Chương 704: Đại chiến chư vương


Cuối cùng, cùng thiên địa lần nữa sáng tỏ lại, Đại Thánh có sừng rồng cũng trọng tổ xong thân thể, nhưng rõ ràng nguyên khí đại thương, cầm trong tay Bất Tử Diệu Thụ đang run run nhè nhẹ.

Mà Đại Thánh tóc bạc trắng thì lộ vẻ mặt ngưng trọng, hắc động trên xương trán phun ra nuốt vào tia sáng bạc, phiến thần quang hình thoi kia đang chìm nổi.

Lão Phong Tử thiếu niên cũng bị thương không nhẹ, cả người là máu, rất nhiều chỗ xương trắng đều lộ ra, nhưng chiến ý cùng sát ý chẳng những không giảm, mà còn cường thịnh hơn.

Không thể không nói, hai vị Đại Thánh thái cổ cực kỳ đáng sợ, đánh cho Lão Phong Tử vô địch một thế hệ đều bị thương thành hình dạng này.

Bọn họ ngủ say lâu lắm, tuy rằng thu được tinh khí của phạm vi mấy mười vạn dặm, nhưng cách tiêu chuẩn tinh khí ức vạn Nhân tộc còn kém xa.

Lúc này, bọn họ lòng có kiêng kị, tuy rằng trong thời gian ngắn hiện ra phong thái ngày xưa, nhưng cũng không thể kéo dài dài, bó tay bó chân.

- Thông Thiên Thần Đạo!

Trong đó một người hét lớn, dùng pháp lực vô thượng muốn mạnh mẽ mở ra cổ trận của Lão Phong Tử bày ra, muốn tiếp tục nuốt nạp tinh khí ngoại giới, đoạt lấy căn nguyên sinh mệnh của sinh linh khác.

Một đạo ánh sáng thông thiên bắn về phía bầu trời, muốn phá vỡ giam cầm, phá tan ngăn cản.

Mà Đại Thánh sừng rồng kia thì lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía Diệp Phàm một cái, nhìn chằm chằm vào hắc hồ lô trong tay hắn, trong lòng chấn động mãnh liệt.

Sau đó, hắn cầm Bất Tử Diệu Thụ trong tay chống đỡ ngăn cản Lão Phong Tử, không cho lão công phạt đến phụ cận, tranh thủ thời gian cho đồng bọn.

Một hồi đại chiến mở ra, Đại Thánh thái cổ quyết đấu với đại nhân vật của Nhân tộc, Bất Tử Diệu Thụ quét ngang, ngàn vạn thần quang bắn ra, thay trời đổi đất.

Lão Phong Tử thiếu niên đầu đầy tóc đen đều dựng thật thẳng lên, cả người máu tươi tuôn chảy, Lục Đạo Luân Hồi Quyền càng đáng sợ tới mức đăng phong tạo cực.

- A...

Lão rống to một tiếng, sáu phiến thế giới cổ xưa lại lần nữa hiện lên, đó là quyền ý vô thượng, đại biểu cho lục đạo, hóa thành Luân Hồi vĩnh hằng.

Không có binh khí, nhưng vượt qua Thánh binh kinh thế, một đôi nắm tay đập nát thiên địa vũ trụ, không người nào có thể tranh phong.

Khi Lục Đạo Luân Hồi Quyền đánh ra, sáu phiến thế giới cổ cùng hiển lộ, ngay cả Bất Tử Diệu Thụ trong tay Đại Thánh thái cổ cũng cảm giác không chịu nổi, phóng thích tiềm năng bất kể hậu quả để đối kháng một kích này.

Máu hoàng kim bắn ra, thân thể hắn mới vừa tổ hợp lại nứt nẻ, mi tâm đều xuất hiện một vết rách khủng bố, Bất Tử Diệu Thụ đều ảm đạm không ít.

Có thể nghĩ mà biết, quyền ý của thiếu niên điên cuồng này đáng sợ đến mức nào; dập nát chân không, tan vỡ thiên địa, đều ngăn không được.

Tuy nhiên, Đại Thánh thái cổ thủ đoạn nghịch thiên, có được đạo lực thần tính bất hủ, bị thương nặng nhưng cũng kịp lưu lại một vết thương thấu từ trước ra sau ngay ngực thiếu niên tóc đen.

Nhưng mà, thiếu niên điên cuồng lại càng đánh càng hăng, không ngừng công phạt gần như phải trấn chết tươi Đại Thánh tóc dài hoàng kim kia.

"Ầm!"

Rốt cục, người Đại Thánh tóc bạc trắng đang cố gắng xỏ xuyên qua cổ trận mở ra phong tỏa, lại quay lại ra tay trợ giúp đồng bạn, hắn không muốn đồng bạn phát sinh đại tai họa. Nguồn: http://truyenyy.com

Mới vừa rồi, Thiên Thủ Thần Ma chết là một tổn thất không thể đo lường đối với họ. Một vị Đại Thánh thời kì thái cổ có được lực lượng nghịch thiên, chỉ vì chưa khôi phục nguyên khí, mà chết uổng mạng tại nơi này, thật sự rất oan uổng.

- A...

Hai vị Đại Thánh gầm rú, tất cả đều thi triển đòn sát thủ, cầm trong tay Thánh binh vô thượng, triệu hoán trật tự thần tắc thiên địa, công sát Lão Phong Tử.

Đây là một trận đại quyết đấu chấn động Tử Vi Cổ Tinh Vực, trăm ngàn thế hệ khó gặp, từ xưa đến nay không có mấy trận có thể so sánh cùng.

Đúng lúc này, trên chiếc thuyền cổ đồng đỏ lay động, liên tiếp đi ra sáu vị Vương thái cổ. Mỗi một người đều vô cùng già nua, đầu bạc như tuyết, da thịt đầy nếp nhăn.

Ở xa xa, tất cả cường giả Nhân tộc đều biến sắc, gần như tuyệt vọng, hai Đại Thánh thái cổ vốn đã có thần thông nghịch thiên, vạn kiếp bất diệt, không thể chiến thắng, mà nay lại xuất hiện sáu vị Cổ Vương, thế này làm sao còn chiến đấu?

Tổ Vương thái cổ, đều là cường giả cấp Thánh nhân, một đám pháp lực nghịch thiên, tuy rằng so với Đại Thánh còn có chênh lệch, nhưng cũng không thể chống lại.

Đây là kết cục hẳn phải chết!

Lão Phong Tử tuy rằng tu vi có nghịch thiên đi nữa, nhưng dù sao còn chưa có chứng đạo, sao có thể một người địch quá nhiều người như vậy?

Mọi người đều tuyệt vọng, Lão Phong Tử quay lại thời niên thiếu mặc dù vô địch phi thường dũng mãnh, cũng không thể địch nổi nhiều người như vậy, đây thật sự là cục diện vô cùng bi đát.

Hy vọng duy nhất của mọi người chính là, những Tổ Vương thái cổ này đều còn suy yếu không chịu nổi, không đủ sức đại chiến kịch liệt, bằng không Tử Vi Cổ Tinh sẽ chất đống thi thể hài cốt, máu tươi nhuộm đỏ địa vực.

Đại chiến bạo phát Lão Phong Tử bị hai vị Đại Thánh cùng với sáu Vương thái cổ vây công, cả người đều là vết thương, nhưng lão cũng không có lùi bước.

Đây là một trận chiến kinh thế, Lão Phong Tử thiếu niên điên cuồng đánh giết, con ngươi khiếp người, tóc đen bay múa, dưới một kích Lục Đạo Luân Hồi Quyền, không có một loại lực lượng nào có thể tranh phong.

Lão cũng bị nhiều vết thương nặng, nhưng dưới tình huống như vậy vẫn mạnh mẽ đoạt đươc thánh kiếm của một người, lập tức chém luôn hắn thành hai nửa, chém chết nguyên thần.

"Ầm!"

Phía sau lưng rắn chắc của Lão Phong Tử lại trúng một kích, xuất hiện một cái lỗ máu bằng nắm tay thấu từ trước ra sau, đây là Đại Thánh tóc bạc trắng tự tay gây nên.

- A...

Tuy nhiên Lão Phong Tử niên thiếu cũng bởi vậy mà điên cuồng, sát ý vô tận, liều mạng tiến tới trước, một tay chụp lấy đầu một cổ Vương trong đó bóp nát, nguyên thần thành tro bụi.

Trận chiến đấu giữa Thánh nhân này đặc biệt thảm thiết, đây là lấy mạng đổi mạng, không có một chút may mắn, thánh huyết bay tung toé, cường giả vô thượng đang suy kiệt.

- Ngươi không có cơ hội, ngươi dù là Đại Thánh, có thể địch nổi đám đông người chúng ta hay sao?

Một vị Cổ Vương cười lạnh tàn nhẫn nói.

Lão vô cùng già nua, năm tháng gần như hao hết thọ nguyên của lão, nhưng lúc này lão vẫn gượng ép đề tụ tinh khí có lực chiến một trận.

Đại Thánh thái cổ đầu đầy tóc dài hoàng kim có sừng rồng, lau sạch máu hoàng kim nơi khóe miệng, nói:

- Ngươi chết thế này cũng không oan uổng!

Lão Phong Tử thiếu niên trợn đôi mắt sắc bén, không nói một lời, Lục Đạo Luân Hồi Quyền công chính đại khí, đánh ra sáu phiến thế giới cổ hợp nhất, hiệp lại thần uy vô thượng.

"Ầm!"

Bất Tử Diệu Thụ gần như bị chấn gày đoạn, Đại Thánh thái cổ cả người kịch liệt run rẩy, sáu đạo quyền ấn vô hình giáng trên người hắn, tứ chỉ bách hài vang động không ngừng, xương cốt gày nhiều chỗ.

Hắn há mồm phun ra máu, máu màu hoàng kim không ngừng chấn sụp đổ hư không, ngay cả xương trán của hắn đều xuất hiện sáu vết máu đáng sợ, đây là thần uy của Lục Đạo Luân Hồi Quyền.

Nhưng Lão Phong Tử cũng phải trả giá thật thảm trọng, Đại Thánh tóc bạc trắng cầm trong tay mảnh vảy thần quang hình thoi, thiếu chút nữa chặt đứt vai trái của lão, thánh huyết phun tung toé.

Đồng thời, Bất Tử Diệu Thụ rạch một đường trên người lão một vết thương lớn gần như lộ ra lục phủ ngũ tạng, xương cốt đều bị cắt xé ra.

Ngoài ra, một gã Tổ Vương thái cổ cầm trong tay một cây huyết mâu, đâm trúng ngực lão, xuyên lồng ngực mà qua, chấn vỡ một mảnh tạng phủ.

Nhưng, Lão Phong Tử thiếu niên ngay cả chân mày cũng không có nhăn một chút, mãnh lực uốn thân mình, mạnh mẽ chấn nát cây huyết mâu này. Ngay khoảnh khắc đó lão quay đầu lại, rút ra đoạn mâu cắm ngược vào ngay trán Tổ Vương thái cổ này.

"Phốc!"

Máu tím vọt ra, đoạn mâu đâm xuyên qua xương trán, từ phía sau óc trắng tuôn trào, nguyên thần đều bị ghim nát, tử thi ngà xuống trên mặt đất. Cảnh tượng vô cùng đẫm máu thảm thiết.

Lão Phong Tử thiếu niên cả người đều là vết thương, rất nhiều chô bị đâm xuyên thủng qua, nhưng vẫn đủ lực đánh chết tươi ba cổ Vương, làm cho hai vị Đại Thánh cũng bị trọng thuơng.

Thế nhưng, loại tình huống này còn có thể kéo dài được bao lâu? Lão đây là dùng mạng đổi mạng, cả người đều là máu tươi.

- Tiền bối!

Diệp Phàm dùng thần niệm kêu to, hắn tế ra hắc hồ lô, tự góc khe hở truyền vào trong cổ trận, đưa cho Lão Phong Tử giết địch.

Hắn không cùng đẳng cấp với hắc hồ lô, nhưng lường trước được lai lịch của nó rất lớn, bằng không Đại Thánh thái cổ kia sau khi nhìn thấy sẽ không lộ ra thần sắc cực độ cả kinh như vậy?

Hắn chỉ có thể thúc dục một lần chém rơi đầu cổ Vương, nhưng nếu ở trong tay Lão Phong Tử, nói không chừng sẽ phát huy ra uy lực lớn hơn nữa.

Hai vị Đại Thánh cùng ba cổ Vương tất cả đều chụp vào hắc hồ lô, muốn nửa đường bắt lấy, thế nhưng Lục Đạo Luân Hồi Quyền của Lão Phong Tử quá mức khủng bố.

Với sáu phiến thế giới cổ xưa mạnh mẽ xỏ xuyên qua con đường phía trước, chạm trúng làm bị thương nặng hai vị Đại Thánh, lão là người đầu tiên bắt được hồ lô màu đen.

Ngay sau đó, hồ lô màu đen sáng rực lên, buông xuống từng đạo ô quang, treo trên đinh đầu của lão, dường như diễn biến ra một mảnh vũ trụ cổ xưa vô cùng dọa người.

Thế nhưng hai Đại Thánh thái cổ lại lộ ra nụ cười lành lạnh, trong đó một người nói:

- Thì ra nó đã hư hao, ta còn tưởng nó có thể xuất hiện trên thế gian lần nữa chứ!

- Sau trận đại chiến trong truyền thuyết đó, nó liền biến mất, ai nấy đều nghĩ nó bị hủy diệt, không nghĩ tới hôm nay lại gặp được, tuy nhiên đã tổn hao nhiều rồi!

Xa xa, Diệp Phàm biến sắc, chung quy là một kiện binh khí hư hỏng, Lão Phong Tử nguy rồi!

"Đông!"

Đúng lúc này, Tử Đồng Chiến Thuyền rung chuyển, tám Tổ Vương thái cổ cất bước đi ra, làm cho phương thiên địa này đều như sắp sụp đổ.

Mặc dù bọn họ vô cùng già nua, nếp nhăn chồng chất, sinh mệnh sắp hết, nhưng tất cả lại đều tạm thời khôi phục phong thái ngày xưa, có lực chiến một trận.

Mặc dù mỗi người chỉ có thể chiến đấu thời gian không lâu, nhưng nhiều thêm đến tám vị Thánh nhân, cũng đủ để hủy diệt cao thủ vô địch một thế hệ này.

Mọi người hoàn toàn tuyệt vọng rồi, thế này còn đánh làm sao? Lão Phong Tử thiếu niên chiến ý ngẩng cao đầu kia, phải giết chóc điên cuồng thế nào mới phá giải được tử cục?

- Các ngươi chưa khôi phục nguyên khí, lấy mạng đổi mạng, uổng mạng thật không đáng. Phá tan cổ trận đi ra Vực ngoại chiến đấu, ta có thủ đoạn diệt trừ hắn.

Đại Thánh thái cổ có sừng rồng lạnh lùng mở miệng nói với đồng bọn.

Một tiếng nổ vang, chấn động khắp đại sa mạc màu vàng rung chuyển kịch liệt, rồi sau đó khí cơ mênh mông cuồn cuộn lan ra mười vạn dặm khiến nguyên thần người ta như muốn vỡ tung.

Tử Đồng Chiến Thuyền thật lớn kia như một khối ma thạch màu tím đứng sừng sững ở đó, lại dường như có sinh mệnh, phun ra nuốt vào tinh khí thiên địa, mỗi một lần hít thở đều như nuốt vào toàn bộ thế giới.

Từng đạo từng đạo vực sâu màu đen lan tràn trên hư không, hội tụ về hướng Tử Đồng Chiến Thuyền, giống như một cái ma huyệt đáng sợ.

Lúc này, nó đột ngột bắt đầu từ mặt đất dâng lên, sắp sửa bay ra ngoài Cổ Tinh sinh mệnh.

- Thánh giả của Nhân tộc! Ngươi rất cường đại, nhưng dù bay lên trời hay chui xuống đất đều hẳn phải chết, trừ phi có Thánh Hoàng cổ sống lại tới mới cứu được ngươi!

Đại Thánh tóc bạc trắng lạnh lùng nói.

Lão Phong Tử cũng không có ngăn cản thuyền cổ khởi hành bay đi, cả người lão đều là vết thương, ánh mắt ác nghiệt, không hề có ý sợ hãi, nói:

- Cho dù ta chết ở Vực ngoại, cổ Vương đầy thuyền cũng sẽ máu nhuộm hư không, toàn bộ ngã xuống!

Tử Đồng Chiến Thuyền đột ngột từ mặt đất bay lên, thánh huyết rơi vãi, tất cả tu sĩ Nhân tộc đều nhìn lên không trung, đây có thể là một lần cuối cùng bọn họ nhìn thấy Thánh nhân của Nhân tộc.

Già Thiên - Chương #776


Báo Lỗi Truyện
Chương 776/1896