Chương 649: Độ Nhân Kinh (Thượng)


Bích hồ vạn khoảnh, một chiếc thuyền lá rẽ nước mà tới. Một nam nhân dáng người bậc trung đứng trên thuyền, áo tơi cũ kỹ, nón tre rách nát che đi hình dáng.
- Đây là người nào? Hắn đi ra từ bích hồ, chẳng lẽ đã tiến vào trước chúng ta một bước rồi?
Rất nhiều người cảm thấy khó hiểu.
Trong hồ sóng nước trong vắt, chiếc thuyền lá di chuyển cũng không nhanh, từ từ tiến tới. Nam nhân kia bỏ nón tre đứng khoanh tay nhưng đáng tiếc vẫn không nhận ra khuôn mặt hắn.
Ngay vào giờ khấc này, hơn mười đại nhân vật đều cảm thấy không thích hợp. Hoàng chủ của Trung Châu Thần triều, Yêu chủ và Chiến chủ của Nam Lĩnh, Thần tăng Tây Mạc đều rung động trong lòng, mặt mày biến sấc.
- Ngươi là ai?
Một vì Hoàng chủ tuyệt thế hỏi. Hắn sống đã gàn ba ngàn năm, đứng đầu thiên hạ nhưng lúc này cũng có cảm giác kinh sợ.
Ở trên thuyền lá, nam nhân này vẫn không nói gì, chấp tay đứng yên như cũ, yên lặng đẩy thuyền tới, giống như tất cả mọi thứ ở ngoại giới đều Long Tiêu Diêu động được tới bản tâm của hắn.
- Ngươi rốt cục là ai. Hoàng chủ nhà ta nói với ngươi, ngươi có nghe được không?
Một lão già tiến lên, râu tóc bạc trắng, là một cường giả đẳng cấp Thái thượng trưởng lão.
Chát.
Nam nhân trên chiếc thuyền con lạnh lùng nhìn lại, nâng thủ lên chỉ về phía trước. Trên trán lão già kia liền tỏa ra hoa máu, lập tức ngã xuống hồ nước, nhuốm đỏ cả làn nước trong xanh.
Xôn xao.
Mọi người ồ lên. Đây là người nào? Lại có thể to gan lớn mật như vậy, trước mặt mấy vị lão Hoàng chủ mà giết người, thật sự là cực kỳ kiêu ngạo.
- Cuồng đồ.
Một vị nửa bước đại năng đạp sóng lao tới, tiến về phía nam tử kia rất nhanh, há mồm phun ra một cái đỉnh giống như một ngọn núi cao màu đen đè xuống.
Chát.
Đại đỉnh này lập tức bị nam tử trên thuyền nhỏ điểm một cái nát bấy. Mảnh vỡ của đỉnh giống như những đám đất cát rơi rào rào xuống lòng hồ.
- Binh khí ẩn chứa đạo và lý lại bị người này đánh nát dễ dàng như vậy. Kẻ này quá cường đại. Hắn có lai lịch gì?
Tất cả mọi người đều sợ hãi, lông tóc dựng ngược.
Một tiếng kêu sợ hãi truyền ra. Nửa bước đại năng không tự chủ được mà bay về phía trước. Chân hắn đạp trên mặt hồ, bọt nước văng khắp nơi. Có thể nhìn thấy hắn đang dãy dụa kịch liệt nhưng không có cách nào phản kháng, bị hút tới chiếc thuyền nhỏ.
Nam nhân mặc áo tơi vươn một bàn tay ra, tóm lấy cổ hắn, tay kia vẫn chấp sau lưng như cũ, trông rất tùy ý.
-Á...
Nửa bước đại năng khiếp sợ kêu lên, dường như gặp chuyện khủng bố nhất vậy. Tay chân hắn vẫy vùng giữa không trung.
Phụt!
Một tiếng vang nhỏ truyền ra. Đầu nửa bước đại năng vỡ nát, máu huyết và óc trắng đồng thời chảy xuống, nhuốm lên cánh tay và áo tơi của người kia nhưng hắn lại chẳng cảm thấy gì.
Phịch.
Hắn buông tay ra, tử thi rơi xuống hồ, nhuốm đỏ cả một vùng bước. Thi thể chìm nổi mất đầu khiến người ta sợ hãi, không dám trực tiếp tiến tới.
Cái chết như vậy khiến mọi người không thể bỉnh tĩnh nổi. Tất cả đều rút lui. Đây là loại người gì, một tay bóp chết nửa bước đại năng, thủ đoạn khiến người ta sợ hãi.
Hắn là một tồn tại trong lăng mộ cổ xưa kia, giờ lại đi tới nơi này...
Có người hoảng sợ kêu to, rốt cục đã nhận ra hắn là ai. Đây đúng là nhân vật thần bí xuất hiện sau khi Diệp Phàm bán sụp mười tám ngọn núi đá.
Nhưng hiện tại vẫn chưa ai ý thức được hắn là Thần Chi Niệm. Không phải ai cũng có sở học uyên bác như Đoạn Đức và lão già mù.
Chiếc thuyền con rẽ nước đi tới, tốc độ không nhanh nhưng chấn nhiếp lòng người. Nam nhân thần bí khoanh tay đứng đó, ống tay áo nhuốm máu và óc trắng, căn bản không khiến hắn để ỷ.
Vút!
Trên vòm ừời, một vị Hoang chủ của Trung Châu và Chiến chủ của Nam Lĩnh đồng thời ra tay, kết pháp ấn đánh xuống phía dưới.
Ầm!
Thiên địa bạo động, nước xanh. Bọn họ làn lượt diễn biến ra một đại ấn và một đại chung do thần lực tạo thành, bên trên có hoa văn tiên thiên.
- Trung Hoàng Ấn.
- Nam Yêu Chung.
Mọi người đều cả kinh kêu lên, vội vàng né tránh. Những thứ có pháp tấc của cao thủ cái thế này đáng sợ vô cùng, có thể dễ dàng gạt bỏ đại năng bỉnh thường.
Xoẹt xoẹt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thần Chi Niệm ngẩng đầu lên, khoanh tay mà đứng, cũng không có động tác gì khác, trong mất bắn ra hai luồng yêu quang, vẽ nên một quỹ tích thật dài, tươi đẹp thê lương.
Vút!
Nam Yêu Chung trên bầu trời nổ vang, sau đó nứt nẻ rất nhanh, chấn động tạo thành một hố đen lớn, sau đó biến mất.
Xoảng.
Trung Hoàng Ắn cũng như vậy, những vết nứt hiện ra, giống như một miếng xương khô đã bị chó gặm, gãy nát rồi trong nháy mất liền biến mất trong hư vô.
- Hắn là ai vậy, rốt cục là ai?
Mọi người đều cả kinh kêu lên.
- Chẳng lẽ là Phong lão nhân Đông Hoang sao?
Có người hoài nghi. Đương thời thì có một Thánh nhân như vậy, còn không ai lại có được thủ đoạn thể này.
Chỉ hai luồng sáng từ mất bắn ra đã có thể đánh tan pháp tấc do hai nhân vật tuyệt đỉnh trên thế gian tạo thành, thực sự nghe mà rợn người.
- Thần Chi Niệm... Hắn là Thần Chi Niệm.
Rốt cục cũng có một vị lão tăng Tây Mạc nhận ra hắn rốt cục là sinh linh gì, hàng mi trắng nhướm lên, miệng tụng phật hiệu.
-Thần Chi Niệm?
Rất nhiều người cũng không hiểu nhưng phàm là ai biết sấc mặt đều tái nhợt đi, lạnh lẽo toàn thân.
- Trên đời lại có loại tồn tại này sao?
Bốn vị Hoàng chủ tuyệt thể của Trung Châu đều động dung, không tự chủ mà rút lui, ngàn vạn làn không ngờ lại gặp phải sinh linh như vậy.
- Thế gian thật sự đã xuất hiện thần linh sao? Bằng không làm sao có thể sinh ra Thần Chi Niệm?
Lời nói của Nam Lĩnh Chiến chủ vẫn lộ vẻ không sầu không lo.
Ở khắc này những tu sĩ khác thông qua giải thích rốt cục cũng biết Thần Chi Niệm là vật gì. Đây là một loại sinh vật sau khi thần linh cổ chết đi sinh ra, có thể gọi là ma quỷ.
- Ta xem bọn họ có biện pháp gỉ phá giải...
Đoạn Đức lui về phía sau, ra vẻ chuyện không liên quan gỉ tới mình.
Lão già mù lại ném ra một cái mai rùa, bói một quẻ rồi nói:
- Hướng đông, rồi hướng nam, đại cát.
Dã man nhân cũng chẳng thèm tin vào tên thần côn này, tuy nhiên thấy Diệp Phàm và Giác Hữu Tình đều đi theo nên cũng đành đi cùng.
Ầm!
Bọn họ vừa mới rút lui thì nam nhân trên con thuyền liền phát ra ô quang, giống như một vàng mặt trời màu đen bùng lên, đáng sợ vô cùng, sau đó diễn biến ra một hố đen.
-Á...
Giờ khấc này không biết bao nhiêu người phải kêu to sợ hãi, không tự chủ được mà bay về phía trước, nửa đường thân thể bị mở tung ra, bị hấc động trên con thuyền cắn nuốt sạch.
Đầu, chân tay gãy, thân thể máu tươi đầm đìa, vung khắp đầy trời. Đây quả thực là là cảnh tượng như Địa Ngục nhân gian. Trong nháy mất đã có trăm người vỡ vụn ra, rất cả đều chìm sâu vào trong hố đen kia.
Ô quang biến mất, hồ đen như vực sâu cũng tan theo. Thần Chi Niệm hiện ra trên con thuyền. Trên người hắn có không ít vệt máu, thậm chí trên vạt áo còn có một số miếng xương trắng nhỏ.
- Hắn lại nuốt sống hom trăm người kia.
Không ít người gần như xụi lơ trên mặt đất. Đây đều là cường giả Hóa Long Bí Cảnh, không có ai là kẻ yếu, kết quả là bị hắn hút một cái là mất mạng.
- Trước thời cổ thực sự có thần linh rồi. Hắn là ma quỷ sinh ra sau khi thần linh chết đi.
Tên ma quỷ này đứng đây có khí thế thiên hạ vô địch, căn bản không ai có thể chống lại được, đi lên là chết.
Lập tức tiêu diệt trên trăm cường giả, trấn áp mọi người, ngay cả đại năng tuyệt đỉnh cũng phải trầm ngầm, trong lòng lạnh ngẳt.
- Trừ phi là Phong lão nhân tới đây, hoặc là mời mấy Vương của thái cổ ra, bằng không không ai có thể tranh hùng với hắn.
-
Đáng tiếc Phong lão nhân biến mất, không ai biết hắn đi về phương nào. Còn về Vương của thái cổ thì cũng chẳng cần nghĩ tới. Những sinh vật cổ kia cũng là đại họa.
- A Di Đà Phật.
Một vĩ lão tăng Tây Mạc tụng một câu Phật hiệu, đứng dậy nói:
- Ngã phật từ bi. Năm đó một vị cổ Phật cũng từng gặp Thần Chi Niệm, lưu lại phương pháp phục ma.
Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Thần Chi Niệm trong miệng lão tăng thần bí đáng sợ vô cùng, cho tới giờ vẫn là tồn tại trong truyền thuyết, vậy mà người của Phật giáo lại đã có người gặp từ lâu rồi.
Mọi người không thể không ngạc nhiên thán phục. Phật giáp Tây Mạc kể thừa từ xa xưa, bác đại tinh thầm. Một vị cổ Phật lại từng hàng phục loại ma quỷ vô thượng như Thần Chi Niệm này.
- Thần tăng mau thi pháp hàng phục tên ma quỷ này.
Một vị Hoàng chủ thúc dục
- Chứng ta cần phải hợp lực mới được, cùng tụng vãng sinh chú của phật.
Lão tăng mở miệng.
-Hừ.
Một tiếng hừ lạnh vang lên. Thần Chi Niệm như ma quỷ này làn đầu phát ra tiếng nói, khiến người ta giống như rơi xuống hầm băng, lông tóc đều dựng ngược cả lên, phun ra khí lạnh, cả người run rẩy.
Loại tiếng nói này giống như vọng lên từ đáy địa ngục, khiến linh hồn người ta run rẩy, kích động và sợ hãi.
- Nam mô a di đa bà dạ, sỉ tha già đa dạ, sỉ địa dạ tha, a di lợi đô bà bỉ...
Đứng lúc này thì vị Thần tăng Tây Vực kia bất đầu tụng kinh. Hắn ngồi xếp bằng trong hư không, bảp trướng trang nghiêm phía sau tỏa ra phật quang tràn ngập, giống như một vị cổ Phật tái sinh vậy.
- Tất cả mọi người cùng tụng kinh phục ma đi.
Một vị Hoàng chủ hét lớn.
- Bạt nhất thiết nghiệp chướng căn bản đấc sinh tịnh thổ đà la ni...
Mọi người cùng tụng kinh, đọc vãng sinh chú vang vọng hồ lớn.
Có thể thấy rõ ràng tất cả mọi người đều tỏa ra ánh sáng, nối liền lại áp bức tới tên ma quỷ kia.
Ma đầu này chưa ra tay, hiển nhiên muốn đối kháng vãng sinh chú. Hắn lộ vẻ nụ cười lạnh lẽo, tuy vẫn là hình người nhưng trông lại dữ tợn vô cùng.
- Thần chú của Phật giáo quả nhiên phi phàm, thật sự có thể chống lại ma đầu
Đông Phương Dã giật mình.
Giác Hữu Tình bên cạnh cầm cành Bồ Đề trong tay, vẻ mặt từ bi, phật quang tỏa ra, miệng đọc một loại cổ kinh khác. Đây chính là Đại Bi chú, tiếng nói không lớn nhưng lại vang vọng khắp thiên địa.
Nàng giống như một vị Bồ Tát giáng trần, áo trắng như tuyết, ấn ký liên hoa màu vàng trên mi tâm tỏa sáng, hợp nhất với vãng sinh chú khiến phật âm càng lớn hơn.

Già Thiên - Chương #649


Báo Lỗi Truyện
Chương 649/1896