Chương 799: Mắng Chửi Cổ Tộc


- Giết gà dọa khỉ, phải tạo thành một con đường đầy máu mới có lực uy hiếp cường đại nhất.

Trương Lâm nói rất trấn định nhưng lại tỏa ra sát khí đáng sợ.

Vô Thủy Chung vang liền ba tháng, các tộc Bắc Vực im ắng. Ngay cả Tổ Vương thái cổ cường đại cũng lo sợ không yên. Đây là uy thế của Đại đế Nhân tộc.

Tiếng chuông vang động thiên hạ, chín tầng trời mười tầng đất, phàm là sinh linh đều bị khuất phục.

Thần Linh Cốc, Vạn Long Sào, Thần Tàm Lĩnh, Huyết Hoàng Sơn, tất cả đều bị trấn áp. Rất nhiều Vương tộc bất hủ đều âm thầm lo lắng. Đại đế cổ nếu xuất hiện thì ai có thể chống lại chứ?

Trong ba tháng này cũng có sinh linh thái cổ ra ngoài, liên lạc với người của mỗi đại giáo Nhân tộc, thái độ rất khiêm tốn, muốn thông qua bọn họ thăm dò tin tức.

Nhưng tất cả Vương tộc đều thất vọng. Ai cũng không biết tỉnh hình trong Tử Sơn thể nào, căn bản không thể tra xét được nguyên cớ.

Trong ba tháng này Nhân tộc rất kích động, từ lúc đầu lệ nóng tràn mi tới cuối cùng là huyết mạch phun trào, nhiệt huyết bừng lên, đều hy vọng tái hiện thời kỳ huy hoàng của Nhân tộc.

Rất nhiều tu sĩ Nhân tộc từ bốn phương tám hướng chạy tới Bắc Vực, mỗi bước đều dập đầu vái lạy Tử Sơn, có lòng cúng bái hành hương về nơi này.

- Sao lại như vậy? Ai có thể kháng cự được năm tháng, ai có thể sống qua thiên cổ chứ? Bất Tử Thiên Hoàng cũng phải biến mất. Vô Thủy của Nhân tộc lại còn tồn tại được sao?

Trong Thần Linh Cốc, một vị vương khủng bố thấp giọng rít gào, khiến cả một toàn thần điện phải chấn động, vòm trời như sắp sụp xuống.

- Đâỵ là một âm mưu. Ta không tin Đại đế Nhân tộc còn sống sót. Không có ai có thể sống lâu như vậy.

Tổ Vương khủng bố nói nhỏ, khiến toàn bộ Thần Linh Cốc đều kinh sợ, nhiều kẻ yểu kém run rẩy.

- Tổ Vương, hay là chúng ta sai một số người không tiết lộ thân phận đi giết khắp bốn phương, tiêu diệt một số đại giáo Nhân tộc, thử một chút xem sao?

Một sinh linh thái cổ đề nghị.

Tên Tổ Vương kia nhìn hắn một cái, đôi mắt giống như có lực Luân Hồi, giống như trải qua hàng ngàn hàng vạn năm, khiến người đó bay tung ra ngoài, gần như nát bét.

Hiện giờ là thời điểm mấu chốt, dù có hoài nghi nhưng cũng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ. Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Nếu thực sự Đại đế Nhân tộc sống lại thì đó rõ là tự tìm đường chết rồi.

Không riêng gì Thần Linh Cốc, các tộc khác cũng đều sợ hãi, nhưng cũng rất hoài nghi. Không thành tiên được thì tuổi thọ có hạn, ngay cả Vương của thái cổ cũng sống không nổi mười mấy vạn năm.

- Đại đế Nhân tộc có thể trường tồn sao? Vô Thủy dù mạnh tới mấy đi nữa cũng không thể sống lâu như vậy.

Sau khi hoàn toàn tỉnh táo lại, mỗi bộ tộc thái cổ đều hoài nghi nhưng không ai dám ra mặt. Ai cũng không muốn làm chim đầu đàn, chẳng may bị bắn trúng thì đúng là chết oan uổng quá.

- Người sức lực cạn kiệt không có khả năng thúc dục Vô Thủy Chung ba tháng. Không có để uy hiển hóa thì sao có thể làm được việc này? Rốt cục là sao nhỉ?

Cũng có Cổ Vương sợ hãi, không biết là Vô Thủy Chung có thể tự kêu.

Nửa tháng tiếp theo Bắc Vực hoàn toàn yên tĩnh. Trong bóng tối bốn bề dậy sóng, các tộc liên hệ khắp nơi. Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động.

Cộng thêm những tu sĩ Nhân tộc hành hương tới Tử Sơn, tỉnh thể Bắc Vực vô cùng phức tạp, bị bao phủ trong một bầu không khí yêu dị.

- Vô Thủy không có khả năng còn sống trên đời, đã phải chết từ mấy vạn năm rồi!

Rốt cục cũng có người đầu tiên đứng dậy bày tỏ quan điểm của mình.

Thiên Hoàng tử đứng ra nói rõ ở Thần Thành Bắc Vực, không phải là âm thầm truyền tin. Điều này đưa ra tín hiệu rõ ràng cho vạn tộc thái cổ.

Lập tức Bắc Vực bỉnh tĩnh nhiều ngày liền chấn động lớn, không khí lập tức khẩn trương hơn rất nhiều.

Trong các tộc thái cổ không ai có tư cách nói ra những lời này hơn hắn. Không chỉ bởi hắn là dòng dõi Bất Tử Thiên Hoàng mà hơn nữa hắn vốn xuất hiện từ Cổ Hoàng Sơn.

Mấy ngày này hắn cũng đi tới mỗi đại Vương tộc, giải thích rõ ràng là Vô Thủy đã qua đời từ rất nhiều năm, không cần phải e ngại.

Sóng gió ngập trời chuẩn bị xảy ra. Bắc Vực yên ắng giống như sắp có một cơn bão lớn.

Đương thời nếu nói ai hận Vô Thủy nhất thì rõ là Thiên Hoàng tử. Cổ Hoàng Sơn vốn thuộc về phụ thân hắn nhưng lại bị Vô Thủy chiếm cứ.

Đây là một chuyện đại bất kính, là làm nhục phụ thân hắn. Trong nhiều cổ tộc khi nói chuyện cưu chiếm thước sào đều nhắc tới Vô Thủy. Việc khinh nhờn Thần linh như hắn chính là một tội lớn.

- Vô Thủy đã chết. Nếu nói tới Thần linh thì chỉ có phụ thân ta.

Thiên Hoàng tử khẳng định chắc chắn.

Lời nói của hắn có ý rằng Vô Thủy chẳng đáng gì, đã chết rất nhiều năm. Nếu nói ai có thể thành tiên thì chỉ có duy nhất phụ thân hắn là Bất Tử Thiên Hoàng.

Thiên Hoàng tử có địa vị cao, rất đặc thù trong lòng vạn tộc. Ngay cả nhiều Tổ Vương thái cổ cũng rất kính lễ hắn. Mặt khác trong thân thể hắn còn chảy xuôi thần huyết của Bất Tử Thiên Hoàng.

Hắn đứng ra nói như vậy dẫn phát một hồi rung chuyển lớn. Rất nhiều người của Cổ tộc đều phụ họa, biểu lộ sự đồng tỉnh sâu sắc. Lại có không ít người đang chờ đợi Tử Sơn có động tĩnh gì khác hay không.

- Buồn cười. Chỉ là một Cổ Hoàng đã chết nhiều năm mà thôi, được người ta thần hóa thì cũng coi như xong, ngay cả đứa con nối dõi cũng ra vẻ như thế, tự cho mình là con của thần linh. Vô Thủy Đại đế chiếm mộ của cha ngươi, ngươi ghi hận trong lòng thì nói thẳng ra, cần gì phải hất nước bẩn vào người khác như vậy, muốn cả cổ tộc chôn cùng sao? Vô Thủy Đại đế có thân phận thể nào chứ? Vương của mỗi bộ lạc cũng không thể vì lời nói của ngươi mà không suy nghĩ.

Giờ khắc này có người của Nhân tộc đứng ra nói.

Rất nhiều người giật mình, ngay cả các tộc thái cổ cũng chú ý. Có người chính mắt nhìn thấy người nói ra những lời này có huyết khí hoàng kim mênh mông, bao phủ cả một vùng thiên địa.

- Thánh thể Nhân tộc, ta phải giết ngươi.

Thiên Hoàng tử truyền am, dưới tỉnh huống tinh tể này không hề sợ hãi tới để uy của Nhân tộc.

- Thiên Hoàng tử, cái tên trứng thối nhà ngươi. Năm đó ta cắt ngươi ra từ Dao Trì, đã không báo đạp thì thôi. Đến đây đi, ta làm thịt con sói vô ơn nhà ngươi.

Thánh thể Nhân tộc mạnh mẽ đáp trả, chẳng hề nể mặt.

Bắc Vực không thể bỉnh yên nữa. Thiên Hoàng tử có thân phận thể nào, Thánh thể có thể chất thế nào, có thể nói là một lần giao chiến giữa hạt giống tương lai của hai tộc.

- Cái quả đưa hấu Nguyên Cổ ngươi cũng lăn ra đây. Lần này cả ngươi ta cũng giết!

Mọi người còn chưa khỏi giật mình thì Thánh thể Nhân tộc lại tiếp tục chỉ thẳng vào một vị con nối dòng của Cổ Hoàng khác mà nói.

Bắc Vực ồ lên. Nhân tộc giật mình, cổ tộc kinh sợ. Thánh thể Nhân tộc thật sự là to gan lớn mất, khiêu chiến con một vị Cổ Hoàng thì thôi, lập tức lại nhắm cả hai gã, đúng là có hơi quá phận.

- Thánh thể, ta nhất định sẽ tự tay giết ngươi.

Nguyên Cổ đứng ra đáp lại vô tỉnh mà ác nghiệt.

- Cái tên đưa hấu kia, còn cả tên trứng thối kia, đều mau cút ra đây cho ta. Ta sẽ hầm cả hai đứa ngươi.

Thánh thể Nhân tộc kêu gào.

Nhưng khiến người ta kinh sợ là ba vị trên con đường tương lai chứng đạo không biết vì sao lại luôn không gặp nhau.

Thiên Hoàng tử từ Thần Thánh đánh giết tới Khai Nguyên Thành, Thánh thể Nhân tộc lại từ Khai Nguyên Thành giết tới Thần Thành. Nguyên Cổ từ Thiên Ma sơn giết tới Thần Thành, Thánh thể Nhân tộc lại từ Thần Thành giết tới Thiên Ma sơn.

- Nguyên Cổ, cái đồ đưa hấu, đồ trứng gà Thiên Hoàng tử, đừng có chạy. Đợi ta tới một chân nghiền nát các ngươi.

Thánh thể Nhân tộc khí nuốt núi sông, khiến người ta sửng sốt nói.

Thiên Hoàng tử hờ hững không động tâm chút nào. Nguyên Cổ ác nghiệt, ánh mắt càng âm trầm. Tất cả đều đứng tại địa vực của mình chờ đối phương tới đánh.

- Thần Linh Cốc, lũ đầu búa kia, thực cho mình là vua của thái cổ sao, còn muốn hiệu lệnh thiên hạ, khiến Man tộc Nam Lĩnh phải tới phủ phục trước các ngươi. Đầu óc đã có vấn đề lại còn tự đập vào mông à?

Mọi người đều ngẩn ra. Ai cũng không ngờ Thánh thể Nhân tộc lại kiêu ngạo tới mức độ này, bỏ lại hai vị Cổ Hoàng tử đểu khiêu khích tiếp Thần Linh Cốc.

Nam Vực, Lệ Thiên, Lý Hắc Thủy, Cơ Tử Nguyệt đều sợ run, cảm thấy hơi quỷ dị. Lần này không giống như phong cách hành sự của Diệp Phàm.

Thần Linh Cốc tức giận, hận không thể đánh chết tươi Diệp Phàm, cùng ngày điều ra rất nhiều cao thủ như đều không thu hoạch được gì.

- Thần Linh Cốc, đám đầu búa kia. Còn muốn bổn tọa tới quỳ gối trước cốc xin chết. Ta giết tên Tử Thiên Đô của các ngươi đều tiên, kể tiếp sẽ đạp chết tất cả những kẻ dám ló mặt ra, ngày sau giết toàn cốc.

Hắn rất kiêu ngạo. Đây đều là lời mà tất cả cổ tộc đều muốn mắng chửi. Một Nhân tộc mà thôi lại cáo mắng lớn khắp Bắc Vực như vậy.

Phần đông tu sĩ Nhân tộc đều há hốc mồm. Thánh thể đột nhiên làm lớn chuyện, nói muốn dẫm đạp người khác.

- Còn cả tên dứa hấu với tên trứng gà kia. Bổn tọa chờ các ngươi đã lâu, còn chưa tới à?

Sau khi nguyền rủa Thần Linh Cốc xong, Thánh thể lại bắt đầu mắng chửi hai vị Cổ Hoàng tử.

Thủ hạ của Thiên Hoàng tử và những người đi theo Nguyên Cổ đều tức tới muốn lệch cả mũi, muốn chạy ra mắng chửi. Chính ngươi bảo phải đợi ở nhà chờ quyết chiến, giờ lại muốn thay đổi sao?

Tuy nhiên Thiên Hoàng tử vẫn nhẫn nhịn được, trực tiếp đi tới Thần Linh Cốc. Mà ánh mắt của Nguyên Cổ trở nên lạnh lùng vô cùng, không có chút cảm xúc dao động nào.

- Đi giết Man tộc Nam Lĩnh, khiến nơi đó máu chảy thành sông, thây cốt chất thành núi. Đến lúc đó Thánh thể Nhân tộc tất phải liều mạng.

Lời nói của Thiên Hoàng tử rất đơn giản nhưng tràn ngập sát khí, sau khi tới Thần Linh Cốc chỉ đưa ra một đề nghị như vậy.

Thân phận của hắn rất hiển hách, là hậu nhân của thần linh, được Tổ Vương đối đãi như thượng khách, phi thường khách khí.

- Chuyện này không hay lắm đâu. Vô Thủy Chung đánh vang ba tháng, giờ đây cũng không ai dám vọng động. Chẳng may mà Đại đế Nhân tộc còn sống thật thì đó sẽ là đại họa diệt tộc đó.

Một vị Tổ Vương của Thần Linh Cốc nhíu mày, thân thể cao lớn nguy nga như núi, áp bức người khác phải ngừng hô hấp. Sau lưng hắn có mấy chục đôi cánh thật lớn. Loại tồn tại cấp bậc khủng bố này càng muốn giữ lại một số chủng tộc đặc thù hơn.

- Các ngươi tới tiêu diệt Man tộc Nam Lĩnh, đoạt Vạn Vật Mẩu Khí đỉnh của Nhân tộc cho ta, ta cho các ngươi mượn quyển đầu tiên của Thiên Hoàng kinh đánh giá.

Thiên Hoàng tử hờ hững nói.

- Quyển cổ kinh đầu tiên của Thần Linh? T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com

Một vị Tổ Vương của Thần Linh Cốc đứng lên, thân thể khổng lồ như núi, mấy chục đôi cánh phía sau lưng mở ra, lập tức che khuất cả vầng trăng trên bầu ười, tỏa ra ma vân ngập trời.

Bất Tử Thiên Hoàng là thần linh duy nhất trong lòng vạn tộc thái cổ. Thiên Hoàng kinh mà hắn lưu lại được xưng là cổ kinh của Thần Linh, phàm là cổ tộc ai cũng muốn đánh giá.

Đó là tiên kinh vô thượng mà bọn họ quỳ bái. Theo truyền thuyết chỉ cần xem quyển đầu tiên là có thể tìm hiểu tới huyền bí của sinh tử, thành công là có thể chứng cổ đạo của Thần linh.

Có thể xem một quyền Thần Linh cổ kinh, rất đáng để mạo hiểm thử một lần. Bởi vì từ trong đáy lòng hắn, Đại đế Nhân tộc không thể sống tới hiện giờ. Không ai có thể có sinh mạng dài lâu như vậy. Đây là một điểm đáng ngờ trí mạng.

- Được. Đám dã nhân kia sẽ phải biến mất. Huyết tẩy Nam Lĩnh, đánh cho Nhân tộc một đòn cảnh cáo, làm cho bọn họ tỉnh lại từ trong ảo tưởng.

Vị Tổ Vương này nói rất bỉnh thản, trong con ngươi có núi sông sụp đổ, nhật nguyệt rơi rụng, máu chảy thành sông, có lực lượng tang thương giống như muôn đời luân hồi vậy.

- Tốt. Quyền đầu tiên của Thiên Hoàng cổ kinh ta sẽ giao cho các ngươi.

- Xin con của thần linh yên tâm. Ta nhất định sẽ đem đầu của Thánh thể Nhân tộc và đỉnh của hắn tới, huyết tẩy Nam Lĩnh. Tuy nhiên chúng ta cần chờ đợi.

Thiên Hoàng tử rời đi rồi mà vị Tổ Vương kia vẫn đứng tại chỗ như cũ, ma khí ngập ười, giống như một ngọn ma sơn bất hủy nguy nga.

- Tổ Vương, hiện giờ âm thầm ra tay có phải là...

- Hừ, ta không phải nói là cần chờ đợi sao. Hiện giờ ta cứ chờ đã. Đợi tới khi xác định được tin tức từ Tử Sơn mới được. Tuy nhiên hiện giờ có thể thử, triệu tập chiến thuyền đi...

Bắc Vực sợ hãi. Bởi người có tin tức tinh tường biết Thần Linh Cốc đã chuẩn bị khai chiến, chiến thuyền ầm vang, bất cứ lúc nào cũng có thể viễn chinh.

Dưới ánh trăng sao trong đêm, bên ngoài Tử Sơn có một loại thân ảnh đáng sợ, đều mặc hắc y màu đen thùng thình, khoác áo choàng đen, phất phới theo gió.

Từ xa xa nhìn lại, bọn họ giống như tử thần, đứng yên không nhúc nhích. Chỉ có y phục màu đen tung bay, thân thể như đã hóa đá.

Một khối Thần Nguyên lớn bị Diệp Phàm mở ra. Hắn đã học Nguyên Thuật gần như tới mức xuất thần nhập hóa, chỉ còn cách Nguyên Thiên Sư không xa, tất nhiên sẽ không làm tổn thương tới người bị phong bên trong.

Nữ tử này năm xưa vì tìm kiếm Nguyên Thiên Sư đời thứ năm mà tiến vào Tử Sơn, tự tử mà chết, chỉ để lại một tia sinh cơ cuối cùng, bị Trương Lâm phong vào bên trong Thần Nguyên.

Dương Di nằm trên mặt đất không nhúc nhích, đôi mắt đẹp nhắm nghiền, giống như mỹ nhân đang ngủ say, an lành vô cùng.

Diệp Phàm tuy rằng hao hết Dược Vương như trên người còn có Chân Long Bất Tử Dược dịch, đối với một người còn một đường sinh cơ mà nói thì uống xong muốn chết cũng khó.

Để vài giọt Chân Long thần dược dịch tiến vào trong cơ thể nàng xong, một vầng sáng nhu hòa như ánh trắng từ từ nở rộ, chiếu sáng sinh cơ của nàng. Chỉ trong nửa khắc nữa là nàng sẽ tỉnh lại.

Trăng sáng treo cao, vô cùng sáng tỏ. Nàng vô cùng mê mang, ánh mắt từ từ có thần thái, giống như nhớ lại tất cả.

- Đừng có hỏi. Có một người hy vọng ngươi sống cho tốt.

Diệp Phàm nói.

- Trương Lâm, đó là ngươi sao? Muốn đi đâu, vì sao không chịu gặp ta?

Ánh mắt Dương Di ngấn lệ, nhìn chằm chằm về phía trước.

Không xoay người, không quay đầu. Nam tử toàn thân khoác áo đen kia dẫn theo một đám tử thần đi nhanh về phía trước.

- Trương Lâm, ta biết là ngươi...

Dương Di khóc, nhanh chóng đuổi theo.

Tổ sư Nguyên Thiên Sư đời thứ năm dùng áo khoác che phủ lông đỏ đáng sợ khắp người, không lộ ra chút nào, cất giọng khàn khàn nói:

- Cô nương, ngươi nhận lầm người rồi. Đây đã là một vạn năm sau, Trương Lâm đã chết trong ánh bỉnh minh, tan biển theo gió rồi.

Dứt lời hắn không hề dừng lại nữa mà dẫn theo đám tử thần rời đi rất nhanh.

Chỉ còn lại không tia sinh mệnh, khi ánh nắng ban mai đầu tiên xuất hiện là hắn và tử thần cũng hóa thành tro bụi. Hắn không thể dừng lại.

- Giết, giết cho trời đất trong sáng hơn.

Tổ sư Nguyên Thiên Sư đời thứ năm quát to.

Diệp Phàm im lặng. Hắn không muốn nhìn thấy cảnh tượng này nhưng không có cách nào thay đổi quyết tâm của tổ sư Nguyên Thiên Sư đời thứ năm, muốn dùng cái chết trấn áp Bắc Vực.

Trương Lâm không muốn Dương Di thấy mình như thế này. Hắn muốn lưu lại cho đối phương một ký ức tốt đẹp, không muốn để lộ bản thân hiện giờ.

- Trương Lâm, ngươi...

Dương Di rơi lệ.

- Trương Lâm nhờ ta nói với ngươi, phải sống cho thật tốt.

Cuối cùng Nguyên Thiên Sư đời thứ năm hô to, tiếng nói hơi run rẩy, sau đó dẫn theo đám tử thần vọt về phía xa.

Diệp Phàm nhanh chóng đi theo hộ tống bọn họ rời đi.

Già Thiên - Chương #873


Báo Lỗi Truyện
Chương 873/1896