Chương 676: Đối mặt mạnh mẽ


Dáng người Bàng Bác rất cao lớn, so với người thường phải cao hơn hai ba cái đầu, mày rậm mắt to, làn da màu đồng cổ, rất có cảm giác mạnh mẽ. Lúc này trong lòng hắn vô cùng kích động.

Tuy nhiên thần sắc hắn lại phi thường bình tĩnh, không muốn người khác nhận ra mà phòng bị, tiến tới gần liền huých Diệp Phàm một cái, truyền âm nói:

- Có thể nghĩ ra cả thứ này, để ta xem xem.

Bàng Bác và Diệp Phàm giống nhau, đều là vì cửu long kéo quan mà tới, đi qua tinh không cổ lộ tới thế giới này, đối với chiếc quan tài này có cảm xúc đặc biệt.

- Các ngươi xem tên béo kia đang làm gì?

Xa xa có người trố mắt nhìn, tròng mắt suýt nữa là rớt ra.

- $%, kẻ nào nói ta béo đó. Đây là hùng tráng, không phải là béo. Các ngươi trợn to mắt ra mà nhìn cho kỹ đi.

Bàng Bác tức giận. Cánh tay của hắn còn to hơn cả chân người khác, đúng thực là cường tráng vô cùng.

- Vừa rồi hắn cắn quan tài.

Người khác không để ý, kể lại chuyện vừa nhìn thấy.

- Đúng là rắn thật.

Bàng Bác lẩm bẩm một câu.

Diệp Phàm cũng không biết nói gì. Bàng Bác đúng là giật gân, lại tới cắn một miếng trên vách Đồng Quan. Thử độ cứng của hàm răng sao? Khiển Diệp Phàm hắn phải ngây ngốc.

- $#, gần đây vẫn ăn ván quan tài. Hành động theo thói quen thôi, đôi khi không nhận ra.

Bàng Bác cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

- về sau ta tìm Long Tủy cho ngươi.

Diệp Phàm nói.

- Không sao đâu. Bất Tử cổ Trà Thụ chính là Thần Thụ ngộ đạo đệ nhất, tuy rằng bị luyện thành ván quan tài nhưng vẫn có tác dụng kỳ diệu. Ta cũng bị thiên lôi đánh, chuẩn bị tiến vào Tiên Thai Bí Cảnh.

Bàng Bác nói rất kiên cường.

- Tên kia ngay cả quan tài cũng muốn ăn, về sau tránh xa hắn một chút.

Có đại nhân vật cảnh báo đệ tử, cảm thấy đó là một nhân mà, tính tình không giống người thường lắm.

Rất nhiều người ở xa xa không biết nói gì, nhìn chằm chằm vào Bàng Bác, cảm thấy đúng là một vị đại hán hùng vĩ như vậy, không ngờ lại khiến người ta phát khiếp.

Có người của Vương gia cười lớn. Trong đó có một người trung niên chắp tay sau lưng đi về phía trước nói:

- Đeo quan tài tới là đã có chuẩn bị rồi sao? Biết là phải chết còn muốn đánh một trận à?

- Đây là chuẩn bị cho các ngươi.

Lý Hắc Thủy truyền âm ra từ giữa đám đông. Cực kỳ bất mãn với thể gia cổ xưa của Bắc Nguyên này.

Bàng Bác lắc đầu nói:

- Bọn chúng không xứng với Đồng Quan này, làm gì có chuyện đưa cho chúng dùng.

Ở bên trong Đồng Quan có chôn cất một tồn tại không thể phỏng đoán nổi, không chi nói là bọn họ mà ngay cả một vị Thánh nhân viễn cổ cũng không có tư cách tiến vào.

-Ha ha...

Bát tổ Cơ gia cười lớn, cũng không nói gì nhưng lại tỏ rõ ý đồ là châm chọc Diệp Phàm không biết tự lượng sức.

Diệp Phàm đeo Đồng Quan trên lưng tiến lên, mỗi bước hạ xuống đều lưu lại một dấu chân trên hư không, khiển rất nhiều người biến sắc. Thân thể mạnh mẽ như vậy tuyệt đối đã vượt qua Thánh chủ rồi.

Bọn họ nghĩ đây là Diệp Phàm muốn thị uy, không biết là thực sự Đồng Quan rất nặng, còn đáng sợ hơn cả một ngọn núi, đủ để đè bẹp Giáo chủ xuống đất.

Diệp Phàm thân là Thánh thể vẫn cảm thấy phải cổ hết sức. Tuy nhiên sau khi rời khỏi cấm địa Thái cổ thì pháp lực của hắn khôi phục, có thể cùng chống đờ với thân thể, không phải cố bước từng bước như trước nữa.

- Nếu tới thăm Cơ gia ta thì vào đi.

Một vị nguyên lão của Cơ gia mở miệng. Đây là một người quen cũ của huyền cổ Vương Đằng, mặt không thay đổi chút nào.

- Khách từ xa tới, xin mời vào đi.

Cơ gia bát tổ cũng nói, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh.

Cơ gia có Hư Không Cổ Kính, chấn nhiếp muôn đời, dù là người có thần thông cực mạnh, tu vi nghịch thể, một khi tiến vào cũng sẽ bị trấn áp, có thể ví như đầm rồng hang hổ.

Cơ gia bát tổ mời như vậy cũng không phải là tốt đẹp gì, mang theo một tia lạnh lùng, giống như muốn gậy ông đập lưng ông vậy.

- Tiểu Diệp Tử không nên đi vào.

Lý Hắc Thủy từ xa xa truyền âm nhắc nhở. Hắn biết sự đáng sợ của Hư Không Kính, đến lúc đó dù có bí quyết chữ Hành thì muốn chạy trốn cũng không thể.

- Nếu đã tới đây thì tất nhiên phải vào, cúi đầu trước Hư Không Đại để của Cơ gia^

Diệp Phàm mang Đồng Quan sau lưng, thật sự định đi vào.

Mọi người vô cùng kinh hãi. vốn tưởng hắn phải kết thúc ở bên ngoài Cơ gia, không ngờ lại thật sự dám đi vào. Thể gia thái cổ tương đương với một cấm địa, nếu xảy ra xung đột thì có vào mà không có ra.

Ánh mắt của Cơ gia bát tổ sững lại. Hắn vốn còn định chế nhạo Diệp Phàm nhát gan, lúc này căn bản không thể nói ra được nữa. Đối phương không hề sợ hãi, khiến hắn không còn nói gì được.

- Mời vào bên trong.

Một lão tu sĩ của Cơ gia dẫn đường, sau đó mọi người đều đi sâu vào thể gia thái cổ. Quãng đường này áp lực rất lớn, có rất nhiều cao thủ đại biểu cho các thể lực lớn.

- Diệp Phàm ngươi có ý gì đây. Đeo cổ quan trên lưng như vậy đi vào Thánh địa, đó là bất kính với Cơ gia đó.

Một người của Vương gia mở miệng, còn chưa đi vào đã làm khó giữa đường.

Diệp Phàm căn bản không thèm để ý tới hắn, cùng đám người Bàng Bác, Lý Hắc Thủy đi về phía trước, coi hắn như không khí.

- Thánh thể kia, ta nói nói ngươi đó. Ngươi có nghe thấy hay không?

Nam nhân này cũng không lớn tuổi lắm, là đường đệ của Vương Đằng, tính tình nóng nảy.

- Ngươi là cái quái gì. còn không cút ra xa cho ta.

Diệp Phàm liếc hắn một cái giống như nhìn một con mồi bọ. hơi hơi nhíu mày.

- Ngươi...

Nam nhân trẻ tuổi này giận dữ. Diệp Phàm phá hoại thạch phường của bọn họ ở Bắc Vực, khiển cả tộc đều phẫn hận, lúc này tất nhiên phải tức giận rồi.

- Nơi này là chỗ của ngươi sao? Tiền bối của Cơ gia còn không nói nhiều, ngươi cho ngươi là ai? Cút!

Diệp Phàm quát khẽ một tiếng, người này liền lảo đảo một cái, cảm thấy đầu kêu ong ong, ngã lăn ra đất.

Khí thể của Diệp Phàm rất bức người, quát khẽ một tiếng liền chấn động một thể hệ thanh niên Vương gia, khiển nhiều người kinh sợ.

- Diệp tiểu hữu, lão hủ cũng muốn hỏi, tại sao ngươi lại đeo quan tài tiến vào Cơ gia ta.

Cơ gia bát tổ nói, thần sắc không tốt, có ý đồ mượn cớ gây sự.

- Ngươi với ta đều là tu sĩ, còn hỏi những chuyện này sao? Đây là binh khí của ta, cũng giống như thánh kiểm của bọn họ thôi.

Diệp Phàm bình thản đáp.

Còn chưa tiến vào đại sảnh của Cơ gia mà không khí đã hơi khẩn trương, khiển những tu sĩ tới đây muốn xem chuyện vui lại càng chờ mong trận chiến hôm nay.

Cơ gia bát tổ không nói thêm gì nữa, dẫn mọi người bước trên mây mà đi. tiến vào một vùng trời quang mây tạnh, đi vào bên trong một thiên cung to lớn.

Rất nhiều cường giả vừa rồi còn không đi ra ngoài, ví dụ như chủ của Cơ gia, Xích Long đạo nhân, huyền tổ Vương gia. Một nhân vật hậu bối tới, đám nhân vật già cả ít khi ra đón, trừ phi là có mục đích khác. Ngoài ra Tử Thiên Đô. Nam Yêu, Tề Họa Thủy và một số nhân kiệt thiểu niên khác cũng đều vững như Thái Sơn. vẫn ngồi ngay ngắn trong đại sảnh như cũ.

Lúc này Diệp Phàm vác quan tài tiến vào, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Có người tràn ngập địch ý, có người lộ vẻ sầu lo. có người thờ ơ.

Keng.

Một tiếng kim loại giòn tan vang lên. Diệp Phàm đặt cổ quan trên mặt đất, khiển cả đại sảnh lay động, suýt nữa bị cuốn lên. Nếu không có trận văn thì nơi này chắc chắn phải sụp đổ rồi.

Tất cả mọi người đều chấn động. Đồng Quan này rốt cục nặng tới đâu chứ? Mà người đặc biệt khiếp sợ nhất chính là Nam Yêu, đồng tử bắn ra hai luồng kỳ quang, dán mắt lên cổ quan.

Diệp Phàm lần đầu tới Cơ gia, cũng không có thất lễ. thi lễ với một số nguyên lão, sau đó bái kiến mấy cố nhân như Xích Long đạo nhân.

- Ngươi là Thánh thể Diệp Phàm?

Một tu sĩ lớn tuổi đứng dậy nhìn hắn.

Bàng Bác nhắc nhở Diệp Phàm đây là một vị thúc thúc của Vương Đằng, thực lực cường đại, nắm quyền lớn trong Vương gia, lúc này đang đứng trên bậc thang âm trầm nhìn xuống.

- Ngươi có việc gì không?

Diệp Phàm lạnh nhạt hỏi.

- Ngươi giết tộc đệ của ta là Vương Thành Phong, chém cháu ta là Vương Trùng, lại san bằng thạch phường của tộc ta tại Bắc Vực. Ngươi nói ta tìm ngươi làm gì?

Ánh mắt Vương Thành Vân hung ác. lớn tiếng chất vấn.

- Ta nói ngươi ăn no rửng mờ không có chuyện không làm.

Diệp Phàm đơn giản đáp lại, sau đó tìm một cái bàn ngồi xuống.

Vương Thành Vân tức sùi bọt mép, sầm mặt xuống lao tới lập tức, tỏa ra pháp lực mãnh liệt ngập trời, giống như sát thần bức tới gần.

Đại cường đạo thứ năm Ngô Đạo đứng dậy. Hắn được Lý Hắc Thủy, Ngô Trung Thiên mời tới, bức lại Vương Thành Vân, sợ Diệp Phàm có chuyện.

- Ngươi muốn động thủ sao?

Diệp Phàm chào Ngô Đạo, sau đó liếc xéo Vương Thành Vân, sau đó nói:

- Đây là Cơ gia, không chấp nhận cho ngươi làm càn.

Hắn quát lớn một nhân vật cao tuổi, căn bản không để ý, càng không sợ hãi. Loại giọng điệu này khiển rất nhiều người kinh dị.

Thần sắc Vương Thành Vân lạnh lẽo. Đây đúng là chuyện chưa từng có. Một tiểu bối lại dám răn dạy hắn như vậy, đúng là ngược đời giống như mặt trời mọc phía tây vậy.

- Giết tộc nhân của ta, còn dám tới nơi này. Ngươi đúng là tự đi tìm được chết.

Hai mắt Vương Thành Nhân bắn ra hai luồng ánh sáng dọa người.

- Xung đột với các ngươi nên ta cũng không có gì để nói. Ta chỉ có thể nói là người của Vương gia các ngươi gieo gió gặt bảo, đều đáng chết cả.

Diệp Phàm chẳng khách khí gì.

Đám người Cơ gia ra mặt cản lại, sợ song phương sẽ động thủ ở nơi này. Dù sao cũng đều là khách cả, nếu vung tay động chân cũng không tốt lắm. Thân là chủ nhân cũng không thể không chú ý tới mặt mũi được.

- Giết đệ đệ của ta, hôm nay còn dám tới đây, rõ là muốn khiêu khích. Ta thinh cầu Thánh chủ Cơ gia cho chúng ta một sân đấu để giải quyết chuyện này.

Phụ thân của Vương Đằng cũng đứng lên, đi nhanh về hướng bên này.

- Gọi Vương Đằng ra đây.

Diệp Phàm nói. Hôm nay hắn tới vì Bắc Để, chi cần giết hắn là giải quyết được tất cả.

Cơ gia bát tổ không hề thay đổi sắc mặt, nói:

- Ngươi muốn làm gì, chẳng lẽ tới Cơ gia ta để giết người sao?

Hắn xem nhẹ chuyện người của Vương gia khiêu khích, lại chụp mũ cho Diệp Phàm.

- Đạo tổ dù đã qua đời như thần thổ nơi Đại để năm xưa tu luyện cũng không thể bị khinh thường. Người nào dám mạo phạm thì Hư Không Cổ Kính sẽ không cho hắn sinh tồn nữa.

Loại uy hiếp này thì ai mà không sợ chứ? Biết rõ là trong vùng cổ địa này, thánh quang của Hư Không Kính sẽ giáng xuống bất cứ lúc nào, không ai có thể chống cự nổi.

- Ta tới gặp Tử Nguyệt. Vừa rồi là Vương gia khiêu khích ta trước, ta chi đáp lại bọn họ mà thôi.

Diệp Phàm ung dung nói, đặt tay trên Đồng Quan.

- Tử Nguyệt sắp đính hôn rồi, ngươi muốn gặp nàng là rất vô lễ đó.

Vương Thành Khôn mở miệng thần sắc lạnh lùng. Đó là con dâu tương lai của Vương gia nên hắn khá bất mãn.

- Xin Thánh chủ Cơ gia cho ta gặp mặt Tử Nguyệt một lần.

Diệp Phàm vẫn nói.

Cơ gia bát tổ cười lạnh, định nói gì đó nhưng lại bị cản lại. Thánh chủ Cơ gia đi tới nói:

- Để Tử Nguyệt tới đây.

Một gã con cháu trẻ tuổi kinh ngạc, nhìn thoáng qua Diệp Phàm rồi sau đó bay đi rất nhanh, tiến về phía một vùng lầu quỳnh điện ngọc.

Thần sắc mọi người ở đây thay đổi, không ngờ Thánh chủ Cơ gia lại đồng ý, cảm thấy hơi bất ngờ, sau đó đều suy ngẫm một chút.

- Để Đằng nhi xuất quan, nhanh lên.

Vương Thành Khôn truyền âm cho một gã đệ tử.

Không bao lâu sau, một cô gái áo tím giống như tiên tử bay tới, mái tóc đen bồng bềnh như mây trên trời, gương mặt xinh đẹp như ngọc, đôi mắt to long lanh ẩn chứa sao trời.

Tuy nhiên hôm nay Cơ Tử Nguyệt không mở miệng cười, má lúm đồng tiền cũng không hiện ra, thiểu đi vẻ tươi tắn ngày xưa, hàm răng trắng bóng cũng không lộ ra nữa.

- Tử Nguyệt.

Diệp Phàm đeo Đồng Quan rất lớn trên lưng, đi tới đón nàng.

-Tiểu Diệp Tử.

Miệng nhỏ của Cơ Tử Nguyệt há thành chữ 0. nhìn chằm chằm vào cổ quan kia, giật mình không nói ra lời. Nguồn: http://truyenyy.com

- Ta nghe nói có người bắt buộc ngươi đính hôn. Ta tới vì muốn giúp ngươi.

Cơ Tử Nguyệt nghe thấy những lời này, đôi mắt to liền biến thành hình trăng lười liềm, má lúm đồng tiền hiện ra, lộ nụ cười động lòng ngươi, hàm răng trắng như ngọc lấp lánh.

Diệp Phàm tiếp tục nói:

- Chi cần ngươi lắc đầu không đồng ý thì hôm nay không ai có thể mang ngươi đi. Ai cũng không cản nổi.

Những lời này vừa thốt lên liền khiến tất cả mọi người đều chấn động. Bọn họ rất giật mình, không ngờ hắn lại dám nói như vậy.

Ầm ầm.

Một chiếc chiến xa màu vàng màu vàng rung động từ phía xa xa, tỏa ra hào quang vạn trượng. Một thân ảnh hùng vĩ đứng trên đó, giống như Thiên để giáng trần, tóc đen tung bay, long phượng kêu vang trên đầu, tỏa ra thánh quang tràn ngập.

Bắc Để xuất hiện, điều khiển chiến xa đi tới, mạnh mẽ vô cùng, thần quang tỏa ra cuồn cuộn mãnh liệt.

- Thánh thể ngươi tới tìm chết sao?

Giọng nói của Vương Đằng lạnh lùng truyền tới, chấn động mấy trăm dặm.

Diệp Phàm không nhìn hắn mà nhìn gương mặt xinh đẹp của Cơ Tử Nguyệt,

- Tử Nguyệt ngươi có đồng ý không?

- Ta đương nhiên không đồng ý.

Cơ Tử Nguyệt lớn tiếng nói, nở nụ cười đối với Diệp Phàm, trông vô cùng động lòng người, khiển ngay cả vầng mặt trời trên cao cũng như ảm đạm đi.

- Tốt lắm, vậy ta giết hắn.

Diệp Phàm xoay người đối mặt với Vương Đằng.

Già Thiên - Chương #747


Báo Lỗi Truyện
Chương 747/1896