Chương 550: Dẫn loạn (thượng)


Đám người Diệp Phàm cũng trước khi trời chiều biến mất mà rời xa Thánh Nhai. Bọn họ vẫn chưa trở về thế giới nhân loại mà ẩn cư trong một dãy núi nguyên thủy.
Thu hoạch lần này rất lớn, Diệp Phàm muốn bế quan, tranh thủ tránh mũi nhọn của Nhân Thế Gian và Địa ngục.
Sau hai tháng. trên không dãy núi nguyên thủy có vạn trượng lôi điện bổ xuống. Đây là cả một vùng lôi hải khiến người ta cực kỳ sợ hãi.
Vốn trời xanh không mây, ngay cả một đám mây cũng không có mà giờ đột ngột lại lôi điện giáng xuống.
Đại dương màu tím mênh mông vô tận bao phủ cả dãy núi này, khiến những ngọn núi lớn này bị đánh nát đương trường.
- Chết tiệt! Tiểu tử này dụ thiên lôi đánh còn chưa tính, lại còn khiến chúng ta bị xui lây, thiếu chút nữa là đánh chết bổn hoàng rồi!
Một con chó mực lớn như một con trâu mộng mặc cái quần cộc thêu hoa đứng thẳng, hai chân chạy vù vù mất dạng.
- Chó ngoan mau lên chút nữa đi. Lôi điện sắp đánh tới rồi.
Cô bé ngồi trên vai nó, vô cùng khẩn trương.
- Không sao đâu. Bổn hoàng thi triển bí quyết chữ Hành trong Cửu Bí, nó đuổi không kịp đâu.
Đại hắc cẩu chạy trối chết, da lông toàn thân đã lốm đốm cháy đen, hiển nhiên là vừa rồi bị sét đánh, lúc này rốt cục cũng thoát khỏi lôi hải.
Phía sau, Lý Hắc Thủy tức giận bất bình nói:
- Con chó chết này đúng là nghịch thiên, hai chân lại chạy nhanh hơn bốn chân nữa.
Cả người hắn đầy khói đen, nhe răng nhếch miệng, hiển nhiên cũng vừa bị sét đánh, lại chạy không nhanh bằng Đại hắc cẩu nên có một số chỗ bị sét đánh nghiêm trọng hơn, cháy xém một mảng.
Đại hắc cẩu vừa hùng hùng hổ hùng vừa co hai chân chạy, hai chân trước đung đưa đung đưa.
- Chó ngoan ơi, đừng có mắng nhé. Đại ca ca có thể gặp nguy hiểm gì không?
Cô bé rất lo lắng hỏi.
- Yên tâm đi. Hắn khẳng định không chết được. người như hắn phải thường xuyên bị sét đánh, không bị đánh là không thấy thoải mái.
Đại hắc cẩu căm giận nói.
- Chó hư quá!
Cô bé véo tai Đại hắc cẩu.
- Không phải ta hư mà là hắn rất xấu mới đúng, chứ không làm sao động cái lại bị sét đánh chứ.
- Con chó chết ngươi không phải rất nghịch thiên sao, còng ta với nào.
Lý Hắc Thủy kêu lên, lôi điện đã đuổi tới sát mông, chuẩn bị đánh tới rồi.
- Thảm quá, không phải gặp phiền phức, tự nhiên cũng bị lôi vào độ kiếp đó chứ?
Khuôn mặt Đại hắc cẩu cũng tái đi, bước rộng hai chân sau ra, co cẳng chạy như điên.
- ngươi chạy ở phía sau chầm chậm thôi. Dù sao thì cũng phải có người đoạn hậu chứ.
Đại hắc cẩu nói chuyện vô cùng không có đạo nghĩa...
Ầm ầm!
Lôi điện màu đỏ giống như tia máu vạn trượng lan tới, đánh cho Lý Hắc Thủy da tróc thịt bong, mái tóc dài dựng thẳng lên trời.
Ầm!
Lôi điện màu xanh như một con chân long vắt ngang trời, sau đó đột nhiên đánh xuống. đánh bay Đại hắc cẩu ra xa mấy trăm trượng. trên người đen kịt.
-%$, Hắc tiểu tử nhà ngươi đừng có đi theo bổn hoàng có được không, lại dẫn lôi điện về hướng của ta rồi!
Đại hắc cẩu tức giận kêu lên.
- Con chó chết, ngươi không phải muốn để ta đoạn hậu sao? Ta không đi theo ngươi thì chẳng lẽ vọt vào trong lôi hải à?
Lý Hắc Thủy buồn bực.
Lôi hải vô tận đuổi sát mông bọn họ. Có thể nghĩ là biết Diệp Phàm dẫn động thiên kiếp khủng bố tới mức nào. Cả một dãy núi này đều đã bị bao phủ.
Mới đầu chỉ là lôi điện màu tím, hiện giờ đã có huyết lôi màu đỏ và Thần Lôi màu xanh, đủ loại màu sắc lóe lên không ngừng.
- đã có ngũ hành lôi kiếp còn có Thần Lôi bảy màu. Tiểu tử này không bị đánh thành mảnh vụn đó chứ?
Đại hắc cẩu vừa chạy vắt chân lên cổ vừa lẩm bẩm như điên.
- Tiểu Diệp Tử có bị đánh thành mảnh vụn hay không thì ta không biết nhưng ta sắp bị đánh thành tro rồi.
Cả người Lý Hắc Thủy bốc khói đen. vừa nhe răng vừa kêu to.
- Hắc tiểu tử ngươi đừng đi theo chúng ta. Chúng ta chia ra chạy thôi.
Đại hắc cẩu trừng mắt nói.
- Có mỗi phía trước là không có lôi điện, những nơi khác đều là lôi đình, chia nhau chạy kiểu gì? Nếu không thì ngươi trốn về phía sau đi, ta chạy về phía trước nhé?
Lý Hắc Thủy cả giận nói.
- Chó ơi chạy mau đi, lôi điện lại tới rồi.
Cô bé rất lo lấng, ngồi trên đầu vai của Đại hắc cẩu. Mi tâm nàng tỏa ra ánh sáng bảy màu. Lôi điện vừa rồi cũng không tổn thương được tới nàng.
- Lại tới nữa!
Lý Hắc Thủy kêu to, liều mạng bỏ chạy.
ngay phía sau bọn họ, lôi điện vô tận màu máu giống như hồng thủy ngập trời, mãnh liệt ập về phía trước, nghiên nát toàn bộ núi sông cây cỏ, đúng là xứng với cái tên lôi hải.
- ngao ô...
Đại hắc cẩu kêu thảm thiết, lại bị sét bổ trúng. Lông đen trên người tro hai tháng nay mới móc lại bóng loáng giờ lại bị mất đi không ít.
Lý Hắc Thủy ở phía sau rú lên như quỷ kêu liên tục, mỗi tấc huyết nhục trên người đều cháy đen, xứng với cái tên Hắc của hắn, chỉ còn hai răng là trắng như tuyết.
-%$&, bổn hoàng sao lại xúi quẩy như vậy, tổng cộng đã trúng mười bảy đạo lôi điện rồi, đau chết mất...
Đại hắc cẩu kêu thảm thiết, hai chân sau chạy vù vù về phía trước.
Lý Hắc Thủy ở phía sau kêu lên:
- Con chó chết, ta còn trúng nhiều hơn ngươi mười bốn đạo lôi điện. ngươi kêu cái gì.
- ngao ô...
Lại một đợt sóng lôi hải lại giáng xuống. Đại hắc cẩu bị sóng điện đánh tới, cả người đều tỏa sáng.
- Muốn chết. Nếu không có bí bảo gia gia ta tặng thì ta đã bị đánh thành tro rồi. Tiểu Diệp Tử độ phá kiếp đúng là hại chết người mà.
Lý Hắc Thủy kêu thảm thiết.
- Gâu, Hắc tiểu tử đừng có chạy theo ta nữa, ngươi phía phải ta phía trái, %$, lôi điện này đều là do ngươi đưa tới.
Đại hắc cẩu kêu.
- Con chó chết, chuyện này liên quan gì tới ta? cẩu phẩm của ngươi quá kém, lôi điện này đều do ngươi đưa tới thì có.
Lý Hắc Thủy căm giận không thôi.
Bất kể bọn họ có chạy hư thế nào thì đều bị lôi điện đánh, giống như đang độ kiếp vậy, vô cùng thê thẦm
-&% , bổn hoàng làm sao biết lại thế này. Nhất định là khi tiến vào Thánh Nhai đã bị dính một số thứ gì đó không sạch sẽ rồi. Ông trời đang tinh lọc chúng ta đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đại hắc cẩu giống như nghĩ tới cái gì.
- Tinh lọc nữa thì chúng ta chỉ có nước xong đời!
Lý Hắc Thủy nhức đầu, sau đó hô lớn:
- Con chó chết ngươi nghịch thiên như thế, chạy nhanh vậy, còng thêm ta trên lưng đi. Sau này ta sẽ cho ngươi một cây linh dược vạn năm.
Nếu không phải lôi hải lan tràn chặn đường đi thì Đại hắc cẩu sớm đã bỏ xa Lý Hắc Thủy rồi. Hai cái chân sau dài ngoằng của nó quả thật đã phát huy đạo đồ đầu tiên của bí quyết chữ Hành vô cùng nhuần nhuyễn.
- Trừ phi ngươi xuất ra một gốc Bất Tử Thần Dược, bằng không còn lâu có chuyện bổn hoàng quay đầu lại còng ngươi.
Đại hắc cẩu nhe răng nói.
- Con chó chết, ngươi cũng đúng là không có lương tâm, an của ta nhiều thịt nướng không trả tiền như vậy, cả cái quần cộc thêu hoa cũng là ta đưa cho ngươi mặc đó.
Lý Hắc Thủy kêu lên.
-&%, không phải chỉ là một cái quần cộc sao? về sau ta trả ngươi cả tá.
Đại hắc cẩu chạy vù vù, quần cộc thêu hoa trông vô cùng bắt mắt.
- Chó ơi cứu Lý ca ca đi.
Cô bé vỗ nhẹ lên lỗ tai Đại hắc cẩu, nói khẽ.
- Không sao đâu, Hắc tiểu tử kia da dày thịt béo, sét đánh nhiều một chút thì sau này hắn tu luyện mới có lợi.
Đại hắc cẩu có cả vạn lý do để không quay đầu lại.
- Con chó chết, ngươi đúng là không phải thứ tốt. Vậy thì đừng trách ta!
Lý Hắc Thủy tức giận, sau đó vung tay lên, đánh ra thanh thiết kiếm, hóa thành một đạo thanh quang bắn thẳng về phía trước.
Ầm!
Lôi điện vạn trượng màu đỏ thẫm lập tức bị dẫn dụ, truy đuổi thiết kiếm không
bỏ.
- Gâu!
Đại hắc cẩu bị đánh giật nảy người, da lông đều dựng thẳng lên, điện quang lóe lên, kêu gào ầm ĩ:
- Hắc tiểu tử, ngươi con mẹ nó đúng là rất thiếu đạo đức!
- Con chó chết, là ngươi không trượng nghĩa trước.
Lý Hắc Thủy cũng bị sét đánh, ôm đầu chạy trốn.
- Gâu!
Đại hắc cẩu kêu thảm thiết:
-%#$, úi, ái!
Cô bé không biết nói gì, thấy hai người bọn họ trốn trái né phải thì cũng chẳng biết khuyên giải làm sao. Cô nhóc lúc này chẳng sợ hãi gì nữa, mi tâm tỏa ra ánh sáng bảy màu chặn lôi điện, chưa hề bị tổn thương gì.
Đại hắc cẩu và Lý Hắc Thủy bị sét đánh thê thảm như vậy thì cũng đủ biết đang trong trung tâm lôi hải gặp phải thiên kiếp kinh khủng thế nào.
những ngọn núi lớn xung quanh đều hóa thành tro bụi, không còn ngọn nào tồn tại được. Tất cả đều không còn lại gì, trên mặt đất chỉ là những vực sâu không thấy đáy.
Lôi điện ngũ hành, Thần Lôi năm màu, từng đạo nối tiếp từng đạo hoàn toàn hủy diệt nơi này. Thân thể cường đại như Diệp Phàm cũng phải da tróc thịt bong.
- So với thiên kiếp trải qua ở Thần Thành Bắc Vực còn khủng bố hơn.
Diệp Phàm cũng thầm giật mình. Lần này không đánh vỡ nguyền rủa mà chỉ là đột phá một cảnh giới mà thôi, lại gặp phải lôi kiếp như vậy.
- Chẳng lẽ có liên quan tới Thánh Nhai sao? Hay là trên người ta dính cái thứ gì rồi, cũng tốt, dùng lôi điện tẩy hết đi.
Hắn mơ hồ nghĩ tới khả năng này.
-Ầm!
Cửu ngũ thiên kiếp lần lượt giáng xuống. Thân thể Diệp Phàm giống như bị tế luyện trong lò luyện, máu màu vàng văng khắp nơi nhưng hắn vẫn cắn răng kiên trì.
Bế quan hai thắng hắn đã thu hoạch được rất nhiều, tu luyện bí quyết chữ Hành tới một cảnh giới rất cao, có thể xưng là xuất quỳ nhập thần, lai vô ảnh, khứ vô hình, đi trong hầm hố hiểm trở như giẫm trên đất bằng.
Mà quan trọng nhất chính là hắn đột phá đỉnh phong của cảnh giới thứ ba trong Tứ Cực Bí Cảnh rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào cảnh giới cuối cùng, chiến lực lại tăng vọt.
Ước chừng một canh giờ Diệp Phàm rốt cục cũng vượt qua thiên kiếp. Cả dãy núi nguyên thủy tràn ngập vết thương, nơi nơi đều là tro tàn, xa xa rất nhiều ngọn núi lớn bị đánh gãy.
-o0o-

Già Thiên - Chương #550


Báo Lỗi Truyện
Chương 550/1896