Chương 809: Phong Thần Bảng Trấn Bắc Vực


- Ngươi chính là quả đưa hấu Nguyên Cổ kia sao?! Không thành Thánh nhân thì ngươi cũng phải chết a. ta sớm đã muốn chém ngươi rồi, giờ đừng trốn, nhận lấy cái chết đi!

Đoạn Đức khiêu chiến, chi thẳng vào mặt hắn, bộ dáng như xúc động muốn tiêu diệt đối phương.

Lệ Thiên, Lý Hắc Thủy đều biết hắn là hàng giả, lập tức trợn mắt há mồm. Tuy nhiên Diệp Phàm lại không ngăn cản gì, mặc hắn xuất đầu.

Thân thể cao lớn của Nguyên Cổ vừa nghe vậy đã cười lạnh:

- Ngươi đây là đang muốn chết sao?!

- Ngươi chi là đồ đưa hấu, được rồi, trong mười chiêu, ta giết ngươi!

Đoạn Đức khoác lác.

Mọi người xung quanh không ai biết hắn là hàng giả, tất cả đều kinh hãi. Nhìn bộ dáng hắn bễ nghễ thiên hạ, duy ngã độc tôn đều không thể biết được hắn rốt cục mạnh tới mức nào.

- Đây là Thánh thể Nhân tộc, đã sớm nghe thấy cái tên của hắn, thì ra là người này!

- Hắn từng dẫn thiết kỵ Man tộc san bằng cả Vương gia ở Bắc Nguyên, lại tuyên bố muốn tiêu diệt Thần Linh Cốc, đánh chết Thiên Hoàng tử, Nguyên Cổ. Thật sự rất cường thế.

Rất nhiều tu sĩ các tộc nhìn thấy hắn không đặt Nguyên Cổ vào mắt, bộ dáng lập tức hoảng hốt. Một ít tu sĩ Nhân tộc lại hiện ra vẻ kinh dị trong mắt.

Đoạn Đức hăng hái, như chi điểm giang sơn, quát Nguyên Cổ:

- Quả đưa hấu, đến đây đi, trong ba chiêu ta tất giết ngươi!

Diệp Phàm đúng là một tát cho Đoạn Đức một cái, khẩu khí này thật đúng là quá lớn. Từ mười chiêu giảm xuống ba chiêu, càng lúc càng không thể tin nổi. Vừa nhìn đã biết Nguyên Cổ không phải là một kẻ dễ chọc, không chừng còn đã trảm đạo, như vậy thì ngược lại, trong ba chiêu sẽ giết hắn.

- Ngươi có một thứ nói đúng, chỉ trong ba chiêu mà thôi, ta sẽ gạt bỏ cái gọi là Thánh thể Nhân tộc ngươi!

Nguyên Cổ chắp hai tay sau lưng, cả người lượn lờ ma vụ, như một ma thần, muốn chấn vỡ ba ngàn giới.

Rất nhiều tu sĩ lúc này đã tới đây, thấy người sau càng kiêu ngạo hơn người trước, người sau càng cuồng vọng hơn người trước, ai ai cũng hận sao hai người không lập tức giao thủ?! Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Một người là Thánh thể Nhân tộc, đại biểu một loại chiến thể vô địch. Người còn lại là huyết mạch Cổ Hoàng, vì chứng đạo mà sinh.

- Ngươi đừng làm quá, nháo sự quá lớn thì không thu xếp được đâu!

Diệp Phàm cảnh cáo Đoạn Đức.

- Không sao đâu, quy định thứ nhất ở Đại hội Dao Trì này chính là không được đại chiến, gây hắn. Chỉ cần hắn ra tay, không chừng Tiên Lệ Lục Kim Tháp sẽ giết chết hắn!

Đoạn Đức nói.

Bên kia, Thiên Hoàng tử đã truyền âm báo cho Nguyên Cổ biết:

- Cẩn thận Tây Hoàng Tháp, lúc này nếu ra tay chỉ sợ sẽ dẫn động Đế uy.

Thần sắc Nguyên Cổ âm trầm nói:

- Thánh thể Nhân tộc ngươi dám ra ngoài Dao Trì đánh một trận với ta không?

- Thật sự là không có chút đảm phách nào cả! Ở trong này, ta cho ngươi ba chiêu, nếu còn cảm thấy không phải là đối thủ của ta thì cút đi, tha cho ngươi một mạng, sau này thì cẩn thận đó!

Đoạn Đức ngạo thị phía trước, chắp hai tay sau lưng, bộ dáng như vô địch.

Sắc mặt Nguyên Cổ càng lúc càng âm trầm, vòng hắc nhật trong mắt trái bừng lên, vòng huyết nguyệt trong mắt phải lại lặng lẽ lóe lên, hắn như một Thần Ma!

- Quá kiêu ngạo, Thánh thể Nhân tộc thật sự cường đại như vậy sao?!

- Trong cơ thể Nguyên Cổ chảy xuôi Cổ Hoàng huyết, bởi vì thiên phú siêu tuyệt tất cả nhân kiệt trong Nguyên Thủy Hồ mới bị phong ấn, sống tới kiếp này, trời sinh để chứng đạo!

Rất nhiều cổ tộc cũng nhận ra sự bất thường, cảm thấy Diệp Phàm quá càn rỡ. Dù hắn có cường đại như thế nào đi nữa cũng không thể nắm chắc lực áp Nguyên Cô.

- Chư vị, trong Dao Trì cấm tranh đấu, bằng không Tây Hoàng Tháp sẽ tản mát Đế uy, mong các vị hãy lo lắng cho sự an toàn bản thân.

Đúng lúc này, một đạo thanh âm vang lên, một nữ tử yểu điệu thướt tha nhẹ nhàng đi tới.

Đây là một nữ nhân giống như tinh linh, dáng người thon dài, bước chân uyển chuyển, mái đầu như tơ lụa, da thịt trắng như tuyết.

Thánh nữ Dao Trì đến đây dùng chân diện mục hiện thế, không hề dùng tiên vụ che dấu dung nhan. Lúc này nàng như tập trung linh tuệ của thiên địa.

Một hồi giằng co khẩn trương đã bị hóa giải vì nàng truyền tới một tin tức, trước khi Đại hội vạn tộc bắt đầu, các tộc có thể ngồi xuống đàm luận, Nguyên Cổ bị Nguyên Thủy Hồ gọi đi, không cho hắn có cơ hội quyết đấu với Thánh thể Nhân tộc.

Mười mấy năm sau tái ngộ Thánh nữ Dao Trì, dù không phải gặp mặt lần đầu nhưng Diệp Phàm vẫn như cũ, cảm thấy rất kinh diễm. Đây là một nữ nhân như chân tiên lâm trần.

- Thật sự là quốc sắc thiên hương, có thể sánh bằng Y Khinh Vũ!

Lệ Thiên kêu lên rồi đi tới, mở thiết phiến phẩy phẩy, tự giới thiệu mình, tự nhận là Giáo chủ một giáo, muốn làm quen.

Đoạn Đức trang nghiêm mà tiêu sái tiên lên, vỗ một chưởng đẩy Lệ Thiên ra, còn cần thận nhìn Thánh nữ Dao Trì nói:

- Kỳ thật có một câu mà mười hai năm trước ta vẫn muốn nói nhưng không thể, mười hai năm sau, ta muốn nói với nàng.

Diệp Phàm giận dừ bức lên, đưa tay bóp chặt cổ hắn, dùng thánh xác trấn áp Đoạn Đức.

Thánh nữ Dao Trì kinh ngạc, sau đó ánh mắt lưu chuyển khiến thần châu thất sắc, tịnh thổ Ầm đạm. Nàng cừoi cười xoay người rời đi.

- Khốn kiếp, tên mập mạp khốn nạn! Thu thập hắn!

Diệp Phàm nói, Lệ Thiên là người đầu tiên hưởng ứng, những người khác cũng tiến lên.

- Đạo gia ta cũng chỉ là một mảnh hảo tâm, nếu không muốn, lần sau ta chú ý là được!

Đoạn Đức kêu lớn.

- Không được, tuyệt không để cho tên khốn kiếp ngươi làm chủ thân thể ta. Nếu không ra ta dùng Thôn Thiên Ma Quán thu thập ngươi!

Diệp Phàm uy hiếp.

Đoạn Đức còn cứng đầu đòi Diệp Phàm phải giao ma quán ra trước.

- Trước không thể trả cho ngươi! Hôm nay, Nhân tộc không có Thánh nhân nào xuất hiện, đến lúc đó hơn phân nửa phải cần khối thánh xác này xuất trướng nhiếp trường.

Diệp Phàm nói.

Khối thân thể này là Thánh nhân hàng thật giá thật, điều khuyết thiếu chính là thần tắc và pháp lực. Nếu có người thử thì không phải không lộ ra. Nếu là đặt Thôn Thiên Ma Quán vào trong thánh xác thì pháp lực người khác vọt tới cũng có thể hóa giải hoàn toàn, không ai có thể nhận ra được.

Cuối cùng, ở một nơi không người, Diệp Phàm xuất nửa nguyên thần quy về bản thể, không dám toàn bộ rót vào vì sợ dẫn phát thiên kiếp. Mà nửa nguyên thần khác vẫn tiếp tục ở trong thánh xác, khi cần thiết dùng thân phận Thánh nhân đăng tràng.

Trước khi Đại hội bắt đầu, các tộc đã bắt đầu ngồi xuống nói chuyện với nhau. Bọn người Diệp Phàm đi tới một đại điện to lớn, bên trong có khác đạo văn không gian, số lượng cất chứa người cũng không thành vấn đề.

Những sinh linh cổ cần gì đều có ở nơi này, rất nhiều sinh linh có hình thù kỳ quái, rất ồn ào, không ngừng hò hét.

- Nhân tộc chiếm cứ thổ địa rộng lớn! Một tộc loại bé nhỏ lại thống trị khắp đại địa, phải trả lại thổ địa!

Trong đại điện, đủ loại thanh âm vang lên, không ngừng có sự khắc khẩu. Thậm chí rất nhiều đại tộc đang bắt đầu phân chia lãnh địa, chia đều các nơi.

Giáo chủ Nhân tộc cũng đang tranh luận nhưng rõ ràng vẫn không bị những chủng tộc cường thế kia đặt trong lòng, gần như không thèm nhìn.

- Ở thời thái cổ, Nhân tộc cũng chỉ ở một góc, tự bảo vệ mình cũng là một vấn đề, thậm chí là thực phẩm trong miệng các chủng tộc cường đại khác!

Một Vương tộc vô cùng cường thê,s ở trước mặt mọi người mà nói ra những lời quá phận như vậy nhưng không hề sợ hãi.

- Không sai, năm đó vạn tộc cùng tồn tại, chư vương tranh hùng, Nhân tộc có khi còn tìm đại tộc che chở, tuy nhiên cũng chỉ là một tiểu tộc mà thôi!

- Hiện tại đã không phải là thái cổ! Ngày nay là thiên hạ của Nhân tộc!

Diệp Phàm đi tới, chân thân phía trước, thánh xác phía sau, tuy nhiên cũng không phát ra uy áp Thánh nhân.

- Hừ, quả thật không phải thái cổ nhưng hôm nay các tộc chúng ta đều thức tỉnh, hết thảy không thể thế này được!

Một sinh linh cổ lớn tuổi liên tiếp cười lạnh.

Nói là Đại hội vạn tộc, chuẩn bị ngồi xuống hòa đàm nhưng các tộc cường thế, căn bản không đặt Nhân tộc vào mắt, bộ dáng cao cao tại thượng.

Xa xôi, ở cuối thiên địa, ở một ngọn núi nguy nga màu đen. Hôm nay từ nơi này truyền ra một loại khí tức không tầm thường.

Trung Vực Đông Hoang, Thánh Nhai gần Bắc Vực đã bị tiên huyết của thành thể đại thành nhuốm đen thành đỏ, hôm nay thi thể này còn ở trong một cỗ quan tài cực lớn trên đỉnh núi.

Lúc này, ở trên Thánh Nhai hiện lên một cổ quyển màu vàng, phát ra hào quang sáng lạn, bay phấp phới rồi hạ xuống.

Đây là một trường quyển rực rỡ, như được luyện chế từ hoàng kim, là do Vô Thủy Đại đế luyện thành từ xa xưa, trấn phong sườn núi này chừng mười mấy vạn năm.

Giờ khắc này nó rung chuyển kịch liệt, muốn dựng lên bay lên trời. Cả ngọn núi lớn màu đen vì nó mà rung chuyển.

Cuối cùng, hào quang hừng hực hướng tiêu, nó rốt cục mới hạ xuống, thần thánh mà mạnh mẽ, khiến người ta không thể nhìn thẳng, muốn quỳ xuống cúng bái.

Trong Dao Trì, các tộc tranh chấp không ngừng, trao đổi phải phân chia ranh giới lãnh địa như thế nào, căn bản không đặt Nhân tộc vào trong mắt.

Từ khi Diệp Phàm tiến vào đại điện, đám người Nguyên Cổ ở xa xa đã chú ý tới hắn.

Thiên Hoàng tử đứng lên, cười lạnh nói:

- Đại đế Nhân tộc chưa chết, Trương Lâm dưới trướng Vô Thủy giết tlc, ta xem trong đó có dối trá, căn bản không thể tin được!

Hắn ở lúc này nói ra những lời như vậy không thể nghi ngờ là rất kinh người, lập tức khiến vạn chúng chú mục, ai cũng đưa mắt nhìn.

- Ta chi muốn nói một vị Đại đế du cường đạo như thế nào đi nữa cũng không thể sống trên mười mấy vạn năm, trừ khi hắn đã thành tiên!

Thiên Hoàng tử anh khí kinh người, dung mạo gần như hoàn mỹ, sau lưng hiện lên chín đạo thần hoàn. Hắn như một Thần linh, đôi mắt sâu sắc vô cùng, bễ nghễ thiên hạ, tiếp tục lên tiếng.

- Nhân tộc các ngươi có thể luận chứng ra, trên đời này vốn dĩ không có tiên!

- Phụ thân ta lưu lại ấn ký, để ta có thể biết được một ít thiên cơ. Ta từng ngủ say ở Cổ Hoàng Sơn vô tận năm tháng, có thể nói rõ cho các ngươi biết rằng Vô Thủy đã sớm tọa hóa, phát sinh ở tám vạn năm trước.

- Lúc ấy, ta tuy rằng ngây thơ, linh trí chưa miở ra nhưng lại hiểu rõ những gì xảy ra. Hắn chết trên đạo đài, loại khí tức kinh thiên động địa áp tháp muôn đời, tuyệt đối là một vị Đại đế đang vũ hóa thành tro.

Những lời này của Thiên Hoàng tử nói ra khiến rất nhiều người khiếp sợ, cả đại điện lặng ngắt như tờ, ai ai cũng ngây dại.

- Nhân tộc, nội tâm các ngươi sợ hãi, sử dụng thuật giảo quyệt, diệt một đại Vương tộc thái cổ chúng ta, muốn trấn trụ các tộc, đúng là si tâm vọng tưởng!

Thiên Hoàng tử cười lạnh liên tục.

- Vì ta đã biết rõ Vô Thủy đã chết.

Tất cả tu sĩ Nhân tộc đều lạnh cả người, sau đó rất nhiều người hét lớn.

- Đúng là nói bậy! Năm đó ngươi còn chưa xuất thế, có thể cảm ứng được sao?!

- Phần mộ cha ngươi bị Vô Thủy Đại đế chiếm cứ, ngươi ghi hận trong lòng cho nên mới chửi bới anh danh vô thượng của hắn phải không?!

- Vô Thủy Đại đế có thể sẽ chết nhưng chính hắn phái người giết chết Thần Linh Cốc!

Mà các tộc khác lại rất kích động, có người lớn tiếng hỏi:

- Điện hạ, là thật thế sao?

- Vô Thủy thật sự chết ở tám vạn năm trước sao?!

Cả cổ điện to lớn lập tức lâm vào đại loạn, rất nhiều sinh linh cổ cảm xúc dao động kịch liệt.

Thiên Hoàng tử gật đầu nói:

- Không sai, mỗi lời ta nói đều là sự thật vì năm đó ta ở rất gần đạo đài đó, tự mình cảm ứng hết thảy.

Những lời này vừa ra, Dao Trì hoàn toàn đại loạn, rất nhiều cổ tộc không kìm nổi phải thét dài sung sướng.

Mà Nhân tộc lại bi thảm, vô cùng lo lắng.

Đột nhiên bên ngoài Dao Trì hiện lên một mảnh xôn xao, sau đó rất nhanh tràn vào, hiển nhiên có đại sự xảy ra.

- Vô Thủy... Vô Thủy Đại đế... còn sống!

Có sinh linh cổ sợ hãi chạy vào, hổn hển nói ra một tin tức như sét đánh ngang tai.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Ngay cả những Hoàng tộc như Huyết Hoàng Sơn, Hỏa Lân Động cũng không còn siêu nhiên được nữa, ai ai đều biến sắc.

- Bên ngoài đã đại loạn, Vô Thủy Đại đế thức tỉnh, Phong Thần Bảng hắn luyện hóa xẹt qua đại địa Bắc Vực, chiếu rọi hoàng kim vạn trượng.

Già Thiên - Chương #883


Báo Lỗi Truyện
Chương 883/1896