Chương 640: Đại đế còn sống


Hồ nước trong veo như một hồ quỳnh tương, truyền đi ráng màu tràn đầy tường hòa, hơi mờ bốc lên, khí trời lượn lờ, một mảng trong sáng muôn màu muôn vẻ.

Hóa Tiên Trì ở trên đỉnh núi lớn, tuy rằng không lớn lắm, nhưng làm cho người ta có cảm giác là một phương thế giới.

Đúng vậy, không giống như một ao nước, mà như một tiểu thế giới sinh động xinh đẹp, ở trong này hình như có ẩn chứa khởi nguyên của sinh mệnh.

- Có tiếng động!

Một ao ngọc dịch nối tiếp trời cao muôn đời, phát ra âm thanh mênh mông như sóng triều, giống như có người ngồi xếp bằng trên hư không, giảng thuật về đại đạo khai thiên lập địa.

Tiên Trì sóng nước trong vắt, khói mờ lưu động, lộ ra năm màu sắc, nước trong ao cũng không kịch liệt lắm, xưng được với mềm nhẹ, lại khiến không ít người nhíu mày, bởi vì mơ hồ nghe được thiên địa tụng cổ kinh.

"Phù phù!"

Một gã tu sĩ không kìm nổi là người thứ nhất kích động bước xuống hồ, lặn một cái xuống nước muốn tìm kiếm thánh vật mảnh vỡ của Để binh...

- Nhất định là Đế binh Cực Đạo vờ vạm ở đây mới có tiếng vọng đại đạo cổ kinh ở trong đó!

"Keng!"

Có tu sĩ tung kiếm đấu chiến lẫn nhau, vì chọn một vị trí có lợi mà tranh giành nhau. "Phốc" một tiếng một cái đầu bay lên, máu bắn tung tóe xuống nước, thi thể ngă trên mặt đất.

Mọi người đối mặt với Tiên Trì đều không thể bình tĩnh, đều ra tay. Rất nhiều người lần lượt nhảy vào trong hồ, muốn tranh nhau vớt lên thánh vật kinh thế.

"Ầm!"

Truyền đến dao động kịch liệt, hai nhân vật cấp Giáo chủ động thủ, làm nổi lên một mảng sóng nước. Trong Tiên Trì tinh khí sinh mệnh tràn lan bốn phía, khiến lòng người ở đây đều kinh sợ.

Hóa Tiên Trì cùng Thiên cổ Long Huyệt nếu có thể được một còn có hy vọng một đường chứng đạo, điều này trone truvền thuyết đã lưu truyền rất rộng rãi, mọi người đương nhiên đều động tâm, đều muốn lấy được.

Ngắn ngủn trong nháy mắt, đã có mấy chục người nhảy xuống hồ, những người khác không cam chịu tụt lại phía sau đều nhảy xuống.

- Không đúng nha! Không ai nổi lên!

Cơ Tử Nguyệt nhò giọng lẩm bẩm.

Hồ nước trong sáng, trong vắt như ngọc bích, từng đám ráng màu tường hòa lưu chuyển, nhưng cũng không thấy có người trồi lên mặt nước, có vào không có

Rất nhiều cường giả đều tim đập nhanh, cũng đều cảm thấy có điều khác thường, tất cả đều ngừng bước chân. Những người mới vừa nhảy lên cũng đều kêu lên sợ hãi, cố gượng lộn một vòng lại bờ.

- Vừa rồi có một vị đại năng cũng nhảy xuống, không có đi lên...

Có người nói nhỏ.

Người còn lại đều trong lòng ngưng trọng, cũng không dám tiếp tục hành động thiếu suy nghĩ:

- Những người đó chẳng lẽ đều đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chết ở phía dưới?

Ai nấy đều phát lạnh.

- Để lào hủ đến nhìn kỹ xem!

Một vị Tầm Long Địa Sư tiến lên, giương đôi mắt quan sát Tiên Hồ.

Mọi người như ngừng thở, yên lặng chờ nghe kết quả. Đối mặt với một chỗ tiên địa có thể chứng đạo, nhưng không có cách nào đi vào, trong lòng mọi người vừa khẩn trương vừa lo lắng.

- Là một chỗ Phi Tiên chân chính hẳn là không có vấn đề mới đúng! Kỳ diệu đến không thể giải thích, thế gian vô song, lại có nguy hiểm...

Tầm Long Địa Sư lẩm bẩm tự nói.

Âu Dương Diệp tiến lên, lão đến từ Đông Hoang bản lĩnh hơn người, tiếng tăm lừng lẫy trong giới Nguyên Thuật, đã tiến gần tới cảnh giới Nguyên Địa Sư.

- Tiên Hồ này thực hoàn mỹ, chọn không ra một chút tỳ vết nào, có thể nói là một địa phương Chân Tiên buông xuống, tuyệt đối không có vấn đề, bọn họ chưa đi lên, chẳng lẽ trốn ở dưới hay sao?

Mấy vị Nguyên Thuật tông sư của Đông Hoang đều tiến lên, tất cả đều nhất trí đồng ý với phán đoán của Âu Dương Diệp, đây là một địa phương thăng tiên, không sứt mẻ không tì vết.

- Diệp huynh cũng ở đây, là người thừa kế nhất mạch cho Thiên Sư Đông Hoang ta, có phong cách Nguyên Thuật riêng, có lẽ có cao kiến gì khác chăng?

Một vị Nguyên Thuật tông sư lên tiếng.

- Diệp tiểu hữu không nên dấu nghề! Nếu có giải thích gì khác hy vọng nói ra, chỉ điểm một chút cho đồng đạo ở đây!

Âu Dương Diệp không âm không dương nói.

Diệp Phàm liếc mắt nhìn lào. lão già này khi còn ở Đông Hoang đã nhiều lần ức hiếp hắn, thời điểm ở Thần Thành Bắc Vực làm hắn bại lộ thân phận Thánh thể, thiếu chút nữa bởi vậy mà chết.

Giờ phút này, nếu không có những người khác ở đây, Diệp Phàm sớm đã ra tay tống lão xuống Địa Ngục. Nhưng lão lại đi cùng mấy vị đại năng, không dễ đối

- Nên nói ngươi đều nói xong rồi, còn bảo ta nói gì?

Diệp Phàm đáp lời.

- Lời ấy sai rồi! Ngươi chiếm được kế thừa của Nguyên Thiên Sư, hẳn phải có giải thích độc đáo, hy vọng ngươi không ngại nói ra giải thích nghi hoặc cho chư hùng ở đây.

Âu Dương Diệp vuốt vuốt chòm râu nói.

Ờ bên cạnh lão có mấy nhân vật cấp Giáo chủ, mà đúng là những người này mời lão từ Đông Hoang đến, lúc này có thể nói lão không có gì sợ hãi.

- Lão già ngươi ngại sống lâu rồi sao, đến bây giờ còn muốn châm ngòi ly gián! Coi chừng Bàng gia bắt ngươi đi nuôi chó!

Bàng Bác thực thô lỗ nói.

- Người trẻ tuổi làm gì hùng hổ dọa người như vậy! Lão hủ chỉ là thay mặt đồng đạo ở đây thỉnh giáo mà thôi.

Âu Dương Diệp nói.

- Diệp huynh nếu biết điều gì, mong được chỉ điểm bến mê, tránh cho đồng đạo ở đây uổng mạng.

Một vị nhân vật lớp người già lên tiếng.

Xưng hô từ này có thể thấy được có kiêng kị nhất định đối với Diệp Phàm, đường đường là nhân vật Tiên Thai tầng thiên thứ nhất, lại dùng ngang hàng để nói chuyện.

Từ xưa tới nay, trừ mấy tử địch như Âm Dương Giáo, Âu Dương Diệp, tối thiểu ở mặt ngoài cũng không có bao nhiêu người muốn đẳc tội với Thánh thể. Hắn trưởng thành quá nhanh, lúc này chỉ mới vài năm mà đã là tu sĩ Hóa Long biến thứ tám. Mỗi một lần bị chèn ép lại càng cường đại thêm không ít, làm cho người ta vô cùng kiêng kị.

- Mong rằng tiểu hữu chỉ giáo!

Có một vị nhân vật cấp Giáo chủ mở miệng, rất nhiều người đều phụ họa theo.

Diệp Phàm đương nhiên sè không phạm sai lầm để nhiều người tức giận. Hắn đi một vòng quanh Hóa Tiên Trì, còn thật sự cân nhấc cẩn thận, thật lâu sau mới nói:

- Vật cực tất phản, quá mức hoàn mỹ không tỳ vết ắt có nguy hiểm lớn. Nơi đây là địa phương Phi Tiên không thể nghi ngờ, nhưng cũng nhất định có hung hiểm lớn, các vị nên cẩn thận!

- Tiên Trì trong truyền thuyết là một chỗ đại hung hiểm, vậy những người nhảy xuống vừa rồi đã chết rồi ư?

Lập tức có không ít người biến sắc.

- Còn thỉnh Diệp tiểu hữu phá giải cho, ngàn vạn lần không cần keo kiệt, giúp chúng ta đều có thể có một hồi tiên duyên!

Âu Dương Diệp nói.

- Địa phương vật cực tất phản, địa phương Phi Tiên, nguyên địa sinh mệnh, ba nơi hợp nhất, thế gian khó giải!

Diệp Phàm đáp, lời hắn nói đều là thật.

Chỉ riêng loại thứ nhất địa phương vật cực tất phản đã không có người nào có thể phá giải. Lúc trước ở trong vùng cấm Thái Sơ hắn từng nhìn thấy Nguyên Thiên Sư đời thứ tư lúc tuổi già đã chôn vùi ở đó.

- Tiểu hữu nói vậy không đúng! Chúng ta này nhiều người tới đây, chẳng lè muốn cho chúng ta đều tay không mà quay về sao, ngươi chiếm được Nguyên Thiên Thư tất phải có phương pháp phá giải, hẳn không phải muốn độc chiếm nơi đây chứ?

Âu Dương Diệp cười lạnh hắc hắc.

- Lão bang tử! Ta xem ra ngươi là chán sống rồi! Chẳng lè ngươi muốn bức bách chúng ta? Muốn chết cứ việc nói thẳng!

Đông Phương Dã giống như một con dã nhân, cầm trong tay cây đại bổng nanh sói trừng mắt nói.

- Ngươi...

Âu Dương Diệp được mấy vị Giáo chủ bảo vệ, tuy rằng không sợ, nhưng cũng bị lời nói thẳng thừng như vậy tức giận đến biến sắc.

- Cút xa một chút cho ta, ta muốn giết ngươi, ai cũng ngăn không được!

Diệp Phàm khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào cường giả Nguyên Thuật.

- Cứu mạng...

Đột nhiên, trong màn sương nước lưu động trên Tiên trì bắn tung lên bọt nước, một tiểu nhân màu bạc cao chừng ba tấc vọt lên, lớn tiếng kêu cứu.

Đây là một đoàn thần niệm vô cùng cường đại của vị đại năng mới vừa rồi nhảy

vào trong hồ, đây là niệm lực trong mi tâm hắn hóa thành thần linh hình người.

Lúc này, không thấy thân thể hắn chỉ có một tiểu nhân màu bạc trốn thoát, đủ để chứng minh vấn đề: Hẳn gặp phải tai họa rồi!

- Đạo hữu đã xảy ra chuyện gì?

Một vị Giáo chủ quát hòi.

-Ạ... Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Tiểu nhân màu bạc kia vô cùng hoảng sợ, mi tâm xuất hiện vết rách, rồi sau đó phịch một tiếng nứt toát ra, hóa thành một mảng bạch quang chìm sâu vào trong hồ.

- Đây là một vị đại năng a. cứ như vậy chết đi!

Mọi người đều thối lui, toàn thân phát lạnh, hơi lạnh toát ra tận đáy lòng.

Hồi lâu sau, một vị Giáo chủ mới lên tiếng:

- Diệp tiểu hữu mời chỉ điểm một chút đi!

Mấy người bên cạnh Âu Dương Diệp cũng đều nhao nhao lên tiếng, mời hắn phá giải, vạch ra một con đường. Nguyên Thiên Thư là một bộ kỳ thư, rất nhiều người đối với nó gần như mê tín, cho rằng có thể phá giải hết thảy địa thế thiên hạ.

- Người trẻ tuổi không cần hẹp hòi như vậy, ở loại địa phương này cần hợp mưu hợp sức, nếu muốn một mình nuốt gọn Hóa Tiên Trì không thực tế lắm, ngược lại sẽ có đại họa sát thân!

Âu Dương Diệp nói.

- Ngươi thực cho rằng ta không dám giết ngươi sao?

Diệp Phàm nhìn lão già không có một chút cảm tình này, bước tới một bước, dưới chân Nguyên Thiên Văn Lạc lóe lên, một con Xích Long lao ra hóa thành một luồng khí đò sẫm đánh về phía Âu Dương Diệp.

"Keng!"

Một vị Giáo chủ ra tay, ngăn cản luồng khí đò sẫm, cả đỉnh núi đều chấn động một trận mãnh liệt. Mọi người kinh sợ, Diệp Phàm quả thực có thể tranh hùng cùng Giáo chủ một phương.

- Tiểu hữu làm gì phải động sát khí!

Vị Giáo chủ kia nói.

- Chúng ta chính là khinh thường lão tiểu nhân này, tuổi tác đã lớn chừng đó mà không bằng một con chó?

Lý Hẳc Thủy giành trước mở miệng, mấy người đều nhìn thẳng vào Âu Dương Diệp.

- Đây là địa phương Phi Tiên kèm với hung hiểm to lớn không thể hóa giải, chư vị nếu muốn có thu hoạch, thì tìm kiếm thử ờ ngay chỗ nước cạn đi.

Diệp Phàm nói xong, hắn là thử nhất đi đến bước xuống hồ nước.

Đám người Bàng Bác, Đông Phương Dã, Lý Hắc Thủy, Dao Trì Thánh nữ, Cơ Tử Nguyệt cùng đi theo bước xuống hồ nước, nước cạn không tới đầu gối, không ai dám đi tới trước.

Những người khác thấy thế, cũng đều làm theo, phân tán ở chung quanh hồ cẩn thận tìm kiếm. Không lâu sau đã có người kêu lên:

- Thần vật!

Già Thiên - Chương #705


Báo Lỗi Truyện
Chương 705/1896