Chương 746: Thần Linh Cổ Kinh


Dưới đêm trăng là một mảnh sáng tỏ, biển rộng vô tận, ánh sáng vô lượng, trống trải vô ngần, một mảnh cổ xưa.

Vũ Hóa Tiên Nhai đứng sừng sững bên bờ biển, toàn thân lóng lánh, như khối tiên thai này đnag dẫn động tinh khí thiên địa, đối ứng với tinh tú đầy trời. Ánh trăng như nước đổ xuống, khắp nơi là một mảnh mông lung.

Nhân Vương Điện và Trường Sinh Quan cùng lúc đột nhiên xuất hiện, không kinh động thế nhân, lặng yên mở ra vực môn, muốn trao đổi Thần Linh cổ kinh.

Mấy người Diệp Phàm nín thở, nấp trong bóng tối, không dám có chút qua loa đại khái nào. Phía trước khẳn định có cao thủ tuyệt thế.

Mười tám chiến thuyền kia cái nào cũng dài tới mấy trăm trượng, như những đám mây lơ lửng giữa hư không, lóe ra vẻ sáng bóng kim loại lạnh lẽo.

Trường Sinh cổ đạo quan đứng đối diện, to lớn mà uy nghiêm, như một điện phủ bất hủ lơ lững giữa biển rộng, mỗi khối ngói, khối đá đều khắc ấn ký viễn cổ.

Hai bên, một cái di động trên hư không phía đất liền, một cái lơ lửng bên biển xanh, dùng Vũ Hóa Tiên Nhai làm phân giới, lặng yên đứng đối diện nhau.

Từ mấy năm trước đã truyền ra phong ba, hai bên trao đổi cổ kinh nhưng sự thật chứng minh mỗi lần đều là một hồi sương khói.

Bọn họ đều nắm giữ nửa trang cổ kinh, quan hệ quá lớn, ai cũng không tin đối phương cho nên mỗi lần đều chỉ là thăm dò mà thôi.

Mà nay, cao thủ hai phái đều ra hết, thật sự đã chân chính động thủ. Lần này nhất định phải thu được kết quả, nhất định phải hợp nhất Thần Linh cổ kinh.

Nơi này là một mảnh yên lặng, một vầng mặt trăng chiếu sáng thiên địa, chỉ có một mảnh trắng sáng và yên bình.

Mấy người Diệp Phàm căn bản không cảm ứng được chút khí tức nào của những người khác. Chỉ có hai khả năng, một là hai cổ giáo chuyến này vô cùng bí ẩn, thế nhân không thể phát hiện ra. Hai là những người này thật quá đáng sợ, không thể nhận biết được.

- Mười tám chiến thuyền này được cho là mười tám cổ chiến hạm trong truyền thuyết, có thể tạo thành một tòa sát trận thượng cổ, do Thánh nhân viễn cổ tạo ra.

Yến Nhất Tịch nghĩ tới một truyền thuyết lâu đời.

Nhân Vương Điện có một tòa cổ sát trận, là một vị Thánh nhân tự mình luyện hóa và bố trí, uy lực tuyệt luân, so với Thánh binh truyền thế thì chỉ hơn không kém.

Nếu là động thật thì lần này bọn họ nhất định mang tới nửa trang Tiên kinh! Nhìn thấy một màn này, mấy người liền đưa ra kết luận.

- Trường Sinh Đạo Quan thượng cổ của Minh Lĩnh! Trách không được đứng sừng sững mười mấy vạn năm mà không đổ, đó hẳn là một kiện Thánh binh viễn cỗ.

Y Khinh Vũ khẽ nói, đôi mắt hiện ra một lũ tia sáng kỳ dị.

Làm việc bí ẩn, lại có chỗ dựa vững chắc như vậy cho thấy hai phương đều kiêng kị nhau, sợ một phương nổi lên ác ý.

- Không thể không nói Minh Lĩnh Đạo Quan thật đáng sợ, bọn họ chỉ có vài người nhưng lại có thực lực sánh ngang bất cứ đại giáo nào!

Lệ Thiên nói.

Một tiếng trống đồng vang lên, một con chiến thuyền thật lớn lóe ra ánh sáng kim loại sáng bóng, một lão già đầu bạc đi ra, tướng mạo rất đẹp lầo, tóc bạc trắng như cước, đứng ở khoang thuyền.

Trên bầu trời, ánh trăng lập tức như nước đổ xuống, chiếu về phía hắn khiến hắn như do bạc trắng đúc thành, còn cây quải trượng trên tay hắn như một con bàn long màu bạc, phun ra nuốt vào thiên địa tinh khí.

Ở giờ khắc này, hắn phóng xuất ra một cỗ khí tức vô cùng cường đại, như có thể cắn nuốt thiên địa, trấn áp bát hoang.

- Là hắn! Đệ đệ Phùng Viễn của lão Giáo chủ đồn rằng đã tọa hóa của Nhân Vương Điện. Tới nay hắn đã hơn ba ngàn ba trăm tuổi, là một nhân vật thiết huyết mà cường thế ngày xưa.

Lệ Thiên nhẹ giọng nói.

Phùng Viễn vô cùng đáng sợ, khi còn trẻ tung hoành thiên hạ, chém giết không ít nhân vật cấp Giáo chủ, về sau quy ẩn dưỡng tâm nhưng mỗi lần hiện thế đều giết chóc rất thiết huyết.

Chi nha …

Bên kia, trên một đạo quan thật lớn, đại môn màu đỏ mở rộng ra, một lão đạo nhân cất bước đi tới.

Người này có vẻ không lớn tuổi nhưng bộ dáng thế ngoại cao nhân, trên mái tóc đen cài một cây trâm, mặc đạo bào bát quái, ánh mắt thâm thúy, bước ra từng bước một. Hắn thoạt nhìn siêu trần thoát tục, không hề tầm thường.

- Tam Khuyết đạo nhân.

Mấy người đều nhận ra hắn do không phải là lần đầu tiên nhìn thấy. Đây là một trong những cao thủ trẻ tuổi mạnh nhất đương thời.

- Hắn cường đại tới bực này sao?! Có thể đại biểu cho Trường Sinh Quan sao?! Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Lệ Thiên kinh dị.

Ánh mắt Y Khinh Vũ nhoáng lên, nhẹ nhàng day hai thái dương nói:

- Đây là phụ thân Chính Đức của Tam Khụyết đạo nhân, tu luyện tám trăm năm nhưng lực áp quần hùng, trong thiên hạ có rất ít người tranh phong được với hắn, trừ khi là Vương giả xuất thế.

- Hắn là phụ thân Tam Khuyết đạo nhân sao?!

Diệp Phàm kinh ngạc. Hắn biết có một số đạo sĩ có thể cưới vợ đẻ con nhưng không ngờ cha con hai người lại giống nhau như vậy.

Chính Đức là một đạo nhân thực lực cường đại, tục truyền một chân đã bước vào Tiên Thai tầng thiên thứ ba, tuy nhiên thủy chung vẫn chưa vượt qua được một cửa này.

Khi mấy người truyền âm nói chuyện, phía trước phát sinh diễn biến mới. Phùng Viễn toàn thân lóe sáng, cầm bàn long trượng phun ra nuốt vào nguyệt huy, cất bước đi lên tiên thai.

Bên kia, Chính Đức đạo nhân siêu trần thoát tục, như một Đạo tổ lúc trẻ tuổi cũng từng bước tiến tới, đặt chân lên cổ thai.

Hai đại cao thủ của Nhân Vương Điện và Trường Sinh Quan đồng thời bước lên Vũ Hóa Tiên Nhai.

Giờ khắc này, mười tám chiến thuyền lãnh liệt chói mắt, vẻ sáng bóng dày đặc, xếp thành một trận hình cổ xưa, diễn biên sthành sát trận thượng cổ.

Trong nháy mắt, một cỗ khí tức kinh sợ tràn ngập ra, như một người khổng lồ viễn cổ đang thức tỉnh, nhìn xuống thiên hạ, hoành không cổ kim.

Sát trận thượng cổ vừa hiện, không hề thua kém Thánh binh.

Bên kia, đạo quan to lớn cũng mở rộng đại môn, trở thành một cổ giới vô ngần.

Đáng sợ khủng bố!

Đây là cảm giác trực tiếp nhất nổi lên trong lòng mọi người. Đây đúng là một kiện Thánh binh viễn cổ, hơn nữa uy lực khủng bố siêu cấp!

Sát trận thượng cổ và Thánh binh viễn cổ đồng thời nhằm vào Vũ Hóa Tiên Nhai, song phương đều đề phòng cao độ, sợ một bên dám gian trá.

Ở thời khắc này, không khí vô cùng khẩn trương, hư không cũng như đọng lại, tiếng kim rơi cũng có thể bị mọi người nghe thấy.

Mặt trăng tròn to, biển rộng vô tận, băi đá lóng lánh, lão giả thiết huyết Phùng Viễn và Chính Đức đạo nhân đứng đối diện nhau, không ai nói gì, đều tự mình lấy ra một nửa trang giấy đỏ tươi như máu.

Ánh sáng màu đỏ chói mắt lóe lên, nhiễm đỏ cả hai người. Gần như cùng lúc vang lên tiếng phượng hót, thanh lãnh mà chói tai.

Một tờ Thần Linh cổ kinh do Hoàng Huyết Xích Kim luyện thành.

Nếu muốn làm giả cũng là không thể. Loại chất liệu này vô cùng quý giá, trăm năm khó gặp, không ai nguyện ý dùng nó làm giả cổ kinh cả.

Cũng không biết nó đã tồn tại bao nhiêu năm tháng, ánh sáng màu đỏ xông thiên như vậy mà chỉ nội liễm trong một thước vuông.

Mấy người Diệp Phàm nhìn không chớp mắt. Đây tuyệt đối là Chân kinh không thể nghi ngờ. Hai đại cổ giáo đúng là không giở trò, đều muốn đạt được cổ kinh trọn vẹn.

Trong lòng bọn họ nảy lên, đây chính là cổ kinh Tiên gia trong truyền thuyết, chỉ cần luyện thành thì dù muốn chết cũng khó, có sự hấp dẫn và thần bí khôn cùng.

Tới giờ khắc này, khắp nơi lại yên lặng như cũ, không có chút gió thổi cỏ lay nào, chỉ có mặt trăng trên cao chiếu xuống ánh sáng dịu dàng.

Lão già thiết huyết Phùng Viễn và Chính Đức đạo nhân siêu phàm thoát tục đồng thời đưa tay ra. Nháy mắt này, thời gian như ngừng lại, hai bên rốt cục bắt đầu trao đổi cổ kinh.

Không hề nghi ngờ, trong lòng bọn họ đều không thể bình tĩnh nổi, nhưng cũng nhanh chóng trở nên bình tâm, đề phòng lẫn nhau và chú tâm phòng ngự.

Ánh mây đỏ lưu động, nửa trên hai người đỏ rực lên, tràn ngập một màu đỏ như máu, từng bước lui về phía sau, sau đó tự mình rời khỏi tiên thai.

- Thật sự là thuận lợi sao?! Không ngờ không có ngoại nhân nào sao?!

Đám người Lệ Thiên vô cùng kinh ngạc. Bọn họ chẳng lẽ là đám người duy nhất quan sát hay sao?!

- Bí ẩn như thế này thì có lẽ không Vương giả nào biết được!

Y Khinh Vũ khẽ nhíu mày, cảm thấy rất ngoài ý muốn.

Nhân Vương Điện và Trường Sinh Quan lúc này đều thả lòng tâm thần, hai kiện Thánh binh phun ra nuốt vào tinh khí thiên địa có chút giảm đi. Hai người đang trên tiên thai cũng âm thầm thở phào, chuẩn bị xoay người.

Nhưng đúng lúc này, biến cố kinh thiên phát sinh.

Một thân ảnh cao lớn như thiên ngoại phi tiên từ tinh không hạ xuống, nháy mắt đã đi tới, như từ vực ngoài hạ xuống, nhanh tới khó tin.

Hắn đánh về phía lão giả Phùng Viễn, năm ngón tay mở ra, uy áp mênh mông như quân lâm thiên hạ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

- Tặc tử ngươi dám!

Một loạt tiếng quát chói tai vang lên.

Mười tám chiếc chiến thuyền cổ của Nhân Vương Điện đều sáng rực lên, phun ra tinh huy đầy trời, nở rộ một mảnh dấu vết đại đạo, bao phủ nơi này lại.

Sát trận Thánh nhân thượng cổ thức tỉnh.

Nhưng mà biến hóa trong tiên thai này vượt quá tưởng tượng, thân ảnh cao lớn cường đại tới khủng bố, uy thế áp đảo, một trảo lập tức khiến Phùng Viễn tan vỡ nửa người, cướp được nửa trang cổ kinh vào trong tay.

Phốc!

Hắn lại chụp một chưởng, đánh Phùng Viễn thành đống thịt nát, đương trường chết oan uổng.

Nhân vật này cường đại như thế nào?! Làm sao có thể làm được hết thảy.

Mọi người sợ hãi.

Phùng Viễn vô cùng cường đại, đạt tới Tiên Thai tầng thiên thứ hai, tiểu thai thứ chín không biết bao nhiêu năm, một chân thậm chí đã bước đựa vào Tiên Tam Trảm Đạo.

Nhưng dù cường đại như vậy nhưng vẫn bị xử lý một cách thoải mái. Người này tuyệt đối là một Vương giả đại thành đáng sợ.

Ở bên kia cũng tương tự, một lão nhân gầy còm trống rỗng xuất hiện trên tiên thai, như quân lâm thiên hạ.

Bàn tay hắn ấn xuống, hình thành một thần vực vô địch, giam cầm lấy Chính Đức đạo nhân, dù hắn muốn động cũng không thể.

Phốc!

Bàn tay gầy gò của hắn nhẹ nhàng chém xuống, Chính Đức đạo nhân được xưng là hiếm có đối thủ đã bị đánh cho tứ phân ngũ liệt, một đạo thần hồn lập tức lao ra bỏ chạy.

Khoảnh khắc ngắn ngùi, hai phiến Tiên kinh tạo thành từ Hoàng Huyết Xích Kim đã hoàn toàn đổi chủ, bị người ta cướp đi khiến hai đại cổ giáo vô cùng tức giận.

Có Vương giả đại thành hiện thân.

Đây tất nhiên sẽ là một hồi đại chiến.

Ầm!

Đột nhiên, một đạo trường hồng rực rỡ xé trời bay tới, một kích đánh lui lão Vương giả thân hình khô gầy, muốn cướp đi Thần Linh cổ kinh.

Vị Vương giả đại thành thứ ba xuất hiện.

- Trong ba người có một người là Doãn Thiên Đức!

Diệp Phàm lên tiếng vì Kim Cương Trác trong tay run lên, đạo lạc ấn duy nhất không thể hủy diệt có một chút cảm ứng huyền diệu với một trong ba người.

- Là người nào?!

Lệ Thiên giật mình.

- Có vẻ là bóng người khô gầy kia!

Diệp Phàm nói.

- Khá khen tên Doàn Thiên Đức, không phải cưỡi trâu đi về phía Tây rồi sao?! Không ngờ hắn xuất hiện nơi này, chém giết phụ thân kết bái!

Yến Nhất Tịch hít sâu một hơi khí lạnh.

Ầm!

Lại một nam nhân như ma thần xuất hiện, từ trên trời giáng xuống. Người này khác những người khác ở chỗ không cần che dấu, mái tóc dài màu vàng kim rối tung, khí thế thônphệ núi sông. Kim Ô Vương đã tới.

Đây là vị Vương giả thứ tư.

- Giết người của ta, cướp Tiên kinh của ta, các ngươi một người cũng đừng hòng chạy thoát.

Bên trong một chiến thuyền vang lên thanh âm uy nghiêm, sát trận của Thánh nhân thượng cổ lập tức bao vây mọi người vào trong.

- Quả nhiên, dù đã công bố là tọa hóa nhưng Vương giả đại thành cũng vì cổ kinh tiên gia mà thức tỉnh...

Đôi mắt xinh đẹp Y Khinh Vũ bắn ra mấy đạo tia sáng kỳ dị.

Già Thiên - Chương #820


Báo Lỗi Truyện
Chương 820/1896