Chương 647: Huyết nhiễm tiên thổ


Cái gọi là Thần tủy cấp Mộng Huyễn chỉ có một gốc cây nhưng trưởng thành lại rất dọa người, sinh ra rất nhiều sinh linh nhỏ. Tuy rằng chúng rất linh hoạt, tốc độ cực nhanh nhưng cũng khó trốn được hết dưới uy lực của Để binh.

Thôn Thiên Ma Quán vừa xuất hiện, đế uy vô thượng tràn ra mãnh liệt, có thể đạt tới bát hoang lục hợp, lập tức tràn vào đại địa, giam cầm hai sinh linh là một con chó nhỏ màu vàng và một con chuột màu phấn hồng.

-Ha ha...

Gã mập họ Đoạn cười điên cuồng, tuy nhiên ánh mắt vẫn ngắm về phía khối lục đồng ở xa xa. Tròng mắt lão già mù cũng trợn trắng lên, lộ ra thiên nhãn chân thật, vô cùng kích động.

Nhìn thấy cảnh tượng này thì những người khác lại càng đỏ mắt. Một số nhân vật tuyệt đỉnh không tranh đoạt lục đồng nữa mà vọt tới trước cổ huyệt.

Ầm!

Trung Hoàng xuất hiện, một quyền đánh sâu vào trong cổ huyệt, từng bước tới chỗ sâu nhất của long mạch.

Thánh chủ Cơ gia, Thánh chủ Diêu Quang, Thánh chủ Khương gia gần như đã đổ máu, giết với tên cường địch, tiến vào bên trong Long Huyệt.

Rống...

Nhân vật tuyệt đỉnh rống động núi sông, chiến đấu sinh tử.

Bên bờ Hóa Tiên Trì, đại chiến đã tới hồi gay cấn. Nhân vật cấp Thánh chủ đã chết tám người. Chuyện này thực sự chấn động thiên hạ. Từ khi Cổ đế mất đi thì bọn họ chính là chủ nhân của vùng đất này.

Keng keng...

Diệp Phàm chiến đấu vơi Vương Đằng, rốt cục cũng thoát ra. cổ chiến xa màu vàng của Vương Đằng rất cổ quái, có bí thuật vô tận, thể hiện ra một loại bí pháp cái thể của Cổ để, giết chết vị đại năng thứ hai.

Có thể nói hắn khống chế chiến xa ở địa phương này gần như vô địch, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

- Diệp Phàm nạp mạng đi.

Ầm!

Lại một lần đại chiến kịch liệt nữa. Thái Cực hoàng kim suýt nữa bị đánh nát, tuy nhiên có tiên quang vô tận của Hóa Tiên Trì thì cũng bù lại được việc pháp lực của Diệp Phàm không đủ.

Hắn dùng Nguyên Thuật và Đấu Chiến Thánh Pháp đại chiến, đối kháng với địch thủ cường đại này.

Đối mặt với chiến xa cổ màu vàng, không riêng gì Diệp Phàm kiêng kị mà cả những Thánh chủ và Yêu chủ khác cũng sợ hãi, không thể không tránh lui.

Bởi vỉ hư ảnh cổ để trên chiến xa kia mở to mắt, có thể gạt bỏ hết cường địch, bất luận kẻ nào cũng không thể trốn tránh được.

Giao chiến thảm thiết, rất nhiều người chết đi nhưng khối lục đồng vẫn chưa rơi vào tay ai, phàm là người lọt tới gần đều mất mạng.

Ầm!

Mười mấy tu sĩ bị nhốt vào trong Hóa Tiên Trì. Một người trong đó sợ hãi kêu lên, bị một vật thể lớn cỡ nắm tay đánh tới dưới chân, bàn chân nứt toạc ra, máu huyết đầm đìa.

- Đây là...

Khi những người khác nhìn thấy vật này thì đều vô cùng kinh ngạc. Đó là một mảnh vỡ của Thánh binh truyền lại cho đời sau.

Phụt!

Tu sĩ này bị đánh thành sương mù máu ngay tại chỗ. Một đám cường giả khác lao tới, tranh đoạt mảnh vỡ kia.

Trên bờ chư hùng đại chiến, bản thân Vương Đằng có thể đánh với Thánh chủ, tuyệt thể vô số, cộng thêm với Cổ đế trên chiến xa màu vàng, thỉnh thoảng mở mắt gạt bỏ chư cường. Hắn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Trong này cũng chỉ có Diệp Phàm mới có thê sử dụng Nguyên Thuật đê tranh phong với hắn. Không thể nói Nguyên Thiên Thư quả nhiên có ảo diệu đoạt tạo hóa, ở địa phương này thì không ai làm gì được hắn.

Rốt cục Bắc Để cũng chiếm được thể chủ động tuyệt đối, là người đầu tiên vọt tới khối lục đồng, túm lấy nó trong tay, ánh mắt đưa về phía Diệp Phàm ở cách đó không xa, lóe sáng lên.

Cong!

Nhưng đột nhiên khối lục đồng chấn động, từ trong tay Vương Đằng bay ra, hướng về phía Diệp Phàm cách đó không xa. Vào thời khắc mấu chốt này, Diệp Phàm thi triển ra Binh tự quyết mà hắn mới lĩnh ngộ sơ sơ, đoạt lấy lục đồng.

Cong!

Đột nhiên hư không run rẩy. Phi Tiên Lực đáng sợ đánh tới, ập vào sau lưng Diệp Phàm. Ba trăm sáu mươi lăm hư ảnh thần linh màu vàng hiện ra xa xa, giống như một vùng tinh không vừa trôi qua.

Phụt phụt...

Ở sau lưng Diệp Phàm dâng lên chín chín tám mươi mốt thác nước chảy ngược chiều, giống như van mã bôn đằng, mênh mông tràn ra, thẳng tới tân trời cao.

Đây là tiên quang bay ra từ hồ nước, hóa thành một thác nước thần lực, che phía sau Diệp Phàm, phòng ngự công kích đáng sợ kia.

Phi Tiên Quyết, một loại bí pháp rất phi thường, là do Độc Nhân Đại để chuyên sáng tạo ra để đối phó với Cửu Bí, có Phi Tiên Lực vượt qua phạm trù Cực Đạo của nhân loại.

Một vùng hào quang rực rỡ va chạm với đám lốc xoáy màu vàng. Nơi đó truyền ra những tiếng đọc kinh, dường như từ thời đại thượng cổ truyền tới vậy.

Đây là một cảnh tượng khiến người ta sợ hãi. Ba trăm sáu mươi lăm cơn lốc màu vàng, mỗi một cái đều giống như tinh vực lúc sơ khai, có thần linh ngồi xếp bàng trong đó, từ từ mở mắt.

Ầm!

Một tiếng chấn động mãnh liệt truyền ra. Tất cả thần linh trong lốc xoáy tỏa ra một vùng pháp tắc màu vàng. Một tòa cổ miếu màu vàng từ trên ừời giáng xuống, thi thể của kim thân la hán, Bồ Tát các loại đều chìm nổi bốn phía.

Lực lượng của Phi Tiên Lực hợp nhất với lực lượng màu vàng đáng sợ kia, có thể chém tan thiên địa.

- Lý Tiểu Mạn...

Ánh mắt Diệp Phàm lóe lên, bống nhiên quay đầu lại. Chỉ thấy pháp lực ở phương xa giống như hải vực mãnh liệt tràn tới.

Ngày xưa Hoa Vân Phi có một người bảo vệ, bị lão nhân Lý Nhược Ngu đánh chết tươi một hóa thân là nửa bước đại năng đáng sợ. Lúc này chân thân của hắn đã xuất hiện.

Hắn dĩ nhiên là nhân vật cấp Thánh chủ, lúc này đang thúc dục pháp lực ngập ừời, đưa về phía một mỹ nhân áo trắng, thi triển ra bí thuật kinh thế.

Một bảo bình màu đen nhánh chìm nổi trên đầu nàng, tỏa ra dao động khủng bố bình thường. Lý Tiểu Mạn mượn lực lượng của một vị đại năng, thi triển ra bí thuật cực kỳ khủng bố.

Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, con ngươi lập tức trở nên sâu sắc như vũ trụ tinh không. Thái Cực hoàng kim reo vang chín tầng trời, châm rãi chuyển động.

Cùng lúc đó, Cấm Tiên Lục Phong cũng xuất hiện, diễn biến ra một vùng thiên địa, có địa, hỏa, phong thủy chuyển động, có từng luồng khí hỗn độn ưàn ra, giống như khai thiên lập địa, diễn biến ra ra khí tức khi vạn vật mới sinh ra vậy.

Tiếp theo đó là chín cổ tự trong Đạo Kinh lần lượt bay ra, ấn vào trong không gian, ngưng tụ ở tiểu thể giới vừa đươc sáng lập kia.

Va chạm kịch liệt nhưng lại không có tiếng động truyền ra. Bên bờ Hóa Tiên Trì, Diệp Phàm đánh nát cả cổ Miếu màu vàng và Phi Tiên Lực kia.

Nhưng vừa mới khựng lại một chút, Vương Đằng liền lao tới đánh giết, sát khí đằng đằng, nhìn thẳng về phía khối lục đồng của hắn mà công sát.

Đây là một hồi đại chiến không chết không ngừng, ngoài Vương Đằng ra còn có các đại năng khác tới. Đối mặt với chí bảo của Trung Châu, những nhân vật đi trước này không thể nào không kích động, tất nhiên cũng không thể để hắn mang đi.

- Yêu Đế Cửu Trảm--- Diệt Hình.

Bàng Bác hét lớn, một tiểu kiếm dài một tấc màu tím phun ra từ miệng hắn, trong suốt ướt át, sau đó bắn ra nhanh như điện.

Diệp Phàm với Nguyên Thuật dẫn động tiên quang vô tận, mạnh mẽ truyền vào trong người Bàng Bác, khiển hắn cũng có được pháp lực vô cùng, tham dự vào ừận đại chiến này.

Mọi người không thể không kinh hãi. Nguyên Thiên Thư quả nhiên là một bộ kỳ thư, ở địa phương đặc thù này có thể thi triển ra áo nghĩa thần diệu khó tin, kinh tiên nhiếp thần.

Tuy nhiên Diệp Phàm cũng đang ở trong trạng thái gian nan. Nguyên Thuật thi triển hết, đặc biệt hao phí tinh lực. Đôi mắt với nhiều cường địch như vậy, hắn thực sự là lực bất tòng tâm.

- A...

Tiểu kiểm màu tím dài hơn hai tấc, trong suốt như nước, sắc bén vô cùng, hóa thành một đạo tử quang bay đi, cắt đầu ba vị nửa bước đại năng xuống.

Ầm!

Diệp Phàm và Vương Đằng va chạm một trận, giống như hai Chiến Thần đối đầu, thần quang mênh mông cuồn cuộn, đẩy lui cả nhân vật cấp bậc đại năng. Song phương đánh giêt tới đỏ măt rồi:

- Sát...

Tiếng hét rung trời truyền ra. Rất nhiều cao thủ từ bốn phương tám hướng vọt tới. Diệp Phàm cảm nhận được áp lực cường đại. Nhiều người vây công hắn như vậy, căn bản là hướng về phía lục đồng trong tay hắn không dứt.

Huống chi trong đó có cả nhân vật cấp Thánh chủ. Tu sĩ đáng sợ như vậy có uy hiếp quá lớn đối với hắn, mỗi một kích đều có thể khiến hắn tan nát.

Yêu Đế Cửu Trảm — Thần Thương.

Bàng Bác lại hét lớn. Hai mắt hắn bừng lên ngân quang, bắn ra hai con chân long màu bạc, quấn quanh cây mâu ngọc màu đỏ dài ba tấc, chém giết một vùng, đâm tới tận căn nguyên của người ta.

- A...

Một vị đại năng định tập kích Diệp Phàm hét lên thảm thiết, mi tâm bị bổ trúng, vở ra một cái khe, không thể khép kín lại được nữa. Text được lấy tại http://truyenyy.com

Yêu Đế Cửu Trảm mỗi một đòn đánh ra đều kinh thiên địa, khiếp quỷ thần, mượn dùng lực lượng tiên quang tạo thành thực lực khủng bố vô cùng, ngay cả đại năng bị chém cũng đều không chịu nổi.

- Phụt!

Một tiếng vang nhỏ truyền tới. Đầu người kia vỡ ra, hóa thành một đám tương hồ, chết không thể chết hơn nữa.

Mọi người chung quanh đều sởn tóc gáy, ánh mắt nhìn về phía Bàng Bác có vẻ kinh hãi, khó tin. Thanh đế mới vừa chết đi, thần uy khó dò mà lúc này lại có người thi triển thuật này.

Già Thiên - Chương #713


Báo Lỗi Truyện
Chương 713/1896