Chương 699: Lão Phong Tử thiếu niên


- Điều này sao có thể, hắn sao lại đi tới nơi này?

Diệp Phàm dùng sức nhéo một cái, xác định có phải đang mơ hay không.

- Thật sự là hắn!

Trong lòng hắn ngập tràn rung động, cô độc mà đi tận bảy năm ở trong vũ trụ cô quạnh, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện vừa tới Tử Vi cổ Tinh Vực thỉ lại gặp được một vị cổ nhân, điều này quá mức khó tin.

Thiên Nguyên là một thành trì cổ xưa, lịch sử lâu đời, tồn tại trong suốt những năm tháng dài đàng đẵng, không ai có thể biết được nó bắt đầu khi nào, được lập ra trong thời đại cổ xưa nào cả.

Tại một mảnh đất khô càn sỏi đá nằm ở ngoài thành, có những bí mật vô tận vô tận, truyền mãi muôn đời mà không ai tỉm được chân tướng, tương truyền ràng Thái Ẩm Cổ Hoàng từng thường xuyên ở trong tòa thành này, để lại vô sổ truyền thuyết.

Núi đá đứng sừng sững, không có một ngọn cỏ nào, chỉ là một mảnh đất vô cùng hoang vu, giống như vừa phải hứng chịu một luồng Thái Dương Chân Hỏa cực mạnh quét qua, đất đai tại đây đều đã nóng chảy, cô đọng thành những viên thủy tinh trong suốt lấp lánh.

- Không phải tương truyền là Thái Ẩm cổ Hoàng đã từng bể quan ở trong này sao, hắn tu luyện Thái Ẩm chân kinh thuộc loại chí nhu chí âm, tại sao lại tạo thành cảnh tượng như thế này?

Có người thấp giọng hỏi.

- Ngươi cũng biết đấy, khi Thái Ẩm đạt đến mức độ cực điểm thỉ có khả năng sinh ra dương, cái gì đạt đến cực độ thỉ sẽ phát sinh biển hóa, nếu không thỉ làm sao tạo thành được đạo quả vô thượng của cổ Hoàng được, đây là biểu hiện của việc đại viên màn đến cực điểm!

Có người khác nói.

Diệp Phàm rất muốn xông lên phía trước, nhưng là Lão Phong Tử đã biến mất, động tác của hắn quá nhanh, chỉ đi vài bước thỉ đã biến mất, tiến vào chỗ sâu trong vùng cổ địa này.

- Đừng có xông lên làm gì, không thấy hắn đi về hướng nào sao, đây chính là một Thánh nhân viền cổ bàng xương bàng thịt a, chẳng lẽ các ngươi muốn làm hắn tức giận sao, đừng có đến gần cấm địa của hắn!

- VỊ cổ thánh này có tính cách rất quái lạ, không cho phép người khác quấy rầy, cho tới tận bây giờ vẫn không chấp nhận người tác tới triều bái, tốt nhất là đừng có mà đi lên đầu tiên làm gì cả!

Có một sổ người nhắc nhở, theo lời bọn họ thỉ đã nhiều ngày qua có Giáo chủ tiến đến hành lễ, đều bị hắn hờ hững đáp lại, căn bản không có chút động tâm nào, giống như không chút hòa hợp với toàn bộ thế giới này vậy.

- Tiền bổi!

Rốt cục, Diệp Phàm lại gặp được Lão Phong Tử, nhìn thấy hắn đi tò trong một tòa địa quật ra, bước lên đứng thẳng trên một đỉnh núi cao.

- Lão Phong Tử đại ca!

Hắn lại la to một lần nữa.

Những người bên cạnh hắn đều nhìn hắn như là đang nhìn quỷ vậy, đây là kẻ nào mà lại dám xưng hô như vậy đổi với một vị Thánh nhân? Thật sự là làm cho người ta không nói được lời nào, người kia chính là một cổ nhân không biết đã sổng tò tận thời kỳ nào a.

- Hắn là ai vậy, dám kêu lớn như vậy, chán sổng rồi sao? Ngay cả mấy vị giáo tổ đều phải hành đại lề của vàn bổi, tại sao hắn lại dám nói như vậy?

- Ngươi là ai, tại sao lại dám không tôn trọng đổi với một vị Thánh nhân như vậy?

Nhưng mà, điều khiến cho người khác phải cứng họng chính là quái nhân tóc tai bù xù ở phía xa kia lại lập tức quay đầu lại nhìn, ánh mắt xuyên thấu qua mái tóc rối tung, nhìn thẳng vào Diệp Phàm.

Gần như trong nháy mắt, Diệp Phàm liền bay lên, không tự chủ được, xuất hiện trên ngọn núi đá kia, điều này khiến cho rất nhiều người giật mình, trợn mắt há hốc mồm nhìn.

- Ra mắt tiền bổi!

Diệp Phàm cực kỳ kích động, cho dù như thế nào thỉ hắn cũng không bao giờ nghĩ tới việc ở Tử Vi cổ Tinh Vực lại được nhìn thấy Lão Phong Tử, đây là thủ đoạn của Thánh nhân sao, có thể vượt qua vũ trụ hắc ám mênh mông kia.

- Tại sao ngươi lại ở đây?

Lão Phong Tử phát ra âm thanh trầm thấp, đây là lần đầu tiên hắn chủ động hỏi Diệp Phàm một câu.

Trong lòng Diệp Phàm khó có thể bỉnh tĩnh lại được, liền phát ra một luồng thần niệm, truyền ra tất cả những gì đã trải qua, xin Lão Phong Tử giúp đờ, đưa hắn cùng vượt qua tinh vực.

- Cấm địa Thái cổ!

Trong mắt Lão Phong Tử bắn ra hai luồng ánh sáng làm cho người ta khiếp sợ, vô cùng rực rỡ, giống như hai ngọn thần đăng, chiểu thủng cả vòm trời.

Khoảng nửa khắc sau, hắn vẫn không chút nhúc nhích, nhìn về phía Bắc Đẩu phía xa xăm, trong lòng cảm xúc kịch liệt dâng trào, khó có thể bỉnh tĩnh trờ lại.

Diệp Phàm biết, ở nơi đó hắn có một đoạn chuyện cũ rất thương tâm, toàn bộ đồng môn bị chết hết, hiện tại chỉ còn lại có một mình hắn cô đơn hiu quạnh, nửa điên nửa dại.

Khi Diệp Phàm phát ra một luồng thần niệm, hiện ra cảnh ra gặp được chiếc Tử Đồng Chiến Thuyền trong vũ trụ tối đen, vẻ mặt Lão Phong Tử lập tức chấn động, thần quang trong mắt bừng sáng lên, nói:

- Một chiếc thuyền của Tổ Vương thái cổ sao?

Diệp Phàm trong lòng nghiêm lại, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được uy áp vô thượng của Thánh nhân, một cỗ chiến ý mãnh liệt phóng lên cao, muốn xé rách càn khôn, xông thẳng vào trong vũ trụ mênh mông vô cùng vô tận.

Hắn thật sự có một loại ảo giác, Lão Phong Tử dường như đã trờ thành một vị thần minh, muốn một mình tiến vào trong tinh không, đi đánh chết những Tổ Vương thái cổ kia.

- Những người này mà không chết thì Nhân tộc chúng tất sẽ gặp phải đại nạn, bọn họ cần sinh mệnh căn nguyên vô cùng vô tận để sổng lại, cho dù ức vạn thi thể của con người trải đầy đất cũng không đủ cho chúng!

Lão Phong Tử nói ra những câu này, giọng nói cực kỳ lành liệt và lạnh lẽo.

- Cái gì?

Diệp Phàm cả kinh, muốn hỏi cho rổ, nhưng Lão Phong Tử lại không hề quan tâm đến hắn nữa, không nói thêm chút gì, giống như một khúc gỗ mục đứng yên lặng tại chỗ.

Cuối cùng, hắn cắn răng nói ra một cái tên, là một địa phương trên toái đất xa - xôi bên kia tinh không bỉ ngạn, Lão Phong Tử có thể đi lại trong vũ trụ, nếu như có thể dẫn hắn về nhà thì... Chỉ nghĩ tới điều này, hắn cảm thấy máu trong người như đã muốn sôi trào lên rồi.

Lão Phong Tử thật lâu vẫn không nói gì, rất lâu sau mới nói:

- Khó, khó, khó, không có vũ trụ tọa độ thì căn bản không có biện pháp đi tới địa phương mà ngươi nói, nếu mà cổ sức đi thì sẽ bị lạc ở trong vũ trụ hiu quạnh này, lang thang cho tới khi chết!

Diệp Phàm được nghe câu này, giống như bị một bát nước lạnh hất vào đầu, cho dù là Huỳnh Hoặc hay là toái đất thì cũng có vị trí cụ thể. nhưng hắn cũng hiểu ràng mình khẳng định không thể xác định được cái gọi là tọa độ đó.

Đột nhiên, ánh mắt Lão Phong Tử vụt sáng, bắn ra hai luồng thần quang chói mắt, lập tức xuyên qua không gian, tiến vào trong tinh không, nhìn về phía Bắc Đẩu, rồi sau đó thân thể dần hạ xuống.

- Ngươi đi đi...! Ta gặp phải biển cổ phát sinh rồi!

Hắn trầm giọng nói ra một câu này.

Diệp Phàm trong lòng nhảy dựng, Lão Phong Tử phát sinh biển cổ, chẳng lẽ trạng thái hắn không tốt sao, vậy là lại có chuyện phát sinh.

Chỉ trong nháy mắt, hắn bay vụt vào giữa đám người, chạy ra ngoài, rời khỏi vùng đất khô càn sỏi đá này, lẫn vào trong đám người, rời đi phía xa.

Lão Phong Tử khẽ vung tay, cũng không biết có bao nhiêu trận văn đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đã bao phủ nơi này, phát ra một quầng sáng mênh mông vô tận, bao phủ lấy vùng đất chết này.

Đây là một tòa cổ trận phức tạp, huyền ảo tới cực điểm, sát khí từng bước dâng cao, hoàn toàn phong ấn cả vùng đất này lại.

Trong lúc mơ hồ, Diệp Phàm dường như nhận ra, đó là một góc sát trận của Vô Thủy Đại Đế mà Hắc Hoàng từng lấy ra, còn có một góc thần văn của Hư Không Đại Đế, hai cái cùng kết hợp với nhau, ngoài ra còn có những trận văn khác vô cùng phúc tạp và thâm ảo, được bổ trí rậm rạp chàng chịt lẫn nhau.

Cổ trận này phong ấn cả trời đất, trấn áp chính bản thân hắn, khiển hắn không thể thoát ra được, kinh sợ tất cả mọi người.

- Hắn làm gì vậy, kia chính là Để văn a, chẳng lẽ muốn trấn áp đến chết sao?

- VỊ Thánh nhân này rốt cuộc là muốn làm gì vậy?

Mọi người đều khó hiểu, tất cả đều mang nét mặt khó tin, nhìn về phía sâu bên trong.

- Rống...!

Đúng lúc này, Lão Phong Tử rống to một tiếng, mái tóc đen dài rối tung trong nháy mắt đã hóa thành trắng toát như tuyết, giống như một đám cỏ đang lay động trước gió, chỉ trong nháy mắt hắn dường như đã già đi mấy ngàn tuổi.

Vốn hắn cao lớn hùng vĩ, có hỉnh dáng của một người trung niên, nhưng lúc này lại vô cùng già nua, dường như đã trải qua những năm tháng vô cùng vô tận, già yểu tới mức không đứng vững. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Nhưng đúng lúc này, trông hắn rất đáng sợ, cái đầu khô héo ngẩng lên nhìn trời, ánh mắt lạnh lẽo khiếp người, giống như đang nhập ma, phát ra một tiếng rống to thứ hai, khiến cho cả vùng cổ địa này cũng hoàn toàn sụp đổ xuống.

- Trời ạ, đây là nơi mà khi xưa Thái Ẩm cổ Hoàng tu luyện, vạn kiếp bất hủ, vậy mà hôm nay lại bị hắn rống một tiếng mà sụp đổ!

Mọi người đều kinh sợ, lông tóc dựng đứng, toàn thân lạnh lẽo.

Lão Phong Tử rống to một tiếng, tất cả núi đá đều sụp đổ, đá vụn đổ xuống, bắn ra bổn phía, trong phạm vi không biết bao nhiêu dặm, mấy trăm đến hơn một ngàn ngọn núi lớn đã bị chìm sâu vào trong lớp bụi mù, vĩnh viền bị san phẳng.

Phổc!

Có người há mồm phun ra một ngụm máu, ngay tại chỗ gục xuống trong vũng máu, mặc dù còn cách hai loại Để văn không trọn vẹn và một cái cổ trận lớn thâm ảo không lường được, nhưng âm thanh vẫn truyền ra ngoài, khiến cho mọi người không chịu nổi.

- Truyền thuyết quả nhiên là thật, chỉ một sợi tóc của Thánh nhân viền cổ thì cũng đã giết chết được thiên quân vạn mà, một giọt tinh huyết thì có thể đánh chết tươi một vị Thánh chủ, lời này cũng không phải là khoác lác!

Nếu không có trận văn của Đại Đế không hoàn chỉnh này thì những người bên ngoài đều đã chết hết rồi, bị tiếng rống này đánh cho vờ tan ra, biến thành huyết vụ, ngay cả chút cặn bã cũng không tồn tại được nữa.

Trong lòng mọi người cực kỳ rung động, chỉ một tiếng rống của Thánh nhân lại - khủng bố tới nhường này, nếu mà hắn muốn giết người thì làm sao có ai ngăn cản được? Người thường không thể vượt qua lạch trời này, hắn đứng cao cao tại thượng, đủ tư cách nhìn xuống chúng sinh, tất cả đều chỉ là kiến cỏ trong mắt hắn.

- Rống...!

Lão Phong Tử lại phát ra một tiếng rống to, mái tóc bạc trắng rối tung, hắn bị lạc mất bản thân, không còn kiếm soát được nữa, sát khí toàn ngập bổn phía, cho dù có đại trận ngăn cản nhưng vẫn khiến cho thân thể người khác như muốn vờ ra, có thể thấy được bên trong trận văn có tỉnh cảnh khủng bổ tới mức nào.

Vùng đất tu luyện của Thái Ẩm cổ Hoàng đã hoàn toàn bị đập nát, không còn gì sót lại nữa, chỉ có trận văn đang lóe ra, ngăn cản khí tức của vị Thần Ma cái thể này lọt ra ngoài.

- Đây là chuyện gì vậy, tại sao lại trở thành thể này, tỉnh huống thân thể của Lão Phong Tử ra sao rồi?

Diệp Phàm kinh hài, vô cùng lo lắng.

về việc chứng đạo của Thái Ẩm cổ Hoàng ở thời thái cổ thì cũng có thần văn ghi lại trong sách cổ, thực lực cường đại khiến người ta không thể lý giải, có thể hái sao lấy trăng trên trời, giết chết thần linh, đủ loại thủ đoạn nghịch thiên.

Hắn đã chết lâu như vậy rồi, nhưng mọi người vẫn toàn ngập vẻ kính sợ, đưa hắn trở thành một vị thần linh để cúng bái, mà hiện tại nơi tu luyện của hắn lại hứng chịu một vị Thánh nhân tàn phá.

Ẩm!

Một tiếng chấn động mạnh phát ra, nơi tọa hóa của Thái Ẩm cổ Hoàng trở nên mãnh liệt cuồng bạo, mi tâm của Lão Phong Tử xuất hiện một ánh trăng màu đen, đáng sợ vô cùng.

- Đó là Thái Ẩm thánh lực!

- Vị Thánh nhân này thật cường đại, ngưng tụ ra Thái Ẩm lạc ấn, chẳng lẽ hắn đã từng tu luyện qua Thái Ẩm chân kinh sao?

- Đây chẳng phải là đang đi con đường trở thành Đại Đế cổ, đang tỉm hiểu các loại Cổ kinh Thái Ẩm và Thái Dương ư?

Mọi người khiếp sợ, đều thấp giọng bàn luận.

Già Thiên - Chương #771


Báo Lỗi Truyện
Chương 771/1896