Chương 649: tt


Diệp Phàm kêu to, miệng tràn ra từng ngụm máu tươi. Đám người Bàng Bác ở trong dị tượng khác cũng thống khổ gầm nhẹ, tất cả gần như vỡ vụn.

Tuy ràng khối lục đồng cũng tỏa ra vực trên người mấy người nhưng dù sao bọn họ cũng không phải là Thánh thể, bị tổn thương càng nặng hơn.

Ầm!

Cánh tay phải của Ngô Trung Thiên nổ tung, huyết nhục và xương trắng lộ ra dày đặc, bị chặt đứt từ đầu vai trở xuống, da thịt ở những nơi khác cũng nứt nẻ ra.

A...

Lý Hắc Thủy hét thảm một tiếng, nửa người rách nát, gần như bị đánh tan. Uy lực của Để binh Cực Đạo chỉ thấm vào một tia cũng khiến người ta không thể đối kháng.

Phụt!

Máu tươi lại bắn ra. Liễu Khấu toàn thân đầy mồ hôi máu. Suýt nữa hắn bị một tia đế uy chém ngang lưng. Nếu không phải có Diệp Phàm đỡ cho hắn thì hơn phân nửa là hắn đã chết rồi.

Ngay cả như vậy thì đầu vai của hắn cũng hoàn toàn vỡ nát, hóa thành bụi phấn rơi xuống mặt đất, cảnh tượng khiến người ta sợ hãi.

Khương Hoài Nhân kêu thảm thiết. Lục phủ ngũ tạng bị đánh xuyên, không có gì còn lại ngoài cái đầu, thân thể bị hủy không còn hình dáng gì, suýt nữa bị đánh chết tươi.

Thể chất của Bàng Bác gần với Diệp Phàm nhất nhưng cũng phải rống giận. Hắn suýt nữa bị chém thành hai nửa. Binh khí Thần Linh cấp Thánh chủ của lão Yêu Vương trước kia định đoạt xá hắn bị đánh thành bột mịn, nhận cái chết thay cho hắn.

Mặc dù là như vậy nhưng hắn cũng suýt nữa bị chém làm hai đoạn, huyết nhục cả người mơ hồ. Cửu thần binh cũng ảm đạm xuống, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.

Diệp Phàm kinh sợ, thấy nguy hiểm trong sớm tối. vẻn vẹn chỉ chút chấn động như vậy lại khiển hắn thoát ly khỏi dị tượng, bước một chân vào quỷ môn quan.

Tình huống Cơ Tử Nguyệt là nguy hiểm nhất, mới vừa trọng thương đã không thể chống đỡ nổi, lúc này dưới đế uy đã rơi vào ranh giới sinh tử, suýt nữa bị đánh nát.

Diệp Phàm kêu lên đau đớn, giúp nàng chặn một tia dao động kia, liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, cuối cùng cũng giúp nàng tránh được một lần tử kiếp này.

Đương nhiên đó cũng không phải là vì hắn đủ cường đại để chống lại Cửu Lê Đồ mà bởi vì bích quang của khối lục đồng đã tràn ra có khả năng chống lại uy lực của Để binh, lực lượng tràn vào chỉ có một tia với nhau.

Ông.

Trên bầu trời, ánh mắt lão già thần sắc lạnh lùng kia lóe sáng, thúc dục Cửu Lê Đồ. Đại thiên địa lại chấn động một lần nữa, muốn thu lấy Diệp Phàm.

- Phá cho ta.

Diệp Phàm hét lớn.

Thanh Liên trong Khổ Hải của hắn cắm rễ lên lục đồng, lúc này rốt cục cũng đã có một tia liên hệ với hắn, mang theo lục đồng bay lên hư không, liên tục lay động.

Hắn cắn chặt răng dùng Khổ Hải nghênh đón Để binh Cực Đạo, chắn trước mọi người, thậm chí còn đẩy bọn họ ra khỏi phạm vi bị ảnh hưởng.

Dưới cái nhìn của người khác thì việc này không khác gì tự sát. Trên đời này không ai có thể dùng thân thể chống đỡ một kích của Để binh. Đây thuần túy là tự tìm tới sự diệt vong.

-Tiểu Diệp Tử.

Cơ Tử Nguyệt đã gần như mất đi ý thức nhưng lúc này bỗng dưng bừng tỉnh, thất thanh gọi. Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

- Diệp Tử.

Bàng Bác cũng kêu to.

- Không, Tiểu Diệp Tử. Đám người Lý Hắc Thủy đều biến sắc.

Phụt

Luân Hải của Diệp Phàm lúc này bị đánh tan, máu màu hoàng kim bắn ra, nhưng khiển người ta khiếp sợ chính là nó không hề bị chưng khô.

Uy áp của Để binh đúng ra có thể khiển toàn thân hắn bị đánh thành bụi bặm, ngay cả mảnh vụn cũng không còn nhưng lúc này hắn lại vẫn chưa chết.

Một tiếng chân động khẽ vang lên. Một khối lục đồng bay ra, vượt ra khỏi Luân Hải. Chính nhờ nó mà tử cục đã bị phá.

Diệp Phàm lần này dùng mạng đánh cuộc, rốt cục cũng bức được khối lục đồng ẩn trong Luân Hải của hắn ra. Khối đồng này vốn đã có linh tính, sớm xuất hiện nhiều lần, ở trong Thanh Đồng Tiên Điện cũng đã từng cứu mạng hắn.

Vụt.

Một tiếng chấn động mãnh liệt vang lên. Khối lục đồng bay ra không hóa giải uy thế của Đế binh Cực Đạo mà bảo vệ Diệp Phàm, sau đó va chạm với khối lục đồng còn lại, tạo thành tiếng vang chấn động chín tầng trời, mười tầng đất.

Ở bên ngoài hư không vô tận, tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tượng này mà ngây ngốc, cằm suýt rơi cả xuống đất. Tất cả mọi chuyện này sao có thể là sự thật.

- Lại xuất hiện thêm một khối lục đồng nữa?

- Hắn lại có tới hai khối?

- Để uy chưa thể hóa giải nhưng lại giúp hắn chặn được một kiếp này.

- Trời ạ, lại là một khối lục đồng. Chí bảo của Trung Châu sắp sửa đoàn tụ, tái hiện thế gian sao?

Diệp Phàm suýt nữa bị phế, Khổ Hải cũng bị xé nát, máu màu hoàng kim chảy xuống, chiếu rọi rực rỡ một vùng trời.

Đế uy vừa rồi thật đáng sợ, vẻn vẹn chỉ một tia dao động tỏa ra cũng khiển phạm vị hơn trăm dặm đều dập nát, trở thành một vùng sa mạc, chìm xuống cả ngàn trượng.

- Tiểu Diệp Tử...đi mau. Để binh Cực Đạo không thể chống, thừa dịp lục đồng bảo vệ ... Mau chạy đi.

Giọng nói của Cơ Tử Nguyệt đứt quãng nhưng lúc này nàng vẫn dùng sinh mệnh dẫn động tiên quang thiên địa, bổ sung pháp lực cho Diệp Phàm, khiển hắn có sức lực mà bỏ chạy.

- Trốn không phải là biện pháp. Hắn vẫn đuổi theo sát chúng ta. Phải thừa dịp hai khối lục đồng còn bảo vệ chúng ta mà giải quyết hoàn toàn tình huống nguy hiểm mới được.

Ánh mắt Diệp Phàm gần như trở nên điên cuồng.

Dưới sự dung nhập pháp lực của Cơ Tử Nguyệt, thực lực của hắn có thể so với Thánh chủ, huyết khí hoàng kim toàn thân như thiêu đốt. Hắn tăng chiến lực lên tới cực hạn, nghịch thiên mà đi.

- Hắn điên rồi.

Ở bên ngoài hư không vô tận, có đại năng nhìn thấy cảnh tượng này mà khiếp sợ. Từ xưa tới nay có ai dám va chạm với Đế binh Cực Đạo chứ? Đây đúng là thiêu thân lao vào lửu, chỉ có con đường chết mà thôi.

Ngay cả Thánh chủ cầm Đế binh trong tay cũng không dám làm chuyện như vậy. Bởi vì hai kiện Để binh va chạm thì hơn phân nửa sẽ làm đại địa lún xuống, khiển người thúc dục nó bị chấn động tới hình thần câu diệt.

Nhưng hôm nay lại có người dám tay không đối kháng với Để binh, đúng là việc chưa từng có từ xưa tới nay, cứng rắn va chạm với Để binh.

- Chuyện này... năm đó sau khi Vương Đằng thành đế cũng dùng tay tiếp Đế binh. Hắn cũng dám làm như vậy sao?

- Chí bảo của Trung Châu không trọn vẹn, sẽ không chủ động công kích, hắn không thể điều khiển nhưng hắn lại dám làm như vậy.

Mọi người đều sợ tới ngây người. Diệp Phàm trên bầu trời thiêu đốt huyết khí hoàng kim hừng hực, chiếu sáng cả nửa không gian, giống như Chiến Thần thức tỉnh, nghịch thiên mà đi.

- Chết tiệt.

Lão già đầu bạc của Cửu Lê Thần triều biến sấc. Bởi vì hai khối lục đồng bảo vệ Diệp Phàm cực kỳ cổ quái, Để binh cũng không thể diệt trừ nổi.

Lúc này hắn nắm trong tay Cửu Lê Đồ, thúc dục pháp lực toàn thân, gần như vét sạch ra mà đối phương vẫn không bị ảnh hưởng, giống như sao chổi lao tới, vô cùng đáng sợ.

Đây là chuyện chưa bao giờ có. Hai khối lục đồng không phát ra lực lượng công kích nào nhưng lại có thể bảo vệ Diệp Phàm, khiển hắn không bị tổn thương, xông tới rất gần rồi.

- Cực Đạo thức tỉnh.

Đám nhân vật cao tuổi rống to.

Ông.

Thần linh ngủ say trong Cửu Lê Đồ dường như cảm ứng mà thức tỉnh. Muôn vạn chư thiên đồng thời rung chuyển, uy áp khủng bố mênh mông cuồn cuộn tràn ngập mặt đất, tỏa ra rất xa.

Diệp Phàm thở dài một tiếng. Để binh Cực Đạo quả nhiên không thể chống nổi. Hắn đã không thể đi tới nữa. Một luồng lực lượng giống như diệt thể thức tỉnh, đang muốn áp xuống.

- Lục đông chết tiệt, lại định ngủ tiếp à, không muôn để ta sử dụng chắc.

Hắn phẫn nộ nói, cảm thấy rất bất lực. Ánh sáng của hai khối chí bảo đang ảm đạm dần.

Thiên địa chấn động mãnh liệt. Cửu Lê Đồ chân chính thức tỉnh, điên cuồng hút tinh khí của thiên địa. Đám người Diệp Phàm cũng cảm nhận được uy áp giống như sắp tới ngày tận thế.

- Hỏng rồi!

Mấy người Bàng Bác kêu to.

- Sao lại thế này?

Nhưng lập tức tiếng kêu của nhân vật cấp Hoàng chủ của Cửu Lê Thần triều vang lên. Lão già kia cũng vô cùng sợ hãi.

- Mau tới giúp ta.

Miệng hắn phát ra tiếng kêu nhưng cường giả tuyệt đỉnh ở xa xa vừa xuất hiện liền hóa thành sương mù máu, bị Để binh chưng khô tại chỗ, căn bản không thể tới gần.

- Đã xảy ra chuyện gì. Đế binh tại sao lại tỉnh giấc, cần năng lượng rất khổng lồ, ta không thể chống đỡ nổi.

Lão già ốm yếu này hoảng sợ, gần như trong nháy mắt ngắn ngủi tinh nguyên đã bị hút đi như vỡ đê.

- A, không.

Hắn hoảng sợ kêu to, sau đó dùng sức chặt đứt liên hệ với Để binh, muốn cho nó lại ngủ say.

- Họp!

Diệp Phàm thấy đối phương xảy ra vấn đề, muốn thoát khỏi Đế binh, lập tức con ngươi lóe lên hàn quang, vô cùng điên cuồng. Hắn bắt lấy một khối lục đồng, dùng tất cả sức lực đánh tới.

Phụt!

Ở cách đó không xa, lão già kia bị Đế binh hút rất nhiều tinh khí, căn bản không thể chống nổi, bị đánh nát đầu tại chỗ.

- Sao lại như thế?

Mọi người đều trợn tròn mắt. Đây là việc từ cổ chí kim chưa từng có, căn bản không có khả năng phát sinh. Đế binh vì sao lại thức tỉnh?

Người nắm trong tay Để binh lại bị đánh chết, chuyện này hoang đường như thần thoại vậy.

- Bí quyết chữ Binh, trừ phi là một Thánh nhân đột nhiên tập kích quấy rồi, thi triển ra bí quyết chữ Binh trong truyền thuyết quấy nhiễu Để binh.

Hoàng chủ của Cửu Lê Thần triều lông tóc dựng ngược, hiện ra ở cách đó không xa.

Nhưng đương thời chỉ có hai Thánh nhân mà thôi, một ở Đông Hoang, một ở Tây Mạc.

Phong lão nhân nếu xuất hiện thì quyết không thể ra tay như vậy. Bởi vì chuyện này không hợp với tính tình hắn. Với lại hắn cũng không nắm giữ bí quyết chữ Binh.

Chẳng lẽ là Đấu Chiến Thắng Phật của Tây Mạc tới sao? Nghĩ tới chuyện này rất nhiều người đều sởn tóc gáy. Một Thánh nhân nếu âm thầm ẩn thân ở nơi này thì quả thực là quá khủng bố.

Cửu Lê Đồ bình tĩnh lại, thần linh trong đó ngủ say, nhẹ nhàng rơi xuống phía mặt đất.

Ở trong hư không vô tận cũng không biết có bao nhiêu cường giả được khẩn trương. Bọn họ thấy hôm nay hơn phân nửa là có đại sự phát sinh, một kiện Để binh có thể đổi chủ.

Nhưng thời gian rất dài vẫn không thấy Đấu Chiến Thắng Phật xuất hiện. Cửu Lê Đồ rơi xuống mặt đất, không ai tới nhặt.

Giờ khắc này mọi người rốt cục đều không kiềm chế được nữa, lao về phía kiện Đế binh kia. Hoàng chủ Cửu Lê cũng đích thân vọt tới.

Vút!

Một thân ảnh nhanh hơn tia chớp bay tới. Diệp Phàm ở ngay trong chiến trường, nắm giữ bí quyết chữ Hành, tất nhiên là người tới đầu tiên, cầm quyển sách cổ kia trong tay, khiển mọi người nhìn thấy mà choáng váng.

- Các ngươi đều chết hết đi cho ta.

Hắn cầm quyển sách cổ trong tay, dùng sức rung chuyển. Một loạt tiếng kêu thảm thiết vang lên, khiển rất nhiều người hóa thành tro tàn, căn bản không thể ngăn cản một kích của Đế binh.

Già Thiên - Chương #717


Báo Lỗi Truyện
Chương 717/1896