Chương 678: Trục xuất vĩnh hằng


Ầm!

Chín con thần điểu tỏa ra hỏa diễm ngập trời, đốt hủy vạn vật, cắt đứt mỗi sợi tơ pháp tắc, khiển quy tắc trên đó tan biển.

- Thái Dương Chân Kinh.

Có người sợ hãi kêu lên, nhận ra loại thủ đoạn này. Đây rất giống với thần năng của Thái Dương Chân Kinh ghi trong truyền thuyết.

- Thảo nào. Thánh thể chiếm được Thái Dương Chân Kinh, tu ra Thái Dương Chân Hỏa rồi.

Một người khác cũng bừng tinh hiểu ra.

Đồng thời rất nhiều người khác đều lộ vẻ sợ hãi. Đây là bộ cổ kính đáng sợ nhất, nếu một người có thể tu luyện hết thì có thể đạt tới trình độ như thời thái cổ.

Vào thời thái cổ, Nhân tộc tổng cộng có hai đại cổ kinh là Thái Âm và Thái Dương, bí hiểm vô cùng, mang theo trí tuệ vô tận của cổ nhân, nghe nói tới từ một tinh vực khác.

Sau đó nhân tộc mạnh lên, mấy vị Đại Đế viễn cổ đều từng tìm hiểm hai bộ cổ kinh, có được dẫn dắt vô hạn, lúc đó mới khai sáng ra tâm pháp mới.

Vì vậy hai bộ cổ kinh Thái Âm và Thái Dương được gọi là Mau Kinh, có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt. Đáng tiếc là chúng thất truyền đã quá lâu rồi, không thể tìm được nữa.

Diệp Phàm nắm trong tay Bồ Đề Tử, vận chuyển huyền pháp cả Thái Dương Chân Kinh, khống chết tia lửa chín màu tỏa ra lực lượng không thể hiểu nổi.

Phù Tang Thần Thụ đứng vững, đột nhiên mọc lên từ mặt đất, lớn lên um tùm, dù là thân cây hay phiến lá đều là màu vàng, có lửa lớn thiêu đốt. Chín còn Kim Ô bay quanh đó, phá hủy lực lượng hóa đạo.

Ầm!

Tất cả mọi thứ đều biến mất, đạo ngân bị diệt trừ, không còn tồn tại nữa. Trong thiên địa chi còn lại một vùng thánh diễm thiêu đốt. Chín con Kim Ô cùng nhau nhằm về hướng Bắc Đế.

- Thái Dương Chân Kinh lại cường đại tới vậy sao?

Mọi người vô cùng kinh ngạc. Mà sắc mặt của người Vương gia lại càng khó coi hơn. Thánh thể đã vượt ngoài dự đoán của bọn họ.

- Tinh vực giao nhau chữ thập.

Vương Đằng quát khẽ một tiếng, hai tay vung lên. Bầu trời xuất hiện một vết rách chữ thập, khiển hư không xuất hiện một cái khe nứt lớn kéo dài.

Như mộng như huyễn, một vùng tinh vực xuất hiện, giống như hàng loạt tinh tú giao nhau, treo trong một hư không khác.

Ầm!

Đây là lực lượng va chạm kinh người. Lửa của tầng thứ chín Hỏa Vực có thể thiêu hủy chư thiên, va chạm với chữ thập này, tỏa ra tro tàn vô tận.

Rực rỡ.

Hừng hực.

Bạo ngược.

Một sức mạnh to lớn như một phần của đạo tấn công, như sóng thần ầm ầm vỗ bờ, giống như ngân hà tấn công cổ tinh, trở thành cả một không gian tuyệt vọng.

Khi tất cả biến mất, tinh vực chữ thập bị đánh tan không còn. Phù Tang cổ thụ và Kim Ô cũng đều biến mất, hỏa diễm vụt tắt.

- Thì ra là thể. Thái Dương Chân Kinh còn có lực lượng ngoại đạo khác nữa.

Vương Đằng tự nhủ. Hắn giống như đang thăm dò hư thực, trầm giọng nói:

- Thánh thể, ta muốn cho ngươi biết, chênh lệch là chênh lệch, người ta không có khả năng một bước tới trời.

Diệp Phàm đang tính toán muốn cuốn cả người của Vương gia vào. Hắn muốn đánh một trận công thành, theo toàn bộ bộ tộc của đại địch tiêu diệt, lúc này quan sát địa thế.

Bắc Đế rời khỏi cổ chiến xa, ngồi trên hư không, hai tay vung lên, quát to một tiếng:

- Trục xuất vĩnh hằng, Loạn Thiên Bí Thuật.

Hư không vặn vẹo, mười phương đều im bặt. Trong thiên địa cũng hiện ra rất

nhiều vực sâu, kéo dài tới một vị diện bất đồng. Đây là một vùng thời không hỗn loạn.

- Loạn Cổ Đại Đế... Loạn Thiên Bí Thuật.

Có người kinh ngạc kêu lên. Có thể xác định được Vương Đằng đã có được chân truyền, nắm giữ một loại bí thuật phi thường đáng sợ, có thể trục xuất người ta tới một thời không không biết.

Nói chính xác thì đó chính là mạnh mẽ nhốt kẻ địch vào không gian thứ nguyên, loạn thiên động địa, khóa chết ở đó tới vĩnh hằng, từ nay biến mất khỏi thiên địa.

Diệp Phàm chống lại, tế ra Đồng Quan, thúc dục hồ lô màu đen, dùng thánh diễm ngập trời đánh tan. Nhưng loại bí thuật này rất kỳ dị, một khi phát động thì vực sâu hư không trùng điệp không đếm nổi, thiêu hủy đi một vùng lại có một vùng khác, vô cùng vô tận.

Vút.

Một âm thanh trầm thấp vang lên. Vực sâu hư không nuốt gọn Diệp Phàm, sau đó lại bị một vùng vực sâu khác bao vây. Diệp Phàm bị đánh vào trong loạn lưu vô

- Loạn Thiên Bí Thuật, trục xuất vĩnh hằng.

Bắc Đế hét lớn một tiếng, mở bừng đôi mắt, đứng dậy đáp xuống cổ chiến xa màu vàng.

Ở phía trước, hư không trùng điệp vô tận đã biến mất toàn bộ, khép lại vĩnh viễn. Diệp Phàm bị đánh nhốt mà một không gian thứ nguyên không ai biết tới, biến mất từ đó.

- ?.

- Thế cũng quá đáng sợ đi!

Chư hùng đều sợ hãi, lạnh từ đầu tới chân. Loại bí thuật đáng sợ này của Loạn Cổ Đại Đế gần như đã tới mức yêu tà, bất kể gặp địch thủ cường đại thể nào cũng có thể trục xuất ra ngoài.

Một khi tiến vào không gian thứ nguyên vô ngân thì gần như khó có đường lui, cho tới khi tuổi thọ hao hết mà chết, căn bản không có khả năng tìm được đường

Đây là một loại bí thuật vô địch được Loạn cổ Đại Đế sáng tạo ra, là Cực Đạo để thuật lấy yểu chống mạnh. Dù ngươi có thần thông tới đâu, một khi bị bắn trúng cũng sẽ bị trục xuất vĩnh viễn.

- Không, Tiểu Diệp Tử.

Cơ Tử Nguyệt kêu lên sợ hãi, nước mắt chảy xuống nhỏ trên áo tím.

- Diệp tử.

Bàng Bác cũng rống to.

- Tiểu Diệp Tử, sao lại thể?

Lý Hắc Thủy, Ngô Trung Thiên cũng hô to, căm tức nhìn Vương Đằng ở hư không xa xa, vô cùng đau đớn.

- Ha ha...

Vương Thành Khôn cười to, vô cùng vui sướng. Uy lực của Bắc Đế không ai có thể kháng cự nổi. Lúc này hắn vô cùng thống khoái.

Những người khác đều biển sắc. Bắc Đế chi dựa vào một thức này do Loạn cổ Đại Đế lưu lại thì cao thủ nào có thể đối phó nổi chứ? Ngay cả những nhân vật cao tuổi tiền bối cũng có thể bị trục xuất.

Loại bí thuật này gần như khó có thể hóa giải, là bí thuật do tâm huyết suốt đời của Đại Đế viễn cổ nghiên cứu thành, đánh ra là vô địch, lấy yểu chống mạnh.

- Bắc Đế danh bất hư truyền, dùng dao mổ trâu đi cắt tiết gà còn có uy thể kinh thiên như vậy, thiên hạ ngày nay ai dám kháng cự chứ? Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

- Quả nhiên là tư chất ngút trời. Tuổi trẻ thể này đã xưng hùng thiên hạ, khiển lớp người cao tuổi phải cảm thấy bất đắc dĩ, không hổ được xưng là cổ để chuyển thế.

- Thiên tài một thế hệ, quả nhiên là bước qua hài cốt của Thánh thể, con đường đi nhuốm máu, tương lai tất chứng đạo.

Rất nhiều người tiến lên, không ngừng khen ngợi Vương gia, liên tục tán thưởng.

Trên thực tể những người khác cũng đều ngầm thừa nhận, Bắc Đế như vậy thật khó mà ngăn cản nổi, ngay cả vị đại cường đạo xa xa cũng phải nhíu mày, kiêng kị không thôi.

Bên trong không gian vô ngần, bóng tối vĩnh hằng và giá lạnh như băng, dường như vĩnh viễn không có điểm cuối, Diệp Phàm đang không ngừng phiêu du, cảm thụ thời gian như không trôi qua. Giống như đã trải qua trăm ngàn vạn năm, hoặc cũng chi trong nháy mắt. Hắn vẫn đang suy nghĩ khổ sở.

Yên tĩnh, giá lạnh như băng, bóng tối, không chút hy vọng. Hắn ngồi một mình trên Đồng Quan cổ, vĩnh viễn tiến về một phía.

Hắn giống như lạc vào một vùng vũ trụ cổ xưa, mãi vẫn không tìm thấy đường về, khô tọa trên Đồng Quan. Hắn suy xét cẩn thận, hỏi trái tim mình để định vị đường về.

- Đường ta đi, đạo ta trải qua, pháp tắc ta cảm thụ...

Trong lòng hắn tự nhủ, không ngừng tính toán, dần dần yên tĩnh lại.

Cuối cùng hắn lại tự hỏi trái tím, quỹ tích của đạo lượn lờ quanh thân thể. Căn nguyên tại tâm tỏa sáng rực rỡ, đồng thời reo vang, tạo thành tiếng đạo âm trong bóng đêm vĩnh hằng.

Cả người hắn trong suốt, trong lòng dâng lên một ngọn đèn, ấn chứa hư vô, chỉ dẫn phương hướng. Diệp Phàm phá vờ không gian thứ nguyên, bắt đầu đi tới điểm cuối của con đường.

Hư vô vĩnh viễn không có điểm cuối nhưng lại bị hắn phá vờ ra, lại gặp hư vô, chưa tìm được đường về.

Tuy nhiên hắn cũng không bỏ cuộc, ngồi xếp bằng trên Đồng Quan, tụng bộ cổ kinh thứ nhất. Ngắn ngủi chi mấy trăm chữ lại thâm ảo giống như một bộ thiên thư, không thể lường nổi.

Đây đúng là kinh văn vốn có trên bộ Đồng Quan kia, những năm gần đây hắn vẫn luôn nghiên cứu, mãi vẫn không hiểu rao, giống như không phải pháp môn tu luyện, căn bản không thể lý giải, nhưng lại có thể tĩnh tâm ngưng thần.

Từng chữ bay ra ghi dấu trong lòng, giống như những dòng chảy nhỏ, phi thường dịu dàng, tiếp tể cho tinh nguyên của thân thể này.

Minh tâm, minh đạo, minh ngã. Ngọn đèn trong lòng hắn càng sáng, rơi vào diệu cảnh đạo và ta hợp nhất, chỉ dẫn cho hắn đi tới. Đây là bản ngã hợp đạo, ngày thường không thể thực hiện được.

Nhưng lúc này hắn lại làm được. Không thể không nói Diệp Phàm rất có thiên phú tu luyện. Mười năm ma luyện đã có thực lực như hiện tại, điều đó đã thuyết minh tất cả.

Ngọn đèn trong lòng càng sáng tỏ, bản ngã là đạo, chỉ dẫn đường về, phá vờ sương mù, đi qua hư vô, bước trở lại.

- Đã nói từ sớm là Thánh thể chẳng là gì cả, sao có thể so sánh được với Đằng như của tộc ta mà.

Người của Vương gia cười lớn.

Vương Thành Khôn vô cùng đắc ý, sống chết như thế. Hắn tất nhiên phải kiêu ngạo, đứng trước chiến xa màu vàng cổ nhìn về những cố nhân của Diệp Phàm, tràn ngập vẻ khinh miệt.

- Thánh thể không xong rồi, còn kém Đằng nhi của ta xa!

Ầm!

Hắn vừa dứt lời thì hư không vờ nát. Một khối Đồng Quan lao ra, đánh lên lưng hắn, đập nát bét nửa người ngay tại chỗ.

- Tiểu Diệp Tử.

Cơ Tử Nguyệt rơi lệ, kêu lên ngạc nhiên, mở to đôi mắt đẹp.

- Diệp tử.

Những người khác cũng cả kinh tiến lại.

Ầm!

Giờ khắc này hắc hồ lô trong mi tâm của Diệp Phàm tràn ra, thần hỏa ngập trời, bao phủ hoàn toàn cổ chiến xa màu vàng.

- A...

Thân thúc thúc của Vương Đằng là Vương Thành Vân đứng mũi chịu sào, trở thành người lửa ngay tại chỗ.

Bắc Đế cũng kêu thảm thiết, nửa người bị lửa thiêu đốt, rống to thê lương.

Cảnh tượng này làm tất cả mọi người chấn động.

Già Thiên - Chương #750


Báo Lỗi Truyện
Chương 750/1896