Chương 710: Lướt qua vạn bụi hoa


Một đạo ánh sáng vọt ra, một đạo nguyên thần bay ra hóa thành một con Kim Ô nhỏ, vỗ cánh bay đi.

Diệp Phàm vươn tay phải, như rồng lật gầm trời chộp xuống, nguyên thần vàng kia giãy giụa, tan vỡ thành một mảnh khói, tiêu tan giữa không trung.

Ở Bắc Hải xa xôi, giữa đại dương màu đen, chân thân Lục Nha chấn động, ánh mắt bắn ra hai tia sắc bén, nhìn Lô Châu xa xa.

- Là ai giết hóa thân của ta?

Giữa đại đương đen, sóng biển cuồn cuộn, đủ loại cổ thú hung hãn tới lui, nguy hiểm vượt xa lục địa, có đủ các dị chủng Thiên Yêu thượng cổ.

- Từ sau khi Đại đế biến mất, ngay cả Bất Tử Thần Dược cũng tuyệt tích, nay có manh mối Thần Thụ Bất Tử duy nhất trong truyền thuyết, chuyện này quan trọng hơn, ngày sau mới tính chuyện nhân quả này.

Lục Nha chân thân chợt lóe lên biến mất ở sâu trong Bắc Hải, nháy mắt không thấy bóng.

Dưới đài Thiên Lang, tám mươi mốt cây cờ hoàng kim giáng từ trên trời xuống, đánh ầm ầm xuống mặt đất, tia lửa bắn tung tóe, mỗi một cây đều sáng chói.

Hóa thân Lục Nha đã chết, bị Diệp Phàm xé chết tươi, nhưng bảo kỳ này vẫn còn nguyên vẹn, vừa nhìn là biết thần vật, bằng không năm đó sẽ không khiến năm vị giáo chủ lấy máu nhuộm cờ.

- Hoàng Kim Bảo Kỳ của tộc Kim Ô!

Ánh mắt nhiều người đỏ lên, hận không thể lập tức lao lên cướp đoạt, năm đó Lục Nha dùng lá cờ này quét ngang các vực, không gì cản nổi, rất nhiều người Lô Châu đều run sợ.

Mỗi một cây cờ đều có thêu một con Kim Ô, màu sắc sáng lạn sống động, truyền từ xưa đến nay vẫn không bị hủy diệt, đủ để nói lên bảo kỳ bất phàm.

Còn nay dù mọi người rất xúc động, nhưng không ai dám tranh đoạt, bởi vì nó là củ khoai lang phòng tay, ai lấy được cũng sẽ gánh họa lớn.

Không nói Diệp Phàm trước mắt thực lực sâu không lường được, liên tục chém hai vị thái tử Kim Ô. Chỉ là nghĩ chuyện sau này, cũng khiến người ta không dám lộn xộn, nếu tộc Kim Ô hỏi tội, sẽ là chuyện to bằng trời, chắc chắn phải xui xẻo mấy kiếp.

Trên đài là một mảnh lặng ngắt, đám người biết lần này chọc thủng trời rồi, người trẻ tuổi Diệp Phàm kia khấy động mưa gió.

Một trận này, chém đầu hai vị thái tử Kim Ô, mười mấy cao thủ Kim Ô đều bị từng mũi tên bắn chết, đây là một trận động đất, sẽ dẫn tới dư chấn khủng khiếp.

Bộ tộc Kim Ô hung hãn cỡ nào, cửu thái tử bị chém, những ca ca của hắn làm sao chịu được, mọi như đã như thấy trước được cục diện Cửu Ô đồng loạt xuất trận đại loạn thiên hạ.

Hơn nữa, lão Kim Ô trong tộc là người nào? Khi còn trẻ tuổi dám cướp thần nữ Nhân Vương Điện, đến nay tham công tạo hóa, không biết đã đáng sợ đến mức nào.

"Tộc Kim Ô cao thủ như mây, tuyệt đỉnh cường giả xuất hiện lớp lớp, sẽ có một trận đại loạn."

Mọi người ý thức được người trẻ tuổi tên Diệp Phàm này sẽ nhấc lên một cơn mưa bào dừ dội, trở thành tiêu điểm chú ý của người đời.

Nơi này có đủ các truyền nhân đại giáo, cũng có những kiều nữ nhìn về phía Diệp Phàm đều lộ ra dị sắc, đó là một người dám ra tay với Kim Ô Thần triều, bọn họ khó mà bình tĩnh được.

Một trận chiến này, Thiên Lang sơn trang chấn động, tu sĩ Lô Châu kinh hãi, cái tên Diệp Phàm một trận chiến danh chấn thiên hạ, khắp nơi đều biết.

Lão Lang Thần ngồi không yên, đi ra từ một tòa cung điện xa xưa, cùng mấy tu sĩ thân phận dọa người xuất hiện, đích thân đến hiện trường.

Mọi người kinh hô, nhận ra mấy vị lão giả, trong đó có một người là phó điện chủ Nhân Vương Điện, đã thọ ba ngàn một trăm tuổi.

Những người khác dù là không biết, nhưng có thể chắc chắn đều có thân phận kinh người, bằng không làm sao đi chung một chỗ được.

- Kim Ô tộc đã chết hai vị thái tử... Nguồn: http://truyenyy.com

Lão Lang Thần sừng sờ, thật không ngờ chuyện này lại lớn đến thế.

Ai cũng biết chuyện đã náo động tới mức không thể cứu vãn, nhất định tộc Kim Ô sẽ nổi trận lôi đình.

Nhưng mà đương sự lại không để ý, đáp xuống thiên thai rộng lớn, thu hồi tám mươi mốt cây cờ hoàng kim, quan sát cẩn thận.

Hào quang vàng chói phóng ra, rực rỡ chiếu rọi cả người Diệp Phàm, lá cờ phấp phới phát ra một loại khí tức hồng hoang, Kim Ô trên lá cờ như muốn vỗ cánh bay ra.

Trong lòng Diệp Phàm kinh ngạc, đúng là bảo bối, khó trách có thể vây giết năm vị giáo chủ, nếu hắn không có bí quyết chữ Hành mà bị giam trong trận kỳ thì có lẽ cũng phải nuốt hận.

- Vị đạo hữu này...

Lão Lang Thần cân nhắc nói, lên tiếng ngang hàng, nhưng không biết nói gì.

Diệp Phàm bày ra thực lực đó, người ở đây tự nhiên không muốn đắc tội tự kiếm chuyện, tộc Kim Ô tự nhiên sẽ ra tay, người khác không muốn nhúng chân vào vũng nước đục này.

Cuối cùng, mọi người trở về Thiên Lang sơn trang, thọ yến bắt đầu, rất nhiều người thinh thoảng đánh giá Diệp Phàm, đều cảm thấy rất quái dị, nhưng ít có người dám ngồi chung với hắn.

Mọi người biết đó không phải phù dung sớm nở tối tàn, chính là một đời thiên kiêu quật khởi, nếu có thể chống được bộ tộc Kim Ô thì thành tựu tương lai là không nói hết được.

Cuối cùng là một Doãn Thiên Đức thứ hai, hay là anh tài chết sớm? Đây là câu hòi trong lòng mọi người.

- Huynh đài chọc ra họa lớn mà vẫn còn trấn định như thế, thật là bội phục mà.

Rốt cuộc, một người trẻ tuổi tuấn tú mặc bảo y màu xanh nhạt đi tới.

- Ngươi ngồi cùng với ta, không sợ người tộc Kim Ô trách tội hay sao?

Diệp Phàm cười nói.

Đó là một nam tử mỉm cười rất mê người, rất có lực sát thương với thiếu nữ, hàm răng trắng tuyết, cử chỉ nho nhà, rất có khí chất.

Không ít người đều nhìn sang, nhất là có một số cô gái khe khẽ thì thầm, đang lén bình luận.

- Hiện giờ ta có quyết chiến với huynh đài, bộ tộc Kim Ô cũng sẽ không có hảo cảm với ta.

Hắn một thân áo trắng như tranh, thần tuấn như ngọc, mỉm cười rất có mị lực.

- Ồ, là vì sao?

- Bởi vì tại hạ ta một người phong nhà. từng cùng du lịch một thời gian với tiểu công chúa tộc Kim Ô, bọn họ hận không thể lột da ta.

Diệp Phàm cười cười, nam tử áo trắng phong lưu phóng khoáng này quả nhiên có chút cá tính lực lượng.

- Tại hạ Yến Nhất Tịch.

Nam tử áo trắng tự giới thiệu, nói:

- Trời đất chứng giám, ta thật sự không làm chuyện xin lỗi tộc Kim Ô.

- Hắn chính là Yến Nhất Tịch đại danh đỉnh đỉnh, lướt vạn bụi hoa không dính mảnh lá.

- Nhất Tịch là hắn, độ lục dục hồng trần, trong lòng tu vô tình.

Trong lòng Diệp Phàm giật mình, Yến Nhất Tịch rất không đơn giản, từ lời mọi người xôn xao có thể nghe ra được một chút, một thân độ hồng trần, tu đạo tâm bất động.

Người này rất mạnh, Lục Nha cùng Tam Khuyết đạo nhân trước sau đuổi giết hắn tám vạn dặm, cũng để hắn chạy mất, là một đời kỳ tài trẻ tuổi, thực lực sâu không lường được.

Diệp Phàm nghe những lời nói chuyện, không khôi mỉm cười nói:

- Ngươi đã làm chuyện người trời căm phẫn gì mà khiến người ta hận như vậy?

- Con người của ta thích mọi thích mọi thứ tốt đẹp, nhất là mỹ nữ, cho đó là phong cảnh xinh đẹp nhất thế gian, luôn dùng ánh mắt thưởng thức đối đài, nhưng người ta lại không hiểu được.

Yến Nhất Tịch thở dài.

Không phải một tên dâm tặc còn gì? Diệp Phàm oán thầm, khó trách lại bị Lục Nha đuổi giết, đồng hành với tiểu công chúa tộc Kim Ô, một tên khốn như thế dính vào thì ai mà không gấp được.

- Không nên dùng ánh mắt không tinh thuần của ngươi cân đo đạo tâm trong sáng của ta, có trời đất làm chứng, ta thật sự chưa từng có lỗi với một cô gái nào.

Yến Nhất Tịch nói.

Diệp Phàm nghe người bên ngoài nhỏ giọng xôn xao cũng hiểu được, người này cũng không hạ lưu. tuy rằng kết giao toàn giai lệ khuynh thành, nhưng sẽ không làm bậy, nói chuyện ngắm cảnh rất có phong độ.

Lướt vạn bụi hoa không dính mảnh lá cây, nói có tình hay vô tình, hắn ngẫu nhiên có tình yêu, luyện tâm trong hồng trần lục dục, chỉ là vì cầu đạo.

Mặc kệ nói sao, đây là một kỳ tài phi phàm, kết giao đủ mọi mỹ nhân thiên hạ, rất được các cô gái hoan nghênh. Đương nhiên, cũng có vì hắn mà đau thương, cũng có người hận hắn thấu xương, xảy ra rất nhiều chuyện.

- Diệp huynh giết cửu thái tử Kim Ô, không sợ tai họa giáng xuống hay sao, tộc Kim Ô đủ sức nhìn xuống thiên hạ đấy.

Yến Nhất Tịch mỉm cười nói.

- Ngay cả ngươi không rố trong sạch với tiểu công chúa tộc Kim Ô còn có thể sống sót, vận số của ta sẽ không kém như thế chứ?

Diệp Phàm cười nói.

- Ta và công chúa Kim Ô rất thuần khiết.

- Phải, thuần khiết như băng tuyết, gặp lửa là tan thành một vũng nước đục. Lời này ngươi đi nói với Lục Nha đi.

Tuy rằng mới quen, nhưng Diệp Phàm cũng không có ấn tượng xấu với người này, cũng không có gì cố kỵ.

- Ôi, người biết thưởng thức những thứ xinh đẹp trên đời này luôn bị người ta hiểu lâm, cuối cùng là thời đại bi ai, hay là ta bất đắc dĩ?

Yến Nhất Tịch nói.

- Trên đời có một loại tặc, được đặt cho cái tên nhã nhặn là hái hoa, rất là thân với ngươi, sẽ không thiếu tri âm đâu.

- Danh sĩ thật sự tự nhiên phong lưu, nhưng không hạ lưu, đừng so sánh ta với đám người không có hàm lượng kỹ thuật kia.

Yến Nhất Tịch nghiêm trang phản bác.

Ở xa xa có nhiều người lộ ra thần sắc quái dị, khe khẽ xôn xao, hai người ngồi chung khiến người ta cảm thấy rất bất ngờ.

- Diệp huynh tới Thiên Lang sơn trang là vì một trang Thần Linh cổ kinh kia?

Yến Nhất Tịch nâng ly khẽ hỏi.

- Cái gì?

Diệp Phàm cả kinh.

- Huynh thật là vừa đến đúng lúc.

Yến Nhất Tịch kinh ngạc, tiếp đó lẩm bẩm:

- Cửu Thái tử Kim Ô thật đúng là không hay ho mà, gặp phải huynh đây.

- Thần Linh cổ kinh... là chuyện gì?

Diệp Phàm truy hỏi.

- Nghe nói Tam Khuyết đạo nhân tiến hành trao đổi nửa trang cổ kinh với nửa trang của Nhân Vương Điện, cùng tìm hiểu đại đạo.

Minh Lĩnh có một tòa đạo quan thượng cổ tên là Trường Sinh, truyền thừa xa xưa đến mức không tìm rò nguồn gốc, mỗi đời chỉ có mấy người mà thôi, nhưng cực kỳ hùng mạnh, không ai dám chọc.

Tương truyền bọn họ có cất giữ nửa trang cổ kinh, cực kỳ thần bí, ẩn chứa đạo tắc vô thường. Còn Nhân Vương Điện cũng có nửa trang, nghe nói hai cái có thể hợp nhất, có được áo nghĩa bất tử.

Trường sinh bất tử, ai mà không muốn làm được, nhưng từ xưa đến nay có ai làm được chứ? Ngay cả Đại đế cổ cũng phải chết, trang cổ kinh thần bí này tự nhiên dẫn người ta chú ý, bị người ta nhớ thương.

Nếu không phải Trường Sinh cổ đạo quan cùng Nhân Vương Điện trường tồn xa xưa quá đáng sợ, có lẽ đã sớm bị người ta cướp đi rồi, nay hợp nhất lại thì tự nhiên khiến người đời chú ý.

- Phó điện chủ Nhân Vương Điện đi ngang qua đây, khiến bao nhiêu là ánh mắt nhìn chằm chằm.

Yến Nhất Tịch nói.

- Chẳng lẽ thật sự có nửa trang tiên kinh hay sao?

Diệp Phàm vuốt cằm, nhìn về phía Thiên Lang cổ cung.

- Sao, động lòng phải không, chúng ta có thể đi xem một chút, nhất định sẽ rất náo nhiệt.

Yến Nhất Tịch mỉm cười nói.

- Gọi ta cùng đi, ngươi không sợ gặp phải người tộc Kim Ô, đến lúc đó xui xẻo theo ta?

- Chính là vì ngươi càng thu hút hận thù, ta mới muốn đi cùng ngươi, thật sự gặp phải họ thì nhất định sẽ bỏ ta mà đuổi giết ngươi.

Yến Nhất Tịch cười nói, thần thái như ngọc sáng chói khiến mấy cô gái những bàn cạnh đó ngẩn người.

- Tên dâm tặc này.

Diệp Phàm nguyền rùa.

Lạc Tinh Hà dài đến mấy chục vạn dặm, rất nổi danh ở Lô Châu, tương truyền có rất nhiều Cổ Tinh rơi xuống, nước sông ẩn chứa thần lực Cổ Tinh, mỗi khi đêm xuống đều sáng lấp lánh.

Đây là đêm trăng tròn, Diệp Phàm cùng Yến Nhất Tịch ngồi trên chiếc thuyền nan, ngồi uống rượu dưới trăng, đã rời khỏi Thiên Lang sơn trang mấy ngày.

- Xem ra chúng ta không đi nhầm hướng, chính là ở Lạc Tinh Hà này, huynh xem, có những tu sĩ mạnh mẽ thường đi tới.

Yến Nhất Tịch nói.

Bỗng nhiên, trên bầu trời rủ xuống những cánh hoa, những mảnh lấp lánh dưới ánh trăng xinh đẹp, tràn ngập hương thơm.

Một chiếc xe ngọc như nguyệt thần lướt ngang trời, bao phủ trong biển hoa lấp lánh, tiên khí ngập trời mộng ảo dưới ánh trăng.

Yến Nhất Tịch ngẩng đầu nhìn, thần sắc khác thường như đang nhìn bảo vật xinh đẹp nhất trên đời.

- Đó là ai?

Diệp Phàm hỏi.

- Đó là đệ nhất mỹ nữ xinh đẹp nhất Tử Vi Cổ Tinh Vực, không có một trong, cũng là đạo lữ tương lai của Doãn Thiên Đức, đại địch khoáng thế của ngươi, đủ để đè ép giáo chủ thiên hạ không thở nổi.

Già Thiên - Chương #783


Báo Lỗi Truyện
Chương 783/1896