Chương 729: Nhân Thần Cộng Phẫn


Mỗi một bước đi của Diệp Phàm đều rất chậm rãi, nhưng mỗi lần hạ xuống đều vô cùng kinh người, có đạo âm đang cộng minh, có khí tức tường hòa lượn lờ, cầu thang bằng ngọc thạch cũng cùng chung nhịp đập.

- Hắn là ai vậy, chẳng lẽ là...!

Tên mặc cẩm y lúc này cảm thấy lạnh cả người, hơi hiểu ra được một chút rồi, loại đạo thuật đáng sợ này thì hắn xách dép đuổi theo cũng không kịp.

Trên cầu thang bằng ngọc thạch hiện lên từng mảng đạo ngân một mảnh, mỗi một loại phù văn lóe ra, trong mắt người khác thì chỉ giống như nhịp tim đập mà thôi, nhưng trong mắt tên mặc cẩm y này lại như thiên băng địa liệt, phát ra tiếng nổ vang trời, đôi tai bị chấn động đến ù ù.

Hắn cảm giác như đang có một người khổng lồ đi về phía hắn, tiếng bước chân này giống như một loại ma chú, đập vào trong lòng hắn, từng bước một tới gần, khiến thân thể hắn dường như muốn nổ tung lên mà chết.

Lúc này, mạch máu của hắn cũng sắp nứt ra, toàn thân nổi đầy gân xanh, giống như mấy con giun đang ngọ nguậy dưới làn da, cực kỳ dừ tợn đáng sợ, vô cùng dọa người.

Hắn muốn chạy khỏi đây, nhưng lại không thể chịu mất mặt được, mà muốn kiên trì thì lại căn bản không đủ sức chống cự, cứ như vậy đứng yên trên cầu thang bằng ngọc thạch.

Ầm!

Bước chân cuối cùng của Diệp Phàm cũng được hạ xuống, tên mặc cẩm y này hét thảm một tiếng, há mồm phun ra một ngụm máu lớn, toàn thân giống như một gốc cỏ khô, bị đánh vãng ra ngoài, ngã xuống đất khiến cho toàn thân dính đầy bụi.

Mọi người đều hoảng sợ, Diệp Phàm nắm tay của một đứa bé năm tuổi, chậm rãi bước về phía trước, tuy chỉ đi năm bước mà thôi, nhưng lại đã khiến cho một vị thiên tài Tiên Thai tầng thiên thứ hai bị chấn động đến hộc máu, văng ra ngoài, điều này quả thật là rất dọa người.

Đây là sự thể hiện của đạo, dung nhập thân minh vào trong thiên địa tự nhiên, ngay cả tiếng bước chân cũng ẩn chứa thần âm đại đạo, khiến cho người ta khó có thể chống cự lại được.

- Cẩm Bối!

Khi Diệp Phàm đi rồi, mới có người dám bước lên, nâng tên mặc cẩm ý này lên, cầm máu cho hắn, lại đưa cho hắn ăn một viên đan dược.

- Thật là khinh người quá đáng, thù này mà không báo thì...!

Tên Yêu chủ trẻ tuổi tên là cẩm Bổi này nghiến răng.

- Đừng có lên tiếng!

Có người vội vàng ngăn hắn lại, thấp giọng truyền âm:

- Tuy ngươi cũng là một vị Yêu chủ, nhưng ngươi có biết hắn là ai không? Hắn chính là người thoát vây từ trong Hải Nhàn đi ra, gần đây khắp Bắc Hải đều đang nói về truyền thuyết của hắn đấy!

- Thật sự là hắn sao.. !

Sắc mặt Cẩm Bổi lập tức trắng bệch ra, vô cùng giật minh, cả người sững lại.

Hon trăm vị cường giả Kim Ô tộc bị một người tiêu diệt, một mảnh hải vực bị máu Kim Ô nhuộm đỏ, một thiếu niên khinh cuồng giương cung bắn chết năm vị Thái tử Kim Ô tộc, chấn động cả thiên hạ.

Hiện tại, rất nhiều tu sĩ Bắc Hải đều rất kiêng kị, sợ phát sinh xung đột không cần thiết với tên sát tinh này.

Diệp Phàm nắm tay một đứa bé năm tuổi bước lên phía trước, đi dọc theo bậc thang mà lên, giống như đang leo lên thiên cung, ngọc thạch năm màu lóe ra, sương khói vòn quanh, hắn rất hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Đại thọ ba ngàn sáu trăm tuổi của Huyền Quy thượng nhân, đây là một cổ yêu tuyệt thế, công tham tạo hóa, không chỉ có danh chấn Bắc Hải, ngay cả trên lục địa thì các giáo phái ai cũng biết rõ.

Phía sau những chiếc cái bàn bằng ngọc chính là các nhân vật thành danh một phương đang ngồi khoanh chân, khi nhìn thấy Diệp Phàm bước tới, rất nhiều người kinh dị, bời vì họ biết được thân phận của hắn.

Một lão nhân tuổi già sức yếu, lưng còng xoay người, trên trên một cái ghế ngọc chín màu đứng lên, nói:

- Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, mời ngồi lên ghế trên bên này.

Đây chính là Huyền Quy thượng nhân danh chấn thiên hạ, một cổ yêu trường thọ sống tận ba ngàn sáu trăm tuổi, thực lực sâu không lường được, mái tóc đã trở nên thưa thớt, trên mật mang nét cười, khuôn mặt đầy nếp nhăn, trông giống như một trang giấy bị vò nhàu vậy.

- Ra mắt thượng nhân!

Diệp Phàm thi lễ, vị cổ yêu này rất coi trọng hắn, dẫn hắn vào tropng phòng khách quý, hắn liền dâng lên một phần lễ vật không tệ.

- Đây là người vừa thát ra khỏi Bắc Hải Chi Nhãn, một người đơn độc huyết tẩy tất cả các cường giả Kim Ô tộc đuổi giết, khiến cho cả thiên hạ phải khiếp sợ!

- Một vị thiếu niên cường giả bước thẳng lên trời cao, tương lai hơn phân nửa có thể tranh cao thấp một trận với Doàn Thiên Đức a. hiện tại trên đời này đã không còn có mấy người có thể giết được hắn đâu!

Mọi người thấp giọng bàn luận, gần đây Diệp Phàm quật khởi giống như sao chổi sáng chói, chiếu rọi khắp mặt đất, cho dù đi đến đâu thì nhất định cũng bị người khác chú ý.

- Diệp tiểu hừu công phu thâm hậu, chấn động thế gian, quả thực rất giỏi, rất giỏi a!

Bên cạnh Diệp Phàm có một nhân vật có một nhân vật cấp Giáo chù khen tặng, cùng hắn chạm cốc, trò chuyện với nhau rất thân thiện.

- Từ xưa anh hùng xuất thiếu niên, chúng ta đều đã già cả rồi, đến, đến, đến, chúng ta uống cạn chén này!

Với kết quả của một trận chiến kinh thiên khi trước, Diệp Phàm cho dù còn trẻ tuổi như vậy, lại được ngồi tại đây, nhưng cũng không có một ai dám khinh thường, được ăn cùng mâm với các bá chù lớp tiền bối, khiến cho các tuấn kiệt của thế hệ trẻ tuổi khi nhìn hắn thì đều mang theo một tia cung kính.

Đương nhiên, cũng có không ít người đứng từ xa mà quan sát, không nói lời nào cả, bọn họ cũng không muốn tạo quan hệ với Diệp Phàm, dù sao Kim Ô bộ tộc cũng quá mạnh mè.

Lúc này lại càng không thiếu các bạn cũ của Kim Ô bộ tộc đang dự tiệc, chúng đều rất căm thù Diệp Phàm, nhưng lại không dám phát tác, hiện tại uy danh của hắn như mật trời giữa trưa, không có ai nguyện ý tới trêu chọc hắn cả.

Cường giả như mây tụ lại, thần nữ Nhân Vương Điện, người hộ đạo Trường Sinh Quan, tuyệt đinh nhân vật của Quảng Hàn Cung, Công chúa Tử Vi Thần triều và những người khác cũng đang ở trong này.

- Diệp huynh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!

Một nam nhân mặc long bào màu đen đi tới, cầm theo một chén rượu, nét mặt tươi cười, trên mái tóc đen óng lại có hai cái sừng rồng màu đen nổi lên, trông rất bắt mắt.

Đây là Hắc Long Vương đại danh đinh đinh tại Bắc Hải, mặc dù tu luyện thời gian không lâu, nhưng cực kỳ cường đại, tiếng tăm lừng lẫy. Mà lão tổ của tên này lại còn đạt tới hơn ba ngàn bảy trăm tuổi, được xưng là Hắc Long lão tổ, lực áp cho tu sĩ khắp Bắc Hải đều thở không ra hơi.

Diệp Phàm tất nhiên không dám thất lễ, liền cười cười chạm cốc nói chuyện với hắn, chù đề xoay quanh một chút tâm đắc lĩnh ngộ được khi tu luyện. T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com

Về phần tiểu Đồng Đồng thì rất yên lặng, nhấp nháy đôi mắt to đen giống như bảo thạch, ngồi ăn cơm ở bên cạnh, không cần hắn quan tâm.

Các tu sĩ khác thấy Hắc Long Vương bước tới, liền có không ít người đi tới bắt chuyện, chỉ chốc lát đã khiến cho nơi này trở nên phi thường náo nhiệt.

- Diệp huynh quả nhiên có đại khí phách và đại thần thông, có gan giương cung bắn Kim Ô, một ngày bắn chết năm vị Thái tử, quả thật là một hành động vĩ đại!

Nơi đây tất nhiên cũng có kẻ thù truyền kiếp cua Kim Ô tộc, liền có người nói vậy.

- Diệp huynh, ngươi cần phải cẩn thận a. Kim Ô tộc có thể còn có một vị Vương chân chính, có thể tranh phong cùng với Thần Vương, gần như trở thành thiên hạ vô địch rồi!

Diệp Phàm được mọi người vây quanh mời rượu, có người hảo tâm nhắc nhở như vậy.

Không bao lâu sau, tiên nhạc lại vang lên, rừng trúc rì rào như muốn cộng minh với tiếc đàn ca nơi đây, các yêu nữ bắt đầu thể hiện điệu múa hút hồn người, điều này cho thấy có khách quý đến đây.

Mọi người không khỏi nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy dưới cái đài bằng ngọc năm màu, Cẩm Bối đang đi theo một nam nhân anh vĩ bước lên, trong mắt hắn có các vì sao đang tan biến, lông mi dài tới mang tai, tử kim quan buộc mái tóc lại, long hành hổ bộ, rất có tư chất đứng trên thiên hạ.

- Cửu Đầu Giao Vương đến!

Có người cả kinh kêu lên.

Bắc Hải rộng lớn mênh mông, không thể tìm hiểu được nó rộng lớn tới nhường nào, rất nhiều người tin rằng trong chỗ sâu của vùng biển này còn có một con Côn Bằng nguyên tổ, là một vị Thánh nhân viễn cổ đáng sợ, hiện đang ngủ say không ra.

Mà trong phiến hải vực này, có thể phỏng đoán được độ mạnh yếu của mỗi thế lực lớn, nghe đồn Cửu Đầu Giao Vương là cao thủ vô địch mới xuất hiện của Yêu tộc.

Nghe đồn, sau khi Cửu Đầu Giao Vương hóa thành hình người, liền tự phế đi yêu nguyên, chuyển sang tu luyện công pháp của nhân loại, mà hiện nay đạo thuật của hắn đã xuất thần nhập hóa, tu luyện một loại đạo thống đáng sợ thời thượng cổ của Nhân tộc.

Lúc này, mọi người đều lộ ra dị sắc, bởi vì bên cạnh Cửu Đầu Giao Vương thì ngoài Cẩm Bối ra, còn có mấy con Kim Ô, cũng có Thái Âm thần tử, những tên này đều là địch nhân của Diệp Phàm.

Sau khi Cửu Đầu Giao Vương bái kiến Huyền Quy thượng nhân, dâng lên lễ vật, liền nhìn thẳng vào Diệp Phàm, nói:

- Trong không khí thế này thì chỉ có các tông sư mới được ngồi, ngay cả truyền nhân dòng chính của mỗi giáo phái thì cũng đều phải ở ghế cuối, ngươi lại dẫn theo một đứa bé còn hôi sữa tới đây, thật sự là không biết quy củ gì cả!

Không khí tại đây lập tức trở nên khẩn trương lên, Cửu Đầu Giao Vương là cao thủ vô địch mới xuất hiện trong Bắc Hải, ai nấy đều biết rằng hắn có quan hệ rất tâm đầu ý hợp với Kim Ô tộc, lúc này ra mắt gây khó dễ cho Diệp Phàm, không cần nghĩ cũng biết được nguyên nhân rồi.

- Ngươi nói rằng người ở đây đều có thân phận không nhỏ, vậy ngươi có biết hắn là ai không, đây chính là huyết mạch duy nhất của Thánh Hoàng Nhân tộc, thân phận của hắn còn cao quý hon một vạn lần so với ngươi đấy!

Diệp Phàm rất nhẹ nhàng đáp lại.

Mọi người đều buông chén rượu xuống, tại đây lập tức trở nên im lặng, mọi người ai nấy đều tim đập thình thịch, nhận ra Thái Âm thần tử đang đứng bên cạnh Cửu Đầu Giao Vương, mà còn có một người vô cùng oai hùng đứng giữa đám Kim Ô đó, chẳng lẽ chính là Lục Nha sao?

Cửu Đầu Giao Vương, Thái Âm thần tử, Lục Nha, họ chính là mấy vị cường giả trẻ tuổi đáng sợ nhất, danh chấn hải ngoại và lục địa, chẳng lẽ bọn họ hợp lại một chỗ để giết Diệp Phàm sao?

- Hậu nhân của Thánh Hoàng Nhân tộc...! Ha ha...!

Cửu Đầu Giao Vương cười lớn, sau đó sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, nói:

- Ngươi nói hắn là ai thì chính là kẻ đó sao, vậy thì ta bảo rằng hắn là hậu đại của người hầu của ta, bây giờ ta tới bắt hắn về, ngươi thấy thế nào?

Thái Âm thần tử cùng mấy con Kim Ô cường đại cũng phát ra ánh mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào đứa bé năm tuổi đang ngồi im lặng phía sau bàn ngọc, cạnh Diệp Phàm.

- Ngươi nói rằng hắn là hậu đại của người hầu của ngươi sao? Chỉ cần bằng câu này của ngươi thôi, nếu mà ngươi còn sống mà rời khỏi Bắc Hải này thì đúng thật là nhân thần cộng phẫn thật rồi!

Diệp Phàm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cửu Đầu Giao Vương, rồi sau đó nhìn về phía Nhân Vương Điện, Quảng Hàn Cung, Tử Vi Thần triều cùng các nhân vật trọng yếu của các truyền thừa cổ xưa của Nhân tộc, nói:

- Các vị thấy ta nói có đúng không?

Già Thiên - Chương #803


Báo Lỗi Truyện
Chương 803/1896