ngay lúc này, từ giữa trời cao có một bàn chân màu bạc đạp xuống, như một ngọn núi lớn áp xuống, hướng về phía thân thể Diệp Phàm.

Bốn phía, tất cả cao thủ đều rút lui. Hiển nhiên là một nhân vật vô cùng cường đại trong các tộc xuất đầu, muốn đánh phủ đầu Diệp Phàm.

Keng!

Một đạo sát khí sắc bén như Phi Tiên Lực phóng tới, một Thần nữ của Sát Thủ Thần Triều rốt cục ra tay, cường đại vô cùng.

Từ xưa tới nay, trong thời đại chư thánh ngủ đông, còn ai dám không kiêng nể gì, dùng một bàn chân thô to trực tiếp đạp xuống Diệp Phàm?!

Người này pháp thân thông thiên, đầu gối trở lên tràn ngập trong tầng mây, không thể nhìn thấy chân thân hắn. Một chân mang theo khí thế nguy nga như núi, âm thanh ầm ầm như sóng thần đạp xuống.

Chân phải Diệp Phàm quét ngang, thân mình như một con quay bắt đầu xoay tròn, phát ra hào quang vô cùng tận sau đó đá chéo ra, đối quyết với đối phương.

Ầm!

Bàn chân màu bạc đạp xuống quang hoa như tinh vân, mãnh liệt run rẩy. Mà chân Diệp Phàm cũng đánh ra quang hoa vạn trượng, cả thiên địa là một mảnh chói mắt, rất nhiều người đều nhanh chóng thối lui ra xa.

Lấy nơi này làm trung tâm, một thần năng dao động như đủ nghiền nát một mảnh tinh vực tràn ra, như thần hải mãnh liệt, quang hoa che lấp mặt trời.

Diệp Phàm giật mình. Đây rốt cục là người nào?! Có thể cùng thân thể hắn đối kháng, đạt tới trình độ này chỉ sợ phải là một trong mấy tên Cổ Hoàng tử.

Quang ảnh trên bầu trời nhoáng lên, người kia biến nhỏ, bay chéo ra ngoài nhưng không hao tổn gì, trấn định tự nhiên.

- Hắn là Nguyệt Thiên Thu, mặc trên người Phong Vân Chiến Ngoa của Ngân Nguyệt tộc, nghe nói đã đạp lên cánh cửa trảm đạo!

Có người cả kinh kêu lên.

Người này mặc một bộ chiến y màu bạc, nhất là hai chân mang một đôi giày sáng bóng, từng đạo pháp tắc đan vào nhau, lưu động bảo huy.

Hắn có một mái tóc dài trắng như tuyết, trên mi tâm có một ấn ký loan nguyệt, trong tay nâng một tòa Linh Lung Tháp, vụ khí mênh mông.

Diệp Phàm còn không kịp đánh giá bởi vì có một đạo ánh sáng sắc bén tuyệt thế ở trong hư không vô ngần đang nhằm ngay thiên linh cái hắn bắn tới.

Keng

Từng đạo kiếm quang chém rụng, như đạo đạo Phi Tiên Lực, đẹp mắt mà tủng nhân. Hai tay Diệp Phàm kết kiếm quyết, không ngừng phá giải.

Hơn nữa, hắn nhìn chằm chằm vào trời cao. Sau làn độ kiếp vừa rồi, Thiên Nhãn của hắn rốt cục đại thành, khi mở ra lập tức nhìn thấu căn nguyên, thấy được một nữ nhân mặc hắc y.

Địa Ngục Thần nữ.

Hoàn toàn là một loại trực giác, Diệp Phàm lập tức cảm giác ra thân phận người này vì nàng có một loại khí tức rất đặc biệt, cực độ cường đại, khó có thể đánh giá được.

Ầm!

Bầu trời sụp đổ, phía sau nữ nhân hắc y này xuất hiện một mảnh Sâm La Điện, đều không phải thực thể mà từ hào quang vô tận hóa thành, trở thành một phiến bối cảnh cho nàng.

Thân thể nàng yểu điệu, thoạt nhìn rất yểu ớt nhưng có khí cơ khiếp nhân, chỉ có linh giác cực độ mẫn duệ như Diệp Phàm mới có thể cảm ứng được.

Trên mặt nàng có một tấm mặt nạ, không biết dùng tài liệu gì luyện thành mà có thể đối kháng lại Thiên Nhãn. Đó là một tấm mặt quỷ của Địa Ngục.

Người này hẳn là một nữ nhân tuyệt thế, sau khi mang mặt nạ quỷ khiến người ta cảm thấy rất quỷ dị. Trong miệng nàng quát khẽ, cả bầu trời đột nhiên tối đen, nơi nơi đều là Sâm La Điện.

Ở giờ khắc này, nàng đột nhiên biến mất, như địa ngục buông xuống nhân thế, các loại luyện ngục, điện vũ, huyết trì, cốt sơn vô tận, chồng chất giữa vòm trời.

Các tộc thái cổ đều rất giật mình. Bọn họ đều gần như không thể nhìn thấu, cảnh tượng rất chân thật, mà Địa Ngục Thần nữ lại thường xuyên lướt lên trong cảnh tượng này.

Coong…

Kiếm minh động thiên, thi thoảng lại có từng đọa kiếm quang bắn ra từ trong huyết trì, luyện ngục, cốt sơn khiến người ta khó lòng có thể phòng bị. Địa Ngục Thần nữ đột nhiên lại biến mất, dung nhập vào hư vô.

Diệp Phàm lần đầu tiên đối mặt với Thần nữ của một tổ chức sát thủ, cảm nhận được sự cường đại của đối phương. Nếu không phải Thiên Nhãn của hắn đã tu thành, lại xem qua các loại cổ tịch sát sinh của Thiên Đình thì nhất định sẽ vô cùng bị động.

- Hết thảy đều là vô căn cứ, đối với tạ mà nói đều là vô dụng!

Diệp Phàm lao lên, dùng tay thay kiếm, đại khai đại hợp, phá vỡ huyết trì, hủy diệt cốt sơn, chém nát Sâm La Điện!

Nữ nhân kia tuy rằng di chuyển liên tục nhưng đa phần vẫn không tránh né được Thiên Nhăn, thường xuyên bị Diệp Phàm nhận ra. Hai người rất nhanh giao kích, không ngừng đại chiến.

Đậy dĩ nhiên là một nữ nhân gần như đã trảm đạo, một chân đã đặt vào. Điều khuyết thiếu chính là một trảm cuối cùng, minh tâm ngộ đạo.

Mặc dù là mới một chân đặt vào Tiên Tam Trảm Đạo nhưng chiến lực cũng đột biến, thực lực cường đại vô song, dù chưa thể trực diện tranh phong với Diệp Phàm nhưng đủ loại ảo cảnh, ám sát cho nên cực độ nguy hiểm.

Ngày nay, Diệp Phàm đã ở Tiên Thai tầng thiên thứ hai đại viên màn, ngoại trừ mấy người con ruột của Cổ Hoàng ra, không mấy ai có thể tranh hùng với hắn. Địa Ngục Thần nữ hiển nhiên là một trong mấy người ít òi đó.

Các loại quang hoa lóe ra, một tòa cốt tháp nhẹ nhàng bay tới nhưng Diệp Phàm cũng không dám có sơ suất, vận dụng Nhân Vương Án đánh tới.

Ầm!

Toái cốt bay loạn, cốt tháp bị chấn vỡ, vô cùng cuồng bạo. Từ bên trong lao ra ngàn vạn lũ ô quang, chính là tử vong nguyền rủa, nếu nhập vào người hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Thân thể Diệp Phàm run lên, tạo ra Thánh vực hoàng kim, ngăn cản hết thảy ánh sáng nham hiểm, chặn loại sát thuật này lại.

Rất nhiều người của các cổ tộc biến sắc. Không ít người tuy rằng chưa từng gặp loại sát quang vừa mới được sáng tạo ra ở đời sau này nhưng cũng cảm thấy được sự nguy hiểm của nó, có thể ăn mòn thần hoa.

- Ở trong số Thần nữ, Thần tử của hai đại Sát Thủ Thần Triều viễn cổ, Địa Ngục Thần nữ là yếu nhất, Thần tử của bọn họ và Thần nữ của Nhân Thế Gian là mạnh nhất, cũng không đến!

Tề La truyền âm.

Trong lòng Diệp Phàm nghiêm lại, Địa Ngục Thần nữ dĩ nhiên là yếu nhất, mà ba người còn lại càng mạnh hơn nữa. Đây cũng không phải là tin tức tốt, khó trách nghe đồn bọn họ có thể giết chết chư vương!

- Như vậy thì đã sao?! Ngươi dù chân chính tiến nhập Tiên Tam thì ta cũng không hề sợ hãi.

Diệp Phàm hét lớn, có sự tự tin tuyệt đối, lao lên phía trước.

Hắn giao thiệp lĩnh vực Bát cấm, dù đối phương có Thất cấm, bước đầu trảm đạo cũng chỉ ngang hàng với hắn mà thôi, trực diện giao thủ, hắn có tự tin tuyệt đối oanh sát.

Ầm!

Quanh thân Diệp Phàm đều có thánh quang hoàng kim lưu chuyển, phá vỡ các loại ảo cảnh, truy đuổi nữ nhân mặc hắc y này, muốn trực tiếp diệt sát. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Trên bầu trời, chi còn mười tám tòa hắc ngục chưa bị biến mất, vững chắc đứng đó, nửa thật nửa ảo. Địa Ngục Thần nữ thường tới lui trong đó.

Diệp Phàm dùng bí thuật chưa tinh thục của Thiên Đình đối kháng sát thuật Địa Ngục, ám sát lẫn nhau, đã siao chiến mấy trăm hiệp.

- Ồ, không đúng!

Hắn đột nhiên cả kinh.

Mười tám tòa hắc ngục nửa thật nửa ảo này dường như có một loại lực lượng kỳ dị khiến thân thể hắn càng ngày càng nặng, như mang gông cùm xiềng xích trên người.

- Phá cho ta!

Diệp Phàm hét lớn, trên người nở rộ hào quang, vô cùng vô tận, như thần diễm thiêu đốt hừng hực.

- Trật tự tỏa liên, triền phược vĩnh thế!

Địa Ngục Thần nữ quét khẽ, vẫn ẩn nấp trong hắc ngục, vận dụng pháp tắc cực kỳ quỷ dị.

Mười tắm căn xiềng xích từ trong hắc ngục vươn ra, sớm trói trên người hắn, đại biểu mười tám tầng địa ngục, muốn ma diệt hắn.

Đây là mười tám đạo thần tắc hóa thành, khó có thể chặt đứt, không thể giày. Mười tám tòa hắc ngục hóa thực, từ giữa hư không hiện ra, buông xuống.

- Trật tự tòa liên, trấn áp vĩnh thế!

Nữ nhân hắc y lại quát khẽ, mười tám tòa ma ngục cùng nhau hạ xuống, hợp cùng một chỗ, muốn luyện hóa Diệp Phàm.

- Chính lúc này!

Bên ngoài cơ thể Diệp Phàm xuất hiện một vòng tròn tự nhiên mà thành, thái cực hoàng kim bay ra, Thái Âm và Thái Dương giao hòa, chuyển hóa lẫn nhau, phóng về phía trước, chủ động chìm sâu vào trong mười tám tầng địa ngục.

Đột nhiên, vạn kiếm tề minh, trên bầu trời, nơi nơi đều là kiếm quang, tất cả đều vọt vào hắc ngục.

Diệp Phàm dùng Viên Thái Cực hoàng kim hộ thể, cố gắng chặt đứt xiềng xích, đồng thời vận chuyển bí quyết chữ Binh, hóa sát khí thành kiếm quang chém rụng.

Coong…

Một đạo kiếm minh đặc biệt tới từ Tích Huyết Ma Kiếm của Địa Ngục Thần nữ, chém lên thân thể nàng, nửa người rơi xuống.

Điều này vô cùng quỷ dị khiến toàn trường kinh hãi. Tất cả không ai nhìn rõ cho nên đều kinh ngạc tới tròn mồm.

Cùng lúc đó, Diệp Phàm ra sức giãy, toàn thân đều là thánh quang hoàng kim, chặt đứt mười tám sợi xiềng xích, tiếp tục khống chế binh khí Địa Ngục Thần nữ.

Phốc!

Phía trước, nửa người rơi xuống bị hắn đánh nát, hóa thành huyết vụ, mà Địa Ngục Thần nữ lại vận dụng bí thuật, hết sức trốn vào trong hắc ngục sắp biến mất.

- Chạy đi đâu?!

Diệp Phàm đuổi giết.

Đột nhiên, một đạo u quang hàn lãnh đâm tới, vô thanh vô tức tới ngoài thân hắn mới bừng lên. Đây là một đạo sát khí tuyệt thế.

Keng!

Diệp Phàm nghiêng người, dùng tay ngăn cản. Cánh tay hắn lập tức nhỏ ra vài giọt máu. Nếu là thường nhân chỉ sợ một chiêu này đã hình thần câu diệt nhưng Diệp Phàm hắn chỉ mất vài giọt máu, để lại một vết thương mà thôi.

- Còn có Thần tử và Thần nữ phục kích sao?! Quả nhiên càng mạnh.

Ầm!

Phi thường đột ngột. Từ trong mười tám tòa hắc ngục sắp biến mất có một móng vuốt màu đen vươn ra, gầy như quy củi, ô sâm u lãnh, chụp về phía trước.

Tề La đứng trong cổ điện, hai mắt như hai lỗ thủng đang diễn biến một mảnh vũ trụ hắc ám. Hắn vẫn chưa ra tay nhưng thấu phát một lũ khí cơ đánh về phía trước.

Xoát!

Móng vuốt màu đen như có cảm ứng, nháy mắt biến mất. Những người khác không rõ nguyên do, không hiểu vì sao người thần bí kia đột nhiên thu tay.

- Như là một vị Vương giả tu đạo thành công tới từ Địa Ngục bị Tề La chấn kinh mà thối lui!

Trong lòng Diệp Phàm chợt nghiêm lại, chỉ có hắn mới cảm ứng được. Lúc này Địa Ngục Thần nữ cũng đã sớm biến mất.

Già Thiên - Chương #910


Báo Lỗi Truyện
Chương 910/1896