Chương 641: Mảnh đồng xanh, Nguyên Thiên Sư đều xuất hiện


"Ầm!"

Đột nhiên, nguyên khí bạo động, pháp lực như biển cả, trong Tiên trì vọt lên một mảng tiên quang, Diệp Phàm tay phải phóng lớn lên, chụp lấy tháp đồng mười mấy trượng cao, cướp đoạt rồi sau đó giống như vung một cọng rơm đập xuống.

Vị kia nửa bước đại năng giật mình cả kinh, quyết đoán rút lui.

Nhưng đã chậm rồi, Diệp Phàm giống như một thần minh cầm trong tay tháp đồng đè ép xuống dưới, chấn cho vị nửa bước đại năng hoàn toàn không thể phản kháng, thân thể nát tan hóa thành một đống máu thịt bầy nhầy.

"Keng!"

Diệp Phàm vung múa tháp đồng đánh thật mạnh trên thân hình người đồng thau kia, hai kiện pháp khí va chạm phát ra đốm lửa sáng lạn, tất cả đều vỡ vụn. Cùng lúc đó, vị nửa bước đại năng còn lại cũng bị đập đứt gân gãy xương, hình thần câu diệt cũng không có lưu lại.

Chỉ trong giây lát, hai vị nửa bước đại năng bị mất mạng, bên bờ Tiên Trì mọi người đều thối lui, lặng ngắt như tờ.

Diệp Phàm có thể dẫn động lực lượng trong Tiên trì, vẫn như cũ có thể đánh bại Thánh chủ tuyệt đinh, khiến rất nhiều người cảm giác đại sự không ổn.

- Nguyên Thiên Thư quả nhiên phi phàm...

Âu Dương Diệp kinh sợ, chính lào cũng không thể triệu hoán lực lượng nơi đây, mà Diệp Phàm lại làm được, lão cười lạnh "hắc hắc", dưới chân nguyên văn hiện lên.

Trong phút chốc, Diệp Phàm lông tóc đều dựng đứng, trong lòng nảy sinh dự cảm nguy cơ mãnh liệt, hắn vội chân đạp bí quyết chữ "Hành" độn như bay qua một bên.

"Ầm!"

Một vầng tiểu thái dương bay ra, kim quang hừng hực chưng khô chỗ Diệp Phàm mới vừa đứng, khói hơi bốc lên nghi ngút, hết thảy đều không còn tồn tại.

Khối Thần Nguyên!

Đây là một khối Thần Nguyên bằng cờ đầu người, mặt trên khắc văn lộ dày đặc, ẩn chứa áo nghĩa vô cùng, có thể trong nháy mắt san bằng một dãy núi vô tận.

Thần quang thêm mãnh liệt, hiện ra ba khối Thần Nguyên khác, lớn nhỏ xấp xỉ bằng cờ nhau, nguyên văn dầy đậc cố định ở aiữa không trung, thần lực dao động kịch liệt phá hủy hết thảy.

- Âu Dương Diệp! Lão điên rồi!

Diệp Phàm phát lạnh tận đáy lòng, như rơi xuống hầm băng.

Mỗi một khối Thần Nguyên đều giá trị năm mươi vạn cân nguyên tinh thuần, chỉ cần một khối lớn này khắc lên Nguyên Thuật phức tạp khó hiểu, một khi bùng nổ, phạm vi trăm dặm đều phải sinh cơ tuyệt diệt, trở thành mảnh đất khô cằn.

- Yên tâm! Đây là Tứ Tượng Nguyên Thiên Trận, chỉ biết luyện hóa ngươi, sè không thương tổn những người khác. Tiểu tử ta đưa ngươi đi gặp các đời Nguyên Thiên Sư!

Âu Dương Diệp cười hắc hắc khiến người ta sởn tóc gáy.

Bốn khối Thần Nguyên xếp ở bốn phương bao vây Diệp Phàm ở trung tâm, lưu động ra khí cơ khủng bố, thần quang màu vàng xông thẳng lên trời, như bốn vầng thái dương treo ở đó.

Nguyên Thiên Thần Văn dày đặc phát sáng cùng nhau lao ra, mỗi một khối Thần Nguyên đều hóa hình ra một con tiên linh, lưu động ra một lực lượng khiến người ta hít thở không thông.

Một con Tiểu Long, nhất chích Phượng Hoàng, một con Tiên Hổ, một con Huyền Vũ, tất cả đều trông rất sống động, chỉ dài một thước, đều là màu vàng, phân ra bốn hướng. Mỗi con đều há mồm phun ra một dải tơ, bắt đầu luyện hóa Diệp Phàm.

Một tiếng chấn động mãnh liệt, Vạn Vật Mầu Khí đinh hiện lên, treo trên đinh đầu Diệp Phàm, buông xuống từng tia từng đợt Huyền Hoàng khí bảo hộ hắn ở bên trong.

Bốn khối Thần Nguyên ẩn chứa thần lực vô cùng tận, gây áp lực cho Diệp Phàm quá lớn. Hắn liền ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai tay kết ấn dẫn dắt tiên quang trong Tiên trì cho mình dùng.

Hắn khắc chừ trên hư không, vang lên tiếng leng keng, mỗi một chữ đều chớp động kim chúc sáng bóng, lạc ấn ở trong hư vô gian, tiếng "leng keng" rõ ràng như thiên kiếm rút ra khôi vỏ.

- Cấm Tiên Lục Phong?

Âu Dương Diệp vô cùng kinh ngạc, Diệp Phàm về Nguyên Thuật tiến bộ quá nhanh, vượt qua hiểu biết của lão, lúc này chỉ cách mới vài năm mà thôi, loại Nguyên Thiên cấm Thuật này đã đạt tới ba phong rồi!

Địa vị của cấm Tiên Lục Phong ở trong Nguyên Thuật, giống như bí thuật cái thế của Đại đế Nhân tộc thôi diễn, ở thời điểm tuyệt đỉnh có được áo nghĩa vô cùng, thần kỳ không thể tả được.

- Ta ngay cả đại năng đều có thể phong bế, ngươi...

Âu Dương Diệp sắc mặt trắng bệch, "bịch bịch bịch" thối lui mấy bước.

Diệp Phàm thi triển ra cấm Tiên Lục Phong, từng cái từng cái cổ tự lao ra, lạc ấn ở trên hư không, tạo thành một mảng văn lạc xé mở một góc Tứ Tượng Nguyên

Thần Trận.

Trên đầu lơ lửng Vạn Vật Mầu Khí đinh, hắn đứng dậy, chậm rãi đi ra phía ngoài, bức tới phía trước.

- Không xong!

Âu Dương Diệp biến sắc, lộ ra một tia sợ hãi.

- Không sao đâu!

Đúng lúc này, bên cạnh lão một vị đại năng đứng dậy, quát lớn:

- Cút cho ta!

Đây là đại năng của Tiêu gia Trung Châu, cùng Âm Dương Giáo giống nhau, đều có oán hận lớn với Diệp Phàm, vả lại Âu Dương Diệp chính là bọn họ mời đến. Hắn vươn ra một bàn tay bổ tới hướng chỗ hổng kia, muốn đánh cho Diệp Phàm trở về trong trận để luyện hóa thành tro tàn.

- Không cần vọng động!

Âu Dương Diệp kêu to, nhưng đã quá muộn rồi, Diệp Phàm dẫn động thần lực của vị đại năng này bổ tới, rất nhanh phá giải nguyên trận từng bước bước ra.

Tiểu Long, Phượng Hoàng, Tiên Hổ, Huyền Vũ dài hơn một thước tất cả đều phát ra một tiếng gào thét, chìm sâu vào trong khối Thần Nguyên.

"Coong, Coong"...

Những cổ tự Diệp Phàm khắc ra kia lóe ra trên hư không, như một tiếng kiếm ngân kinh thiên động địa, bốn khối Thần Nguyên bị áp chế.

Hào quang nhoáng lên một cái, Diệp Phàm tế ra cái đinh thu chúng vào trong, rồi nói:

- Đây thật đúng là một phần đại lễ, để cảm tạ lão, ta tự tay đưa lào thăng tiên!

Mỗi bước hắn bước tới phía trước, trong hồ nước đều có một mảng tiên quang lao ra vờn quanh trung tâm là hắn. Sau chín bước toàn thân hắn sáng rực rờ, mỗi một tấc huyết nhục gần như đều trong suốt.

Tiên quang vô cùng tận bao phủ quanh hắn, mỗi cái nhấc tay giơ chân đều có thể hiệu lệnh thiên địa, huy động căn nguyên đại đạo có thể ngạo thị rất nhiều đại năng.

- Ngươi không giết được lão!

Vị đại năng Tiêu gia kia cười lạnh.

Ngoài ra, Âm Dương Giáo cũng có hai vị đại năng ở phụ cận Tiên Trì, cùng nhau từ chỗ ẩn núp bước ra, bức tới. Chủ lực của bọn họ đều ở chỗ Long Huyệt nơi đó.

Ba vị đại năng ra tay, cùng nhau muốn giết Diệp Phàm, Âu Dương Diệp rốt cục trấn định lại, minh hữu của lão cùng không có vứt bò mình. Lão cười lạnh không ngừng, nhìn chàm chàm vào Diệp Phàm.

- Kẻ chắn đường ta, năm bước máu bắn tung tóe, thây đạp dưới chân!

Diệp Phàm kiên định bước tới phía trước.

Tuổi trẻ một thế hệ Dao Trì Thánh nữ, Diêu Quang Thánh tử, Nguyệt Linh Công chúa, chư vương năm đại vực. tất cả đều chấn động trong lòng, nhìn thẳng phía trước, tập trung chú ý một trận chiến này.

Khắp nơi Giáo chủ cũng đều thần sắc ngưng trọng, nhìn thẳng mấy người trong trường chiến.

"Rầm!"

Hồ nước sôi trào vọt lên tiên quang vô tận, bao phủ toàn thân Diệp Phàm. Đại chiến mở ra, bốn thân ảnh như rồng bay trên mây, đại chiến kịch liệt, trời long đất lở.

- Ở chỗ này, chiến lực của hắn thật sự có thể luận bàn cùng Thánh chủ! Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

Diệp Phàm lúc mở rộng lúc hợp lại, tiên quang như biển, hắn giống như một con chân long nhảy vượt lên, chường chỉ không ngừng đánh sụp đổ hư không.

Sau đó không lâu, Âu Dương Diệp kêu to:

- Không xong!

Đáng tiếc đã quá muộn, hết thảy đều đã không thể ngăn cản.

Phàm là hư không bị Diệp Phàm đánh qua đều có lạc ấn lóe ra, cấm Tiên Lục Phong xuất hiện phong bế ba vị đại năng ở trong đó, hắn dựa vào lực lượng tiên quang hoàn thành hết thảy điều này.

- Ta nói rồi kẻ chắn đường ta là chết!

Diệp Phàm tế ra một khối Thần Nguyên trong đinh, sau đó dẫn động, rồi lập tức bứt ra rời khôi chỗ phong ấn này.

"Ầm!"

Thần quang chói mắt vọt lên, trong một mảng không gian nhỏ hẹp hết thảy đều không còn tồn tại, tiểu thiên địa bị luyện hóa quay về nguyên thủy.

- A...

Đại năng phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.

Khối Thần Nguyên có khắc tiên thiên văn lạc bùng nổ, cảnh tượng giống như thái dương vờ nát thật khiến cho người ta sợ hãi. Tuy nhiên hết thảy đều bị cấm Tiên Lục Phong ngăn chặn ờ bên trong.

- Không...

Âu Dương Diệp kêu to, khối Thần Nguyên là lào luyện chế, hao phí thật lớn, phí tổn dọa người, thế mà kết quả lại là hại chết người phe ta.

- Cấm Tiên Lục Phong chết tiệt!

Lão gào thét.

Tất cả người đang xem cuộc chiến đều phát lạnh từ đầu đến chân. Ờ địa phương này, Diệp Phàm triệu hoán lực lượng của Tiên Trì cho mình dùng, quả thật là đáng sợ.

Có tới ba vị đại năng cứ như vậy xong đời.

Khi hết thảy bình tình trở lại, văn tự lạc ấn ở trên hư không cũng đều ảm đạm, tiên quang cùng không chống đỡ được, khối Thần Nguyên dẫn động lực lượng quả thật đáng sợ.

Không gian nhỏ hẹp giải phong ấn, trong đó một người hình thần câu diệt, hai người kia thân thể không trọn vẹn, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra, nhưng pháp lực mất hết, không thể tiếp tục chiến đấu.

"Ầm!"

Diệp Phàm đánh ra một chường, một thân thể vỡ vụn; nhấc chân đá tới, một người cuối cùng cũng thành tro bụi.

- Đừng giết ta!

Âu Dương Diệp kêu to, hoảng sợ bước thụt lui.

Hiện tại ai còn dám ngăn chặn, ba vị đại năng đều chết thảm, không ai nguyện ý ở địa phương này đối kháng cùng Diệp Phàm, thật không đáng giá.

- Ta nói rồi, ai cũng không thể cứu được ngươi!

Diệp Phàm tiến lên điểm ra một lóng tay, trên trán Âu Dương Diệp xuất hiện một cái lỗ máu. Lão kêu lên một tiếng, ngã dài trên mặt đất ngửa mặt lên trời, chết oan chết uổng.

"Ầm!"

Dưới chân ngọn núi lớn kia đang giao tranh chấn động kịch liệt, Giáo chủ các phương đều ra tay tranh đoạt Thần châu.

"Choảng!"

Thần châu đường kính hơn một thước, dưới lực lượng của rất nhiều Thánh chủ, rốt cục đã nứt toạt ra, ở trong đó một sinh vật hình người toàn thân đầy lông đỏ ngă xuống.

- Trong Long Châu ẩn chứa một sinh vật?

Mọi người hết sức ngạc nhiên.

- Grào...

Sinh vật hình người lông đỏ mở mắt, bắn ra hai đạo huyết quang, rống to một tiếng, khiến các Thánh chủ khí huyết cuồn cuộn, thiếu chút nữa ngất xiu tại chỗ.

- Đó là cái gì?

Trên Tiên Trì mọi người nhìn xuống phía dưới, thấy được hết thảy cảnh tượng trong cổ động, tất cả đều hoảng sợ thất sắc.

- Tổ sư Nguyên Thiên đời thứ ba... Lúc tuổi già phát sinh bất tường, trường thành đến hiện tại cái dạng này, lão gia rốt cuộc là thế nào?

Diệp Phàm chấn động trong lòng, mở Thần Nhăn cẩn thận quan sát.

Nguyên Thiên Sư lúc tuổi già có rất nhiều bí mật đáng sợ. Đây tất nhiên là tổ sư đời thứ ba, tất cả bất tường tập trung vào một thân, có lẽ sắp sửa bị vạch trần.

"Ầm!"

Từ chỗ sâu nhất trong Long Huyệt vạn cổ bạo phát ra một cỗ khí tức đáng sợ, khiến tâm thần mỗi người đều run rẩy, gần như muốn phục xuống quỳ lạy.

- Thật sự có một vị Thánh linh viễn cổ!

Trong con ngươi của Bệnh lão nhân bắn ra hai chùm tia sáng làm cho người ta sợ hãi, lẩm bẩm:

- Đại đế cổ không ra, ai có thể tranh phong cùng?

- Úi chao!

Bên bờ Tiên Trì, rất nhiều người không chịu nổi loại uy áp này, mềm nhũn ngă nhào trên mặt đất, trong đó một người tuổi còn trẻ lại ngă quỵ trong hồ, khi hắn giãy giụa bò lên, từ đáy hồ nắm lên một miếng đồng xanh, mặt trên có một gốc cây Thanh liên nhỏ.

Đây là một người trẻ tuổi còn có chút non nớt, ngă ngồi ở chỗ nước cạn trong Tiên Hồ, trong tay cầm một miếng đồng xanh lớn bằng nắm tay, loang lổ rỉ sét.

Kỳ lạ nhất là có một gốc cây Thanh liên nhỏ cao chừng một thước cắm rễ ở trên nó, rễ cây cứiis chắc mà trong suốt quấn quanh, hai thứ làm bạn cùng sinh sống.

Diệp Phàm da đầu chợt cứng lại, tim tăng lên nhịp đập kịch liệt, miếng đồng xanh cũ xì này, thiệt giống như khối kia trong cơ thể hắn, thực rất có thể có cùng một nguồn gốc.

Mà điểm mấu chốt là trên miếng đồng xanh mọc một 2ốc cây Thanh liên nhỏ, cái này cũng quá giống trong truyền thuyết, năm đó Yêu đế chính là như thế này sinh ra.

Không riêng hắn nhìn thẳng vào miếng đồng xanh và cây Thanh liên, tất cả người khác cũng đều dồn ánh mắt vào nó. Mặc dù mọi người không biết lai lịch miếng đồng xanh, nhưng là nhìn thấy một gốc cây Thanh Liên cũng đều động dung.

Già Thiên - Chương #707


Báo Lỗi Truyện
Chương 707/1896