Chương 749: Đoạt cổ kinh


Chương 749: Đoạt Cổ Kinh
Tọa kỵ của Lão Tử, một con thanh ngưu thật lớn hóa thành đầu trâu thân người, khôi ngô cao lớn, âm thanh như tiếng trống, ù ù rung động.
- Tây xuất Hàm Cốc Quan, lão ngưu ngủ say nhiều năm, giờ đã là năm nào rồi?
Âm thanh của con thanh ngưu như tiếng sấm, đứng dưới đêm trăng quét mắt nhìn bốn phía.
Nhừng người nơi này ai ai cũng ngẩn người, đây tuyệt đối là một Vương giả đại thành nhưng không ngờ quái dị như vậy, ai đã phong ấn hắn ?
Doãn Thiên Đức cũng suy nghĩ thất thần. Hắn hiển nhiên có chút hiểu biết với đào quán nhưng thả ra một kẻ to con thế này đúng là ngoài ý nghĩ.
Đạo giản trong hắn có ghi lại một ít tình huống liên quan, bằng không hắn cũng không xuất ra đúng lúc này. Nhưng hắn chỉ hận không thể nắm lấy cổ con trâu này mà hỏi cho rố ràng.
Nhân Vương, Kim Ô Vương ngừng tay, dù sao một đạo ngưu ma xuất hiện giữa bọn họ cũng là một uy hiếp không nhỏ, không tiếp tục giao đấu.
Xa xa, Thanh cổ đạo nhân và Quang Minh Vương vẫn tiếp tục giao chiến, không hề bị ảnh hưởng, dốc hết sở học ra quyết phân sinh tử.
- Ngưu ca...
Diệp Phàm rất muốn hô lên một câu như vậy. Đây chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người, không, phải nói là một con trâu tới từ tinh không khác.
Tuy nhiên, hắn thủy chung vẫn nhẫn xuống. Dù sao nơi này còn có mấy Vương giả đại thành, tuy con trâu này cũng cảnh giới Vương giả nhưng hơn phân nửa không thể một mình chiến quần hùng, lực áp chư vương được.
Hơn nữa, nó do Doãn Thiên Đức phóng xuất, có lẽ còn bị đối phương khống chế, hơn phân nửa sẽ sinh ra biến cố. Diệp Phàm chỉ có thể quan khán từ xa, dù máu huyết sôi trào cũng đành phải bình tĩnh chờ đợi.
- Ngươi là ai?
Kim Ô Vương hờ hững hỏi. Dù tới thêm một nhân vật cường đại nhưng hắn vẫn vô cùng lãnh khốc, như mọt Yêu thần chuyển sinh.
- Ngưu Thần Vương... Chưa từng nghi nói qua! Đến từ nơi nào? Chẳng lẽ là tán tu hải ngoại?
Toàn thân Nhân Vương lóe sáng, chân đạp tường vân, vô cùng uy nghiêm.
Thanh ngưu này rốt cục trở nên trầm tĩnh, một đôi ngưu nhăn thật lớn nhìn quanh nói:
- Ai triệu hoán bản vương ra đây? Ồ, thì ra là ngươi!
Hắn nhìn thẳng Doãn Thiên Đức, thấy đào quán trong tay hắn liền chắp tay sau lưng cẩn thận nhìn.
- Nói đi, muốn ta làm gì? Lão ngưu không phải là chân thân, chỉ có một canh giờ, nhưng ngươi cứ yên tâm, bản vương pháp lực vô biên, có thể hoàn thành tâm nguyện của ngươi!
Thanh ngưu này nghiêm trang, uy nghiêm vô cùng, như biến thành người khác.
- Mong Ngưu Vương ra tay, cướp lấy nửa trang bảo kinh kia!
Thanh âm Doãn Thiên Đức trầm thấp, khàn khàn. Hắn lúc này đã trấn định lại, dù thanh ngưu này có chút quái dị nhưng cũng không vì vậy mà hắn dao động tâm tư.
- Được, bản ngưu lưu lại chiến lực một canh giờ là phòng ngừa người kế thừa chết non tham dự Hội Đại Hiểm, xem ra ngươi không cần phải thủ hộ, để bản vương hoàn thành tâm nguyện của ngươi!
Thanh ngưu này nói, sau đó rống lớn một tiếng, mặt biển dậy sóng, ào ào xô bờ.
- Khoác lác!
Kim Ô Vương hờ hững, sắc mặt không hề thay đổi.
- Khẩu khí thật quá lớn!
Nhân Vương cũng cười lạnh.
- Các ngươi dám khinh thường bản vương!? Nhiều năm không xuất thế, sau thời đại Hàm Cốc quan, cũng không còn ai nhận ra ta rồi!
Đầu thanh ngư này hừ lạnh, sau đó phát ra âm ba măng ngưu.
- Hống...
Một tiếng rống lớn vang lên, tinh tú đầy trời cũng như phải rơi xuống, thần uy khiến người ta cực độ sợ hãi, tuyệt đối là Vương giả đại thành tuyệt đỉnh.
Một phân thân lưu lại không ngờ có thực lực như vậy, thật đúng là dọa người. Ngưu Vương đại thành hai ngàn năm, nếu còn sống nhất định sẽ càng đáng sợ.
Kim Ô Vương chấn động tay phải, một vũ dực màu vàng thật lớn, sáng lạn như tiên kim hiện lên, vỗ ra cuồng phong bạo vũ, áp chế âm ba này.
- Không phải chỉ nửa trang cổ kinh sao? Ồ? Là do Hoàng Huyết Xích Kim luyện thành, khí phách thật lớn! Năm đó chúng ta tìm khắp thiên hạ cũng không tìm thấy chút nào!
Thanh ngưu trừng mắt, vươn một bàn tay khổng lồ tràn ngập lông lá chụp về phía trước.
Ờ xa không, tâm thần Diệp Phàm thật không bình tĩnh. Đó chính là tọa ky của một vị cổ nhân có đại trí tuệ của Trung Quốc - Lão Tổ, qua hai ngàn năm lại hiển hóa ra ở tinh không này, thật khiến người ta sợ hãi.
Keng!
Kim Ô Vương ra tay rố ràng rất lãnh khốc, há mồm phun ra một thái tinh chi tinh, hóa thành một gốc Phù Tang Thần Thụ màu vàng, lóe ra quang hoa đầy trời, bắn thẳng về phía đại thủ của thanh ngưu.
Ngưu Thần Vương kêu lên một tiếng, phun ra một ngụm bạch khí, hóa thành một mảnh thần ngân của đạo, bay tới ngăn cản Phù Tang Thần Thụ.
Bất kể là Phù Tang Thần Thụ hay đạo ngân đều là tiếp xúc của đạo, là lý giải về đạo của Vương giả đại thành, dùng một loại tối căn nguyên quyết đấu.
- Hỗn nguyên nhất khí đại lực ngưu vương công! http://truyenyy.com
Một tiếng rống lớn lại vang lên, đầu trâu thân người của hắn hóa lớn, như một ngọn núi sừng sững giừa hư không, yêu khí ngập trời.
Từ điều này có thể thấy được uy thế khủng bố của thanh ngưu, khiến Kim Ô Vương như Yêu thần chuyển thế cũng cảm thấy phải cố hết sức. Hắn chưa từng gặp phải Vương giả nào có lực lượng mạnh mẽ như vậy, chỉ riêng lực lượng mà nói thì cũng khiến hắn khó có thể chịu đựng nổi.
Ông!
Kim Ô Vương huy động Ô Sí Lưu Kim Đảng, trực tiếp tế ra Thánh binh viễn cổ, loại uy thế khủng bố này lại hiển lộ, áp tháp chư thiên vạn cổ.
Thanh ngưu rống một tiếng, hơi hiện ra vẻ kinh hãi. Hắn không thể không tránh đi phong mang, ngay cả mười tám chiến thuyền cũng phải chật vật tránh né.
- Tiểu tử, đem Thánh binh cho ta, bản vương còn chưa phải Thánh nhân, còn cần tới nó.
Doãn Thiên Đức lúc này lặng lẽ truyền âm nói gì đó với hắn, lập tức khiến hắn khinh thường.
- Đã biết ngươi không được tốt đẹp gì! Bỏ đi, chức trách này xong thì bản vương cũng theo gió mà tan, mắt không thấy, tâm không phiền nữa!
Hắn rất nhanh đi tới trước người Doãn Thiên Đức, dường như thu lấy một kiện Thánh binh nhưng lập tức thu vào trong cơ thể, không hiện rố thế gian, dùng nó đối kháng Ô Sí Lưu Kim Đảng.
Doãn Thiên Đức dường như lại nói gì với thanh ngưu rồi chợt biến mất tại chỗ.
- Yên tâm, chỉ cần Thánh binh trên tay, cả thiên hạ là của ta, nửa trang cổ kinh này tất vào trong tay ta!
Thanh ngưu đại phát thần uy.
- Tên khốn khiếp Doãn Thiên Đức đúng là muốn làm gì chứ? Hắn không ngờ gọi ra một Ngưu Ma Vương, đúng là không có thiên lý a!
Lệ Thiên căm hận.
Mấy người Yến Nhất Tịch lại không nói gì.
- Lão Tử, Thích Ca Mâu Ni, các ngươi rốt cục đi đâu, để lại một dấu chân thế này?
Diệp Phàm suy tư, sự việc hôm nay khiến hắn rất chấn động.
- Nguyên chủ nhân Bát Cảnh Cung rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Đây là con trâu của hắn sao?
Lệ Thiên hỏi. Hắn nghe Diệp Phàm tự nhủ rất nhiều, cũng nghĩ ra đôi chút.
- Hắn tới từ một chỗ tinh không khác, là một vị cổ nhân ở cố hương ta. Chuyện đã xảy ra rất lâu rồi, khiến nhận thức của ta cũng điên đảo.
Diệp Phàm than khẽ, sau đó đột nhiên biến sắc:
- Không ổn, chúng ta nên động thủ.
Cùng lúc đó, Y Khinh Vũ nói:
- Doãn Thiên Đức có thể đi đoạt nửa trang Tiên kinh còn lại.
- Không tính nhiều như vậy, hiện tại phải ra tay, bằn không hơn phân nửa nửa trang Thần Linh cổ kinh còn lại sẽ bị Doãn Thiên Đức mưu đoạt!
Yến Nhất Tịch nhìn chằm chằm hư không trên mặt biển. Lúc này, động tác của Thanh cổ đạo nhân và Quang Minh Vương dường như chậm lại, do đại chiến mấy ngàn hiệp nên cả hai đều có vẻ mệt mỏi.
Đột nhiên dị biến phát sinh, nửa trang cổ kinh mà Quang Minh Vương đoạt được liền phát ra ánh sáng màu đỏ đầy trời, vô cùng chói mắt, lập tức chạy ra khỏi bàn tay hắn.
Nửa trang Hoàng Huyết Xích Kim truyền ra tiếng phượng hót hoàng minh, một đáo tường vân từ bên trong hiện lên, hóa thành một đạo nhân ảnh, cầm nó bay đi.
- Nhất Khí Hóa Tam Thanh!
Diệp Phàm trầm giọng nói.
Quang Minh Vương hét dài, miếng ăn lên miệng còn bị cướp mất khiến hắn tức giận vô cùng, bắn ra Quang Minh Thần thuật, một đạo cũng đủ chưng khô vạn dặm biển xanh, ngàn vạn đạo cùng bắn ra, như muốn nghịch loạn thiên cổ.
Nửa trang Hoàng Huyết Xích Kim này là do Doãn Thiên Đức cướp được từ tay Chính Đức đạo nhân, sau bị Quang Minh Vương đánh bị thương mà trốn đi, hiển nhiên có một khí ẩn tàng trong đó, ở thời khắc mấu chốt cướp đi.
Thanh cổ đạo nhân quát khẽ một tiếng, cùng Quang Minh Vương đuổi theo. Tuy nhiên, lúc này có hai đạo thân ảnh bay tới, một người là tuổi già sức yếu, mái đầu bạc trắng, cầm quải trượng trong tay, một người là đại hán với râu quai nón mạnh mẽ, uy vũ sinh phong.
Đây là hai vị Vương giả đột nhiên ra tay khiến cả Thanh cổ đạo nhân và Quang Minh Vương đều kinh hãi, không ngờ còn có người khác xuất hiện.
Ầm!
Lão già đầu bac cầm quải trượng chịu một kích, lập tức hộc máu miệng, bay ngược ra sau. Đại hán râu quai nón cũng bị đánh văng đi, ngăn không được hai vị Vương giả đại thành.
Tuy nhiên như vậy cũng đủ trì hoăn tốc độ của bọn họ, căn bản không sợ chết, lại lao lên.
- Quả nhiên là Nhất Khí Hóa Tam Thanh. Dù đạo nguyên khí bị chấn nát nhưng không liên quan tới bản thể. Dù Doãn Thiên Đức hy sinh bọn họ cũng không sao cả!
Mấy người Yến Nhất Tịch biến sắc!
- Không sao, hiện tại đuổi theo, chờ khi lũ hóa thân kia biến mất sẽ cướp đoạt, khiến hắn mất miếng mồi đi!
Diệp Phàm rốt cục động thân, thu mấy người vào trong Thánh binh viễn cổ rồi thi triển bí quyết chữ Hành, nhanh chóng đuổi theo.
Đương kim thiên hạ, ngoại trừ Thánh nhân thì không ai có thể so tốc độ với Diệp Phàm. Thực lực hắn tiến nhanh, lý giải đối với đạo càng sâu sắc, bí quyết chữ Hành như mộng như ảo, tốc độ cực nhanh.
Ánh trăng sáng tò, trên biển rộng có hai đạo thân ảnh bay nhanh về phía trước. Lũ hóa thân của Doãn Thiên Đức quả nhiên có cấm thuật, hao phí tinh khí chạy trốn. Thân mình là Vương giả, chỉ cần rời xa mấy vị Vương giả địa thành thì nửa trang cổ kinh lập tức thuộc về hắn.
Nhất Khí Hóa Tam Thanh cũng có hạn chế, sau không lâu sẽ bị phai nhạt. Nhưng nó đi tới một cổ trận đài, thành công chìm vào, muốn vượt không mà đi.
Ờ giờ khắc này, Diệp Phàm không thể không ra tay, từ hư không đột nhiên xuất hiện, một Viên Thái Cực hoàng kim chói mắt hiện ra, hai điểm âm dương là Thần Nữ Lô và Quảng Hàn Khuyết, là hai kiện Thánh binh chí dương và chí âm.
Ầm!
Khoảnh khắc khi Viên Thái Cực hoàng kim ép xuống, lũ phân thân của Doãn Thiên Đức vừa tiến nhập hư không trên tòa cổ trận đài liền bị chấn ra.
Hai mắt Doãn Thiên Đức bắn ra hai đạo thần quang, vô cùng lăng lệ. Ở thời khắc mấu chốt này không ngờ có người chặn giết hắn khiến hắn sắp thành lại bại.
Lúc này, không chi nói chiến đấu, dù chỉ là bảo trì hình thể cũng quá khó khăn với hắn, nhanh chóng hư nhạt, sắp không tồn tại nữa.
Diệp Phàm từ trên trời giáng xuống, một tay vươn ra, chụp lấy nửa trang cổ kinh, không cho nó phản kháng.
Đôi mắt Doãn Thiên Đức lạnh như băng, trơ mắt nhìn nhưng không có cách nào ngăn cản. Đây là một loại phẫn nộ không biết miêu tả bằng lời nào.
Hao tổn tâm cơ đoạt được Thần Linh cổ kinh, mắt thấy sắp thành công nhưng lại thất bại trong gang tấc, khiến người ta sinh ra một loại đại hận không thể đo lường.
Ầm!
Một tay Diệp Phàm chụp lấy Hoàng Huyết Xích Kim, trong tay nóng bòng, phượng minh hoàng ngâm, ánh đỏ nhiễm trời cao, sáng lạn chói mắt.
Doãn Thiên Đức rống lớn một tiếng, thật sự không cam lòng tới cực điểm nhưng lại bát lực, thân thể đang dần biến mất.
Ầm!
Cuối cùng, thần quang trong mắt Diệp Phàm nhoáng lên, chụp tay một cái khiến hắn dập nát, biến mất nơi này.

 

Già Thiên - Chương #823


Báo Lỗi Truyện
Chương 823/1896