Chương 784: Một Người Nhiếp Mười Phương


Một gã đại yêu đi vào khu vườn này khom người thi lễ, mặt lộ vẻ cung kính. Một ít Giáo chủ cùng hóa thạch sống nơi đây chuẩn bị một bàn tiệc rượu mời mấy người Diệp Phàm đến.

Tới lúc này, thiên hạ Giáo chủ cũng đều khách khí với Diệp Phàm, chỉ sợ chọc giận vị sát thần này. Ngay cả Vương tộc thái cổ đều dám chém, còn có gì làm không được?

Ngô Phi cũng được mời đi tấu một cổ khúc. Nàng là tiên hoa trong trường hợp này, có thể nói sẽ làm tiệc rượu rạng rỡ không ít.

Về phần đám người Trần Nguyên, Liễu Vân Kiệt, Khổng Linh Hoa, Tạ Tư Viễn thì vô duyên, mấy vị minh châu khác của Nam Lĩnh cũng khó có được vinh quang bậc này mà vào.

Đây là một khu vườn đông tuyết, tuyết lớn bằng lông ngỗng bay tán loạn. Ở Nam Lĩnh bốn mùa như xuân có thể nhìn thấy cảnh tượng như này tự nhiên là do sức người.

Không khí lạnh lẽo ập thẳng vào mặt, trong vài tòa đình đài đều có bàn ngọc, bày đầy sơn hào hải vị.

Có thể ngồi ở nơi này đều là cự yêu của Nam Lĩnh hoặc là nhân vật cấp Giáo chủ của Nhân tộc, bằng không căn bản không có chỗ ngồi.

Mười mấy năm sau, địa vị của Diệp Phàm khác nhau rất lớn. Nơi này có người năm đó từng ra mắt trên Dao Trì Bàn Đào Hội, xuất hiện với thân phận Nam Lĩnh Yêu chủ, khi đó hắn chỉ có thể nhìn từ xa hiện nay cũng đã địa vị ngang nhau khiến hắn cảm khái một hồi. Năm đó không ít người đuổi giết hắn, hiện tại ai cũng tránh xa, ít người dám chính diện ra tay với hắn.

- Thân trong loạn thế, có thể thấy Thánh thể Nhân tộc trưởng thành coi như là một may mắn. Nghĩ lại viễn cổ xa xôi, mỗi khi có Thánh thể đại thành tất sẽ bình động loạn, yên thiên hạ, bảo càn khôn khiến lớp người chúng ta kính ngưỡng, trong lòng cảm khái và kính nể.

- Đúng vậy. Viễn cổ đại địa mấy lần bùng nổ hắc ám biến động, Thánh thể đại thành Nhân tộc mỗi lần đều giáng sinh trong loạn thế, ngăn cơn sóng dữ trả lại thiên hạ thái bình. Không một ai không chiến đến thánh huyết chảy hết, da ngựa bọc thây, anh hùng cái thế.

Có người than thở, như là phát ra từ chân tâm, giọng nói thương cảm.

Nói đến chinh chiến thời viễn cổ, mọi người đều không thể không cảm thấy trong lòng sợ hãi. Mỗi trận chiến tất là máu chảy thành sông, thây chất thành núi, ngay cả Thánh thể đại thành đều có thể chết trận, có thể nghĩ mà biết thảm thiết cỡ nào.

Trong lòng Diệp Phàm im lặng. Thời đại đó, cấm địa Sinh Mệnh náo động, Thần linh Vực ngoại xâm nhập, được xưng là nhiều tai nạn. Cũng chính thời điểm đó mới có thể có Đại đế sinh ra chứng đạo trên nhân thế, bình định hết thảy tai họa.

Hiện nay lại càng là một đại thế ngàn đời chưa từng có, thái cổ vạn tộc ngủ say đều sắp thức tỉnh, nếu là lại gặp phải nhân vật trong mấy cấm địa Sinh Mệnh, chỉ nghĩ không thôi đã khiến da đầu run lên.

Diệp Phàm sẽ không quên, Thánh thể đại thành máu nhuộm vách núi, lúc tuổi già bị giêt chết trên Thánh Nhai, máu tươi nhuộm đỏ cả một ngọn núi lớn.

Cái loại thảm thiết này, đại địch này, đại chiến này thật sự không thể tưởng tượng. Thánh thể đại thành Nhân tộc đều chỉ có thể Ầm đạm rồi biến mất, bọc thây xuống mồ, chôn vùi thê lương một đời vô địch lại cuối cùng bại vong.

Viễn cổ đại chiến thảm thiết kinh thiên, không ít sách cổ đều có ghi lại. cố nhân, thân hữu của Thánh thể đại thành đều từng chết trận, ngay cả hắn cũng không thể bảo hộ họ chu toàn, chỉ có thể dùng oai của thánh huyết trợ giúp kéo dài mạng sống.

- Lại tới niên đại như vậy sao?

Diệp Phàm lẩm bẩm. Hiện nay vùng cấm không bình yên, Thần linh xuất hiện, có lẽ sẽ phức tạp hơn rất nhiều lần.

Hắn không biết tương lai cũng sẽ phát sinh đại chiến thảm thiết như vậy hay không, hắn có thể thủ hộ người bên cạnh hay không?

- Đây là đại thế muôn đời ít thấy. Một khi thái cổ chư vương đều xuất hiện, còn có không gian cho chúng ta sinh tồn sao?

Có người bi quan.

Từ xưa tới nay, thế gian chinh phạt không ngừng, ở trong một thời kỳ rất lâu dài Nhân tộc vẫn bị ở vào thế yếu.

Nghiêm túc mà nói, chỉ sợ cũng chỉ có tới thời đại Vô Thủy Nhân tộc mới chính thức trờ nên cường đại không sợ, trấn áp bốn phương về chân chính ý nghĩa, trở thành chủ nhân trong thiên hạ.

Ở cuối tiên lộ ai là đỉnh, vừa thấy Vô Thủy trở thành không. Đây cũng không phải tùy tiện nói ra, mà là bời vì hắn quét ngang hết thảy, hắc ám náo động, nhân vật vô thượng, người dám can đảm xuất thế, toàn bộ trấn giết.

Đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Không một chút trì hoãn, khiến chư thiên đều run lên, hết thảy ngọn nguồn tai họa đều ẩn núp. Vào thời đại của hắn, không có họa lớn xuất thế.

Đại đế cổ đều đã qua đời, trở về với đất. Ngày nay lại tới một loạn thế đáng sợ, mọi người ai cũng lo sợ trong lòng.

Những vị Giáo chủ cùng hóa thạch sống nhớ lại thời thánh hiền, Đại đế xa xôi. Nếu là còn có một vị còn trên đời, cũng không cần lo âu. Nhưng đương thời lại không giống.

Ngô Phỉ ở bên cạnh đạn tấu đàn tranh, âm luật hơi mang thương cảm, hồi ức viễn cổ chư hiền, cuốn hút nỗi lòng người thật sâu.

Mọi người thường tuyết xem mai đối Ầm chuyện trò, bất kể là thật tâm hay giả ý giống như tất cả đều có chút cảm xúc.

- Đa tạ tiệc rượu của chư vị, đáng tiếc có người không cho ta uống sảng khoái, không thể tiếp tục.

Diệp Phàm uống xong một chén, đặt chén ngọc lên bàn.

- Diệp tiểu hữu sao nói lời ấy?

Một vị lão Giáo chủ hỏi. Tới hôm nay, cho dù nhân vật hơn hai ngàn tuổi cũng bằng vai phải lứa với hắn.

- Được rồi, chư vị tiếp tục uống rượu, ta đến múa kiếm trợ hứng, chớ để hòng bầu không khí.

Diệp Phàm đứng dậy.

- Có người đến sao?

Yến Nhất Tịch ngầm hỏi.

- Đúng, tới rất nhanh, còn không có thời gian cho ta ra ngoài chặn giết, có người của Sát Thủ Thần Triều viễn cổ cũng tới rồi.

Diệp Phàm truyền âm, để hắn cùng Lệ Thiên cầm Thần Nữ Lô tự bảo vệ.

- Ai cho mượn kiếm dùng một chút?

Diệp Phàm đứng lên, đi tới trong vườn tuyết lớn bay bay, đứng giữa hoa mai.

- Có thể xem Thánh thể Nhân tộc múa kiếm, thật sự là rất vinh hạnh. Lão hủ có một thanh chiến kiếm.

Một vị Cổ Yêu đưa ra một thanh trường kiếm.

Keng!

Trong phút chốc trường kiếm ra khỏi vỏ một đạo thần hồng hiện ra, "Phốc" một tiếng huyết hoa bắn ra, bổ ra một nơi hư không xa xa. Một cái đầu nam nhân bay lên, máu tươi chảy dài.

- Đây là...

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Để người đến gần thân như vậy cũng không phát hiện, đây thật đúng là một chuyện khủng bố.

Đây là một nam nhân trung niên, tuyệt đối có thực lực Tiên Thai tầng thiên thứ hai, đáng sợ nhất chính là Ân Nặc Thuật của hắn, có thể nói là kinh người. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Xích!

Một dải tơ ngang trời, Diệp Phàm lại bổ ra một kiếm, một kiếm đâm vào hư không. "Phốc" một tiếng huyết hoa vọt ra, xuyên thủng xương trán một người, sống sờ sờ bị đóng đinh, khêu đi ra.

- Tại sao lại như vậy?

Tất cả mọi người sợ hãi. Trong khoảng cách gần gũi mấy chục trượng có người ẩn nấp, đây là tín hiệu nguy hiểm tuyệt đối.

Xích!

Đúng lúc này, trước sau có hai luồng hào quang chói mắt hơn cả sao chổi ngang trời xuất hiện chém về phía Diệp Phàm, lại là hai bóng người lao ra.

Diệp Phàm hồn nhiên không sợ, giống như sớm đoán trước, phát sau mà đến trước. Tả quyền đánh ra, đương trường đem một vị lão sát thủ cả người cùng kiếm chấn thành mảnh vụn, tay phải trường kiếm khẽ khêu, lại bổ thẳng người còn lại thành hai nửa.

- Các vị không có gì đáng sợ, chẳng qua là tiểu đạo. Chỉ cần hiểu rõ đạo, bọn họ không thể trốn tránh vào đâu được.

Diệp Phàm nói, lập tức niệm ra một loại bí thuật, nguyên từ cổ thuật của Thiên Đình.

- Rút!

Trong hư không truyền đến một thanh âm, trong phút chốc có tới hai mươi mấy người lao ra khỏi vườn, trốn đi bốn phương tám hướng. Nhiều sát thủ như vậy tới đây khiến người ta phát lạnh.

- Thánh tử của Sát Thủ Thần Triều viễn cổ, không phải được xưng có thể giết khắp chư vương sao? Ta vẫn luôn chờ, vì sao không dám xuất hiện?

Diệp Phàm mang theo thần kiếm dính máu đuổi giết phía sau. Tốc độ hắn quá nhanh, gần như mười bước giết một người, máu chảy đầm đìa.

Tiểu thế giới này lại một lần đại loạn, mọi người đều ngây dại. Thánh thể Nhân tộc quả thật rất dũng mãnh, cho tới bây giờ đều nghe nói người của Sát Thủ Thần Triều viễn cổ ám sát người khác, ngay nay hắn đuổi giết ngược lại, một đường nhuôm máu.

- Thánh tử của các ngươi không hiện ra, hôm nay một tên cũng đừng mơ chạy.

Diệp Phàm quát lớn.

Hắn một đường đuổi giết, khi đi tới lối ra tiểu thế giới, hai mươi mấy người chỉ còn lại có hai người, nhưng mặc dù trốn ra cũng vô dụng. Ở trên không Chu Tước Thành, Diệp Phàm chặt ngang hông bọn họ, không một ai trốn thoát.

Ông!

Hư không đột nhiên run lên. Ngay trên không Chu Tước Thành, chín thanh sát kiếm đồng thời xuất hiện, đâm vào một điểm trung tâm, đồng thời bày ra một tòa sát trận viễn cổ, muốn luyện hóa Diệp Phàm ở trong.

Đây là chín lão già, tất cả đều tràn ngập dữ tợn, sát khí lành lạnh, tuyệt đối là từ trong đống người chết đi ra, cũng từng giết không ít người.

Chín vị lão sát thủ đáng sợ cùng ra.

- Thần tử của các ngươi quá kém, không phải muốn giết ta sao, nhưng lại không dám xuất hiện. Với sát chứng đạo, ta thấy chẳng qua là với ẩn nấp chứng đạo hả.

Diệp Phàm chế nhạo, nhưng ánh mắt lại rất lạnh, há mồm phun ra. Thần binh vương giả Kim Cương Trác bay ra, Huyền Từ Sơn cũng từ sau đầu vọt lên.

Hắn chân đạp bí chữ Hành, lập tức chạy ra khỏi sát trận. Hiện nay rất ít có trận pháp có thể vây khốn hắn.

Ông!

Kim Cương Trác là Thần binh vương giả, có thể mở núi xé trời, bị đánh trúng đều sẽ tan vỡ. Diệp Phàm vừa tế ra loại Pháp bảo này lập tức khiến một lão sát thủ nuốt hận.

- Đi. Rất nhiều bí thuật của chúng ta đều vô dụng với hắn, có thể bị hắn xem thấu thiên cơ.

Một người hét lớn.

- Chậm rồi, hôm nay một tên cũng đừng mong thoát.

Diệp Phàm đuổi giết.

Người của Sát Thủ Thần Triều viễn cổ sợ hãi. Mọi bí thuật đã học đều vô dụng, căn bản không thể trốn tránh, đây còn gì là ám sát, rõ ràng là quyết đấu ngoài sáng.

Chu Tước Thành, tu sĩ nhiều không đếm xuể ngẩng đầu quan sát, chỉ thấy Diệp Phàm thúc giục các loại binh khí Kim Cương Trác, Huyền Từ Sơn, Đả Thần Tiên, chiến xa Vương giả màu đen, đỉnh Vạn Vật Mẫu Khí đồng thời phát ra hào quang, chém giết bốn phương.

Đây làmột trận giết hại, hắn một mình chém giết bốn phương, chiến kiếm trong tay nhỏ máu. Đỉnh Vạn Vật Mẫu Khí đập một cái là cả một vùng, đánh sập hư không.

Sát thủ rất nhiều, quả thật đều ẩn nấp khắp nơi, người ngoài khó thể phát hiện nhưng ở trước mặt Diệp Phàm lại không thể trốn tránh vào đâu. Mọi người không ngừng nhìn thấy hắn từ trong hư vô giết ra một vùng huyết hoa.

- Hắn hiểu biết bí thuật của Sát Thủ Thần Triều chúng ta.

- Phải ra tay sao?

- Hai người phía sau hắn, trên người có lẽ có Thánh binh viễn cổ, ta có một cảm ứng kinh sợ.

- Xem ra lần này không thể ra tay.

Khoảng không xa xa, một nam một nữ đang nhẹ giọng đối thoại, hòa hợp cùng thiên địa, không ai có thể nhìn thấy, chỉ có một tia khí tức khiến hoạt hóa thạch cũng kinh sợ đang tràn ngập, như là sát thần bất hủ chuyển thế. Chính là Thánh tử cùng Thần nữ của Sát Thủ Thần Triều viễn cổ.

Bên kia, một chiếc chiến xa cổ màu vàng ngang trời mà đến, từ xa xa sau khi nhìn thấy Diệp Phàm chém giết mười phương, xe này lập tức ngừng lại.

Vương Đằng xõa tóc, toàn thân hào quang vạn trượng, đứng bất động trên hoàng kim chiến xa, không tiến thêm một bước nào.

Phương bắc, Hoa Vân Phi Thôn Thiên Ma Công đại thành, áo lam bay bay giống như Trích tiên lâm thế, phiêu dật xuất trần nói không nên lời.

Cách đó không xa, Lý Tiểu Mạn một thân y phục tuyết trắng ngồi xếp bằng trong hư không, trong 365 lốc xoáy màu vàng trênngười đều có một vị thần minh ngồi xếp bằng.

Nàng mở bừng cặp mắt, nói:

- Thần linh cộng sinh có cảm ứng, tất có khí tức Đại Thánh Nhân tộc ở bên cạnh.

Ở một hư không xa hơn có một bóng người cao lớn mơ hồ nói:

- Thánh thể Nhân tộc, ta chuyên vì người từ Bắc Vực chạy tới, có thể giết chết Tử Thiên Đô, đáng giá ta ra tay.

Cùng lcú đó, Diệp Phàm như tâm sinh cảm ứng, nhìn quét bốn phương nói:

- Nếu đều đã đến, vì sao không dám ra đây chiến một trận?

Trời cao tịch mịch, không ai trả lời, rất nhiều đại địch đều đứng trong hư vô, không ai tới gần.

Già Thiên - Chương #858


Báo Lỗi Truyện
Chương 858/1896