Chương 503: Truyền thừa của Thiên Đình (Hạ)


Thiên Đình. Nhân Gian. Địa ngục là ba cái tên nậng như vạn cân, đại biểu cho ba loại truyền thừa khủng bổ nhất từ mười mấy vạn năm trước, đây là ba đại Thần Triều Sát Thủ thời viễn cổ.
cũng không phải do bí pháp của bọn họ vượt qua cổ kinh của các Thánh địa, mà là bởi vì "Đạo" của bọn họ là do giết người mà sinh ra, khó lòng phòng bị, bọn họ dùng thứ này để đạt tới đại đạo vô thượng.
Ba đại Thần Triều Sát Thủ thời viễn cổ đều đã từng giết chết Thánh hiền cổ, thế lực khủng bố đến vậy, ai có thể không sợ? Hơn nữa. bọn họ đều đã sinh ra rất nhiều Thánh hiền là sát thủ vô địch.
Dùng sát sinh đại đạo đi vào cảnh giới Thánh hiền, chỉ nghĩ lại đã khiến cho da đầu người ta phải run lên, khi còn sống bọn họ đều là tự mình vượt qua núi thây bể máu để bước tới cảnh giới này, đây là Sát Nhân Thánh Thuật có một không hai, nếu nếu muốn ám sát ai, thì người kia gần như đã được phán định tử vong rồi, không cách nào chống lại được.
ở thời hoang cổ xa xưa, ba cái tên Thiên Đình. Nhân Gian, Địa ngục là một loại uy hiếp vô thượng, không ai dám đối kháng với họ. Nguồn: http://truyenyy.com
Tuy nhiên, loại khủng bổ vô hình này khiến các Thánh địa vô cùng bất an và bất mãn. cuối cùng liên thủ lại với nhau, hướng về ba đại Thần Triều Sát Thủ này động thủ.
Các Thánh địa lựa chọn thời cơ rất chuẩn xác, khi đó bọn họ đều phát triển tới mức độ cũng cực rồi, xuất hiện vài vị Thánh hiền vô thượng, trong khi đó lão Thánh hiền của ba đại Thần Triều Sát Thủ lại sắp tới lúc tọa hóa, không còn bao nhiêu khí lực để động thủ nữa, mà người nối nghiệp tiếp theo lại chưa xuất hiện.
Đây là một cuộc đại chiến kinh thế thời hoang cổ, tất cả các Thánh địa đều tham dự, đại chiến này từ xưa đến nay còn không có phát sinh quá vài lần, được gọi là một hồi đại thảm họa của Nhân tộc.
Lần đại chiến này máu nhuộm đỏ cả mặt đất. Thần Triều Sát Thủ thời viễn cổ không chỗ nào là không vào được, đi ám sát khắp nơi, được gọi là một thời đại cực kỳ hắc ám, cũng không biết có bao nhiêu cao thủ tuyệt đỉnh ngã xuống lúc đó.
cuối cùng, các Thánh địa dùng thực lực tuyệt đối chiếm được thượng phong, dùng vũ khí Cực Đạo đánh chết lão Thánh hiền sắp tọa hóa của ba đại Thần Triều, dùng một trận chiến siành thắng lợi.
Thiên Đình bài danh đệ nhất sụp đổ từ đó, bị hoàn toàn tiêu diệt, không còn truyền thừa tiếp theo nữa, các Thánh địa tập trung vây công bọn họ, tiêu diệt tất cả cao thủ tuyệt đỉnh của các thần triều này.
Hai đại Thần Triều Sát Thủ viễn cổ còn lại là Nhân Gian và Địa ngục cũng không có bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng từ sau trận chiến ấy liền mai danh ẩn tích, không bao giỜ khỏi phục được huy hoàng ngày xưa nữa.
bởi vì bọn họ biết rằng không có Thánh binh Cực Đạo của Đại Đế cổ trong tay thì ngay cả ngươi có lực sát thương vô địch thế gian, có là sát thủ tài nghệ vô song, thì cũng không chống được sự trấn áp của Thánh binh Cực Đạo.
Tương truyền, hai đại Thần Triều Sát Thủ này đã rời khỏi Trung Châu, đi xa khỏi Đông Hoang, cũng có người nói bọn họ dùng Đông Hoang làm đại bản doanh, tuy nhiên chỉ không lộ ra mà thôi.
Sau thời đại thái cổ, Nhân Gian và Địa ngục cũng từng xuất hiện qua, nhưng rốt cuộc cũng không còn bễ nghễ thiên hạ như thời hoang cổ trước đây, không thể khiến cho các Thánh địa vừa nghe đã chạy xa như trước được.
- Thiên Đình... ngươi nói đây là đại thuật sát sinh của đệ nhất Thần Triều Sát Thủ thời viễn cổ?
Mọi người đều ngây dại.
Bộ xương trắng như tuyết này lại là người từ mười mấy vạn năm trước, là sát thủ tuyệt đỉnh của Thiên Đình, vậy mà lại chết ở đây.
Có thể thấy được thời kỳ hắc ám khi xưa náo động tới mức nào, khắp thiên hạ cùng nhau tiêu diệt Thần Triều Sát Thủ, mà Thiên Đình là trọng điểm vây công. người này đã không còn lối thoát nữa. phải chạy trốn vào trong Bất Tử Sơn.
Bọn người Diệp Phàm rốt cuộc cũng hiểu được, vì sao tấm lệnh bài màu vàng và da Thánh hiền cổ lại có sát ý thấu xương như vậy, khiến cho bọn họ không thể chịu nổi, tín vật và tâm pháp của đệ nhất Thần Triều Sát Thủ thời viễn cổ tất nhiên phải là như vậy thì mới hợp lý.
- Cần phải cẩn thận nghiên cứu nó, đây là một loại truyền thừa vừa cổ kính, vừa đáng sợ, mặc dù không dùng nó đi ám sát người khác, nhưng cũng có thể dùng để bảo mệnh.
Diệp Phàm cẩn thận đọc nó.
Hiện giờ của hắn vô cùng thiếu thốn các loại thánh thuật. Kim Sí Tiểu Bằng Vương và các Thánh tử đều như hổ rình mồi, hơn nữa truyền nhân của Độc Nhân Đại Đế cũng ẩn giấu rất sâu, không biết có bao nhiêu người mang trong mình thánh thuật quán thế, hắn cần gấp các phương pháp để chống lại chúng.
Mọi người đều ngồi xuống, cẩn thận đọc. Truyền thừa của Thiên Đình có thể nói là vô giá, nếu truyền ra ngoài, rất nhiên sẽ gây ra một trận đại loạn, thậm chí còn châm ngòi cho một cuộc đại chiến gió tanh mưa máu.
Bọn họ đọc xong một mật, lại lật sang mặt sau, càng đọc càng kinh hãi khiếp hồn, quả nhiên không chỗ nào không dùng để giết người được, đủ loại phương pháp từ ti tiện, bỉ ổi đến quang minh chính đại, tất cả đều khó lòng phòng bị.
cuối cùng cũng đọc xong cuốn sách bằng da của Thánh hiền cổ này, phần cuối cùng có nói tới quyển sau của truyền thừa Thiên Đình, cũng chính là phần trung tâm quan trọng nhất, hóa ra chính là một bí trong Cửu Bí.
- Trách không được bọn họ có thể hô mưa gọi gió thời viễn cổ, thì ra là nắm được một bí trong Cửu Bí.
- Chẳng lẽ là một bí tại Thánh Nhai kia.
-Hi hi...!
Tiếng cười vui vẻ của cô bé con truyền đến.
Mọi người đều chăm chú đọc truyền thừa trên tấm da của Thánh hiền cổ, chưa để ý tới cô bé con này, lúc này mới ngạc nhiên nhận ra, nàng đang chơi đùa rất vui vẻ với mấy con vật nhỏ tại đây.
Tại dốc đá này có một số cổ động, có vết đục đẽo rất rõ ràng, bé con này chạy tới trước một cái động, mấy con ngựa nhỏ màu vàng, chim én nhỏ màu vàng đều vây quanh nàng, vô cùng nghe lời, để yên cho nàng vuốt ve.
- Đó là cái gì vậy?
Tất cả mọi người đều giật mình.
Con ngựa nhỏ màu vàng này chi cao một thước, phía sau còn kéo theo một chiếc xe ngựa nhỏ màu vàng, còn con chim én chỉ to bằng nửa bàn tay, nhẹ nhàng bay lượn, còn có một con trâu nhỏ màu vàng dài một thước đang đi lại xung quanh cô bé.
Ngoài ra còn có một số sinh vật kỳ lạ nhỏ bé không biết tên nữa cũng vây quanh nàng. Chúng nó giống nhau ở chỗ đều không phải là thân thể máu thịt, mà là thân thể hoàng kim, nhưng lại có thể hoạt động tự nhiên, trông rất sống động.
- Mấy cái cổ động này là thần quáng, thánh vật bên trong đã thông linh rồi, là báu vật để luyện khí.
Đại hắc cẩu kích động, kêu lớn lên.
Mọi người đều lập tức bật dậy, đối với các tu sĩ thì bí kíp và binh khí vĩnh viễn là những thứ quý giá nhất, ai cũng động tâm với chúng.
- Trời ạ! Thật sự rất thần kỳ, bên trong cỗ xe ngựa nhỏ màu vàng kia lại có cả người nhỏ nữa.
Một tên tiểu tử màu vàng nhảy từ trên xe ngựa xuống, dắt tay cô bé, nhảy múa không ngừng, trông rất sống động, lại cũng vô cùng thần bí.
- Chúng nó đều từ trong cổ động mà ra, chúng ta vào trong xem.
Mọi người chuẩn bị bước tới một cái cổ động, đột nhiên từ trong đó truyền ra một luồng uy áp đáng sợ.
Sau đó, một đôi mắt xanh biếc hiện ra, trên mi còn vương giọt lệ, sáng như một ngọn hải đăng thần thánh, chiếu sáng khiến người khác không thể mở mắt nhìn thẳng vào được.
Trong nháy mắt. mọi người tại đây đều bị cố định lại, không thể nhúc nhích, giống như rơi xuống hầm băng, ngay cả nói cũng không ra lời, trong cổ động không biết ẩn chưa sinh vật gì lại đáng sợ như vậy.
- Đại ca ca, các ngươi làm sao vậy?
Cô bé con phát hiện ra điều khác thường, vội chạy tới dùng bàn tay nhỏ bé của mình lay ống tay áo bọn họ.
Tới lúc này bọn họ mới bình phục lại, có thể động đậy, nhưng loại uy hiếp vô hình này vẫn còn đang hoàn toàn tập trung vào bọn họ.
- Mau chạy thôi, trong động có thần kim thông linh, hơn phân nửa là sau này sẽ trở thành Thánh linh.
Đại hắc cẩu nhỏ giọng nói.
Diệp Phàm cố nhịn sát ý vô cùng vô tận này, phong ấn lại lệnh bài màu vàng và tấm da Thánh hiền cổ lại, sau đó thu lấy, bọn họ nhanh chóng lui lại, tránh xa những cổ động này ra.
Cô bé lưu luyến không rời, vẫy vẫy tay về phía sau, từ biệt những sinh vật nhỏ màu vàng kia.
Mãi cho tới khi đi được thật xa, loại uy hiếp khủng bố này mới biến mất, lúc này bọn họ mới dám thở dài một hơi, thứ đó tuyệt đối là tồn tại không tầm thường chút nào, nếu mà không có cô bé này thì bọn họ đã chết ở đó rồi, khung xương trắng tại đó chính là vết xe đổ hiển hiện trước mắt.
- Bé con, những sinh vật nhỏ bé đó tại sao lại tới gần ngươi vậy?
Diệp Phàm hỏi tỉ mỉ.
- Ta cũng không biết, chúng nó rất đáng yêu, là chúng tự mình tới gần mà.
Cô bé con ngây thơ nói.
- Nếu ta đoán không lầm thì bên trong đó rất có thể có Tiên Lệ Lục Kim. là vật mà chỉ Đại Đế mới có.
Đại hắc cẩu trầm giọng nói.
- Cái gì?
Tất cả mọi người đều kinh hãi thốt lên.
- Đó hiển nhiên là một mỏ Thần Kim quáng, các ngươi có chú ý không, đôi mắt kia có màu xanh biếc, lại có nước mắt như đang chảy ra, khẳng định đó là Tiên Lệ Lục Kim.
Đại hắc cẩu càng nói càng khẳng định hơn.
Hoàng Huyết Xích Kim, Long Văn Hắc Kim, Tiên Lệ Lục Kim là những thánh vật vô thượng, chỉ có thể gặp mà không thể cầu, là vật mà Đại Đế cổ cũng không nhất định có được, lại càng không cần nói đến những người khác.
- Khối Tiên Lệ Lục Kim này đã thông linh rồi, sau này sẽ trở thành Thánh linh, ngay cả cao thủ tuyệt đỉnh tới đây cũng không thể đối phó được với nó, chúng ta mau chạy đi thôi.
Mọi người đều vừa giật mình, vừa tiếc nuối, ở đây gặp được thánh vật vô thượng, khiến cho bọn họ vô cùng chấn động, đáng tiếc là không thể mang đi được.
- Nên biết đủ đi, chúng ta đã chiếm được Sát Đạo Thánh Thuật của Thiên Đình rồi, đủ để lập ra một Thần Triều Sát Thủ thời viễn cổ.
Đi thêm được mười mấy dặm nữa, xuất hiện một ngọn núi màu đen, khí thế hùng vĩ, dường như bọn họ đã vô tình đi tới những năm tháng trước thời thái cổ, khí tức cổ kính lưu chuyển, khiến lòng người tràn đầy kinh sợ.
Lại đi thêm mười mấy dặm nữa, ngọn núi lớn màu đen như Thiên Đình trên cao ép xuống Cửu U địa ngục, nguy nga khiếp người, cổ thụ mọc thành rừng, có sương mù màu đen lượn lờ xung quanh.
Xoát!
Một luồng sáng màu xanh ở ngọn núi lớn màu đen phía trước lao vụt lên trên không trung, bay vào chỗ sâu bên trong Bất Tử Sơn. lưu lại mùi hương thấm ruột thấm gan trong không khí.
- Đó là... các ngươi có thấy không, đó là một con rùa màu xanh, nó lại có thể phi hành trong Bất Tử Sơn. trong khi chúng ta lại không làm được.
- Không đúng, nó có rễ như rễ cây, cách xa như vậy mà còn truyền đến mùi thơm, đó là một gốc Bất Tử Thần Dược.
Mọi người đều đứng lại, vô cùng giật mình, bên trong Bất Tử Sơn quả nhiên có tiên trân kinh hãi thế tục, có thể bay lên trời, chui xuống đất, tự chọn nơi sinh sống, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy một cây rồi.
- Đó là Vạn Tuế, là Bất Tử Thần Dược trong truyền thuyết, không thể tưởng tượng nổi nó lại ở trong Bất Tử Sơn.
Đại hắc cẩu thiếu chút nữa thì cắn trúng lưỡi.
Trong trời đất, mỗi một cây Bất Tử Thần Dược đều là duy nhất, chỉ cần nó chết đi thì sẽ hoàn toàn tuyệt chủng trên thế gian này, không có khả năng xuất hiện nữa.
ngay cả trước thời kỳ thái cổ thì cũng chỉ có một vài gốc thần dược mà thôi, mỗi một gốc có hình dáng thế nào thì đều được ghi lại rất tỉ mỉ, kỹ càng.
Loại Bất Tử Thần Dược này tên là Vạn Tuế, quả thành thục có hình một con Huyền Vũ nhỏ màu xanh, có dược lực vô cùng vô tận. Theo truyền thuyết thì ăn được một con Huyền Vũ đã thành thục này thì sẽ kéo dài tuổi thọ thêm một vạn năm nữa.
-o0o-

Già Thiên - Chương #503


Báo Lỗi Truyện
Chương 503/1896