Chương 825: Phong Thần Bảng Hiển Uy


Thông Thiên Thai nguy nga hùng vĩ vô cùng.

Trong hư không, chín con hung thú thái cổ con nào cũng hung ác điên cuồng, ma khí ngập trời. Tất cả đều là Vương giả đại thành, vậy mà chỉ có thể kéo xe.

Ở phía sau chín con cổ thú là sợi xích Thần Thiết lóe lên hàn quang, kéo theo một chiếc chiến xa cổ xưa, tràn ngập vết đao kiếm. Đọa Thiên Vương đứng trên đó giống như Thần Ma, áp đảo khắp Dao Trì khiến nơi này như sắp sửa tan vỡ.

Tiếng vang ù ù truyền xuống.

- Ngươi là một anh hùng trăm ngàn thế khó gặp, thật ra ta cũng không muốn bóp chết thiên tài. Ngươi không nên ép ta.

Bạch Y Thần Vương rất bình tĩnh, lau máu tươi ở khóe miệng, nói:

- Chính là do các ngươi bức ép. Nhân tộc vẫn muốn ngồi xuống cùng đàm đạo nói chuyện với các ngươi.

Khắp nơi lặng ngắt như tờ, mỗi người đều có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, khẩn trương tới cực điểm.

Một tồn tại vô địch như Đọa Thiên Vương lại xuất hiện, ở thời thái cổ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, hoành hành trên đại địa hoang dã, chư vương phải thần phục.

Một mình hắn ra tay là đủ tiêu diệt cả một đại tộc. Tồn tại cổ xưa như vậy, năm tháng tu đạo rất dài, bất kể là bối phận hay thực lực đều cao tới cực hạn rồi.

Hai người bọn họ đều là Vương giả đáng sợ, trấn áp một phương, chư tộc không dám chống đối, uy danh cực thịnh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

- Ngồi xuống đàm đạo cần phải có thực lực. Nhân tộc các ngươi có không?

Đọa Thiên Vương không nói nhưng người bên cạnh hắn lại lên tiếng. Dưới hoàn cảnh này chỉ sợ cũng chỉ có bọn họ là dám xen mồm vào mà thôi.

- Chẳng lẽ phải đánh giết để biết kết quả sao?

Bạch Y Thần Vương nhìn về phía trước.

Song Tử Vương bị ánh sáng của Thánh nhân bao phủ, khí tức thần thánh tràn ngập, ngay cả mỗi lỗ chân lông đều phát ra thần quang khiến người ta khó có thể nhìn thẳng, cực kỳ bức người.

- Ngươi thật sự rất cường đại, cũng rất đáng kinh ngạc, một người giết nhiều cổ Vương như vậy thì cũng một chỉ có một Thánh nhân của Nhân tộc mà thôi. Nhưng nói tới cả bộ tộc thì các ngươi quá yếu, cho nên mới không thể cùng ngồi nói chuyện với các tộc khác.

Song Tử Vương lại lên tiếng.

Trên Thông Thiên Thai hoàn toàn yên lặng, không ai dám nói gì. Lời nói của hắn khiến người ta khó có thể cãi lại. Thánh nhân của Nhân tộc quá ít, không đủ sức chống lại nhiều cổ Vương như vậy.

Rất nhiều người cảm thấy trong lòng lạnh ngắt, chẳng còn chút hy vọng. Nhiều Cổ Vương tới thế này, chỉ một người ra tay cũng đủ bình định một phương.

- Quy thuận tộc ta, kết thừa đạo thống của ta, không những không chết mà tương lai còn có thể đứng trên thiên hạ. Với tư chất của ngươi có lẽ có thể trở thành Đại Thánh.

Đọa Thiên Vương đứng trên chiến xa thái cổ, giống như Ma Chủ cao cao trên đó, nhìn xuống chúng sinh.

- Đạo thống của ngươi đã là gì. Tổ tiên của ta là Đại đế cổ, còn cần ngươi chỉ điểm sao?

Bạch Y Thần Vương nói, tiếng nói vang vọng ngươi tiếng kiếm reo.

Bình thường hắn rất hiền hòa bình thản, chỉ có mỗi chuyện liên quan tới vấn đề này là cực kỳ nghiêm túc, thậm chí lời nói cũng bén nhọn hẳn lên.

- Đại đế cổ...

Đọa Thiên Vương nhíu mày.

Các Cổ Vương khác lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía này. Tử Lâm Vương tới từ Long Sào nói:

- Đúng thế, hắc hắc.

Tiếng cười của hắn rất lạnh lùng, khiến lông tóc người ta dựng ngược, thân thể nổi đầy da gà.

Ý tức của hắn đã rất rõ ràng. Đại đế đã qua đời, bất kể là trước kia huy hoàng tới thế nào thì sự thật cũng tàn khốc như vậy. ức vạn sinh linh của Nhân tộc các ngươi chi dựa vào một Thánh nhân thì muốn tranh đấu với ai?

- Nhân tộc nếu muốn ngồi ngang hàng với cổ tộc thì đúng là chuyện người si nói mộng. Các ngươi nhỏ yếu như vậy, lại chiếm cứ khắp mặt đất, không bị diệt tộc đã có thể nói là kỳ tích.

Một vị Cổ Vương khác nói năng càng sắc bén và tàn nhẫn hơn.

Đâỵ đúng là một vấn đề ác liệt, xung đột về căn bản. Nhân tộc ở thời thái cổ nhỏ yếu, chỉ ở trong một góc ngày nay đột nhiên trở thành chủ nhân của cả đại địa này. Vạn tộc sau khi thức tỉnh tất nhiên muốn giết sạch.

Bạch Y Thần Vương không nói gì, lẳng lặng nhìn bọn họ, có vẻ như rất cô độc. Thiên hạ to lớn như vậy, Nhân tộc lại chỉ có mình hắn có thể ra tay.

- Mời Đọa Thiên Vương ra tay gạt bỏ hắn, thế là tất cả mọi chuyện đều kết thúc. Nhân tộc không có tư cách ngồi nói chuyện ở đây.

Một vị Cổ Vương tương đối cấp tiến, hồ đồ nói, không coi ai vào đâu.

Lúc này dù tiếng hoa rơi cũng có thể nghe thấy, thiên địa yên ắng tới cực điểm. Rất nhiều cường giả đều nhìn về phía Đọa Thiên Vương đứng trên chiến xa cổ xưa.

Bạch Y Thần Vương lên tiếng:

- Từ đầu tới cuối các ngươi đều nói cái gọi là tư cách. Ta đánh giết với các ngươi tới giờ vẫn còn chưa đủ sao?

Nói tới loại vần đề này, lời nói của Bạch Y Thần Vương vô cùng nghiêm túc. Trải qua một hồi đại chiến, tất cả cổ Vương còn may mắn sống sót thân thể đều lạnh như băng. Bọn họ cảm thấy sợ hãi.

Chỉ có trải qua trận chiến không bao lâu kia mới thấy Thần Vương đáng sợ tới mức nào. Lúc này hắn lại nhắc tới cũng chỉ là tình hình thực tế. Theo lý thuyết hắn đánh giết như vậy cũng làm nên tư cách có địa vị ngang với chư vương tới trước kia.

- Nói về tư cách các ngươi căn bản vốn không có.

Một vị Cổ Vương lay động ngón tay, thần sắc đạm mạc, nói rất vô tình.

Đây là sự miệt thị phát ra từ tận đáy lòng, từ cảm giác hơn hẳn người khác trong thời gian dài, từ xưa tới nơi chưa bao giờ thay đổi.

- Vào thời thái cổ Nhân tộc các ngươi chi sinh tồn trong khe hốc, kéo dài chút hơi tàn đáng thương, một số gần như diệt tộc, từng là nước phụ thuộc, bám chân một số tộc mạnh mà sống, tìm kiếm sự che chở, có tư cách gì mà nói tới tôn nghiêm chứ?

Một vị Cổ Vương vạch trần vết sẹo lịch sử một cách không hề nể nang, như tát thẳng vào mắt các tu sĩ Nhân tộc. Thần sắc hắn hết sức khinh thường, cũng vô cùng tàn nhẫn.

- Khi đó các ngươi chỉ là đám sâu bọ bé nhỏ không đáng kể. Mấy đại tộc ở đây cũng có chủ nhân của các ngươi ngày xưa.

Lời nói như vậy giống như sấm sét, khiến rất nhiều tu sĩ Nhân tộc run rẩy toàn thân, tràn ngập cảm giác nhục nhà.

- Ngươi nói là thời thái cổ, Nhân tộc vừa mới tới cổ tinh này. Tổ tiên chúng ta quả thật chịu rất nhiều đau khổ. Bọn họ trả giá nhiều lắm nhưng vẫn ngoan cường sống sót.

Vẻ mặt Thần Vương trang nghiêm trịnh trọng, vô cùng thành kính nói:

- Người trước như vậy, si nhục của bọn họ sẽ được người đi sau rửa sạch, tạo thành thịnh thế, không phụ mong đợi của bọn họ.

- Thịnh thế có thể so với chúng ta sao? Thời thái cổ cường thịnh nhất, uy nghiêm của Cổ Hoàng chín tầng trời mười tầng đất đều khuất phục, các ngươi so được sao?

Có Cổ Vương nói.

- Vì sao không thể so chứ? Thời thái cổ lần lượt có mấy vị Cổ Hoàng nhưng bọn họ lại là những chủng tộc bất đồng. Mà thời kỳ trước hoang cổ Nhân tộc lại có tới mấy vị Đại đế, chẳng hề ở thế hạ phong.

Giọng nói của Bạch Y Thần Vương vang vọng, khiến người ta giác ngộ.

Không chi là không ở thế hạ phong mà mấy vị Thái Cổ Hoàng có chủng tộc khác nhau còn Đại đế cổ lại đều ở Nhân tộc. Đây đúng là uy thế dọa người.

Nhắc tới mấy vị Đại đế, máu huyết của tất cả tu sĩ Nhân tộc đều sôi trào, trái tim bừng sáng, muốn rống to một tiếng.

Bộ tộc có nhiều tồn tại vô thượng như vậy, tiềm lực chân chính không kém vạn tộc, có địa vị ngang hàng với bọn họ. Nổi nhục của tổ tiên vừa rồi thật sự tạo thành áp lực khiến bọn họ không thể hô hấp.

Vào thời thái cổ, nhân loại yếu ớt, thậm chí là thức ăn của rất nhiều tộc khác, nhỏ bé không đáng kể nhưng đời sau lại không như vậy. Rất nhiều cổ tộc đều trầm mặc.

Những Tổ Vương ở nơi này đều muốn nói nhưng lại khó có thể tìm được lý do phản bác, tất cả đều yên lặng.

Rất lâu sau, Thánh nhân của Tử Lâm Vương mới cười lạnh nói:

- Tất cả đều không thể so nổi. Vua của thái cổ tuyệt đối mạnh hơn Đại đế Nhân tộc. Bởi vì đã có người chưa chết mà thành tiên. Còn Đại đế Nhân tộc các ngươi đều đã chết hết. Mọi chuyện vẫn như vậy, chưa từng thay đổi. Các ngươi vẫn nhỏ yếu như trước.

- Không, sự thật đúng là như thế. Tình cảnh của các ngươi so với trước thái cổ vẫn chưa có cải thiện gì, chỉ có một vị Thánh nhân mà thôi, bằng vào đó mà cũng muốn đàm luận vơi chúng ta thì đúng là trò đùa!

Có rất nhiều cổ Vương phụ họa.

- Nói như vậy thì bất kể thế nào các ngươi vẫn muốn giết hết chúng ta, không thay đổi gì sao?

Bạch Y Thần Vương hỏi.

- Đúng là như vậy,

Một trong những Thánh nhân của Song Tử Vương quát.

- Các ngươi không sợ Đại đế chưa chêt, sẽ giáng xuống cơn giận lôi đình sao?

Bạch Y Thần Vương hét lớn, thần sắc lạnh như băng, lần đầu tiên đối mặt lạnh lùng với chư vương như vậy.

- Ngươi thật sự là một người tài. Ta thật sự rất muốn cho ngươi một cơ hội, thu ngươi làm nghĩa tử.

Đọa Thiên Vương lên tiếng.

- Vậy thì đánh đi.

Bạch Y Thần Vương không hề sợ hãi, trong tay xuất hiện một thanh Thần Vương kiếm, giơ lên ngang trời, đối mặt với chư vương.

- Thật sự là một quyết định bất đắc dĩ, phải bóp chết thiên tài, không phải mong muốn của ta nhưng cũng không thể không làm được!

Đọa Thiên Vương lạnh lùng nói, bước từng bước về phía trước. Dao Trì chấn động, giống như sắp tan vỡ.

- Xóa sổ hắn, chấm dứt mọi chuyện sớm một chút đi.

Có Cổ Vương rống to, lại có một số người hùa theo.

Mọi người tuyệt vọng, không đành lòng nhìn thấy cảnh bi tráng của Thần Vương. Một mình hắn có thể chống đỡ sao? Thần thoại bất bại sẽ nhuốm máu ở nơi này.

Diệp Phàm không kìm nổi. Giờ không ra tay thì còn đợi tới lúc nào? Mặc dù chết trận hắn cũng không muốn trơ mắt nhìn Thần Vương ngã xuống.

Hình ảnh nhuốm máu ngày xưa dường như còn ở trước mắt. Bạch Y Thần Vương bi thương một mình rời đi, ôm thi thể của Thái Vân tiên tử, khiến Diệp Phàm tới nay còn chưa quên.

- Đừng vọng động. Tất cả còn nằm trong sự khống chế.

Đột nhiên một tiếng nói vang lên trong lòng hắn. Diệp Phàm ngơ ngẩn. Đây là do Thần Vương truyền tới.

Còn trong sự khống chế...còn sao?

Ầm!

Đột nhiên một tiếng chấn động khiến trời sụp đất lở truyền ra. Một luồng kim quang cắt ngang mặt đất mênh mông từ phương xa vọt tới, thiên địa cùng vang vọng.

Giờ khắc này nó kinh động khắp mặt đất phía bắc, giống như một luồng thần quang vĩnh hằng chiếu rọi núi sông, chìm sâu vào trong Dao Trì.

- Phong Thần Bảng. Không ngờ lại là Phong Thần Bảng. Nó lại xuất hiện!

Giờ khắc này rất nhiều người đều kinh sợ kêu lên, vô cùng chấn động.

Nhất là mỗi một cổ tộc mặt mày đều xám như tro tàn. Đối mặt với pháp khí mạnh nhất trong lịch sử của Đại đế, mọi người đều sởn tóc gáy.

- Sao lại như vậy?

Ngay cả Cổ Vương cũng đều kinh hãi. Bởi vì bọn họ cảm nhận được khí tức vô thượng của Đại đế cổ.

- Giả, đây không thể là thật được.

Thánh nhân của Tử Lâm Vương nói.

Ầm!

Phong Thần Bảng hóa thành một tia chớp màu vàng từ trên trời giáng xuống, uy thế vô cùng, giống như một bàn tay khổng lồ của Đại đế đánh xuống, mặc dù tồn tại vạn kiếp bất diệt cũng có thể biến thành tro tàn.

A...

Một tiếng thét hoảng sợ thảm thiết vang lên. Thánh nhân của Tử Lâm Vương căn bản không đủ sức chống cự, bị kim quang áp xuống liền ngay lập ức biến thành tro tàn.

Sau đó bốn gã cổ Vương cùng đến với hắn cũng bị bao phủ, biến thành bụi bậm, từ đó bị xóa tên trong thiên hạ.

Không sâu trước đó bọn họ còn nói Nhân tộc yếu ớt như con sâu cái kiến, lời lẽ sắc bén, kết quả lại rơi vào kết cục thế này.

- Thật sự là khí tức của Đại đế cổ, sao lại như vậy?

Tất cả Cổ Vương đều hoảng sợ.

Ầm!

Phong Thần Bảng bừng lên hào quang, chiếu sáng vạn dặm non sông, lại một lần nữa trấn áp xuống. Thánh nhân của Song Tử Vương của hóa thành tro, ngay cả hừ một tiếng cũng không kịp đã bị trấn chết.

Rất rung động. Trong nháy mắt đã có Thánh nhân của ba vị Vương cũng bốn vị Cổ Vương bị đánh chết.

Ông.

Hư không rung lên. Vừa rồi vài tên cổ Vương còn ra sức làm nhục Nhân tộc, nói rằng thời thái cổ Nhân tộc chỉ kéo dài hơi tàn, nhận vài chủng tộc mạnh mẽ làm chủ xong giờ đều kêu lên sợ hãi.

Nhưng tất cả không thể thay đổi. Phong Thần Bảng tự nhiên giáng xuống, mạnh mẽ khí phách, trấn áp toàn bộ bọn họ, biến thành tro bụi.

Già Thiên - Chương #899


Báo Lỗi Truyện
Chương 899/1896