Chương 81: Đoạt Nguyên (tiếp)


Diệp Phàm tới gần hắn, nói:
"Ngươi là đồ súc sinh, chuyện xấu gì cũng làm, đúng là táng tận thiên lương, sự việc hôm nay chính là báo ứng của ngươi, để ta từ từ hầu hạ ngươi nhé."
"Ba "
Diệp Phàm đã tát 1 cái, đánh bay hắn ra ngoài xa chừng 4, 5 mét.
"Ngươi. . ."
Đôi mắt của Thất thiếu gia Lý Gia như phun ra lửa.
Diệp Phàm đi tới, đưa 1 chân đạp lên khuôn mặt bóng bẩy của hắn, nói:
"Ngươi đã làm việc gì thì có trời cao chứng giảm, đã làm việc ác, lại muốn cả đời tiêu dao hay sao?"
Khi Diệp Phàm nhìn 1 trẻ 1 già khổ cực, thì hắn sẽ có cảm giác rất chua xót, nhưng một khi hắn thấy cảnh người khác lấy mạnh hiếp yếu, làm xằng làm bậy, thì hắn lại trở nên rất vô tình, tàn nhẫn.
Trông thì tưởng mâu thuẫn, nhưng đây đúng là tính tình của hắn, vừa lãnh khốc vô tình nhưng lại rất chân tình, hắn không nghiêng về 1 bên nào cả.
Giống như bây giờ, hắn đúng là rất vô tình, chẳng có sự thương hại nào cả, đạp lên mặt của Lý Gia Thất thiếu gia, nói:
"Nếu không muốn bị hành hạ, thì ta hỏi gì ngươi phải nói cái đó, nếu không thì ngươi tự suy nghĩ về hậu quả đi."
"Thằng nhãi con. . ."
"Bốp "
Diệp Phàm xuất cước đá bay hắn ra ngoài, hàm răng của hắn đã rụng như ngô, khuôn mặt trắng nõn của hắn đã sưng phù lên, máu miệng, máu mũi phun ra ầm ầm.
"Nhìn da thịt nõn nà của ngươi, thì không khác gì 1 tên thái giám cả, nói không thì không được, bây giờ ta thành toàn cho ngươi, để cho ngươi xứng với cái tên đó."
Diệp Phàm lần thứ 2 xuất Kim Thư, trong bóng tối nó như một đạo hồng mang chói lọi, quang huy rực rỡ.
"Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì?"
Lý gia Thất thiếu gia hoảng sợ vô cùng.
"Biến ngươi thành thái giám!"
"Đừng, ta nói, ta nói tất cả!"
Lý Gia Thất thiếu gia kinh sợ tới nỗi mặt mũi của hắn biến dạng, đối với nam nhân mà nói, đây đúng là chuyện còn đáng sợ hơn chết.
"Đúng là thứ không có tiền đồ."
Diệp Phàm ngồi trên 1 tảng đá không xa, yên lặng nghe hắn kể lại chuyện cũ, cha mẹ Đình Đình quả thật bị mấy tu sĩ của Lý Gia hại chết.
Bọn họ phải trả giá rất lớn mới có thể đổi lấy 1 dược vất hiếm có từ tu sĩ bên ngoài , có thể làm cho dị thú trở nên cuồng bạo, rồi thần không hay quỷ không biết, đem nó đặt lên người cha mẹ của Đình Đình, kết quả là lúc họ đi ra ngoài hái linh dược, bị Thiểm Điện Điểu xé xác.
Đương nhiên, bên trong còn rất nhiều chuyện nhơ bẩn và âm mưu quỷ kế, càng nghe càng khiến cho người ta giận dữ.
Diệp Phàm thở dài, nói:
"Cho dù là thế giới của người thường, hay thế giới của Tu sĩ, cũng chẳng có gì khác nhau, nơi nào có người nơi đó sẽ có yêu thương, thù hận, cho dù là tu sĩ cũng không ngoại lệ."
Diệp Phàm tìm được từ trong ngực hắn 1 cái hộp gỗ, sau đó lại xuất cước đá bay hắn, mượn ánh sáng của trăng sao, từ từ mở chiếc hộp gỗ làm bằng đàn hương.
Ở bên trong, có một hòn đá màu vàng nhạt, to chỉ như ngón tay cái, dài cũng chỉ tầm 1 đốt ngón tay, mặc dù chỉ là một khối rất nhỏ, nhưng cầm trong tay cũng cảm thấy rất nặng, Diệp Phàm cảm thấy ở nó có sinh cơ rất nồng đậm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Theo sách cổ ghi lại, thời đại thiên địa hợp khí sinh vạn vật, cây cỏ tốt tươi, sinh linh cường đại, linh dược vô tận, kết thành rất nhiều "Nguyên", óng ánh như Hổ Phách, bên trong nó lại phong ấn 1 lượng lớn sinh mệnh tinh hoa. Đây chính là 'Nguyên' hay sao?"
Diệp Phàm quan sát rất kĩ dưới ánh trăng, hắn phát hiện khối "Nguyên" này có rất nhiều tạp chất, bộ phận óng ánh chỉ chiếm có 1 phần 3 mà thôi, điều đó làm cho hắn có chút tiếc nuối, đây cũng không phải là một Nguyên tinh thuần.
Nhưng dù vậy, hắn cũng vô cùng thỏa mãn. Bên trong của Hồ phác kì thạch, có ấn chứa 1 cỗ sinh mệnh tinh khí rất cường đại, bên trong có một dòng sương mù tán phát ra hào quang lấp lánh đang lưu chuyển.
"Đúng là đồ tốt, không biết nó có thể giúp Khổ Hải của ta lớn thêm bao nhiêu nữa!"
"Đó là của ta. . ."
Lý Gia Thất thiếu gia ở cách không xa, đang nằm trên vũng máu rên rỉ, cũng cắn răng nghiến lợi, gióng nói tràn đầy oán độc và phẫn nộ.
"Khối nguyên này có phải chính là khối phát hiện ở thâm sơn cổ động hay không, lẽ nào chỉ có một khối, không còn khối nào nữa ư?"
Dưới sự hành hạ của Diệp Phàm, Lý Gia Thất thiếu gia đã phun ra tất cả, không chút nào giấu diếm.
Tòa cổ động kia chính là nơi tọa hóa của 1 tu sĩ, thời gian cách đây quá xa rồi, ngay cả khung xương cũng mục rũa, chỉ để lại có 1 khối Nguyên này mà thôi
"Thực sự là rất tiếc nuối, ta cho rằng có thể thu hoạch mấy khối nữa."
Ngay cả bản thân Diệp Phàm cũng cảm thấy mình quá tham lam.
"Ta đã nói tất cả rồi, ngươi có thể cho ta 1 con đường sống hay không?"
Ánh mắt của Lý gia Thất thiếu gia tỏa ra hào quang tràn đầy hi vọng, hắn cũng đương nhiên biết rõ, đây chỉ là 1 loại hi vọng xa vời mà thôi, đối phương không thể nào buông tha cho hắn được.
"Lúc các ngươi mưu hại cha mẹ Đình Đình, có tấm lòng thương hại hay không? Lúc các ngươi bức ép Khương Lão Bá và Tiểu Đình Đình 1 già 1 trẻ khổ cực các ngươi có thương hại hay không, có muốn lưu lại cho họ 1 con đường sống hay không?"
Diệp Phàm xuất cước đá hắn 1 phát, nói:
"Ta cho ngươi một cơ hội, đó là tự mình kết liễu đi, miễn cho việc chịu khổ. Ta cho đến bây giờ vẫn chưa giết người, cho nên bàn tay không muốn nhuốm máu."
"Ngươi. . . Ngươi chưa từng giết người. . ."
Lý gia Thất thiếu gia bị những lời nói này làm cho thân hình run rẩy, nói:
"Ngươi. . . Ngươi sẽ bị thiên lôi đánh chết!"
Diệp Phàm lại đá hắn 1 cái nữa, làm cho hắn bay tới vách đá, nói:
"Tự mình kết liễu đi, nếu như buộc ta phải động thủ, thì trước tiên ta sẽ biến ngươi thành thái giám, sau đó mới lấy mạng của ngươi."
Vào đúng lúc này, Lý gia Thất thiếu gia đau khổ tới phát cuồng, cái kiểu chết này đúng là quá uất ức, người ta xem thường mình đến xuất thủ cũng không muốn, lại muốn tự bản thân mình kết liễu chính mình.
"Nhãi con, con mẹ ngươi thật là vô liêm sỉ! Ta. . . Ta biến thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!"
Lý gia Thất thiếu gia tức giận đến nỗi ho sặc sụa, máu bắn tứ tung.
Diệp Phàm ngồi trên 1 tảng đá không xa, nói:
"Đừng có ở đây mà nhiều lời vô ích, nhanh chóng kết liễu đi, ta không còn kiên nhẫn nữa đâu."
"Ngươi. . . Ta. . ."
Lý gia Thất thiếu gia tức giận đến nỗi không nói nên lời, cuối cùng rống to một tiếng:
"Ngươi sẽ chết không tử tế đâu!"
"Bộp "
Hắn lao thẳng đầu vào vách núi, chết tươi.
"Đó là ngươi tự mình đâm đầu vào vách đá mà chết, ta không có giết ngươi."
Diệp Phàm đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp vết tích. Phải mất đến 1 canh giờ, hắn mới dọn dẹp được xong tất cả, bắt đầu quay về tiểu trấn.
Tuy rằng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng bàn tay mồ hôi đã chảy rất nhiều, trong cuộc đời hắn, đây là lần đầu tiên hắn giết người, cho dù Thất thiếu gia của Lý Gia tội ác tày trời, đúng là nên giết đi, nhưng vẫn mang lại cho hắn 1 cảm giác không được tự nhiên.
Sau khi Diệp Phàm cướp được Nguyên cũng không có vội vàng tu luyện, hắn vô cùng hiểu rõ, "Nguyên" ẩn chứa 1 lượng Sinh mệnh tinh khí khổng lồ, sau khi đập vỡ, nguyên lực sẽ tỏa ra như sóng triều, chỉ không cẩn thận 1 chút sẽ bị người khác phát giác ra được, việc trước mắt bây giờ là phải cẩn thận mới tốt.
Tiếp theo 2 ngày sau đó, Thanh Phong trấn rất yên tĩnh, mãi đến tận ngày thứ ba, 2 tu sĩ khác từ Yên Hà Động Thiên quay về, lúc đó đại loạn mới lan ra toàn trấn.
"Lý gia Thất thiếu gia mất tích."
"Một người tu tiên cũng có thể mất tích sao?."
"Đây đúng là báo ứng của Lý Gia!"
"Báo ứng cái gì, đây chính là do Vương gia làm, ngoại trừ kẻ đối đầu với Lý Gia, thì làm gì có ai đủ bản lĩnh, thực lực làm như vậy."
"Đúng vậy, nghe hạ nhân của Lý Gia nói, cái khối Nguyên tìm được hơn nửa tháng trước, chính là mầm vạ."
. . .
Ngay cả những người bình thường trong Thanh Phong tiểu trấn cũng bình thường như vậy, có thể nghĩ phong ba này lớn tới mức nào, từ trên xuống dưới của Lý Gia ai cũng nổi giận, đồng thời cũng có chút sợ hãi.
Lúc đầu, Diệp Phàm cũng không để ý, 2 người mới trở về cũng không phải là tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh giới, không thể điều khiển Thần Hồng phi hành, cũng khoogn phải là đáng sợ.
Thế nhưng, lại qua mấy ngày, sự tình đã phát triển tới mức ngoài dự liệu của hắn, phong ba đã lớn dần lên.
Có mấy tu sĩ của Yên Hà Động Thiên tới, đều là tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh giới, bảo người của Lý Gia dẫn đường, trực tiếp tới tòa cổ động phát hiện ra Nguyên kia.
Sau đó, tu sĩ Vương gia cũng mời người bên sư môn của mình tới, tiến vào trong thâm sơn, tìm kiếm tòa cổ động kia, hai bên thiếu chút nữa là phát sinh tranh đấu kịch liệt.
"Lẽ nào nơi đó phát hiện ra Nguyên Mạch?"
Có một ngày, Thanh Phong trấn xuất hiện mười mấy tọa kỵ, tất cả đều là man thú kì dị, toàn thân là vảy đen, to lớn hung tợn.
Con tọa kị ở giữa là bất phàm nhất, trên mình nó lấp lánh vảy giáp màu vàng, thần huy xán lạn đang tỏa ra xung quanh, giống như có Kim sắc hỏa diễm đang thiêu đốt.
Trông nó giống như Hoàng kim thần Hống, nhưng trên đầu lại có 2 cái sừng, phân thành 2 nhánh, kim quang rực rỡ, vô cùng uy vũ và thần tuấn.
Bốn chân của nó không chạm đất, mà lại cách mặt đất chừng 2, 3 thước, đúng là đạp không mà đi, chứng tỏ con dị thú này vô cùng cường đại.
Ngổi trên đầu Hoàng Kim thần Hống là 1 nam tử còn rất trẻ, tầm 24, 25 tuổi, mặc toàn đồ màu trắng, xem ra rất nho nhã, trên mặt còn mang theo nụ cười ôn hòa, vô cùng tuấn lãng, đôi mắt trông như nước, dường như có thần hoa đang lưu chuyển, đúng là có thể gọi là Phong thần như ngọc.
Ở 2 bên còn có 2 kỵ sĩ bước đi ngang hàng với hắn. Bên trái là một con thanh sắc dị thú, vừa giống sư tử, lại vừa giống Hổ báo, lông thú màu xanh rất dài, vô cùng sạch sẽ, lấp lánh như ngọc, thanh huy lưu chuyển, quang mang xán lạn, trên đầu của nó còn mọc ra 1 cái sừng ngọc, lại tỏa ra ngũ sắc thần quang.
Con Ngũ sắc dị thú này cũng đạp không mà đi, hai chân không chạm đất, thần tuấn bất phàm. Phía trên nó là một thanh niên tầm 16, 17 tuổi đang ngồi, mặc quần áo màu xanh, anh khí bức nhân, nhưng dường như có chút kiêu căng, nhìn người trong tiểu trấn có chút khinh thường.
Ở bên kia, là 1 con kì thú màu bạc, giống như là thần Lộc, toàn thân là ngân sắc lân phiến, mà giữa trán lại mọc ra 1 con mắt, quang mang thánh khiết đang lưu chuyển toàn thân, đạp không mà đi, không dính một hạt bụi.
Phía trên có 1 thiếu nữ 16, 17 tuổi rất đoan trang, trông mũm mĩm, da dẻ mỡ màng, trông mắt phủ một làn sương mù, môi đỏ như hoa, rất là mỹ lệ, làm cho người ta có cảm giác cao cao tại thượng, kèm theo 1 chút ngạo ý.
Mười mấy kị sĩ phía sau đều bất phàm, tất cả đều là loại dị chủng vô cùng trân quý, hoặc là toàn thân phủ đầy vảy, hoặc là trông như ngọc, đều có hào quang lấp lánh, người ngồi trên tọa kỵ đều từ 20 đến 24 tuổi, cho dù là nam hay nữ đều mang theo sát khí, xung quang bọn họ đã ngưng tụ lại 1 cỗ chiến ý cường đại.
Đứng ở xa xa, Diệp Phàm thu hết những cảnh tượng này vào trong mắt, không khỏi hít vào một hơi lạnh, những người này rốt cuộc có lai lịch gì?
Tuyệt đối không phải là người bình thường!
Không nói tới 3 người đứng đầu, chỉ mười mấy kị sĩ đứng sau thôi, cũng không kém gì so với nhân mã của Thái Cổ Thế gia và Thánh Địa trước phần mộ Yêu Đế, một cỗ chiến ý cường đại và khí tức giết chóc đã lan tới đập thẳng vào mặt hắn.
"Xin hỏi trong trấn này có gia đình nào mang họ Khương không?"
Đúng lúc này, một tên kị sĩ phụng mệnh hướng về người trong trấn hỏi thăm.
Trái tim Diệp Phàm đập mạnh một cái, bọn họ tìm kiếm họ Khương để làm gì?
thanks nha thanks nha

Già Thiên - Chương #81


Báo Lỗi Truyện
Chương 81/1896