Chương 824: Đọa Thiên Vương


Trong thiên địa này hết thảy cảnh vật dường như đều biến mất, chỉ còn lại có Bạch Y Thần Vương trở thành một vầng hào quang vĩnh hằng, không nhiễm bụi trần.

Lão giống như một vị Thần linh ngồi ở đó vẫn không nhúc nhích, hòa minh cùng với thiên đạo, màu sắc tường hòa buông xuống đầy trời, tất cả đều vì lão mà động, đạo ngân lóe ra vô tận đều ngân vang vì lão.

Ai cũng không thể tới gần, chỉ có cánh hoa rơi bay múa vờn quanh Bạch Y Thần Vương. Mặc dù lão bị trọng thương mồm phun ra máu, tất cả cổ Vương cũng đều tim đập dồn dập.

Rất lâu sau, mọi người mới hồi phục tinh thần lại, các bộ cổ tộc đều lộ thần sắc kinh sợ, không biết phải trả giá lớn cỡ nào mới có thể lấy được tính mệnh của Bạch Y Thần Vương.

Về phần tu sĩ Nhân tộc ai nấy đều âu lo, tất cả đều dự cảm không ổn, tâm cảnh hoàn toàn bất đồng với cổ tộc. Sinh mệnh lực của Thần Vương tiêu hao nghiêm trọng, chỉ sợ chống đỡ không được bao lâu.

- Cường đại như vậy, phải tìm người diệt trừ hắn, bằng không tương lai tất nhiên là chướng ngại lớn nhất trên đường ta chứng đạo, bởi vì hắn khởi bước sớm so với ta, không trừ thì không còn kịp nữa rồi.

Thiên Hoàng tử lạnh giọng nói.

- Trong thời gian ngắn, còn có người sẽ ra tay sao?

Nguyên Cổ hỏi, mắt trái hắn là một vầng mặt trời đen, mắt phải là một vầng mặt trăng đỏ như máu, vô cùng quỷ dị khiếp người.

- Yên tâm, có một tồn tại vô thượng sắp tới, kỳ thật rất nhiều người cũng không tin Vô Thủy còn sống.

Thiên Hoàng tử bỉnh thản lên tiếng.

Cách đó không xa, Diệp Phàm đều sắp không kìm nổi muốn đưa ra con bài chưa lật, nhưng với đôi tai thính nghe được những lời này, hắn lại cố gắng kiềm chế, trong lòng trầm xuống.

Còn có người sẽ đến, cổ tộc rốt cuộc có bao nhiêu Vương đáng sợ? Dường như đây chỉ là một bộ phận mà thôi, hắn cảm thấy con bài chưa lật cần giữ lại, ở thời khắc mấu chốt mới ra tay.

- Năm đó, sau khi Đấu Chiến Thánh Hoàng tọa hóa, thiên hạ lập tức đại loạn. Ngay cả nhân vật vô địch như Thần Tàm Công chúa vậy mà cũng bị người dùng mũi mâu đóng đinh. Ngay cả vị Đấu Chiến Thắng Phật thúc thúc của hầu tử cũng bị bức đi về hướng Tây. Vạn tộc... không thiếu cao thủ cái thể, nhất là tại cổ tinh này.

Thiên Hoàng tử lẩm bẩm.

- Còn thật là khó giết!

Ở trung tâm chiến trường, Huyết Điện Nữ Vương lên tiếng, Long Thương trong tay nở rộ tia máu âm u, cường đại như nàng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bọn họ lại vây quanh đại địch, nhưng không có một vị cổ Vương nào tùy tiện ra tay, đều sợ bị Thần Vương sắp chết đánh một kích chết tươi, tất cả đều vô cùng cẩn thận.

Thần Vương hai tay gảy đàn, tiếng nhạc leng keng truyền ra, cũng không có chủ động tiến công, song phương giằng co, ở vào một loại trạng thái cân bằng tinh tế.

Một người đối mặt với một đám cổ Vương, loại uy thể này khiến người ta rúng động, không có một người nào dám tự tiện vượt qua nửa bước, song phương kiêng kị lẫn nhau.

- Các ngươi sợ sao, đều là Tổ của bộ tộc sóng gió gì chưa thấy qua, chẳng lẽ còn không dám giết một người sắp chết sao?

Huyết Điện Nữ Vương nói, thân thể bốc hơi lên một ráng mây đỏ, Long Thương bắn ra tia máu xuyên thấu tận trời.

Sát!

Rốt cục, chư vương lại ra tay, sinh mệnh của Bạch Y Thần Vương không còn nhiều, không thể cho hắn thở dốc, đây là cơ hội tốt nhất để giết hắn.

Tiếng đàn boong boong, cánh hoa rơi bay múa, vạch ra từng đạo từng đạo tia sáng rọi đẹp mắt, một vòng sóng gợn bay ra như pháo hoa nở rộ, trong phút chốc sáng lên tới cực điểm.

"Phốc!"

Một chùm máu tươi vọt lên, một vị Tổ Vương rơi đầu xuống đất, nguyên thần bị chém, chết oan chết uổng.

- Chết rồi! Lại một vị cổ Vương chết đi!

Bên ngoài trận chiến hỗn loạn một trận, hôm nay nhiều cổ Vương như vậy nhưng lại chết ở trong tay một người, cái giá phải trả thật sự quá lớn, khiến các tộc không thể chịu đựng.

Không hề không ngờ, sắc mặt Khương Thần Vương lại tái nhợt thêm một ít, ho ra thần huỵểt nhiều hơn không ít, thân thể lảo đảo hồi lâu, bất cứ lúc nào đều có thể ngã xuống.

- Còn thiếu chút nữa hắn xong rồi!

Một Cổ Vương khác lạnh giọng nói. Đều đã đánh nhau tới bước này rồi, nếu ngừng công kích để cho Bạch Y Thần Vương khôi phục, vậy thì sẽ thất bại trong gang tấc.

- Sát, lần này hắn không đủ sức chống cự!

Những người khác rống theo, cùng tể ra thần tắc, lại triển khai một đợt tấn công sắc bén mới.

Lần này, không có tiếng đàn phát ra, không có sóng gợn khuếch tán, chỉ có một tiếng thở dài đến từ Bạch Y Thần Vương, nhưng lại càng thêm chấn nhiếp tâm hồn người.

- A...

Truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, một cổ Vương thân mình hóa thành luồng sáng, rất nhanh mai một, cuối cùng biến mất.

Tiếng thở dài của Thần Linh

Thiên địa lập tức tĩnh lặng xuống, những cổ Vương này đều dừng lại, mỗi người đều lưng toát mồ hôi lạnh, quen nhìn sinh tử, nhưng lại chưa từng có lòng kinh sợ như hôm nay.

Đối thủ đã chống đỡ hết nổi, nhưng thủy chung lại không chịu chết, một lần tiếp một lần giết địch. Nếu còn tiếp tục như vậy, hao lực chết không phải là Bạch Y Thần Vương, mà là bọn hắn.

Lúc này, áo trắng của Thần Vương nhiễm máu đã sắp biến thành y phục máu. Một cơn gió thổi tới lão lảo đảo muốn ngã xuống, trên mặt không có một chút màu máu, sinh mệnh bất cứ lúc nào sẽ đi đến chung điểm.

Thể nhưng lão vẫn như là một cái động không đáy, ai cũng không biết khi nào mới có thể dùng tính mạng của Tổ Vương lấp bằng, mà cũng không có một người nào dám nếm thử.

- Chúng ta nhiều người như vậy... cứ tiếp tục như vậy sẽ mau chóng bị hắn giết sạch!

Một gã Cổ Vương lạnh toát cả người kêu lên.

Một người độc chiến với chư vương, giết chết nhiều người như vậy, máu tươi nhiễm đỏ đạo đài, mà một giọt máu này là có thể giết chết một vị đại năng

Nơi này hóa thành một tòa Địa Ngục Tu La tràng, bị giết chết đều là "Thần" mà mọi người phải nhìn lên, quả thực rúng động lòng người, trước kia chưa từng thấy.

Lúc này, ngay cả Huyết Điện Nữ Vương đều ngừng công kích, bởi vì không có nắm chắc, tuy rằng nàng cảm thấy ngay sau đó Thần Vương sẽ ngã xuống, nhưng lại liên tiếp thất bại, không ngừng có cổ Vương bị chém chết làm cho bọn họ mất đi dũng khí.

Đây là một hình ảnh khiến người ta khó quên: một nam nhân áo trắng đẫm máu ngồi xếp bằng trước cây cổ cầm, siêu trần thoát tục giữa những cánh hoa lượn lờ, trấn áp một đám cổ Vương không có một người nào dám vọng động.

Thiên địa đều tĩnh lặng, không ai động, chỉ có cánh hoa rơi bay bay lấp lánh sáng, phát ra tiếng "xào xạc".

Nhưng lại là một cái kết quả như thế này, bất cứ người nào đều không nghĩ tới, Nhân tộc chỉ có một vị Thánh nhân, lại có thể giằng co cùng nhiều Tổ Vương như vậy!

- Vì sao lại như vậy?

Có người Cổ tộc không cam lòng, nhưng cũng không dám tiến lên.

Mà rất nhiều tu sĩ Nhân tộc đều vừa kích động vừa sợ hãi, sợ đây là mộng ảo một hồi sẽ thành khoảng không, hết thảy chuyện này đều do một người, bọn họ sợ Bạch Y Thần Vương rồi sẽ ngã xuống.

- Một người một mình trấn áp chư vương, truyền ra ngoài chính là mối sỉ nhục cho các tộc, các ngươi đang sợ ư?

Trên bầu trời truyền đến thanh âm lạnh lùng.

Năm luồng hào quang sáng lạn từ trên trời giáng xuống, người cầm đầu đúng là một vị Vương của Thánh nhân, tóc tím rối tung, dáng người cao gầy, giống y như Nhân tộc.

Bốn thân ảnh phía sau hắn đều là cổ Vương, mặc dù không thể so sánh cùng hắn, nhưng cũng đủ kinh người, nhất là ở phía sau đuổi tới.

- Là Tử Lâm Tổ Vương! Bọn họ đến từ Vạn Long Sào!

Các bộ thái cổ đều cả kinh, đây là Vạn Long Sào một thể lực cường đại siêu cấp, trong truyền thuyết có thể có một Đại Thánh cổ xưa, có thể ở trên nhìn xuống cả cổ tinh.

Bọn họ từng bước một đi tới, Vương của Thánh nhân cầm đầu tên là Tử Lâm, uy danh lưu truyền thái cổ, rất nhiều người đều nhận biết. Hắn thần sắc lạnh lùng, định ra tay với Bạch Y Thần Vương.

"Ầm!"

Ngay giờ khắc này, trên vòm trời Tây Hoàng Tháp phát ra tiếng sấm, buông xuống tiếp theo từng đám từng đám khí trụ thô to như núi, dường như phải hủy diệt tất cả Cổ Vương.

Nhưng mà, Tử Lâm vui mừng không sợ nhìn lên bầu trời, nói:

- Dao Trì Thánh địa! Các ngươi thực dám động thủ sao? Ở bên ngoài có hai kiện Cổ Hoàng binh đang nhắm ngay nơi này!

Hiện trường lặng ngắt như tờ, không ngờ tỉnh thể cực kỳ nghiêm trọng tới nước này, binh khí của Đại đế cổ bày ra, hơi vô ý một chút là có thể sẽ phát sinh đại quyết đấu đáng sợ.

Loại va chạm này nói là mang tính chất diệt thể cũng không sai biệt lắm, không có người nào có thể tưởng tượng ra hậu quả sẽ đáng sợ đến mức nào.

Ở thời thái cổ, mỗi khi vận dụng Cổ Hoàng binh đều đã có mấy đại tộc hiển hách bị diệt vong, uy hiếp lực của chúng khó có thể nói nên lời.

- Không chỉ Nhân tộc các ngươi có Đế binh, Cổ Hoàng binh chúng ta tồn tại càng cổ xưa hơn, sớm đã thông thần. Thật sự muốn chiến, kết cục sớm đã được chú định.

Trên bầu trời lại hạ xuống bốn thân ảnh, mỗi người lượn lờ thần diễm quanh thân.

Mọi người trong lòng phát lạnh, nhiều Thánh nhân cổ tộc như vậy, bọn họ thúc động Cổ Hoàng binh khẳng định cường đại hơn rất nhiều lần so V Nhân tộc vận dụng Đế binh.

- Thật sự là nhân hùng một thể hệ, một mình chống lại nhiều vậy, thật ra ngoài ý liệu.

Lời nói vừa dứt, lại có ba vị cổ Vương buông xuống, sương mù màu xám tràn ngập, khí tức dọa người.

Tất cả tu sĩ Nhân tộc bên này đều lòng nguội lạnh như tro tàn, nhiều người như vậy còn làm sao đánh? Bạch Y Thần Vương vốn đã trọng thương đe dọa, rồi lại xuất hiện mười hai cổ Vương, mà trong đó có một Vương của Thánh nhân.

- Trời muốn tuyệt tộc Thánh nhân của ta sao?

Có Giáo chủ Nhân tộc than thở, đây là một cục diện khiến người ta không nói nên lời, thật sự chênh lệch quá nhiều khiến lòng người bất lực, một mối bi thương tràn ngập.

- Thật là không thú vị, Nhân tộc chỉ có một vị Thánh nhân sao? Mà các ngươi nhiều người như vậy cũng không có bắt được, thật là sỉ nhục.

Trong hư không xuất hiện hai nam nhân, mỗi một sợi lông đều phát sáng, làm cho người ta khó có thể nhìn thẳng vào.

- Là bọn hắn, Song Tử Tổ Vương!

Các bộ Thái cổ tộc đều lộ vẻ kinh sợ, hai người này hình dạng giống nhau như đúc, uy danh của bọn họ truyền khắp thái cổ, là một đôi song bào thai, mà đáng sợ chính là cả hai đều là Vương của Thánh nhân.

Cộng tất cả đến thêm mười bốn cổ Vương, trong đó có ba vị là Vương của Thánh nhân. Toàn cảnh như vậy đã dự báo đến hồi kết cục, khiến Nhân tộc đều trầm mặc.

Nhất là Song Tử Vương vừa đến càng làm cho người ta kiêng kị. vốn bọn họ vừa đến một ít cổ Vương đều biển sắc, nhưng sau khi thấy đến là bọn hắn lại không có người nào nổi lên xung đột.

- Ngươi nói người kia là phụ thân của bọn hắn à?

Nguyên Cổ thấp giọng hỏi.

Thiên Hoàng tử gật đầu, nói:

- Không sai! Chính là nhân vật có hi vọng trở thành Đại Thánh: Đọa Thiên Tổ Vương!

- Ở thời thái cổ, Đại Thánh có thể có mấy vị? Thật sự quá khó chứng đạo. Ta sớm có nghe đồn chính là Đọa Thiên Vương hắn có hi vọng thành công!

Nguyên Cổ thở dài.

Phía cuối chân trời, chín con cổ thú đáng sợ chạy bay đến, mỗi một con đều là hung thú thái cổ, đều là Vương giả đại thành, thật vô cùng khủng bố.

Chúng nó lôi kéo một chiếc chiến xa cổ xưa, đạp bước trên trời cao giống như tiếng trống thần của Thiên Đỉnh vang động, vang lên tận mây xanh chấn nhiếp lòng người.

Chín con hung thú thái cổ cấp Vương giả đại thành, chỉ có thể dùng để kéo xe, như vậy nghĩ đến người xuất trướng đã khiến lòng rúng động, toàn thân phát lạnh, lông tơ đều dựng thẳng đứng.

"Ầm!"

Chín con hung thú thái cổ dừng chân, cổ chiến xa ngừng lại, một cỗ khí tức tràn ra ngập ười, một thân ảnh đáng sợ bước từng bước ra chiến xa.

Một mảng sương mù lượn lờ bao phủ hắn trong đó, cho dù có Thiên Nhãn Thông cũng nhìn không thấu, chỉ lộ ra một đôi mắt màu xanh khiếp người, mơ hồ có thể thấy được một thân ảnh cao lớn giống như một Ma Thần.

- Ra mắt Đọa Thiên Vương!

Cổ Vương tại đây mặc dù bỉnh thường rất tự phụ, cũng rất ngông nghênh, nhưng vừa thấy vị cổ tổ này, vẫn như cũ đều tiến lên thi lễ, có thể nghĩ mà biết thân phận hắn cao và thực lực đáng sợ đến mức nào.

Tới nước này, tu sĩ Nhân tộc đã hoàn toàn tuyệt vọng, thể này còn làm sao chống lại, Đọa Thiên Vương này vừa hiện thân, Bạch Y Thần Vương dù có nghịch thiên mấy đi nữa cũng vô dụng.

Hai mươi mấy vị cổ Vương, cộng thêm Đọa Thiên Vương người có hi vọng trở thành Đại Thánh này, vậy làm thể nào đánh tiếp? Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

- Một người độc chiến một đám cổ Vương, đánh chết ba gã Vương của Thánh nhân, chiến tích bực này thực kinh người, quả là một nhân kiệt!

Đọa Thiên Tổ Vương dừng chân ở trước chiến xa cổ, nhìn xuống phía dưới, chỉ có thể nhìn thấy một cái hình dáng thân thể cao lớn, hai tròng mắt ở trong sương mù như hai ngọn Thần đăng thật đáng sợ.

Bạch Y Thần Vương đứng lên, một người đối mặt với rất nhiều cổ Vương, rồi sau đó nhìn về phía Đọa Thiên Vương, thần sắc vẫn bỉnh tĩnh, thủy chung không có biển hóa.

- Ta muốn thu ngươi làm nghĩa tử, ngươi có thể gia nhập tộc của ta, tương lai sẽ trở thành Đại Thánh vạn tộc cùng tôn sùng.

Đọa Thiên Vương nói ra một câu long trời lở đất như vậy.

Mọi người đều ngẩn người một hồi lâu, rất nhiều cổ Vương đều kinh sợ. Chính là Song Tử Vương con của hắn cũng giật mình kinh ngạc, nhìn phía tồn tại đáng sợ trước chiến xa cổ xưa.

- Hừ!

Bạch Y Thần Vương lần đầu tiên phát ra tiếng hừ lạnh, nói:

- Ta chỉ muốn biết, còn có thể có bao nhiêu cổ Vương tới đây?

- Nếu ta đã đến đây, những người khác sẽ không ra tay.

Đọa Thiên Vương bỉnh thản nói, lại khiến người ta kinh sợ, cảm giác được hắn có một khí phách duy ngã độc tôn!

Ngay lúc đó tại một khu không người trên một ngọn núi lớn đứng sừng sững, một cái thần bảng hào quang rực rỡ giờ khắc này phóng vọt lên cao, bay về phía Dao Trì...

Già Thiên - Chương #898


Báo Lỗi Truyện
Chương 898/1896