Chương 504: Kỵ sĩ không đầu (Thượng)


Các loại Bất Tử Thần Dược có dược hiệu không giống nhau, có loại có thể giúp người ta ngộ đạo, có loại thì lại có thể khiến cho người ta đạt được khả năng vô thượng, còn gốc thần dược Vạn Tuế này thì chủ yếu dùng để kéo dài tuổi thọ.
- Không hổ là con rùa vạn năm, ăn nó thì có thể kéo dài tuổi thọ thêm một vạn năm. điều này cũng quá nghịch thiên đi, còn sống lâu hơn cả Thánh thể đại thành nữa.
Nước miếng Đồ Phi ào ào chảy ra.
- Một vạn năm a...! Mỗi một Đại Đế cổ đều trồng một cây Bất Tử Thần Dược, bọn họ tuyệt đối còn sống lâu hơn chúng ta tưởng nhiều lắm.
Bàng Bác cũng động tâm.
- Chúng ta mà bắt được nó thì tốt.
Hai mắt Lý Hắc Thủy tỏa sáng.
- Rất khó bắt được, khẳng định là cây trà cổ thụ kia chạy trốn, khiến cho gốc Vạn Tuế này cũng bị kinh động, hiện tại nó đã bay lên trời, lao vào sâu bên trong Bất Tử Sơn, chính là đề phòng chúng ta.
Đại hắc cẩu ảo não nói, nó vẫn tiếp tục trách cứ bọn họ làm cho Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ sợ hãi mà chạy mất.
- Trong Bất Tử Sơn này thật là thần bí khó lường, cái gì cũng có, Cửu Khiếu Thạch Nhân, Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, U Minh Thảo, Tiên Lệ Lục Kim, hiện giờ tới cả Vạn Tuế cũng xuất hiện.
Diệp Phàm cảm thán.
- Nơi đó có phòng ở kìa...!
Sau khi đi tiếp vài dặm, cô bé con bỗng chỉ tay về phía trước.
Phía trước có rất nhiều ngọn núi lớn màu đen, trong đó có vài ngọn tỏa ra khí thế rất trầm trọng, tuy không quá cao lơn, thậm chí còn thấp hơn một chút so với những ngọn núi xung quanh, nhưng chúng lại có khí tức của bậc chí tôn vương giả.
- Làm sao lại có kiến trúc tại đây được?
Trên một ngọn núi như vậy, có một cái đền cổ kính, giống như một Thần Miếu hoặc đạo quan rách nát, vô cùng cổ xưa.
- Đây là do ai lập ra? Dám xây dựng mấy thứ này bên trong Bất Tử Sơn, quả thật là khó có thể tin nổi...!
Trên một số ngọn núi màu đen, có vài kiến trúc rất mục nát, cũ kỳ, theo lời Hắc Hoàng thì đó là phong cách kiến trúc của mười mấy vạn năm trước, rất khác so với hiện tại.
Rất hiển nhiên, những ngôi điện cổ này đều được khắc đạo văn, nếu không thì tới cả Thần Thiết cũng đã sớm mục nát từ lâu rồi, không thể tồn tại lâu như vậy được.
Bọn họ rất muốn đi lên xem, nhưng bé con lại bảo rằng nơi đó bị các văn tự màu đen bao phủ, không có một đường màu vàng nào, khắp nơi đều chìm trong sương mù màu đen.
Đại hắc cẩu rùng mình một cái, nói:
- Không có sinh lộ màu vàng, nơi đó chắc chắn là tử lộ, chúng ta không nên tới gần.
Bọn họ quan sát từ xa, tổng cộng có bốn ngọn núi có kiến tróc cổ, hơn nữa trên những ngọn núi này còn có vườn thuốc, trồng rất nhiều dược thảo.
- Mùi dược thảo, các ngươi có ngửi thấy không, mùi rất đậm đặc, là linh vật trên vạn năm a!
- ở bên ngoài mà muốn tìm được một gốc cây linh dược mấy ngàn năm đều rất khó, mà nơi đây lại có linh dược vượt qua vạn năm.
Đám người Đồ Phi, Lý Hắc Thủy không nhúc nhích chân, vươn cổ nhìn chằm chằm vào vườn thuốc trên sườn núi màu đen, dược hương nồng đậm chính là bay tới từ nơi đó.
Bất Tử Thần Dược, trong trời đất không có nhiều, chỉ có vài gốc mà thôi, nhưng những kỳ trân linh dược khác lại có thể sinh sôi nấy nở quy mô lớn, cũng không phải là duy nhất.
Tại đây, từ thời thái cổ về sau, gần như không ai có thể tiến vào được, những linh dược kia cũng không biết sinh trưởng bao nhiêu vạn năm rồi, có cây đã héo rũ, có cây lại tươi tốt, đều là những trân phẩm tuyệt thế.
- Không đi lên đỉnh núi, không tới gần những kiến trúc kia, chi hái vài gốc linh dược hiếm thấy, hẳn là không có vấn đề lớn đi?
Bàng Bác có chút không kìm nổi nữa rồi.
Trên sườn của bốn ngọn núi màu đen này đều có một khu vườn thuốc, rõ ràng là có người trồng lên, chúng cũng không quá lớn, nhưng dược hương lại nồng đậm nức mũi.
- Bé con, nhìn kỹ xem xung quanh vườn thuốc có đường màu vàng không.
Diệp Phàm nhẹ giọng nói.
- chỉ có một đến hai đường mà thôi, cũng không thông đến trong dược điền, vẫn còn có một khoảng cách nữa mới tới được.
Cô bé con khờ dại đáp.
- Đi lên thử xem thế nào, nếu không được thì chúng ta lập tức rời đi luôn.
Diệp Phàm ra quyết định.
Bọn họ chọn ba ngọn núi thấp, nơi đó có nhiều hơn nơi khác một đường văn màu vàng, hơn nữa khoảng cách giữa dược điền với kiến trúc trên đỉnh núi cũng xa hơn một chút.
Mọi người nối đuôi nhau đi tới, rốt cuộc cũng đi đến chân núi, tất cả đều vô cùng khẩn trương, tuyệt thế linh dược trồng đầy dược điền, nếu có thể ngắt lấy mười mấy gốc thì tuyệt đối có thể luyện chế thành linh đan hiếm có trên đời.
Linh dược trên vạn năm thế này, một khi luyện chế thành đan dược thì tất sẽ có công hiệu cứu mạng, mọc thịt trên xương, có thể so được Cửu Khiếu Linh Lung Đan của Thái Huyền Môn, là báu vật vô giá, là thần vật cứu mạng.
- Có xương người chết!
Vừa tới chân núi, bọn họ liền phát hiện ra một bộ xương trắng, nằm trong bụi cỏ, trong suốt óng ánh, vừa nhìn đã biết đây là tuyệt thế cao thủ, tuy nhiên chỉ trong nửa khắc bọn họ đã phát hiện thêm mười mấy bộ xương nữa.
- những người này hơn phân nửa là các lão Thánh chủ, tuổi già hết thọ Nguyên, tiến vào trong cấm địa Sinh Mệnh.
Rất nhanh sau đó, bọn họ đã xác định được thân phận của một số người, có ngọc bội người hoàng triều bất hủ tại Trung Châu, có vài người là tuyệt thế Hoàng Chủ, đáng tiếc đều chết tại đây.
- Không đúng, tại sao những người này lại chết ở dưới chân núi, có điều cổ quái, mau chóng lui lại.
Diệp Phàm ôm cô bé con, là người đầu tiên lui lại.
những người này đều là nhân vật tuyệt đỉnh, sắp đi đến dược điền phía trước rồi, tại sao lại cùng nhau chết tại đây? Mà còn không ngắt được gốc linh dược nào cả.
Bọn họ nhanh chóng lui về phía sau, cách xa nơi này một khoảng, đều cảm thấy đầu đau như búa bổ, máu trong người như bị thiêu đốt lên.
- Kịch độc, trong dược điền này không chỉ có linh dược vạn năm mà còn có vật nào đó kịch độc, có thể giết chết được tuyệt thế cao nhân.
Hắc Hoàng kinh hãi thốt lên.
Mọi người tái mặt, toàn thân như không còn chút sức lực nào cả, gần như mềm oặt, ngã xuống đất, cơ thể muốn vỡ ra, xương cốt cũng gần như muốn gẫy thành mấy đoạn.
- Không sao cả đâu, chúng ta không chết được, vừa rồi mới ăn Thánh quả của cấm địa Thái cổ, loại dược lực này có khả năng giải vạn độc.
Hắc Hoàng cắn răng, động viên mọi người kiên trì.
Diệp Phàm và cô bé cũng không chịu ảnh hưởng, tình trạng trúng độc của Bàng Bác cũng nhẹ, không có gì đáng ngại cả.
- Ngậm một lá Ngộ Đạo Trà cũng có thể giải độc được.
Sau đó, Diệp Phàm lấy Thần Tuyền ra, cho mỗi người uống mấy ngụm lớn, lại để bọn họ nuốt một chiếc lá Ngộ Đạo Trà, bọn họ đều khỏi phục lại.
- Ngay cả tuyệt thế Hoàng Chủ cũng bị độc chết, nếu chúng ta không từng ăn Bất Tử Thần Dược thì hôm nay đã chết ngay tại đây rồi.
Trong lòng bọn họ vẫn còn rất sợ hãi, trong Bất Tử Sơn này đúng là từng bước đi đều kinh hãi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bọn họ đứng ở cách đó không xa dưới chân núi, nhìn lên dược điền giữa sườn núi, nơi đó là một vùng xanh um, có đủ loại dược thảo, căn bản không biết cây nào có kịch độc.
- Trong dược điền có một cỗ thi thể.
Bàng Bác phát hiện một cỗ thi thể, ngồi khoanh chân ở trong dược điền, toàn thân khô quắt lại, ánh sáng màu vàng vẫn đang lưu động, vẫn chưa mục nát, làn da bám chặt vào xương cốt, giống như đang mặc một lớp áo vàng vậy.
- Đó là một tên trọc, ngay cả một sợi tóc cũng không có, thân thể thì khô quắt lại, nhưng vẫn chưa mục rữa.
Lý Hắc Thủy lẩm bẩm.
Trong lòng Diệp Phàm cả kinh, nói:
- Là hòa thượng đến từ Tây Mạc, kim thân chưa hư hỏng, hiển nhiên là cao tăng đã đắc đạo.
- Tên hòa thượng này tối thiểu cũng đã chết hơn vạn năm rồi, thực lực của hắn còn cường đại hơn nhiều so với Thánh chủ, có thể so với tuyệt đại Thần Vương đương thời.
Hắc Hoàng đoán.
- Ngay cả nhân vật như thế này cũng đều chết ở đây, nơi này thật sự đúng là một hung địa.
- Một thế hệ tuyệt thế cao thủ giống như vậy khẳng định không phải bị độc chết, trên đó còn có hung hiểm nào đó không rõ nữa.
Đại hắc cẩu lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, hoàn toàn từ bỏ ý tưởng đi lên hái dược thảo.
- Trên dược điền còn có một cái đầu người...!
Đồ Phi hoảng sợ, hắn phát hiện cái đầu kia vẫn còn có da thịt khô quắt dính lên.
Trên cái đầu này có đội tử kim quan, mái tóc bạc như tuyết, nó dường như là bị người nào đó vật xuống, chỗ đứt rất không bằng phẳng, nó lẳng lặng nằm trên dược viên, nhìn thấy mà ghê người.
- Mau đi thôi, địa phương này không thể ở lâu được.
Diệp Phàm không để cô bé nhìn tiếp, sợ khiến nàng bị dọa.
Bọn họ nhanh chóng lui về phía sau, mà trên đường lui lại, họ phát hiện ra bốn gốc linh dược trên vạn năm, sinh trưởng ở giữa cây cỏ, nếu không phải dược hương tràn ngập ra thì căn bản không có khả năng bị phát hiện.
Đồ Phi cười ha hả, tiến lên ngắt lấy chúng, tất cả bốn gốc linh dược đều có ánh sáng năm màu, ngưng kết sinh cơ cường đại, là do linh khí thiên địa bồi dưỡng ra, mỗi một gốc đều trong suốt lấp lánh.
- Giàu to rồi, có thể luyện ra Linh Đan tuyệt phẩm, mỗi một gốc đều là một cái mạng.
Miệng Đồ Phi ngoác rộng đến mang tai.
Bọn họ đoán rằng đây là hạt giống từ trong dược điền bay xuống, mọc rể nấy mầm ở gần đó, mọi người vốn định tìm tòi cẩn thận một lần, nhưng trong kiến trúc trên ngọn núi thấp cổ bỗng nhiên truyền ra một tiếng nổ, làm cho trái tim bọn họ thiếu chút nữa đã vỡ ra.
- Trong cổ điện còn có sinh vật sống!
Bọn họ cũng không dám quay đầu lại mà đi thật xa, cũng không dám dừng lại một chút nào, ngay cả lão tăng đã luyện thành kim thân và lão đạo kia đều chết ở trong dược điền, thì nơi đó tuyệt đối là chỗ vô cùng hung hiểm.
- Đông... đông...!
Phía sau như có trống thần đang bị số vang, âm thanh nặng nề, mỗi một nhịp đều khiến cho máu trong người lưu chuyển nhanh hơn, mạch máu trong cơ thể đều sắp sửa vỡ tung ra rồi.
- Sao ta cứ cảm giác như là tiếng tim đập của một sinh vật cường đại vậy?
Hắc Hoàng giật mình, nói:
- Nếu thật sự là tiếng tim đập, thì sức sống cường thịnh của nó có thể so được với Vương tộc thái cổ đấy.
Mọi người giống như gốc Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, bị kinh hãi cắm đầu chạy như điên, không dám quay đầu lại một lần, mãi cho tới khi xuyên qua mười mấy dốc núi màu đen, bọn họ mới siảm tốc độ lại.
- Cứ như vậy cũng không phải cách hay, chúng ta đang từng bước tới gần khu vực trung tâm của Bất Tử Sơn.
Bàng Bác trầm giọng nói.
- người ta vẫn thường nói cầu sống trong chỗ chết, dựa theo những bố cục đạo văn này mà nói, hẳn là sẽ có một con đường sống, có thể rời khỏi Bất Tử Sơn.
Đại hắc cẩu nói với vẻ không tin tưởng lắm.
Sau khi đi tiếp mười mấy dặm, bọn họ phát hiện một cái hồ nước thật lớn. trong đó lại có một con Thạch Ngạc đang nổi trên sóng nước, vừa thấy đã biết là tồn tại khủng bố rồi.
- Tại sao lại xuất hiện một con Thạch ngạc vậy?
- Ta hiểu rồi...!
Hắc Hoàng suy nghĩ một chút, nói:
- Trong Bất Tử Sơn này, có một vài tồn tại vô thượng không thể hiểu hết, nhưng khẳng định là có một Thánh linh, Cửu Khiếu Thạch Nhân, còn có Thạch ngạc này hẳn là con cháu của nó.
Bọn họ vòng ra rất xa, nhưng Thạch ngạc vẫn phát hiện bọn họ, tuy nhiên sau khi nhìn thấy cô bé, nó lại chìm vào đáy hồ, không xuất hiện nữa.
Mọi người đều hô may mắn, nếu không có có cô bé con thì chuyến đi này bọn họ hẳn phải chết không thể nghi ngờ, căn bản không có đường sống nào cả, trong Bất Tử Sơn thì từng bước đi đều có thể lâm vào tuyệt địa, với thực lực của bọn họ mà nói, sẽ không đi được bao xa.
- Vực Ngoại thần vật!
Đại hắc cẩu kêu lên, giọng nói hơi kéo dài, vẻ mặt kinh hãi.
-o0o-

Già Thiên - Chương #504


Báo Lỗi Truyện
Chương 504/1896