Chương 77: Cửu Châu trọng khí


Bọn người Lưu quản sự bị đánh đến nỗi hấp hối, hít vào thì ít, thở ra thì nhiều, giống như 1 con chó chết nằm giữa đường cái, trước kia bọn họ làm nhiều chuyện độc ác, cho nên bị mọi người căm phẫn.
Nếu như không phải là có mấy Lão nhân tuổi cao đức trọng đứng ra khuyên bảo, bọn họ chắc chắn sẽ bị đánh chết tươi, không xảy ra án mạng thì không ngừng.
Sau đó, mọi người xách bọn chúng như xách chó, mang đến ném tận cửa từng nhà, việc này làm mọi người hết sức hả hê.
Buổi trưa, bên trong quán cơm nhỏ vang lên tiếng cười nói, Tiểu Đình Đình vô cùng vui tươi, không còn lo lắng và sợ hãi nữa.
Những uất hận trong lòng Khương lão bá cũng đã trút hết, nếp nhăn trên mặt dường như mờ đi không ít, xoay người đi làm vài món như : rau xào, thịt thỏ nướng hống, canh viên thịt thỏ, sườn thỏ xào chua ngọt, gà rừng nướng bọc lá xanh, gà xào xả ớt, ngoài ra còn có rau xanh và hoa quả để tráng miệng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Bữa cơm này kéo dài rất lâu, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng cười nói, bầu không khí hòa thuận này làm cho Diệp Phàm cảm thấy, hắn đã trở về nhà.
Sau bữa cơm trưa, Diệp Phàm lại tiến vào trong thâm sơn, hắn bắt đầu tập luyện khống chế "Thần văn", bởi vì chuyện này đối với việc tu luyện sau này vô cùng quan trọng.
Mỗi 1 đạo Thần văn giống như 1 sợi xích thần, bay đi bay lại trên bầu trời của Khổ Hải, đây chính là hình thái nguyên thủy của Sinh Mệnh Tinh Khí ngưng tụ thành.
Tu sĩ có thể đem "Thần văn" tế luyện thành các hình dạng khác nhau, như các loại phi đao, chủy thủ, có thể phóng ra ngoài thân thể để giết địch, so với "Thần văn" thì hữu hiệu hơn nhiều.
Có mấy người không quản hao phí thời gian và tâm sức, đem "Thần văn" nguyên thủy tế luyện thành các loại phi kiếm, tiểu thuẫn, thần kích, như vậy đối với việc khống chế, hay đối địch có uy lực lớn hơn nhiều.
Lại cá biệt có người không sợ phức tạp và huyền ảo, đã tế luyện đi tế luyện lại "Thần văn", thành các loại "Đỉnh" hay "Chuông" hoặc "Tháp", vì nó có thể phát ra được uy lực thần bí khó lường.
Theo truyền thuyết, lại có tu sĩ vô cùng đặc biệt, tế luyện "Thần văn" thành "Khí"(1), sau khi sử dụng thì mang lại những biến hóa không thể tưởng tượng được, bên trong "Khí" có tồn tại "quỹ tích của Đạo", uy lực của nó không thể nào phỏng đoán được.
(1): Khí: Đồ vật, dụng cụ, vũ khí.
Đương nhiên, xác suất tế luyện thành công loại hình này vô cùng thấp, chỉ có tu sĩ có thiên phú dị bẩm, tu sĩ có uy lực cực kỳ cường đại, mới có khả năng thành công.
Kinh nghiệm từ xưa đã cho thấy, dùng "Thần văn" nguyên thủy tế luyện ra các loại "Khí" càng phức tạp và huyền ảo, thì uy lực lại càng lớn, các loại "Đỉnh", "Chuông" hoặc "Tháp", theo lý luận mà nói, việc tạo thành "quỹ tích của Đạo", hi vọng lại càng ít hơn.
Đương nhiên, các loại "Khí" càng phức tạp thì lại càng khó thành công, phải hao tốn vô tận thời gian và tinh lực, cũng có khi, chỉ mới tế luyện được cái vành ngoài, mà cũng đã hao tổn không biết bao nhiêu năm tháng rồi.
Nhưng cho dù may mắn tế luyện "Khí" thành công, tu luyện được đến hậu kỳ, thì cũng chưa chắc đã tạo thành quỹ tích.
Dù sao, sự xuất hiện "quỹ tích của Đạo" cũng chỉ là một hi vọng xa vời, đối với rất nhiều tu sĩ thì nó chỉ là một truyền thuyết, nó chỉ là tài sản riêng của những nhân vật kinh tài tuyệt diễm.
Dùng "Thần văn" nguy thủy để tế luyện thành "Khí" đối với tu sĩ là 1 việc vô cùng trọng yếu, mỗi người đều dồn hết tâm sức của mình, bởi nó chính là vị trí cơ bản để "Ngự vật" sau này.
Như Hàn Phi Vũ ngự vật sử dụng Thanh Mộc bảo ấn, Hàn trưởng lão khống chế mười hai thanh Lục Mộc Kiếm, Đạo sĩ bất lương có thể điều động được nhiều vũ khí thông linh, thì công việc đầu tiên là phải đem "Thần văn" tế luyện thành các loại "Khí", dùng "Khí" để khống chế và điều động các loại vũ khí.
Đại đa số tu sĩ sau khi tế luyện "Thần văn" thành "Khí", đều sẽ chọn những hình dáng giống với Linh bảo, chỉ có cả 2 bên đồng tâm nhất trí, thì mới có thể phát huy được uy lực lớn nhất.
Đương nhiên, hình dạng có khác nhau, nhưng cũng không phải là không điều động được các loại vũ khí khác, chẳng qua phải trả 1 giá mà thôi.
Cũng có 1 số tu sĩ, không ngừng ngưng tụ "Thần văn" để tế luyện nhiều loại "Khí" cho mình, mà không cần phải sử dụng các loại vũ khí thực tế khác, bởi đơn giản "Khí" của bọn họ đã là linh bảo rồi.
Theo những gì Đạo Kinh ghi chép, tứ đại cảnh giới Khổ hải, Mệnh Tuyền, Thần Kiều, Bỉ Ngạn, mỗi cảnh giới đều có thể tế luyện ra 1 loại "Khí".
Diệp Phàm đã là tu sĩ ở cảnh giới Khổ Hải, hắn cũng có thể tế luyện 1 loại khí cho riêng mình, hắn đang nghiêm túc suy nghĩ xem mình nên lựa chọn cái gì, bởi đây là 1 việc vô cùng quan trọng, một khi đã tế luyện thành "Khí", thì rất khó có thể thay đổi.
"Khí" tế luyện ra ở cảnh giới thứ nhất, chính là căn bản, so với các loại "Khi" tế luyện ở cảnh giới khác, thì có tác dụng lớn hơn nhiều.
Nếu như đã lựa chọn con đường tu luyện, thì phải suy nghĩ cho lâu dài, ngay đầu tiên Diệp Phàm đã loại trừ các loại vũ khí tầm thường như: Phi kiếm, Tiểu thuẫn, trường thương…
Mặc dù biết hi vọng xa vời, nhưng hắn vẫn hi vọng "Khí" do mình tế luyện ra có thể tạo thành "quỹ tích của Đạo", do vậy, hắn quyết định lựa chọn các loại "Khí" phức tạp và huyền ảo.
"Nên lựa chọn cái gì đây. . ."
Diệp Phàm tập trung suy nghĩ trong 1 thời gian rất lâu, cuối cùng đôi mắt hắn đã sáng rực.
Bởi, hắn đã có lựa chọn, đem "Thần văn" của mình tế luyện thành "Đỉnh" .
Không phải do hắn nhất thời xúc động, mà hắn đã suy nghĩ rất lâu, cũng không bởi vì hắn thích "Đỉnh", mà trọng yếu hơn "Đỉnh" là đồ vật thần bí trong lịch sử Trung quốc.
Đỉnh, nó tồn tại trong suốt chiều dài lịch sử của Trung quốc, cho dù có sơn băng địa liệt, thay đổi vương triều, chư hầu cùng xuất hiện, nhất thống được Cửu Châu đi chăng nữa. . . thì "Đỉnh" cũng không thay đổi, nó chính là Cửu Châu Thần khí, là Thánh vật của quốc gia.
Vấn đỉnh Trung Nguyên, xuân thu thịnh thịnh (2). . . Có vô số thành ngữ có liên quan tới "Đỉnh", "Đỉnh" ở thời kì Trung quốc Cổ đại, nó chính là cửu viễn, là "quốc khí", thậm chí có thể nói, "Đỉnh" chính là đại biểu cho Trung quốc.
(2): Vấn đỉnh Trung nguyên, xuân thu thịnh thịnh: Nếu hỏi về đỉnh thì tới Trung Nguyên, phồn thịnh nhất vào thời Xuân Thu.
Lịch sử Hoa Hạ đến tột cùng là có bao nhiêu Cửu viễn, rất khó để nói rõ, chỉ có một số sách cổ có ghi chép và truyền thừa về sau này, Diệp Phàm suy nghĩ rất lâu, mới quyết định lựa chọn "Đỉnh".
Thời kì Tiên Tần, đã có rất nhiều Thánh Hoàng và Cổ Đế từng Phong thiện ở Thái Sơn, gồm cả Phục Hy, Thần Nông, Hoàng đế và 72 vị thượng cổ đế vương.
Lấy suy nghĩ của Diệp Phàm hôm nay, dựa theo những gì hắn đã trải qua, thì nó có rất nhiều điều thần bí, không khó để hiểu rằng, cổ sử trung quốc còn có nhiều điều bí ẩn.
Trung quốc Cổ đại là một thời kì vô cùng thần bí, nó đã dần dần bị dòng sông năm tháng làm mai một dần, từ một số manh mối tìm thấy được, người thượng cổ đã từng nắm giữ lực lượng phi phàm.
"Đỉnh" chính là đồ vật thần bí nhất được truyền thừa từ thời kì đó, do đó được Diệp Phàm đặc biệt coi trọng, Thánh vật tồn tại xuyên suốt lịch sử Trung quốc, thì hắn đương nhiên phải chọn nó là "Trọng Khí" .
Đối với lựa chọn của mình, Diệp Phàm mười phần tin tưởng, đây chính là kết tinh của Trung quốc cổ đại, dùng làm làm "Khí" đầu tiên và dùng để làm "căn cơ" thì không gì thích hợp hơn
Đỉnh cũng có rất nhiều loại hình thái, nổi danh nhất chính là Tam túc viên đỉnh và tứ túc phương đỉnh (3), nên lựa chọn cái nào đây? Lần thứ 2 Diệp Phàm phải suy nghĩ thật kĩ.
(3): Tam Túc viên đỉnh, Tức túc phương đỉnh: Đỉnh tròn 3 chân, đỉnh vuông 4 chân.
"Tam túc viên đỉnh có 2 tai xuất hiện sớm hơn. . ."
Diệp Phàm dần dần có quyết định.
Ngoài trừ nguyên nhân này, còn có những nguyên nhân khác, lấy thân phận tu sĩ của Diệp Phàm để suy xét, thì Tam túc viên đỉnh có đạo lý sâu xa hơn.
Ba chân thì vững chắc hơn 4 chân, nó là một loại hình thái ổn định, nó ẩn chưa đạo lý sâu xa, rộng lớn hơn nhiều.
Ba chân, ổn, kiên, định, cố! (4)
(4): Ba chân, ổn, kiên, định, cố: Ba chân thì ổn định, kiên cường, quyết đoán, cố gắng.
Viên (5), đại biểu cho vũ trụ tinh thần, theo truyền thuyết Bàn Cổ khai thiên lập địa , chính là phá vỡ 1 không gian hình tròn, đánh nát 1 không gian hình cầu, sau đó mới bắt đầu diễn tiến quá trình tạo thành hỗn độn, Viên chính là bổn nguyên.
(5): Viên: Hình tròn.
"Đúng vậy, quyết định chọn Tam túc viên đỉnh!"
Sau khi trải qua sự suy nghĩ nghiêm túc, Diệp Phàm đã có quyết định trọng yếu.
Nếu muốn tế luyện "Thần văn" nguyên thủy thành "Khí", không phải dễ dàng như vậy, đây chính là một quá trình gian khổ kéo dài, không phải làm 1 lần là có thể xong.
Đầu tiên phải xác định hình thái của "Khí", sau đó khắc sâu trong Tâm hải, sau đó dùng nó làm vật mẫu để bắt đầu tế luyện, làm sao cho nó không có 1 tì vết nào.
Diệp Phàm cầm Hạt Bồ Đề trong tay, đợi cho mình bắt đầu chìm đắm trong trạng thái Không Linh, bắt đầu chạm khắc hình thái ở trong lòng, dùng thần thức tế xuất 19 đạo "Thần văn", sau đó bắt đầu quá trình tế luyện chúng, bước đầu tiên là định hình chúng ở trong Tâm Hải.
Trải qua sự cố gắng không ngừng, cũng làm 19 đạo Thần văn tan chảy, cuối cùng cũng ngưng tụ thành một Kim Sắc Tiểu Đỉnh (6) bằng hạt đậu, sáng rực rỡ, vô cùng hoàn mỹ.
(6): Kim Sắc Tiểu Đỉnh: Đỉnh nhỏ màu vàng.
Thế nhưng, Diệp Phàm vẫn không hài lòng, hắn luôn cảm thấy nếu đạt tới hình thái hoàn mỹ, vẫn thiếu cái gì đó.
"Đúng rồi, vẫn thiếu hụt tai đỉnh."
Diệp Phàm bắt đầu tế luyện lần thứ 2, trên Kim Sắc Tiểu Đỉnh bắt đầu mọc ra 2 cái tai.
Trong lúc Kim Sắc Tiểu Đỉnh tế luyện thành công, Diệp Phàm nhất thời cảm giác được ý vị và vận mệnh của tự nhiên, hắn tương đối thỏa mãn, không nhịn được tự nói:
"Một chiếc đỉnh, có hai cái tai, ba cái chân. Đúng rồi, đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, vạn vật dùng Âm mà ôm lấy Dương, điều hòa các dòng khí. . ."
Diệp Phàm càng xem càng có cảm giác thoả mãn, Kim Sắc Tiểu Đỉnh chỉ to bằng hạt đậu, nhưng trong mắt hắn càng lúc nó càng huyền ảo, một khí thế vô cùng tự nhiên đã tràn ngập trong não của hắn.
"Đúng rồi , chính là nó!"
Diệp Phàm đã định hình xong xuôi, Tam túc viên đỉnh đã khắc sâu vào trong tim hắn, hắn liền bắt đầu tế luyện 1 chiếc đỉnh giống hết như vậy trong Khổ Hải.
"Đồ vật thần bí nhất tồn tại xuyên suốt lịch sử Trung quốc. . ."
Diệp Phàm vô cùng chờ mong

Già Thiên - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/1896