Chương 813: Nguy Cơ


Ngón tay như búp măng của Thần Tàm Công chúa khẽ phất sợi tóc tím, trên khuôn mặt khiết bạch mịn màng rất bình tĩnh nhưng lại khiến cho cổ tộc phía trước một trận hết hồn.

Mọi người đều không tự chủ rút lui, hai vị cổ Vương cũng tim đập thình thịch, thậm chí có xúc động lập tức bỏ chạy.

- Công chúa điện hạ, xin bớt giận. Người đã giết chết một vị Tổ Vương, hết thảy dừng ở đây đi.

Trong đó một vị cổ Vương kiên trì khuyên nhủ.

Khắp nơi mọi người đều giật mình. Bị giết một vị nữ vương mà bọn họ lại nhịn, còn điệu thấp như thế. Có thể thấy được uy thế của Thần Tàm Công chúa.

Người của Nguyên Thủy Hồ cũng tiến lên, bảo hộ Nguyên Cổ vào trong, ngăn cách cùng Thiên Hoàng tử, sợ bị vô cớ liên lụy, vô cùng kính cẩn nói:

- Xin Công chúa điện hạ giơ cao đánh khẽ.

Chung quanh, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp. Uy thế của Thần Tàm Công chúa còn cường đại hơn so với tưởng tượng của bọn họ, khiến những hoàng tộc này không thể không cúi đầu, trong lòng sợ hãi.

Một đại Vương tộc có thể có mấy vị Tổ Vương? Rất khó vượt qua ba vị. Mang theo một chữ "Tổ" chẳng khác nào đại biểu cho đại tộc này, địa vị vô cùng cao thượng, giết bọn họ chẳng khác nào khai chiến cùng Vương tộc này.

Mà Thần Tàm Công chúa nhấc tay liền đánh chết nữ vương kia, căn bản không chút do dự, dứt khoát mà quyết đoán, không chút cố ky, không thể không khiến người ta sợ hãi.

- Xin Công chúa bớt giận.

Lúc này, hoàng tộc Hòa Lân Động cũng tiến lên giúp đỡ cầu tình.

- Khi Công chúa tung hoành thái cổ, chư vương lui tránh, cần gì so đo những người này, tha thứ cho bọn họ đi.

Người của Huyết Hoàng Sơn cũng lên tiếng.

Thần Tàm Công chúa tóc tím buông xuống, lại che khuất một nửa tiên nhan, khóe miệng khẽ nhếch, có chút lạnh lùng kiêu ngạo nhìn chằm chằm Thiên Hoàng tử và Nguyên Cổ nói:

- Không cần tự cao xuất thân cao quý. Dựa vào bậc cha chú để lại không tính là gì, chọc giận ta, tất cả đều giết sạch sẽ.

Thiên Hoàng tử như bị sét đánh, chín đạo thần hoàn sau đầu suýt thì tan vỡ, thân hình chấn động lắc lư. Nguyên Cổ lại càng rung động, vòng hắc nhật trong mắt trái, huyết nguyệt trong mắt phải suýt nữa bị hóa mất.

- Công chúa...

Đúng lúc này người của Thần Tàm Lĩnh cũng ra mặt, tiến lên trợ giúp cầu tình.

Bọn họ cũng có chút lo lắng. Thần uy Công chúa nhà mình tuy rằng công tham tạo hóa nhưng dù sao còn không vô địch thiên hạ, nếu thật sự giết hại hai vị Cổ Hoàng tử, Thần Tàm Lĩnh sau ngày hôm nay đừng mong yên ổn. Đám Tổ Vương thái cổ kia khẳng định sẽ điên cuồng, nói không chừng sẽ dùng phương thức tương tự xử lý Thần Tàm đạo nhân.

Thần Tàm Công chúa liếc bọn họ một cái, không còn ý tứ ra tay, điều này làm cho những người khác thở phào một cái. Đây thật đúng là một vị nữ thần sắc bén, xinh đẹp nhưng lại muốn bày ra khí phách và cường thế.

Một trận phong ba cứ vậy qua đi, trong lòng mọi người đều có ý nghĩ riêng. Bộ tộc hầu tử tuy rằng ít người, gần như chết hết nhưng chỉ cần nhảy ra một người đã đủ dọa người, đều bắt đầu cung kính với hắn, chân chính tán thành địa vị hiển hách Thánh Hoàng tử của hắn từ trong đáy lòng.

Thần Tàm Công chúa tò lòng biết ơn Diệp Phàm, rồi sau đó lại hỏi thăm cụ thể tình huống của chín gốc thần dược dưới vực sâu thái cổ, nhíu mày. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Đó là Bất Tử Dược thuộc về tộc Thần Tàm, nguyên bản sinh trưởng trên Thần Tàm Lĩnh, bên trong có mảnh nhỏ đại đạo, là báu vật vô thượng của bộ tộc, rơi ở vùng vực sâu đó?

Nàng nghĩ tới một số chuyện cũ, nhưngkhó có thể liên kết những ghi chép đó với nhau. Năm đó cổ dược tự động bay đi, ngay cả Đại Thánh cái thế của tộc Thần Tàm tự mình ra tay cũng không ngăn được.

- Có cơ hội ta đi tới đó một chuyến.

Thần Tàm Công chúa nói.

- Công chúa cẩn thận, có cổ Vương tộc khác từng tới nhưng lại vô công mà về.

Người của Thần Tàm Lĩnh khuyên nhủ.

- Ta biết.

Thần Tàm Công chúa gật đầu, tiểu sinh linh trên vai nàng cũng rầm rì, chớp cặp mắt to, bộ dạng tinh quái.

- Tiểu tử kia, còn nhớ ta không?

Diệp Phàm cười hỏi.

Bên cạnh, những người khác đều câm như hến, không ai dám lớn tiếng trước mặt vị Thần nữ này, mà hắn lại không ở trong số này tức thì khiến rất nhiều người hâm mộ.

- Hừ hừ!

Bé ngoan trợn trắng mắt nhìn hắn, dùng một cái móng vuốt nhỏ nắm chặt lấy một nhúm tóc của Thần Tàm Công chúa, đề phòng hắn sợ bị bắt chạy.

- Không lương tâm, năm đó ngươi độ kiếp là ta giúp ngươi vượt qua.

Diệp Phàm muốn sờ nó kết quả rước lấy một tràng hầm hừ.

Xa xa, các tộc thái cổ đều âm thầm nhíu mày. Thánh thể Nhân tộc đây là muốn lôi kéo Thần Tàm Công chúa, thậm chí là Thần Tàm Lĩnh đứng ở bên bọn họ sao? Một tên hầu tử đã đủ loạn, cộng thêm đám Thần Tàm kia nữa, ai cũng phải kiêng kị.

- Đường của Nhân tộc ở dưới chân, người khác cũng không giúp được.

Thần Tàm Công chúa nói như vậy, cũng không muốn tham gia vào trong tranh đấu giừa các tộc.

Đám người Diệp Phàm, Lý Hắc Thủy nếu nói trong lòng không thất vọng là giả. Một viện trợ siêu cấp như vậy lại không thể tranh thủ.

Nhưng bọn họ cũng biết quan hệ giữa các tộc rất phức tạp, Thần Tàm Công chúa phải suy nghĩ cho Thần Tàm Lĩnh, sẽ không dễ dàng kéo vào loạn cục.

- Phong Thần Bảng vừa ra nhiếp vạn tộc, nhưng vẫn có một bộ phận cổ Vương tin tưởng vững chắc Vô Thủy Đại đế sớm tọa hóa. Sự kiện lần này bọn họ sẽ đích thân tới.

Cuối cùng, Thần Tàm Công chúa mang theo bé ngoan xuất trần rời đi, nhẹ nhàng tiêu sái, chỉ để lại cho bọn Diệp Phàm một câu như vậy.

Các đại tộc ở đây đều yên lòng. Chỉ cần Thần Tàm Công chúa không đứng ở phía Nhân tộc đều dễ nói, bằng không thật đúng là làm cho bọn họ kiêng kị.

Trong lòng bọn Diệp Phàm cũng trầm xuống, đây thật không phải là một tin tức tốt. Ngay cả Phong Thần Bảng đều đã ra vẫn như cũ có cổ Vương không tin, tình huống rất không ổn.

Không bao lâu nữa, sự kiện vạn tộc chính thức bắt đầu, đám cổ Vương cường thế sẽ tới, chỉ sợ sẽ có một hồi đại loạn, thậm chí là đại họa.

- Ngay cả Phong Thần Bảng của Vô Thủy Đại đế đều không trấn được bọn họ sao?

Diệp Phàm, Đoạn Đức cũng không có cách nào, đây là chuẩn bị cường đại nhất mà bọn họ có thể dùng gần đây nhất, không còn biện pháp nào khác.

Cổ tộc không chỉ có dòng tộc Thiên Hoàng tử hiểu biết Cổ Hoàng Sơn, khẳng định còn có những người khác biết rõ một ít bí mật, bằng không quyết không có khả năng tin chắc Vô Thủy Đại đế vũ hóa thành tro như vậy.

Nhưng Nhân tộc ngoại trừ mấy người Diệp Phàm ra đều vẫn tin Vô Thủy Đại đế còn sống, những ngày nay Nhân tộc Bắc Vực như nước sôi trào, khắp nơi đều là tiếng ồn ào.

Bọn họ căn bản không biết, một số cổ Vương thái cổ đều cười lạnh, vẫn có một bộ phận nhỏ không bị kinh sợ. Đây là một loại họa lớn.

Trong Dao Trì cũng là như thế, rất nhiều Giáo chủ của Nhân tộc nghĩ rằng nắm quyền chủ động, có quyền lên tiếng rất lớn nhưng lại không biết có cổ Vương đang lành lạnh nhìn xuống.

- Này làm sao giờ?

Lý Hắc Thủy nhíu mày, nhìn thấy tâm tình của Nhân tộc trong Dao Trì tăng vọt, hắn tràn ngập sầu lo.

- Đến tột cùng là ai đã khống chế Phong Thần Bảng, hắn có thể xuất hiện hay không, đến lúc đó có thể đi ra chấn nhiếp một phen không?

Diệp Phàm nói.

- Sẽ không phải là con chó kia chứ? Dựa theo thân phận của nó mà nói, hơn phân nửa là quanh quẩn giữa phá và lập, dù sao nó cũng từng đi theo Vô Thủy.

Đoạn Đức lầm bầm.

- Chẳng lẽ thật sự là Hắc Hoàng? Không có khả năng. Với cái bộ dạng tham lam vô sỉ của nó, sao có thể là một cao thủ!

Diệp Phàm vuốt cằm, thật sự khó thể đem Hắc Hoàng nghĩ thành một cao nhân đắc đạo. Tên khốn đó thấy bảo vật mở mắt, ngay cả người quen đều cướp, thiếu đạo đức hơn cả Đoạn Đức.

Ngày nay, Nhân tộc cực kỳ thiếu cao thủ cường lực tọa trấn, một khi đại hội bắt đầu, tình thế chỉ sợ sẽ phi thường không lạc quan.

- Trước đem khối thánh xác này giấu đi đã. đã có cổ Vương cường thế đăng tràng, hơn phân nửa vừa tới liền sẽ lập uy. Nếu không phải không chắc Vô Thủy Đại đế còn sống, nói không chừng bọn họ sẽ trực tiếp giết chết một vị Thánh nhân duy nhất.

Hầu tử sau khi cẩn thận cân nhắc, nói ra một vấn đề ác liệt như vậy, bởi vì hắn rất hiểu Cổ Vương.

- Đúng vậy. Một khối thánh xác này rất khó thể chấn nhiếp, dù sao không phải Thánh nhân còn sống chân chính. Vạn nhất đem Thôn Thiên Ma Quán đánh rơi ra, là một khối tử xác, vậy hậu quả lại càng không tốt.

Đoạn Đức cũng nói.

Vào giờ khắc này, bọn người Diệp Phàm cảm giác một cỗ hàn ý mãnh liệt, như là một trận gió thu đảo qua, vạn lá điêu linh, một mảnh tiêu điều.

- Diệp huynh. Từ biệt mười hai năm, hôm nay không say không về.

Cách đó không xa, Đại Hạ hoàng tử đi tới, xa cách lâu ngày gặp lại, vẻ mặt ý cười chân thành tha thiết.

Diệp Phàm tạm thời buông sầu lo, đi lên đón tiếp, sau khi vấn an Đại Hạ hoàng tử, cười nói với tiểu ni cô áo trắng ở bên cạnh:

- Tiểu sư phụ càng ngày càng xinh đẹp động lòng người, lập gia đình chưa?

Lệ Thiên "Xoạt" một tiếng mở chiết phiến, bước dài lên nói:

- Tiểu sư phụ bao nhiêu xuân xanh, có nguyện cùng ta tham khảo Phật giáo diệu lý?

Tiểu ni cô tinh xảo như búp bê năm đó đã trưởng thành, nhưng đôi mắt to vẫn trong suốt như cũ, vẫn rất ỷ lại huynh trưởng, núp ở phía sau tức giận nói:

- Các ngươi không có một người tốt.

- Hắc hắc.

Một đám người cười gượng, cảm thấy khinh nhờn một tiểu ni cô Phật giáo thanh xuânnhư vậy có một loại cảm giác tội ác.

Đại Hạ hoàng tử cười cười, cũng không tức giận. Đám người này cũng không làm thật, cũng chỉ chiếm tiện nghi trên miệng một chút mà thôi.

- Nguyệt Không huynh, bên này.

Lý Hắc Thủy mắt sắc, nhìn thấy một đám người Thiên Yêu Cung vừa vào Dao Trì, kêu gọi thiếu chủ bọn họ.

Yêu Nguyệt Không anh khí kinh người, một thân áo tím phần phật, phong thái vượt xa lúc trước, cũng không biết cường đại bao nhiêu lần, tinh khí thần gần như sôi trào thiêu đốt.

- Diệp Phàm, Hắc Thủy huynh. Không nghĩ tới còn có thể nhìn thấy các ngươi.

Yêu Nguyệt Không kích động.

- Mấy năm nay ngươi đi nơi nào, một mực không thấy tin tức?

Đại Hạ hoàng tử hỏi Yêu Nguyệt Không.

- Ta bế qua mười mấy năm, rốt cục điều trị tốt thân thể.

Yêu Nguyệt Không nói.

Mọi người đều biết hắn thân là Thiên Yêu thể vốn là bễ nghễ cùng thế hệ mới đúng. Nhưng bởi vì còn chưa sinh ra đã bị người tính kế trong cơ thể mẹ, làm cho hắn suy yếu, không thể bày ra oai Thiên Yêu.

- Chúc mừng.

Đám người đều nói lời chúc mừng.

Sau đó không lâu, huynh muội Cơ Hạo Nguyệt cũng tới, theo một đám người già Cơ gia tiến vào Dao Trì. Bọn họ cũng không cùng bọn Diệp Phàm đi hướng bắc.

Dao Trì Thánh nữ đem hai người này dẫn tới, một đám cố nhân gặp nhau, hết sức náo nhiệt, tạm thời quên con đường mê mang phía trước của Nhân tộc, quên ưu sầu trong lòng, chè chén chuyện trò dưới một gốc cổ thụ.

Một ít người quen năm đó không ngừng thêm vào, khi Nam Yêu cùng Tề Họa Thủy tới còn mang đến một người mà bọn họ cũng không quen thuộc bao nhiêu - Trung Hoàng.

- Chẳng lẽ là hắn? Ta cảm thấy phảng phất gặp một vị cố nhân.

Một câu của Trung Hoàng khiến Diệp Phàm cùng Đoạn Đức đều giật mình một cái. Chỉ có bọn họ chú ý, cho nên mơ hồ nghe được.

Mọi người tụ cùng một chỗ, không hề nghi ngờ là một tràng thịnh hội nhỏ. Hầu từ kéo Thần Tàm đạo nhân liều mạng cụng rượu, Nam Yêu cùng Trung Hoàng với đạo thuật luyện khí đối ẩm. Diệp Phàm bấm Đoạn Đức, dùng một cái bình rượu chặn miệng của hắn. Thần Vương thể Cơ Hạo Nguyệt cùng Thiên Yêu thể Yêu Nguyệt Không tham thảo thể chất...

Dao Trì Thánh nữ, Tề Họa Thủy, Cơ Tử Nguyệt, tiểu ni cô mỗi người một vẻ, tranh hoa đua sắc, cũng đều uống nhỏ, tư thái động lòng người.

- Ầm!

Rốt cục, cái gì phải đến sẽ đến. Có cổ Vương cường thế buông xuống, chuông thần vang lớn không ngừng. Một cỗ khí tức Thánh nhân cuồn cuộn mãnh liệt tràn vào Dao Trì, căn bản không thèm che giấu.

Một tên Cổ Vương đầu rồng toàn thân thần quang lượn lờ đi nhanh tới, nơi đi qua tất cả sinh linh không chịu khống chế quỳ xuống bái.

Đây là uy áp của Thánh nhân, tu sĩ bình thường căn bản không chịu nổi. Hắn lập tức đi hướng quần thể Nhân tộc, kết quả tiếng "Phịch phịch" không dứt bên tai. Tất cả đều bị khí tức của hắn ép quỳ xuống mặt đất.

Oai Thánh nhân không thể chống lại.

Hắn như vậy hiến nhiên là cố ý, đi nhanh về phía trước nói:

- Ta nghe nói Nhân tộc ra một vị Thánh nhân, thật sự là khó được. Đi ra gặp một cái, để ta nhìn xem có xứng với tên hay không!

Hắn nói từng câu mang theo một tia sát khí, Lời của Thần Tàm Công chúa cùng hầu tử nói trở thành sự thật, cổ Vương cường thế vừa tới một người đã muốn giết "Thánh nhân duy nhất" của Nhân tộc.

Già Thiên - Chương #887


Báo Lỗi Truyện
Chương 887/1896