Chương 80: Đoạt Nguyên


Đến buổi trưa, Diệp Phàm trở về quán cơm nhỏ, hắn rất thích bầu không khí khi ăn cơm với Khương lão bá và Tiểu Đình Đình.
Sau khi ăn xong, Tiểu Đình Đình ngoan ngoãn đi rửa chén, Diệp Phàm thấy vậy thì hắn có cảm giác xấu hổ, bởi hắn chẳng giúp được chút gì.
"Để huynh làm cho, muội còn nhỏ, không cần phải làm những việc này, mau đi ngủ trưa đi, đợi muội lớn chút nữa đã."
"Không cần Đại ca ca phải làm đâu, muội sẽ rửa bát, mà rửa vô cùng sạch sẽ nữa."
Cô bé lập tức đẩy Diệp Phàm sang 1 bên.
Nét mặt của Khương lão bá vô cùng vui vẻ, vừa thu thập chén đĩa, vừa âu yếm nhìn về phía cháu gái của mình.
Bỗng dưng có 1 âm thanh vang lên phá tan bầu không khí ấm áp này, nói:
"Đã 2 năm không gặp, tiểu nha đầu này đã lớn hơn không ít, biết làm một số chuyện rồi cơ đấy."
Một nam tử tầm 25, 26 tuổi bước tới, nở nụ cười vừa thàn nhiên, vừa khinh miệt nhìn Khương lão bá và Diệp Phàm, sau đó nhìn thẳng vào Tiểu Đình Đình.
"Thúc thúc, người là ai, tại sao lại biết ta?"
Tiểu Đình Đình nói rất ngọt ngào, cho dù có cảm thấy đây là việc không tốt, nhưng vẫn gọi người đó là thúc thúc.
"Đương nhiên là biết, lúc cha mẹ ngươi còn sống, thì ta đã biết ngươi rồi."
Khuôn mặt của nam tử trẻ tuổi trắng nõn, môi thì rất mỏng, làm cho người ta cảm giác được sự thâm độc, hắn không kiêng kị gì cả, nói thẳng là cha mẹ của Tiểu Đình Đình đã mất.
Đôi mắt của cô bé nhất thời đỏ lên, nàng vẫn nhớ mang máng hình dáng của cha mẹ mình, trước kia khi ngủ nàng hay vì chuyện này mà giật mình khóc thét lên, rồi cùng Khương lão bá nương tựa nhau mà sống, thời gian qua đi, giờ đây nàng không còn giật mình khóc nữa.
Bây giờ, lại bị người khác nhắc tới cha mẹ mình, nàng không nhịn được nữa mà rơi lệ, nàng xoay thân hình nhỏ bé, vừa rửa bát, đôi vai co rúm lại giật giật.
Thấy Tiểu Đình Đình thương tâm, Khương lão bá biến sắc, nói:
"Thất thiếu gia của Lý Gia, người tới đây có chuyện gì không?"
Nam tử trẻ tuổi lôi một cái ghế, tự mình ngồi xuống, nói:
"Không có chuyện gì, con người của ta có chút hoài cựu mà thôi, chỉ tới thăm xem cuộc sống của các ngươi như thế nào."
Khương lão bá chẳng vui cũng chẳng buồn, đáp:
"Nhờ phúc của Thất thiếu gia, chúng tôi mới có thể miễn cưỡng sống qua ngày."
Diệp Phàm ở bên cạnh không hề nói gì, hắn đã nhận ra người này, chính là thanh niên cưỡi Long Kỵ Mã hồi sáng.
"Tại sao ta lại cảm giác có chút oán hận, Khương lão đầu, có phải ngươi rất căm ghét ta không?" Nam tử trẻ tuổi đưa mắt nhìn xuống, nở nụ cười nhàn nhạt.
Người này chính là người năm đó cùng nhập môn với cha mẹ của Tiểu Đình Đình vào Yên Hà Động Thiên, do tư chất có hạn, bị phụ thân của Tiểu Đình Đình bỏ xa tít tắp.
Nhưng mà, con người hắn thường hay làm việc ác, bị phụ thân của Tiểu Đình Đình giáo huấn cho 1 trận, từ đó đem lòng căm ghét.
Khi cha mẹ của Tiểu Đình Đình qua đời, chính hắn đã sai người của Lý Gia đoạt Tiểu lâu và Khách sạn của Khương lão bá, bức bách 2 ông cháu đến chỗ không còn đất sống nữa.
"Tại sao ta phải căm ghét Thất thiếu gia, làm gì có chuyện đó."
Đôi môi của nam tử trẻ tuổi rất mỏng, thoạt nhìn làm cho người ta có cảm giác cay nghiệt, nói:
"Có một số việc không cần thiết phải giấu ở trong lòng, có căm ghét hay không cũng cứ sảng khoái mà nói ra, bằng không tức giận lâu quá sẽ ảnh hưởng tới thân thể, ngươi cũng đã hơn 70 tuổi rồi, không biết sống được mấy năm nữa đâu."
Thân hình của Khương lão bá run lên mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn kìm chế lại được, bình tĩnh nói:
"Thất thiếu gia, ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu thôi, nếu không thì ta chết cũng không nhắm mắt."
"Ngươi hỏi đi."
Nam tử trẻ tuổi mở cái quạt giấy đánh "phạch" một tiếng, khẽ phe phẩy, đôi mắt lim dim, bổ dáng rất ung dung.
"Ta chỉ muốn biết, cha mẹ của Đình Đình có đúng là mất mạng ngoài ý muốn hay không?"
Lão nhân dường như đang dùng sức khống chế tâm tình của mình, hai tay nắm chặt, các đốt ngón tay cũng run lên, thân thể run rẩy.
Diệp Phàm vội vàng bước tới, đỡ lấy lão.
Tiểu Đình Đình ở bên cũng bật khóc nức nở, xoay lưng về phía mấy người, hai vai run rẩy, đưa bàn tay nhỏ chậm rãi rửa bát đĩa.
"Khương lão đầu xem ra trong lòng ngươi đang kìm chế 1 cỗ oán khí ngút trời rồi, nhưng mà có thể làm gì được đây, tuổi tác của ngươi lớn như vậy rồi, chẳng lẽ muốn liều mạng hay sao? Nếu mà ngươi chết đi, thì cuộc sống của đứa cháu gái xinh đẹp của ngươi không còn được vui vẻ nữa đâu."
"Cha mẹ của Đình Đình làm sao mà chết?"
Khương lão bá hô hấp dồn dập, lồng ngực phận phồng, trên mặt hiện đầy vẻ bi thương.
"Cho ngươi đoán đi."
Nam tử trẻ tuổi lại khép chiếc quạt giấy đánh "phạch" một tiếng, nhìn về phía Diệp Phàm, nói:
"Nghe nói ngươi đem người đánh Lưu quản sự tới tàn phế?"
Diệp Phàm không trả lời, nâng Khương lão bá đứng sang một bên.
Nam tử trẻ tuổi liếc mắt nhìn hắn, không nói nữa mà đi về phía Tiểu Đình Đình.
"Ngươi muốn làm gì? !"
Trong mắt của Khương lão bá hiện lên sự sợ hãi, giang tay tay ra giống như con gà mẹ, chặn đường đi của hắn lại, kéo Tiểu Đình Đình về phía sau lưng mình.
"Khương lão đầu, ngươi đừng có khẩn trương, chẳng lẽ ta lại đi động thủ với 1 đứa trẻ hay sao?"
Nam tử trẻ tuổi cẩn thận quan sát Tiểu Đình Đình, không ngừng gật đầu, tự nói:
"Giống, quá giống. Đáng tiếc Yên Hà tiên tử chết thật uổng phí, chết chẳng có giá trị gì cả. Mới có 2 năm trôi qua thôi, không nghĩ tới con gái ngươi lại giống ngươi tới như vậy."
Tiểu Đình Đình cắn môi, mặc dù nước mắt nàng chảy dài, nhưng nàng cố kìm chế lại, nàng không muốn khóc trước mặt Thất thiếu gia của Lý Gia.
Nam tử trẻ tuổi cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, nhẹ nhàng gõ gõ vào bàn tay trái của mình, nói:
"Được rồi, sau này Khương lão đầu không phải chịu khổ sở nữa, khi ta mang tiểu nha đầu này đi rồi, thì ngươi có thể ở cái tiểu trấn này mà an hưởng tuổi già rồi."
"Ngươi có ý gì? !"
Khương lão bá nhất thời thở dốc, đem Tiểu Đình Đình kéo chặt vào lưng mình, nhìn chằm chằm vào Thất thiếu gia của Lý Gia.
"Tiểu nha đầu này, vừa thông minh lại vừa khéo léo, ta chuẩn bị đem nàng lên Yên Hà Động Thiên, để nàng bên cạnh ta làm chút việc vặt, còn tốt hơn đi với ngươi, biết bữa nay lo bữa mai."
"Không được, trừ phi ta chết, còn không thi Thất thiếu gia của Lý Gia, ngươi sẽ không thể khi phụ nó đâu!"
Khương lão bá tức giận vô cùng, hô hấp có chút khó khăn, đôi mắt đỏ lên, thân thể run rẩy.
Diệp Phàm vội vàng đỡ lấy lưng lão.
"Gia gia, người không sao chứ, đừng có doạ Đình Đình. . ."
Tiểu Đình Đình ôm lấy chân của lão nhân, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hiện lên sự sợ hãi, hai hàng nước mắt chảy dài.
Nam tử trẻ tuổi châm chọc nói:
"Khương lão đầu, làm gì mà ngươi phải tức giận tới mức như vậy, ngươi phải hiểu rằng, sau khi nàng rời khỏi ngươi, thì nàng sẽ có một cuộc sống khác, không chừng sẽ có thành tực xuất sắc ở Yên Hà Động Thiên."
Hơi thở của Khương lão bá không ngừng yếu đi, phải mất rất lâu mới có thể bình tĩnh lại được, mở giọng năn nỉ:
"Thất thiếu gia, ngươi hãy tha cho chúng ta đi."
"Ngươi nói cái gì vậy!" Nam tử trẻ tuổi sắc mặt trầm xuống, sự âm lãnh đã hiện lên, nói: "Cho ngươi an hưởng tuổi già, ngươi lại không muốn, đúng là không biết tốt xấu."
"Ta vĩnh viễn ở cùng một chỗ với gia gia!"
Đôi mắt của Tiểu Đình Đình đỏ lên, ôm chặt lấy chân của lão nhân.
"Lần này, ta còn có chuyện trọng yếu phải làm, ngày mai phải trở về Yên Hà Động Thiên, mấy hôm nữa ta sẽ quay lại đem nàng đi."
Thất thiếu gia của Lý Gia nói xong những lời này, xoay người, liếc mắt nhìn Diệp Phàm, nói:
"Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, ngươi mặc dù là đánh chó, nhưng chó cũng không thể để cho người ngoài khi nhục như vậy."
Nói xong, hắn nhẹ nhàng vỗ lên bờ tay của Diệp Phàm 2 cái, nói:
"Người kích động, thì cuộc sống sẽ không được dài."
"Bịch "
Diệp Phàm lập tức ngã ngồi trên mặt đất, trên khóe miệng đã trào máu, cái ghế sau lưng đã vỡ tan.
Nam tử trẻ tuổi lạnh lùng liếc mắt một cái, nở nụ cười âm lãnh, nghênh ngang rời đi.
"Hài tử, ngươi có làm sao không? !"
Khương lão bá kinh sợ, vội vàng đi tới bên cạnh Diệp Phàm.
"Đại ca ca. . ."
Tiểu Đình Đình cũng hiện lên vẻ kinh sợ, đưa bàn tay nhỏ bé, lau máu ở khóe miệng của Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhìn thấy Thất thiếu gia của Lý Gia đã đi xa, thì nhanh chóng đứng dậy, nói:
"Ta không sao cả."
"Thực sự là không sao chứ?"
Lão nhân nửa tin nửa ngờ.
Tiểu Đình Đình cũng vô cùng khẩn trương, hỏi:
"Đại ca ca, huynh đúng là không có chuyện gì chứ, trên miệng của huynh đầy máu kìa."
"Thiếu chút nữa là có chuyện."
"Có nặng lắm không?"
Khương lão bá lại lộ ra ưu sắc.
"Người hiểu sai ý của ta rồi, ta muốn nói là thiếu chút nữa không nhịn được phải xuất thủ, chứ còn bản thân ta thì không việc gì.
Nhưng mà những người này thực sự rất độc ác, nếu là người thường, trúng phải 2 cái vỗ này, thì sẽ không sống được quá nửa tháng sẽ lăn ra chết."

"Là hai người chúng ta liên lụy tới ngươi, nếu như nghe lời của ngươi, thì đã không xảy ra chuyện này."
Khương lão bá tự trách.
"Lão bá đừng nói như vậy, chỗ máu vừa rồi là ta ép mình nhổ ra."
Diệp Phàm khẽ nở nụ cười, nói:
"Ngược lại, ta còn phải cám ơn Thất thiếu gia của Lý Gia, đã đem tới cho ta 1 đại cơ duyện, tự mình đến đây nói cho ta biết khi nào hắn rời đi."
"Ngươi. . ."
Khương lão bá nghi hoặc.
"Những người độc ác như thế này, thì không cần thiết phải sống lại trên đời, hắn muốn đem Đình Đình đi, thì kiếp sau của hắn cũng không làm được!"
Đêm hôm nay, Diệp Phàm rất chú ý tới động tĩnh của Lý Gia, khi đêm đã khuya hắn nhanh chóng rời khỏi tiểu trấn, mai phục trên 1 sơn đạo cách tiểu trấn mấy chục dặm, muốn đi ngoài thì đây chính là thông đạo duy nhất bắt buộc phải qua.
Ánh trăng đang sáng nhu hòa, bỗng có 1 đám mây đen kéo đến, cả núi rừng bống nhiên tối đen, tiếng dã thú kêu gào không ngớt, đêm khuya mà phải ở lại trong rừng thì thật là kinh khủng.
Qua nửa đêm, có tiếng vó ngựa vọng lại, làm sơn đạo rung chuyển ầm ầm, dưới ánh trăng sao ảm đạm, một người và 1 Long lân mã như một đạo thanh quang nhanh chóng vọt tới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Diệp Phàm yên lặng chờ đợi, mãi cho tới khi Long lân mã chạy tới gần, thì trong người hắn bay ra một đạo kim quang sáng rực, sáng như mặt trời trong bóng đêm.
"Phốc "
Huyết quang bắn toé, Long lân mã gầm lên một tiếng thảm thiết, nhưng nó vẫn chưa ngã xuống.
Diệp Phàm trong lòng cả kinh, nhanh chóng điều khiển Kim Thư, lại chém tới."Phốc" một tiếng nhỏ, đầu của Long lân mã đã bị chém thành 2 nữa, xác đổ trên mặt đất, người cưỡi bên trên thì bị bắn ra xa tầm hơn hai chục thước, rơi xuống đất.
"Vèo "
Một cây ngân mâu sáng rực rỡ, đột nhiên hiện lên, nhanh chóng lao về phía Diệp Phàm, trông như 1 đạo ngân sắc thiểm điện.
"Thương "
Kim quang lóe lên, Diệp Phàm điều khiển Kim Thư chém vào ngân mâu, ngân mâu dài nửa thước bị chém thành 2 đoạn, rơi xuống mặt đất.
Ở cách đó không xa, người vừa mới rơi xuống từ trên lưng Long lân mã, nhanh chóng bật dậy, muốn chạy vào sâu trong rừng núi.
Lúc này, Diệp Phàm lần thứ 2 xuất thủ, Kim Thư giống như thiểm điện, xuyên thấu không gian đen tối, nhanh chóng bay tới gần, trông thì như 1 dải lụa, nhưng không gì không phá nổi, "phụp" một tiếng đã cắt rời chân trái của hắn.
"A. . ."
Người kia kêu lên thảm thiết, bắt đầu lăn lộn trên mặt đất.
Cho đến lúc này, Diệp Phàm mới thở dài một hơi, vừa đề phòng vừa bước tới phía trước, đây là lần đầu tiên hắn mai phục giết người, lần đầu không tránh khỏi khẩn trương, cho nên thiếu đi một chút chính xác.
"Thất thiếu gia của Lý Gia chúng ta lại gặp lại rồi."
Ngươi nằm trên mặt đất không ngừng lăn lộn, máu tươi chảy lênh láng, sắc mặt tới nhợt, sau khi hắn nhìn rõ diện mạo của Diệp Phàm, sắc mặt hiện lên sự không thẻ tin được, cả kinh kêu lên:
"Tại sao lại là ngươi?"
"Chẳng lẽ là ta thì không được hay sao?"
Diệp Phàm bình thản, đứng cách hắn 1 khoảng, đưa mắt vào hắn.
"Không nghĩ lại là thằng nhãi con này, đúng là ta có mắt không tròng rồi!" Khuôn mặt Thất thiếu gia của Lý Gia vô cùng hung ác, dữ tợn, vừa thống khổ vừa oán hận, trông rất dọa người.
"Cám ơn Thất thiếu gia đã đưa tới cho ta 1 đại cơ duyên."
Diệp Phàm đứng ở đàng xa, nở nụ cười nhàn nhạt.
"Ngươi. . . Ngươi. . ."
Thất thiếu gia của Lý Gia tức giận tới mức thân thể , lúc này hắn đang tuyệt vọng cho nên phải nén giận, nên lại càng tức giận.
"Cha mẹ của Đình Đình vì sao mà chết?"
Nhắc tới chuyện này, giọng của Diệp Phàm trở nên lạnh lẽo, kim quang lóe lên, Kim thư đã bay ra ngoài.
"Phốc phốc" 2 âm thanh nhẹ nhàng vang lên, hai tay của Thất thiếu gia đã hoàn toàn bị chặt đứt, Diệp Phàm vẫn chưa yên tâm, kim quang lại lóe lên, rạch một nhát chính giữa Khổ Hải của hắn.
"A. . . Thằng ranh con, ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi!"
"Những lời hăm dọa này đã trở nên vô dụng rồi."

Già Thiên - Chương #80


Báo Lỗi Truyện
Chương 80/1896