Chương 471: Đột phá Thiên lôi giáng xuống (Hạ)


Cả vùng núi này hoàn toàn bị hủy diệt, biến thành cảnh tượng tận thế, không còn lại gì ngoài Diệp Phàm, hết thảy sinh linh cũng không còn tồn tại. Lôi đình đánh ra một cái vực sâu thật lớn chôn vùi hết thảy.
Tuy nhiên, Diệp Phàm vẫn không có bị thương nặng, lần này hắn ở trong cấm địa Thái Cổ được thoát thai hoán cốt, với thánh thân bất diệt cứng rắn kháng lôi kiếp, nếu không thì thật đúng là thê thảm giống như lần trước rồi.
Khi hết thảy bình tĩnh trở lại, hắn nhẹ nhàng rung động thân thể một cái, trong nháy mắt thương thể đều phục hồi như cũ, cả người nở rộ màu sắc tường hòa, trong vắt, không sứt mẻ không tỳ vết, trong suốt như ngọc, bảo thể cường đại kháng cự vượt qua thiên kiếp.
- Ta muốn đoạt lấy Thánh nữ, cướp lấy Thánh binh Cực Đạo, bị sét đánh ta chấp nhận, nhưng ta còn chưa có hành động như vậy mà...
Diệp Phàm tức giận bất bình.
May mắn là nơi đây còn cách ngoại giới xa tới tám trăm dặm, bằng không động tĩnh lớn như vậy nhất định sẽ dẫn tới rất nhiều người. Nếu như để người ta biết hắn đã hái sạch Thánh quả, tất nhiên là đại họa tày trời.
Diệp Phàm mặc vào một thân áo xanh, bước vào trong rừng già Nguyên thủy, giữa đường khi đi ngang qua một bức tường đá, Diệp Phàm ngừng lại, hắn nghĩ đến một ít chuyện cũ xa xưa.
Bạn cùng lớp cùng đi vào thế giới này, hiện giờ ra sao? Hắn khẽ thở dài một tiếng, biến mất trong núi rừng.
Xa xa phía trước hiện lên một Tiên Cung mờ ảo, quy mô thực lớn, đền đài nối tiếp, giống như là cung khuyết trên trời rơi xuống nhân gian.
Diệp Phàm thử tới gần, nhưng cũng giống như năm đó, Tiên Cung bên ngoài cấm địa Thái Cổ này căn bản không thể tới gần. Hắn cũng không miễn cường, từ đó rời đi.
Diệp Phàm đã bỏ đi ba tháng, không biết trong khoảng thời gian này có phát sinh chuyện gì không, có lẽ rất nhiều người đều nghĩ rằng hắn đã chết, hắn muốn mau mau ra ngoài xem sao.
Khi sắp ra khỏi tám trăm dặm rừng già, hắn phát hiện một vài tu sĩ, không ngờ lại đang phong tòa nơi đây, vừa thấy là biết người của siêu cấp đại giáo.
Trong lòng Diệp Phàm vô cùng kinh ngạc, hắn ẩn đi thân ảnh, nhưng không nghĩ tới họa vẫn xảy ra. Đúng là không như mong muốn, có người đã bố trí trận văn trong núi rừng, làm lộ hành tung của hắn.
- ngươi... lại đây!
Ven rừng một người tuổi còn trẻ thực kiêu căng, đứng ở cách đó không xa quát bảo Diệp Phàm.
Diệp Phàm quét mắt nhìn hắn một cái, không thèm quan tâm, tiếp tục đi thẳng ra ngoài rừng, hắn đang nhớ tới bé gái, không biết giờ này con bé ra sao? Nếu không nhờ có hòn đá nhỏ bảy màu của bé đưa tặng, lần này hơn phân nửa hắn đã thật sự chết ở trong đó.
- Ta nói ngươi đấy! Bảo ngươi lại đây!
người trẻ tuổi kia giận dữ, lớn tiếng quát Diệp Phàm,.
- ngươi là ai, dựa vào cái gì ra lệnh cho ta, vô cớ dựng chướng ngại ở đây, rốt cuộc rắp tâm làm cái gì?
Diệp Phàm lạnh lùng nhìn hắn.
Người thanh niên này đầu tiên là ngẩn ra, rồi sau đó lạnh giọng nói:
- Mấy đại giáo vô thượng phong tòa nơi đây, ai ai cũng biết, ngươi lại dám xông loạn. Đồ không biết sống chết!
Diệp Phàm vừa động trong lòng, lại có người muốn đánh chủ ý tới cấm địa Thái Cổ sao? Đáng tiếc nhất định là dùng rổ trúc múc nước, phí công dã tràng, khóe miệng của hắn không khỏi nhếch lên lộ ra một tia ý cười.
- Chết đến nơi rồi, còn cười?
người trẻ tuổi kia liên tục cười lạnh.
- Khẩu khí thật lớn! Núi rừng này chính là địa phương vô chủ, ta đi ngang qua nơi này liên quan gì tới ngươi?
Diệp Phàm thực bình tĩnh nói.
- Thật đúng là ngại sống lâu mà! Ngươi thật sự không biết sao? Âm Dương Giáo cùng ba Đại Thánh địa Đông Hoang liên thủ, sắp khắc một tòa trận văn tuyệt thế ở đây, mở ra vực môn, truyền tống người vào chín tòa Thánh sơn hái lấy thần dược, kẻ nào cả gan xâm nhập giết không tha!
Diệp Phàm ngẩn ra, thời gian trôi qua ba tháng rồi, Âm Dương Giáo vẫn còn không có bỏ qua, Đông Hoang cũng có ba cái Thánh địa đều ra tay. Nghĩ đến Yên đô hiện giờ nhất định đông đúc như trẩy hội đây.
-Đi chết đi!
người trẻ tuổi lấy ra mấy chục khối Nguyên, định phát động trận văn, tươi sống luyện hóa chết Diệp Phàm. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Xoát!"
Diệp Phàm thi triển Đại Hư Không Thuật, xuyên qua không gian mà đi, lập tức tới bên cạnh hắn, nhẹ nhàng nhấn một cái, phù một tiếng đã kết liễu tính mạng của hắn.
- đã xảy ra chuyện gì?
Một lão già mang theo bảy người trẻ tuổi tiến vào khu rừng này.
- Ngươi là ai?
Có người quát hỏi.
lão già kia thực rõ ràng là một cường giả Hóa Long Bí Cảnh, sắc mặt sa sầm xuống, lớn bước bức tới hướng Diệp Phàm, lật tay vỗ xuống, muốn chụp bắt hắn.
Diệp Phàm lập tức nở nụ cười, có người dám gần người ẩu đả cùng hắn, quả thật là "sống lâu ngại mạng dài".
"Phốc!"
Hắn vươn ra một bàn tay to màu vàng đón chặn, bẻ gãy nghiền nát, làm cho cánh tay của lão già này đứt từng khúc một, lại đánh cho thân thể lão thành bột mịn.
lão già này không phải là không mạnh, đáng tiếc tự đánh giá cao chính mình, chưa kịp vận dụng pháp lực, nên bị đánh gục tại đương trường.
- ngươi là ai?
những người còn lại tất cả đều biến sắc, trưởng lão Hóa Long Bí Cảnh bị người vỗ một cái tát đánh chết tươi, điều này quả thực rất dọa người, ai nấy đều mất hết hồn vía, bắp chân đều như bị chuột rút không nhúc nhích.
- Huyết khí màu vàng mênh mông mãnh liệt, thân thể có thể so với Chân Long, hắn là... tên Thánh thể kia...
- Cái gì! Hắn còn chưa chết, không phải lời đồn đãi đều nói hắn đã chết ba tháng rồi sao?
những người này dĩ nhiên cảm giác đại sự không ổn, xoay người bỏ chạy, Thánh thể xuất hiện đi vào phụ cận cấm địa Thái Cổ, điều này thật sự có ý nghĩa sâu xa, không phải là nhỏ.
"Ầm!"
Đáng tiếc, bọn họ căn bản không thể chạy thoát, bàn tay to của Diệp Phàm ở trên hư không nhấn một cái, những người này còn chưa chạy ra khỏi mười mấy bước, toàn bộ đều bị đánh tan thành huyết vụ.
- Yên đô gió nổi phong ba, chư Thánh địa cùng đại giáo Trung Châu... Đáng tiếc các ngươi nhất định phí công rồi!
Diệp Phàm cười khẽ.
"Vù!"
Hắn nhoáng lên một cái, biến mất ở trong rừng rậm, sau đó không lâu lửng thừng đi vào Yên đô.
Diệp Phàm trở về Yên đô, liền nghe được rất nhiều tin tức, không ít người đều đang bàn luận.
Không có gì ngoài chuyện Âm Dương Giáo và Đại Thánh địa. Cổ Hoa hoàng triều cũng chưa có rời đi, còn có các đại giáo khác cũng chuẩn bị ra tay đi hái Bất Tử Thần Dược.
Lớp trẻ tuổi Vương giả Trung Châu cùng thiên kiêu của Đông Hoang tranh phong, đại chiến liên miên, ngay cả rất nhiều nhân vật lớp người già đều bị kinh động, trở thành tiêu điểm hiện nay.
- Sinh mệnh hắn không còn bao lâu, rất nhanh sẽ chết đi, dựa theo tính tình của hắn, hẳn là phải tới đây nhìn xem mới đúng...
Trong tửu quán nhỏ của Trương Văn Xương, Cơ Huệ chống long đầu quải trượng đi đến, khinh miệt quét mắt nhìn Trương Văn Xương, khóe môi nhếch lên lộ ra một tia cười lạnh.
- Đúng là lão thái bà âm hồn bất tán!
Diệp Phàm vừa trở về, liền gặp được lão ẩu này, liền sinh ra sát khí vô tận...
Trong quán nhỏ vắng tanh, không có khách nhân nào khác, Trương Văn Xương càng thêm già nua, con ngươi ảm đạm, chất phác đứng ở nơi đó, giống như là một người bù nhìn không có tâm hồn.
Dáng vẻ hắn già nua nặng nề, trong mắt không có một tia sáng rọi, để mặc cho người khi nhục, cuộc sống không như ý, hắn luôn trầm mặc mà chống đỡ, thể giới của hắn một mảnh u ám.
- lão già vô dụng! Có phải ngươi sớm đã gặp qua Thánh thể, nhưng không nói cho chúng ta biết hay không?
Một người tuổi còn trẻ lạnh giọng hỏi.
- Không có gặp qua!
Trương Văn Xương đờ đẫn đáp lại, trong mắt có một tia ảm đạm, cả người tràn ngập ưu phiền.
- Chẳng lẽ hắn thật sự đã chết, nếu như vậy cũng quá tiện nghi cho hắn.
Một người trẻ tuổi khác rất bất mãn, trừng mắt nhìn Trương Văn Xương, nói:
- Nếu ngươi dám gạt chúng ta, đến lúc đó ngươi cứ chờ xem!
- Mấy tháng trước, hắn từng đại chiến với vương giả một thế hệ trẻ tuổi của Trung Châu, nhưng đã ba tháng rồi chưa hiện thân, rất nhiều người đều đang nói hắn đã chết.
Cơ Huệ cười lạnh nói:
- Khẳng định chưa chết, ba tháng trước hắn còn xuất hiện ở ngoài một trăm năm mươi vạn dặm. mục đích thực rõ ràng là muốn đến Yên quốc, chỉ có nơi này có người từng cùng xuất hiện với hắn.
- Huyền tổ mẫu! ngài luôn nói hắn không chết, nhưng vì cái gì hắn thủy chung không có hiện thân chứ?
Một người trẻ tuổi có vẻ khó hiểu, hắn là con cháu dòng chính của Cơ Huệ.
- Tiểu tử này rất xảo quyệt, ta nghĩ hắn sớm đã trở lại rồi, chẳng qua là không có hiện thân mà thôi!
Cơ Huệ quét ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Trương Văn Xương.
- Dù sao hắn cùng sắp chết rồi, chúng ta hưng sư động chúng làm gì chứ, không cần phải... vì một cái người chết mà gây chiến.
Một cháu trai của Cơ Huệ mở miệng.
- Tiểu súc sinh này một phen thiêu đốt một nửa thân mình của ta, ta bế tử quan hơn một năm mới khôi phục lại, nếu không thể tự tay lột da hắn. sao có thể phát tiết ra hết cục tức này!
Cơ Huệ giộng long đầu quải trượng một cái "rầm" trên mặt đất, sau đó lại ý vị thâm trường cười lạnh nói:
- Bất đồng nền văn minh sẽ va chạm ra tia lửa sáng lạn! Đối với người tu hành mà nói, nếu như lạc ấn được nơi trải qua của hắn. đó chính là một loại thể nghiệm vô thượng.
- lão tổ tông! ngài đang nói cái gì thế?
Mấy người trẻ tuổi Cơ gia khó hiểu, lộ ra vẻ nghi hoặc.
- Nói các ngươi cũng không hiểu!
Cơ Huệ mặt lạnh xuống, không nói thêm gì nữa.
Cách đó không xa, Diệp Phàm chấn động trong lòng, nổi lên ngập trời gợn sóng, giới cao tầng Cơ gia nhất định đã biết được hắn đến từ một chỗ tinh không khác, bằng không tuyệt đối sẽ không nói như thế.
Thời điểm ở Bắc Vực, Cơ Hạo Nguyệt từng lộ ra tin tức cùng loại, từng đưa ra giả thiết, Thánh thể nếu không phải người của thể giới này, có thể đánh vỡ lời nguyền hay không.
- Nhưng. nếu chúng ta giết hắn, vị Khương gia kia... không thể trêu vào được đâu!
Một nam nhân trung niên chừng hơn bốn mươi tuổi lên tiếng, trong mắt lộ ra vẻ âu lo.
- Ai nói ta muốn giết hắn?
Cơ Huệ sắc mặt âm trầm, lộ ra một chút tươi cười lãnh khốc, nói:
- Hắn vốn sắp chết, giết hắn chẳng phải là rất tiện nghi sao! Ta muốn chậm rãi lột da hắn. rút xương hắn, từ từ ngao luyện!
- lão bà đáng chết!
Ngoài xa xa, Diệp Phàm cười lạnh.
- Mặc dù như vậy, chỉ sợ cũng sẽ gặp phải vị kia, tốt hơn là bỏ qua đi!
gã nam nhân trung niên khuyên can.
- Ta có chừng mực, sẽ không giết chết hắn, ngay cả thật sự xảy ra vấn đề, cũng không có quan hệ tới gia tộc, ta tự mình gánh chịu!
Cơ Huệ nói giọng lạnh lùng.
nam nhân trung niên nghe vậy không mở miệng nói chuyện nữa, bởi vì phụ thân của Cơ Huệ là một vị Thái thượng trưởng lão quyền thế thật lớn, ngay cả Thánh chủ Cơ gia đều phải kiêng kị vài phần.
Hắn đã nghe ra huyền cơ, Thánh thể đến từ một địa phương thần bí, nếu trải qua nơi đó, đối với tu sĩ mà nói là một loại thể nghiệm vô thượng. những điều này hơn phân nửa đều là vị Thái thượng trưởng lão kia tiết lộ ra.
- Thần Vương tuyệt thế của Khương gia có thể sớm đã không còn ở trên đời này...
Một người trẻ tuổi cười lạnh, thiếu lòng kính sợ.
- Câm mồm! Không được nói lung tung!
người trung niên kia trách mắng.
Mặc dù hắn cũng cho rằng hơn phân nửa Khương Thần Vương sớm đã rời trần thế, nhưng người thế hệ trước vẫn như cũ lòng có điều cố kỵ, sợ Thần Vương tái sinh trên thế gian. người càng có thực lực cường đại càng kiêng kị.
- Còn giữ lão già tàn phế này làm gì, Thánh thể rõ ràng không thể đến rồi!
Một người trẻ tuổi nhìn lướt qua Trương Văn Xương. đẩy hắn qua một bên, nói:
- Cút ngay, không thấy ta muốn đi tới sao.
Trương Văn Xương lảo đảo một cái, suýt nữa té trên mặt đất. Hắn hai bên tóc mai hoa râm, nếp nhăn nơi khoé mắt chồng chất, thân mình thực gầy yếu. va thật mạnh vào cái bàn, mới đứng vững thân mình.
Hắn chất phác đứng ở một bên, cũng không có nói gì, tinh thần vô cùng sa sút, trong mắt có một tia ảm đạm. lẳng lặng chịu đựng hết thảy.
-o0o-

Già Thiên - Chương #471


Báo Lỗi Truyện
Chương 471/1896