Chương 796: Khúc Nhạc Dạo Trước Hắc Ám Náo Động


Sau khi đặt khối đế ngọc vào vết lõm cỡ đầu người, ánh sáng dịu dàng liền lóe lên, cắt qua Thần Hư, cắn nuốt lão mù và Đoạn Đức. Sau đó bọn họ biến mất.

Năm đó Diệp Phàm cũng rút khỏi Tử Sơn như vậy, vượt qua một dòng sông ngầm, trèo lên mặt đất.

Tử Sơn dễ vào khó ra, trừ phi là dùng Đế binh Cực Đạo tới đánh, bằng không đừng hi vọng mở ra nổi. Nơi này là một nhà giam tự nhiên.

Graoo...

Lệ quỷ dữ tợn dày đặc lao tới từ bốn phương tám hướng, mỗi kẻ đều khô héo như chỉ còn da bọc xương, có đầu rồng, cánh phượng, có thân cá sấu, có kẻ như thần linh. Bọn chúng giương nanh múa vuốt lao tới, khắp nơi nơi đều là tiếng kêu thê lương, dường như đặt mình trong địa ngục vậy.

Những sinh linh này đều rất kỳ dị, chỉ có duy nhất một con, đại biểu cho bộ tộc huy hoàng xưa kia, bị Bất Tử Thiên Hoàng chọn lựa làm bộ hạ, không cần nghĩ cũng biết là khi còn sống chúng đáng sợ tới mức nào.

Diệp Phàm lui lại lần nữa. Hắn dù cầm Thôn Thiên Ma Quán trong tay nhưng cũng không dám sơ suất. Dốc hết sức chống lại nhiều cổ thi như vậy, sử dụng không chuẩn xác thì thân thể sẽ bị tiêu hao rất nhiều.

Hắn đi tới nơi trống trải nhất của Tử Sơn, Vô Thủy Chung lơ lửng phía trên, che kín nơi này. Đây là một vùng cấm, khiến tất cả lệ quỷ đều phải dừng lại.

Diệp Phàm không sợ. Nếu khiến Vô Thủy Chung ngân lên ba tháng thì chỉ sợ tất cả sinh linh trong Tử Sơn đều không thể tồn tại nữa. Tất cả sẽ bị sóng âm của tiếng chuông đánh thành bột mịn, dù là bộ hạ của Bất Tử Thiên Hoàng cũng khó có thể trụ nổi.

Rống...

Rất nhiều khối cổ thi gầm rống khắp bốn phương tám hướng, vây lấy nơi này. Mỗi một thi thể đều đen nhánh khô héo mái tóc rối bù, có kẻ có ánh sáng thần thánh bao quanh, có kẻ trên đinh đầu lại có một vầng trăng đen kịt, các loại khí tượng bất phàm hiện ra.

Từ đó có thể thấy bọn họ khi còn sống mạnh mẽ tới mức nào, nếu sống lại thì núi sông đều phải thất sức, nhật nguyệt không còn ánh sáng, đủ để san bằng thiên hạ.

Bởi vì bọn họ là thần tướng bất bại, đều có thân phận cực kỳ to lớn, chỉ nghe hiệu lệnh của Bất Tử Thiên Hoàng, là tổ tiên của vạn tộc thái cổ.

- %$ nhà hắn.

Ngay cả Diệp Phàm cũng không kìm nổi mà chửi to. Càng nhìn càng cảm thấy đám thi thể này khủng bố, gần như trong thân thể nào cũng có dấu ấn của đại đạo lưu chuyển.

Đó mới là thể hiện của pháp lực đỉnh phong, thăng hoa tột cùng, đạo văn in vào xương cốt huyết nhục. Thể xác trở thành vật dẫn của đạo.

Tồn tại như vậy không chỉ nói tới một đám mà chỉ cần có một kẻ sống lại cũng đủ dẫn tới thiên hạ đại loạn, có thể quét ngang cả một vực.

Diệp Phàm thật sự hoài nghi thái cổ có tồn tại thần linh hay không. Bộ hạ của Bất Tử Thiên Hoàng quá cường đại, khó trách hắn lại có địa vị chí cao vô thượng trong lòng vạn tộc thái cổ, không thể lay chuyển.

Graooo...

Một đám lệ quỷ rống to, hắc nguyệt lơ lửng trên bầu trời, âm hà bao phủ thân thể, huyết nhật treo cao. Những thứ này đều là cảnh tượng bên cạnh thân thể bọn họ, chấn động Thạch Điện cổ xưa ong ong, giống như sắp sụp đổ, may mà có đạo văn hiện lên, củng cố cho nó.

Diệp Phàm cảm thấy rõ ràng là không hợp lý. Đám sinh linh cổ này xao động bất an, giống như nhận lệnh phải tiến vào đây vậy.

- Rốt cuộc là kẻ nào? Đi ra đây cho ta.

Những thi thể khô héo đứng thành mảng lớn, móng vuốt đen kịt vung lên, mái tóc như cỏ dại tung bay, tiếng kêu dọa người, trông y như trong Sâm La Điện vậy.

Một tràng cười âm hiểm lạnh lùng truyền tới, oán khí như nước tràn ra, cuối cùng mãnh liệt cuốn tới khiến người ta lạnh lẽo.

Ở phía sau đám thi thể khô héo có một thân ảnh cao lớn bước về phía trước. Nhiệt độ của đại điện giảm xuống nhanh chóng, giống như rơi vào hầm băng vậy.

Toàn thân hắn mọc đầy lông đỏ dài tới mấy thước, ngay cả mặt cũng đầy lông, âm trầm mà quỷ dị, chỉ có duy nhất đôi mắt hung ác nham hiểm là có thể thấy rõ.

Tóc mai màu đỏ của hắn rất dài, giống như một con ma quỷ hung ác nhất, khiến người ta cảm ấy oán độc và hận thù vô cùng, giống như muốn giết sạch mọi sinh linh.

Da đầu Diệp Phàm run lên, cơ thể sinh ra cảm ứng, thất thanh nói:

- Ngươi là Trương Lâm.

Gió xoáy cuốn lông đỏ tung bay, phát ra tiếng ô ô. Cả Tử Sơn đều trở nên âm trầm, càng ngày càng đen tối, giống hệt như âm tào địa phủ.

Tất cả lệ quỷ đều gầm rống, cùng nhau cất bước tiến về phía trước, muốn đi vào vùng cấm địa này, xé tan thân thể hắn.

Ở bên ngoài mấy ngày nay phong ba không ngừng, thậm chí có thể dùng từ bão tố để hình dung.

Thần Linh Cốc dạt dào sinh cơ. Bên ngoài dãy núi của nó vốn không có một ngọn cỏ, trong một đêm liền xanh um, lan tràn vạn dặm, trở thành một vùng đất đầy sinh mệnh.

Bọn họ chính thức xuất thế rồi.

Tiếng nói uy nghiêm vang lên, ai có thể đem đầu Diệp Phàm tới thì sẽ vĩnh viễn là khách của Thần Linh Cốc. Đây rõ ràng là muốn Nhân tộc đi giết Thánh thể.

Đồng thời bọn họ cũng thể hiện ra một mặt thiết huyết, nói nếu Diệp Phàm không tới quỳ gối chịu chết thì trong ba tháng sẽ giết hết các đại tộc họ Diệp, khiến cho mặt đất máu chảy thành sông, thây cốt chất thành núi.

Cường thế mà bá đạo. Hiệu lệnh của Thần Linh Cốc vừa ra liền khiến thiên hạ rung động. Mọi người biết một hồi đại náo sắp sửa bắt đầu, không thể ngăn chặn được nữa.

Thần Linh Cốc tuy chỉ là một bộ tộc thái cổ mà thôi nhưng lại có rất nhiều chủng tộc đáng sợ, đều có Tổ Vương trấn giữ. Bộ tộc mạnh mẽ như vậy thì ai dám chống lại sẽ bị tru sát cả họ.

Băo tố trên mặt đất nổi lên. Một cơn gió lốc đẫm máu sắp sửa bắt đầu. Mỗi người đều cảm thấy bất an. Một số đại tộc thậm chí đã chuẩn bị gia nhập bộ tộc thái cổ.

Trong đại thế đáng sợ như thế này, ngay cả các Thánh địa và các thế gia thái cổ cũng đều trầm mặc. Náo động hắc ám sắp sửa xảy ra, bọn họ hiện giờ lo lắng không phải làm thế nào để cường thịnh hơn mà làm sao để có thể sinh tồn được.

Mà đã nhiều ngày nay Man tộc Nam Lĩnh gặp áp lực cực lớn, bởi vì thi thoảng lại có sinh linh thái cổ tới thăm dò.

Có người truyền tin nói Thần Linh Cốc muốn nhổ bỏ Man tộc nhưng lại chưa dám động thủ bởi biết bên trong Man tộc còn có một Chiến Thần.

Rất nhiều đại giáo kinh hãi. Man tộc thể hiện ra chiến lực cường đại như vậy, Thần Linh Cốc muốn động thủ với bọn họ cũng đã nói lên sự mạnh mẽ của họ.

- Man tộc Nam Lĩnh, Thần Linh Cốc ta cần một lời giải thích.

Rốt cục Bắc Vực truyền ra lời này. Bọn họ muốn làm khó dễ.

Vương tộc thái cổ chấn vấn, khí phách ngập trời. Đây là tín hiệu khai chiến diệt tộc, khiến tu sĩ thiên hạ câm như hến, rất nhiều người đều khiếp sợ.

- Các ngươi tại sao dám san bằng Vương gia Bắc Nguyên?

- Các ngươi vì sao dám bao che cho Thánh thể Nhân tộc ở Nam Lĩnh?

- Các ngươi muốn khiêu khích uy nghiêm của tộc ta sao?

Ba câu hỏi của Thần Linh Cốc cả vú lấp miệng em, cao cao tại thượng, đối thoại bất bình đẳng, với thái độ đứng trên cao nhìn xuống thiên hạ.

Những lời này vừa thốt ra liền khiến khắp thiên hạ kinh sợ. Đây rõ là dấu hiệu gây hắn. Nam Lĩnh có một Chiến Thần Man cổ cũng không có thể trấn nhiếp được Cổ tộc.

Cả Nam Lĩnh dậy sóng bốn bề, mạch nước ngầm bắt đầu khởi động. Không khí của bước dầy đặc mùi chiến tranh, các tu sĩ đều sợ hãi, thiên hạ bất an, ngũ vực không yên.

Còn nhiều năm nữa mới tới đại loạn nhưng Man tộc Nam Lĩnh đã chuẩn bị qụyết đấu với Thần Linh Cốc. Một lần hắc ám náo động mãnh liệt nhất sắp sửa bắt đầu. Trận chiến đầu tiên chuẩn bị mở màn.

Man tộc rất có tâm huyết, đối mặt với chỉ trích căn bản chẳng thèm giải thích một câu, trực tiếp nói:

- Cút xéo. Ngươi muốn đánh thì đánh đi, các ông đây đón hết.

Sự kiên cường và tâm huyết của Man tộc Nam Lĩnh nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người, cũng khiến không ít người nhiệt huyết sôi trào. Đối mặt với Vương tộc thái cổ mà dám như vậy, quả thực không làm hổ thẹn uy danh của tổ tiên bọn họ.

Lời nói của bọn họ vô cùng khí phách, rung động khắp nơi, tràn đầy nhiệt huyết.

Mặc dù bọn họ có đại bại trong trận chiến đầu tiên trước hắc ám náo loạn này thì cũng không có gì khó coi, ngược lại càng khiến người ta thêm kính nể.

Thần Linh Cốc biết, đầu tiên trầm mặc, sau đó lên tiếng, muốn chủ nhân của Man tộc tới Bắc Vực giải thích.

Mọi người đều cảm thấy rõ ràng Thần Linh Cốc mềm mòng đi rất nhiều, có hơi kiêng kỵ đối với Man tộc nhưng vẫn thể hiện vẻ duy ngà độc tôn như trước, muốn chủ nhân Man tộc tự mình tới giải thích, tỏ vẻ khoan dung.

- Giải thích cái quái gì. Man tộc ta làm việc quang minh lỗi lạc, không cúi đầu trước người khác, tuyệt đối không chịu thế kém. Người đứng đầu bộ tộc chỉ cần nói một tiếng là có thể hiệu lệnh toàn tộc tiến lên.

- Gian ngoan không thể dạy dỗ. Chỉ có một Thánh nhân viễn cổ đã hóa đạo mà thôi, còn chưa đáng gì, chỉ cần một trận chiến là sẽ bị san bằng.

Đây là tiếng nói của Thần Linh Cốc, tuy rằng còn chưa truyền ra chính thức nhưng cũng lộ chút manh mối.

Thần Linh Cốc sắp sửa viễn chinh Nam Lĩnh, công phá Man tộc cường đại. Tất cả mọi người đều có thể nhận ra sự việc này. T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com

Sau đó không lâu Thần Linh Cốc truyền ra yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, yêu cầu Man Vương Nam Lĩnh tự mình tới nhận đòn chịu tội, cũng phải trói chặt Thánh thể Nhân tộc tới, bằng không sẽ phải lành hậu quả.

- Đánh thì đánh, ông mày còn sợ các ngươi sao?

Đây là lời đáp lại rất rõ ràng của Man tộc.

Nam nữ già trẻ trong tộc đều được động viên, lưng đeo gậy nanh sói lớn, chuẩn bị một trận đại chiến sinh tử. Không ai sợ hãi, cao thấp đều đồng lòng.

Vào một ngày nọ, tiếng gào thét của cổ Vương Bắc Vực chấn động cả vạn dãy núi, khiến mặt đất rung chuyển, mọi người kinh sợ.

- San bằng Man tộc Nam Lĩnh, chó gà không tha, giết sạch toàn bộ.

Đây là một loại khí tức cực kỳ bá đạo, chấn động non sông vô tận của Bắc Vực, truyền ra ngũ vực rất nhanh. Tất cả mọi người đều nghe thấy tin tức đại chiến chuẩn bị bắt đầu.

- Trừ phi là Đại đế cổ sống lại, bằng không không ai có thể cứu vãn được các ngươi.

Kiêu ngạo ương ngạnh, khí nuốt núi sông. Đây là Thần Linh Cốc, là Vương tộc cường đại trong cả vạn tộc thái cổ, lúc này muốn phát động chiến tranh.

Ma vân cuồn cuộn, chiến khí ngút trời. Từng con thuyền của Thần Linh Cốc bay lên không trung, muốn tiến vào một cánh cửa lớn, đi tới Nam Lĩnh.

Một trận đại chiến kinh thiên động địa chuẩn bị nổ ra.

Man tộc tuy mạnh mẽ nhưng khó có thể so sánh với Thần Linh Cốc. Bởi vì một khi quyết đấu thì còn có thể kéo tới cấm chế Vương tộc thái cổ khác. Nói như vậy thì kết quả đã có thể đoán được. Mọi người dường như nhìn thấy cảnh Nam Lĩnh máu chảy thành sông, thây chất thành núi rồi.

- Khiến Man tộc trờ thành lịch sử, bị xóa hoàn toàn bởi một trận chiến này.

Đây là tiếng nói ác nghiệt vô tình, cao cao tại thượng của Thần Linh Cốc, tuyên

cáo khắp thiên hạ, bình định Man tộc, giết chết các đại tộc họ Diệp. Đây đúng là một đại sự tràn ngập máu tanh.

Nhưng đúng lúc này từ Bắc Vực lại truyền ra một tiếng động rất không hài hòa.

- Đám con cháu Thần Linh Cốc, ông mày chính là Thánh thể Nhân tộc, đích thân tới Bắc Vực giết chết các ngươi!

- Diệp Phàm ta tới đây, tất sẽ diệt toàn tộc Thần Linh Cốc các ngươi. Hiện giờ các ngươi tới một người ta giết một người, tới một đôi ta giết cả đôi.

Mọi người ồ lên. Bởi vì có người nhìn thấy đó đúng là Thánh thể Nhân tộc chứ không còn nghi ngờ gì nữa. Loại khí huyết hoàng kim này, loại cảm giác khí tức tràn đầy này tuyệt không ai có được.

Thần Linh Cốc tức giận, rất nhiều cao thủ đều xuất hiện, vừa gần rống khiến núi sông sụp đổ, chấn động khắp Bắc Vực.

- Thánh thể Nhân tộc. Đại đế Nhân tộc theo lời ngươi ở chỗ nào. Đại đế cổ không còn, chẳng ai có thể cứu được các ngươi.

Coong...

Ngay tại giờ khắc này, một tiếng chuông vang khắp Bắc Vực, áp chế tất cả tiếng động khác. Âm thanh cuồn cuộn mênh mông truyền ra không biết bao nhiêu vạn dặm, khiến thiên địa lập tức an bình lại.

Tất cả xao động, tất cả sát khí đều biến mất toàn bộ. Mọi người nơm nớp lo sợ, tất cả đều ngây dại.

Trong thiên địa chỉ có tiếng chuông như xé rách bầu trời viễn cổ truyền tới.

Toàn bộ chiến thuyền định khởi hành bay lên đều dừng lại. Sắc mặt mọi người trên thuyền đều cứng đờ, trong lòng run rẩy sợ hãi.

Già Thiên - Chương #870


Báo Lỗi Truyện
Chương 870/1896