Chương 820: Tổ Vương Tụ Tới Thần Khúc Hiện


Mọi người sinh ra một loại cảm giác bất lực, bất kể cùng lên đối chọi lại đều không thấy được một tia hy vọng, cổ Vương quá nhiều khiến lòng người tuyệt vọng.

Hơn nữa, đây là còn không tính tới bảy vị Tổ Vương đã đến ngày hôm qua, mặc dù bảy người có một chút kính ý với Thần Vương, lúc này ngồi xếp bằng ở bên kia, nhưng vẫn như cũ làm cho người ta sợ hãi.

Đây là một cục diện khiến lòng người lạnh giá, không một ai lên tiếng, thậm chí ngay cả thở dài đều không phát ra, ngay cả đầu đều không đủ sức ngẩng lên.

- Thật là có chút thất vọng! Nhân tộc còn không bằng niên đại thái cổ sao, ta nhớ rõ khi đó còn có mấy vị Thánh nhân, ngày nay trên đời chỉ có một người này sao?

Ngay lúc này một giọng nói lạnh lùng từ trên bầu trời vang xuống.

Một Cổ Vương từ trên trời giáng xuống kéo theo ma khí ngập trời, một đôi cánh dơi tối đen như mực giống như một Tà Thần phá tan nhà giam Âm phủ hiện ra.

- Thái Minh Tổ Vương cũng đến rồi!

Ngay cả rất nhiều cổ Vương đều vô cùng kinh hãi, thối lui ra ngoài vài bước, hiển nhiên thân phận của hắn không tầm thường.

"Keng!"

Trên bầu trời khẽ ngân vang một tiếng, một cái Huỵết Điện từ trên trời giáng xuống, vạch ra một luồng huyết quang chói mắt, hạ xuống trên Thông Thiên Thai chấn động "leng keng".

Đây là một cây Long Thương đỏ thẫm như máu, có một con cầu long (rồng có sừng) quấn quanh, ngay mũi mâu phun ra nuốt vào một luồng sáng đỏ tươi chấn nhiếp tâm hồn người ta.

Một nữ vương buông xuống, màu da tiểu mạch, mái tóc đỏ chói, ngay cả đôi mắt đều là màu máu, hình thể rất khỏe đẹp, cao gầy, cầm trong tay Long Thương đằng đằng sát khí.

- Huyết Điện Tổ Vương cũng đến!

Các tộc tại tràng đều lộ vẻ sợ hãi, kính sợ thật sâu, tất cả đều lui lại, đây là một vị cường giả danh chấn thiên hạ, ít có người dám trêu vào.

- Không thú vị mà!

Trong hư không, truyền đến một tiếng cười giễu cợt, một người nam nhân mặc chiến y màu đồng thau từng bước một đi tới, ở chung quanh hắn đại đạo hòa hợp ngân vang.

Mọi người kinh dị, bộ chiến y màu đồng thau trên người hắn là Thánh binh chân chính truyền lại đời sau, đủ để nói lên thân phận đáng sợ của hắn.

Xưa nay Thánh nhân trước khi tọa hóa đều có binh khí, nhưng thật sự người có thể lưu truyền Thánh binh lại cho đời sau thật sự rất thưa thớt, đây cũng là một loại bằng chứng tượng trưng cho thực lực.

- Đằng Thanh Tổ Vương đến!

Có một số sinh linh cổ cả kinh kêu lên thành tiếng, đây cũng là nhân vật ở thời thái cổ giậm một cước là rung chuyển bốn phương tám hướng.

Cường giả Nhân tộc tại đây đều lòng lạnh như tro tàn, đều có cảm giác không còn một chút hy vọng, từ phản ứng của các tộc có thể nhìn ra, ba vị cổ Vương vừa tới đáng sợ biết bao.

Bỗng nhiên, một cổ Vương rực rỡ như ánh sáng bình minh sinh ra, sáng lạn loá mắt. Hắn được thần hoàn bao phủ giống như là mới từ trong vầng thái dương đi ra, vô cùng thần thánh.

- Chúng ta muốn nhìn thấy Vô Thủy hiển hóa thần tích như thế nào.

Hắn bước lên Thông Thiên Thai, hào quang hừng hực phát sáng giống như một vị Thái Dương Thần giáng thế, nói rõ kẻ đến bất thiện, không phải vì tham gia sự kiện mà đến.

Hắn vừa hiện thân, các cổ Vương khác đều động dung, tất cả đều không tự chủ được thối lui một bước, hiển nhiên hắn có thân phận cực cao.

- Đây là Hạo Dương Tổ Vương!

Trong các bộ cổ tộc có người có kiến thức uyên bác cả kinh bật nói, khiến cho người khác không kìm nổi khiếp sợ. Đây chính là một vị ở thời thái cổ chiến tích cực độ huy hoàng, xứng với cái tên ngoan độc.

Trên Thông Thiên Thai cộng tất cả hai mươi mốt thân ảnh, người nào người đó thấu phát ra khí tức đáng sợ sụp đổ chư thiên vạn cổ, khiến lòng người đều phát lạnh.

Trong đó bốn vị cổ Vương cường đại nhất song song đứng ở trước nhất, bọn họ phân biệt là: Thái Minh Tổ Vương, Huyết Điện Tổ Vương, Đằng Thanh Tổ Vương, Hạo Dương Tổ Vương.

Bốn người này cuối cùng chạy tới, làm cho các Cổ Vương khác đều phải kính sợ vài phân, ở thời thái cổ mỗi người đều là cao thủ danh chấn thiên hạ, đều từng đánh giết máu chảy thành sông, thây cốt chất thành núi, vạn tộc đều kinh sợ.

Một đám Cổ Vương như vậy tụ cùng một chỗ, đừng nói là chiến đấu, chỉ riêng dựa vào khí tức phóng ra ngoài đã đủ để làm tan vỡ đại địa, máu chảy thành sông.

Mà đối diện chỉ có một Thần Vương áo trắng như tuyết, một mình đối mặt với nhiều người như vậy, đây là một trận chiến không cân xứng, còn kém nhiều lắm.

Làm sao bây giờ? Đây là một tuyệt lộ!

Thần Vương trừ phi chứng đạo, bằng không dứt khoát không thể chống lại. Hôm nay nếu thật sự khai chiến, thần thoại bất bại chắc chắn phải tan biến, vả lại, lão còn phải chảy hết đến giọt thần huyết cuối cùng.

Nên tới đều đến không sai biệt lắm, đối lập như vậy làm cho mọi trái tim Nhân tộc đều băng giá, mặt xám như tro tàn.

Huyền Quy không hề động, bởi vì ở bên cạnh nó có bảy vị cổ Vương vẫn ngồi ở chỗ kia cũng không có động, đã nói rõ bọn họ sẽ không động thủ, nếu Thần Vương qua được một cửa này, bọn họ xoay người rời đi.

Diệp Phàm trong lòng đầy lo lắng, Thần Tàm Công chúa báo cho biết hắn, có một số Cổ Vương sẽ đến không thiện ý, không nghĩ tới lại là tới một đám như thế này.

Thần Vương dũng mãnh rành rành trước mắt mọi người, nhưng cho dù lão là Chiến Thần cũng ngăn không được nhiều Thánh nhân như vậy, huống chi bốn vị Tổ Vương khác thường đứng trước nhất kia.

"Bí quyết chữ "Giai", hôm nay ngươi cộ không nở rộ tia sáng kỳ dị?" Trong lòng Diệp Phàm tự nói. Trước khi trận chiến bắt đầu, hắn báo cho Thần Vương biết bí quyết này.

Ở trong Cừu Bí đó chỉ có bí quyết này là đơn giản nhất, chỉ là một yếu quyết thần bí không cần lĩnh ngộ, chỉ cần nhớ kỹ liền có thể vận chuyển.

Đằng Thanh cổ Vương mặc Thánh binh chiến y màu đồng thau truyền lại đời sau, thần sắc bình tĩnh nói:

- Trên đường Thánh nhân vẫn chưa đi bao xa, nhưng lại có chiến lực đuổi kịp chúng ta, người thành Thánh ở thời đại này quả nhiên không đơn giản.

Những lời này vừa ra, cường giả các tộc đều rất giật mình kinh sợ, lần đầu tiên biết được thực lực của Bạch Y Thần Vương sắp đuổi kịp bốn đại cổ Vương danh chấn thái cổ.

Nhưng mà tu sĩ Nhân tộc nghe đến mấy câu này thì lại toàn thân lạnh như băng, Thần Vương mặc dù dũng mành nhưng so ra còn kém đối phương, mà đối phương lại có tới bốn người.

Gió mát thổi tới, Thần Vương lẳng lặng đứng ở trung tâm đạo đài, một thân áo trắng lay động, một người đối mặt với hai mươi mấy vị Tổ Vương thái cổ nhưng thần sắc lão thủy chung vẫn không đổi sắc.

- Ngươi là một nhân kiệt, nhưng với sức của một mình chống lại vạn tộc, đó là chuyện không thực tế lắm!

Cổ Vương Hạo Dương toàn thân đều bao phủ trong thần quang, giống như một Thái Dương Thần lên tiếng.

- Nhiều Cổ Vương như vậy, thật sự là khiến người ta kính sợ!

Bạch Y Thần Vương than nhẹ một tiếng, nói tiếp:

- Ta không ra tay, các ngươi cũng sẽ ra tay, không có lựa chọn nào khác.

- Biết rõ không thể được, còn muốn chịu chết sao?

Trong bốn đại cổ Vương, nữ vương duy nhất lên tiếng, nàng tên là Huyết Điện, thân thể khôe đẹp, tay cầm một cây Long Thương, sát khí nặng nhất hóa thành chất hữu hình.

Bạch Y Thần Vương không nói một lời.

- Nếu muốn ngồi xuống hội đàm cần phải có tư cách như vậy, chỉ bằng một người ngươi như thế nào có thể tranh đấu với chúng ta?

Phía sau có Tổ Vương lạnh lẽo nói.

- Thế giới này rất tàn khốc, muốn có quyền lên tiếng tương ứng phải bày ra thực lực ngang nhau. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

Thái Minh cổ Vương lạnh lùng lên tiếng, đôi cánh dơi sau lưng vỗ một cái, lập tức vọt lên ma khí ngập trời, thật khủng bố dọa người.

- Không có lựa chọn sao, vậy chiến một trận đi!

Thanh âm của Bạch Y Thần Vương rất nhẹ, nhưng long trời lở đất, chấn cho màng tai mọi người đều vang lên "ong ong".

"Lão có một người làm thế nào chiến đấu cùng nhiều Tổ Vương như vậy?"

Mọi người đều sợ run, đây là kết cục hẳn phải chết, không có một chút hy vọng còn sống, lão lại lựa chọn như vậy gần như là chịu chết.

- Không biết lượng sức! Ngươi tưởng mình là Chuẩn Đế sao, dám nói ra như vậy, chư vị hay là sớm động thủ gạt bỏ hắn đi!

- Từ thái cổ hương vị máu huyết của Thánh nhân Nhân tộc mất đi đã bao nhiêu năm rồi khó gặp, ta thực rất nhớ mong.

- Ngươi muốn tận lực một mình đánh bại vạn tộc, đây là tự tìm đường cỉiết! Nếu vậy ta sẽ thanh toàn cho nhân loại ngươi được toại nguyện!

- Một trận chiến này qua đi, các tộc đứng trên thiên hạ, bình định hết thảy Nhân tộc như con kiến, giống như ở thời thái cổ, chỉ có Vương tộc chân chính mới có thể thống trị cả đại vực này!

Phía sau, trong đám cổ Vương có mấy người nói ra câu nói rét căm căm, băng lạnh đến thấu xương như vậy.

Mà ở phía trước, bốn đại cổ Vương danh chấn thời thái cổ nhưng một câu cũng không nói, bốn người đều cảm giác được một bầu không khí không tầm thường.

Bạch Y Thần Vương ngồi xếp bằng ở trên hư không, trước người xuất hiện một cây cổ cầm, lão nhẹ nhàng khảy dây đàn, phát ra một diệu âm thanh âm vang lên thấu càn khôn.

"Thần Chi Tự Khúc!" Ở phía sau, mắt Diệp Phàm đỏ lên, toàn thân đều đang run rẩy, năm đó lão vì giúp hắn tiếp tục cắt đứt con đường, cuối cùng chính là phát ra đạo âm như vậy, lại là cảnh tượng hết dầu đèn tắt.

Lần này, bất kể như thế nào, hắn cũng không để chuyện như vậy diễn lại lần thứ hai.

Thần Chi Tự Khúc vẻn vẹn chi là giai đoạn mở đầu, nếu như diễn hóa ra chân chính toàn bộ Thần Khúc, lực lượng của nó có thể giống như Thần linh!

"Leng keng!"

Đột nhiên, khúc nhạc và người nối liền hòa hợp, thiên đạo hòa minh, từ từ mà động, thanh âm truyền khắp núi sông vạn dặm!

- Thần Khúc... đây là... Thần Khúc chân chính...

Giọng của Diệp Phàm run run.

Cánh hoa bay múa đầy trời, từng phiến từng phiến trong suốt, bay xuống trong thiên địa, mùi thơm ập vào mũi, phụ trợ Bạch Y Thần Vương càng thêm tuyệt tục, không nhiễm hơi hám của trần thế.

- Giết hắn!

Phía sau, có cổ Vương quát khẽ, trầm trọng tiến tới phía trước.

"Phốc!"

Một thân ảnh nổ tung, hóa thành mưa máu tung tóe đầy trời, nhuộm đỏ những. cánh hoa trong suốt, hết sức tươi đẹp mà thê lương.

- Chuyện gì xảy ra? cổ lực lượng này...

Một Cổ Vương khác gào lên, thân mình hắn đang xông tới phía trước, khó có thể né tránh, "phù" một tiếng cũng hóa thành màn mưa máu.

Trên bầu trời những cánh hoa bay múa, Thần Chi Tự Khúc kinh động chín tầng trời, từng phiến từng phiến cánh hoa nhuộm máu tươi đẹp mà chấn nhiếp thế gian.

Trong Dao Trì có hồ nước trong vắt, có ngọn núi cao ngất lấp trong mây, có thác nước bao la hùng vĩ, có đường mòn thanh nhã trong rừng trúc, cảnh trí lộ ra đa dạng.

Lúc này, cánh hoa bay múa đầy trời, tiếng đàn du dương vang vọng cả vùng đất này, tường hòa mà yên ắng.

Nhưng, tất cả tu sĩ lại đều tuôn ra mồ hôi lạnh đẫm ướt quần áo, mỗi người đều phát lạnh từ đầu đến chân, bởi vì lúc này trên Thông Thiên Thai ẩn chứa sát khí tuyệt thế.

Nụ hoa rực rỡ, mùi thơm ngát tràn ngập, từng phiến từng phiến hoa bay múa, trong suốt trong sáng lượn lờ chung quanh Bạch Y Thần Vương, hắn nhẹ nhàng gảy dây đàn, đạn tấu ra đạo lý thiên địa, có khí cơ của vũ trụ sơ khai.

"Bốp!"

Lại một Tổ Vương phóng tới bị dập nát, huyết hoa ướt át tươi đẹp, nhuộm đỏ những cánh hoa rơi tươi đẹp, nở rộ sinh ra mùi vị của sinh mệnh, rồi tản đi trong làn gió mát.

Từng phiến từng phiến cánh hoa trong suốt đầy trời, mùi thơm nhàn nhạt, lóe ra tia sáng sinh mệnh, những cánh hoa trắng nốn dính tơ máu không ngừng rơi xuống.

"Bốp!"

Lại một tiếng vang nhỏ phát ra, cả trăm đạo huyết hoa tràn ra, Tổ Vương kế tiếp nổ tung, máu đỏ tươi nhiễm đỏ bầu trời, thi thể tứ phân ngũ liệt, rơi xuống trên Thông Thiên Thai.

Hình ảnh tuyệt đẹp nhưng cũng có màu sắc nhuộm máu, trong sự tường hòa và yên lặng nở rộ khí thế chấn nhiếp thế gian. Bạch Y Thần Vương đạn tấu ra Thần Khúc khiến mọi người đều vừa kinh ngạc vừa kinh hoàng.

Chỉ trong nháy mắt, bốn vị cổ Vương tan xương nát thịt, trở thành như mây khói thoáng qua, lực sát thương như vậy, chiến quả như vậy sao không khiến cho người ta kinh hãi?

Già Thiên - Chương #894


Báo Lỗi Truyện
Chương 894/1896