Chương 441: Con đường của Thánh thê bị cắt đứt (hạ)


Thần Tàm chạy nhanh như chớp, còn tường rằng chuyện này không quan hệ với nó nhưng mãi vẫn không thoát khỏi được lôi quang, bị đánh ngã trái chúi phải, ôm đầu trốn loạn.
Tất cả mọi người đều không biết nói gì cho phải. Con Thần Tàm này cũng quá khác thường đi, thiên kiếp của chính mình mà còn không biết nữa.
Tiểu ni cô áo trắng ở xa xa chu cái miệng nhỏ nhắn thành chữ o, hô lên:
- Tiểu ngoan đừng chạy nữa. Mau chống cự đi. Chỉ có bản thân ngươi mới vượt qua được.
Thần Tàm ôm đầu chạy trốn, vọt vào trong lòng Diệp Phàm. Nó vừa rồi thấy Diệp Phàm chống lại được thiên lôi, hiện giờ muốn tìm kiếm sự che chở.
- Con Thần Tàm xúi quẩy này, thật sự lôi Tiểu Diệp Tử xuống nước rồi. Đúng là nên lột da nó.
- Tên nhóc này muốn hại chết ta. Nguồn: http://truyenyy.com
Diệp Phàm muốn nhéo nó thật đau.
Con mắt to của Thần Tàm tràn ngập vẻ oan uổng. Đến hiện giờ nó còn chẳng biết tại sao thiên kiếp lại giáng xuống, ôm đầu chạy trốn, hai mắt đẫm lệ, ư ử xin giúp đỡ, trông đáng thương vô cùng.
Diệp Phàm trực tiếp truyền thần niệm cho nó, nói cho con vật nhỏ ngây thơ này biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, sau đó gần như muốn hộc máu mà đối kháng với thiên kiếp mới.
Hắn có cảm giác muốn mắng người. Thế này là thế nào chứ?
- Tiểu tử lui lại đi. Bổn hoàng khắc một loại trận văn có thể giải vây cho ngươi.
Vào thời khắc mấu chốt, Hắc Hoàng truyền âm nói.
- Ta đã bị liên lụy rồi, còn có biện pháp giải vây sao?
Diệp Phàm ngạc nhiên hỏi.
- Năm đó Vô Thủy Đại Đế thường xuyên gặp phải lôi kiếp, liên lụy quá nhiều người. Sau này hắn sáng chế ra một loại trận văn có thể giúp người bị liên lụy tránh kiếp nạn.
Diệp Phàm không nói gì thêm nữa. dựa theo sự chi điểm của Hắc Hoàng mà tránh trong một trận văn cách đó không xa. Tất cả lôi điện thực sự biến mất thật.
Trong lòng hắn chấn động. Vô Thủy Đại Đế quả nhiên là tài ba hơn người, mấy chuyện này mà cũng có thể nghĩ ra, có biện pháp lừa dối cả trời cao.
- Tiểu tử ngươi đừng mừng vội. Ta nghĩ tới một chuyện, thiên kiếp của ngươi có lẽ còn chưa hết đâu.
Đại hắc cẩu âm thầm cảnh báo hắn.
- Cái gì?
Diệp Phàm cả kinh.
Thần Tàm bên kia đang chạy loạn, dùng tiếng thải cổ non nớt kêu lên sợ hãi, khiến tất cả mọi người bay vọt khắp nơi trốn tránh, sợ bị nó liên lụy.
Sinh linh nhỏ màu vàng này vô cùng tủi thân, cuối cùng một mình kháng cự thiên kiếp, bị đánh cho hai mắt đẫm lệ, oa oa khóc lớn. Tuy nhiên khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối chính là dù nó đầy vết thương, ngã trái ngã phải nhưng cũng không bị tổn thương trí mạng.
Ầm!
Bỗng nhiên hư không rung chuyển. Cả vòm trời dường như sụp xuống, khiến rất nhiều tu sĩ dựng tóc gáy, trong lòng sợ hãi.
Trái tim Diệp Phàm có cảm ứng, nhìn lên bầu trời đêm, cảm thấy nguy hiểm khôn cùng. giống như tận thế đã tới, khiến hắn mất hết ý niệm can đảm trong đầu. Lần thiên kiếp này tuyệt đối hoàn toàn hướng về hắn rồi.
Dưới ánh trăng đêm, một loạt ký hiệu tiên thiên hiện lên trên bầu trời, đan xen với nhau tạo thành một bức Đạo Đồ, chậm rãi đè xuống.
Hư không rung chuyển gần như sụp đổ. Đạo Đồ này huyền ảo khó lường, giống như hình thể của đại đạo, khiến người ta hít thở không thông, khó có thể thả lòng, linh hồn cũng phải run rẩy.
- Đây là cái gì?
Tất cả mọi người đều rung động tới tận đáy lòng, không hiểu nổi thứ này.
- Đây cũng là thiên kiếp sao? Vì sao không có ánh chớp, không có sấm sét mà chỉ có Tiên Thiên Đạo Đồ hiện lên?
Rất nhiều người không thể lý giải, không rõ tại sao lại thế này.
Ầm!
Án ký tiên thiên này giáng xuống, bao phủ lấy Diệp Phàm.
- Khó trách... Thánh thể quả nhiên gặp nạn khi đánh vỡ nguyền rủa.
Một giáo chủ bất hủ của Trung Châu mở miệng.
- Thánh hiền cổ từng đoán rằng con đường của Thánh thể đã bị chặt đứt. tất cả hóa ra đều là sự thật. Khó trách mười mấy vạn năm nay cũng không có Thánh thể đại thành xuất hiện...trời cũng không thể tán thành rồi.
Một vị lão nhân của bất hủ hoàng triều thở dài.
Tuyệt đại Thần Vương truyền âm với Diệp Phàm:
- Đừng phân tâm. Nhất định phải vượt qua một ải này. Ta tới trợ giúp ngươi.
Sau khi Diệp Phàm đột phá Tứ Cực Bí Cảnh liền có Tiên Thiên Đạo Đồ giáng
xuống trấn áp. Nó to lớn trang nghiêm. huyền ảo mà thâm sâu. không ai có thể kháng cự, đều sẽ bị đánh trở lại Nguyên hình.
Thứ này đã sớm vượt qua phạm trù thiên kiếp, không phải là lôi đình, không phải là điện quang mà là ấn ký tiên thiên đại biểu cho ý chí của đại đạo.
Thiên địa không thể tiếp nhận Thánh thể.
Đây là một loại kết cục khiến người ta tuyệt vọng. người ta sinh ra trong thiên địa, làm sao có thể phản kháng nổi? Không có khả năng siêu thoát đại giới, gần như không có khả năng thay đổi điều gì.
Diệp Phàm không cam lòng, đỉnh lơ lửng trên đầu. áo trắng nhiễm thánh huyết, thân thể chống trời, ngay cả mái tóc đen cũng gần như bị thiêu đốt. Cả người hắn bừng bừng như bốc cháy, ra sức đấu tranh.
Tuyệt đại Thần Vương vẫn không khuất phục, mái đầu bạc trắng như tuyết, mày kiếm dựng thẳng. tư thế oai hùng khiếp người, tế ra Ly Hỏa Thần Lô phong ấn bầu trời, ngăn cản Đạo Đồ giáng xuống, muốn nghịch thiên nối tiếp con đường bị cắt đứt của Thánh thể.
Đánh vỡ Tiên Thiên Đạo Đồ này, đập tan văn lạc tiên thiên này, nói thì dễ, làm thì khó. Đây là đạo thể hiện thành hữu hình, hiện giờ nếu giúp đỡ Thánh thể thì căn bản không thể tồn tại nổi.
- Không thể nghịch ý trời, không thể làm trái đại đạo. Con đường phía trước của Thánh thể đã bị cắt đứt. không ai có thể tiếp nối.
- Thánh hiền cổ sớm đã định luận, ai có thể vi phạm ý chí của thiên địa chứ? Tất cả đều không thể thay đổi được.
Nhân vật tuyệt đỉnh của hoàng triều bất hủ Trung Châu, giáo chủ vô thượng của chư tử bách giáo đều lần lượt nói. Sách cổ đã sớm ghi lại rằng thiên địa có biến hóa. Thánh thể khó có thể tu luyện thành.
- Vì sao lại như vậy. đã phá quan thành công rồi mà thiên địa còn không ủng hộ, thế là thế nào/.
- Không thể làm trái thiên đạo, ngay cả nhất thời có thể nghịch thiên thì cũng sẽ bị đánh rớt thôi.
- Thật đáng tiếc. Mười mấy vạn năm rốt cục cũng có người đánh tan được nguyền rủa. không ngờ cuối cùng lại gặp phải hoàn cảnh thế này, phía trước không còn đường đi nữa.
Tất cả mọi người đều bàn tán, nhiều tu sĩ không thể lý giải. Biểu hiện của mỗi người không giống nhau, có kẻ cười lạnh, có kẻ vui sướng khi người khác gặp họa, có người thở dài, có người tiếc nuối.
Rất nhiều thế lực lớn đều thở phào một cái. Tương lai nếu xuất hiện Thánh thể đại thành thì sẽ sây ra áp lực quá lớn với bọn họ. Hiện giờ rốt cục có thể yên lòng. Rất nhiều người đều lộ vẻ âm thầm suy tính.
- người này hơi bất đồng với các Thánh thể trong quá khứ. Năm đó Thánh thể do Thánh địa bồi dưỡng sau khi vào Đạo Cung ngũ trọng thiên liền gặp thiên kiếp, bị văn lạc tiên thiên cản trở.
- Đáng tiếc thật. Rốt cục không thể phá tan ma chú. kết quả vẫn chỉ là công dã tràngthôi.
Lúc này Diệp Phàm đã không còn đường lùi, chỉ có thể tiếp tục tranh đấu.
Hắn cầm Bồ Đề Tử trong tay, giận dữ bay lên, vung quyền đánh vang trời. Nắm tay màu vàng của hắn ẩn chứa từng đạo hoa văn. sinh ra quỹ tích, đối kháng với đồ văn trên bầu trời.
Ầm!
Mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng hư không như một tấm vải rách bị đánh rung chuyển, bị đập vỡ vụn dưới thân thể kinh thế của Thánh thể.
Nhưng Đạo Đồ khổng lồ kia vẫn chưa hề bị ảnh hưởng, kiên định mà thong thả hạ xuống đất, áp bức hư không sụp đổ, khiến đất đai quanh Diệp Phàm văng tung tóe.
Đây là một loại sức mạnh vô hình to lớn, giống như cả Tinh Hà giáng xuống, chẳng gì cản nổi, không gì không phá nổi, nghiền nát tất cả mọi thứ cản đường nó, phá tan tất cả những gì hữu hình.
Thân thể cường đại như Diệp Phàm cũng phải rung động răng rắc. Từ lỗ chân lông của hắn tràn ra từng tia máu tươi màu vàng kim mờ nhạt, cuối cùng cả nửa người nhiễm đỏ.
Vút!
Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh mang phong cách cổ xưa mênh mông, hóa thành cao tới mấy chục trượng, giống như một ngọn núi nhỏ, chấn nhiếp nội tâm người ta. Nó đánh về lạc ấn ở giữa không trung.
Đạo Đồ ẩn chứa đại thiên địa chuyển động chậm rãi, giống như mang theo cả vòm trời đè xuống, va chạm với đại đỉnh mà không hề bị tổn hại mảy may, không gì có thể kháng cự.
Cong!
Vạn Vật Mẫu Khí rơi xuống. Nếu không phải là thánh vật của thiên địa thì nó đã sớm bị hóa thành bột mịn rồi. Cũng chỉ có nó mới có thể tồn tại cùng thiên địa, không thể bị hủy diệt.
Ầm!
Ly Hỏa Thần Lô chấn động, từ bên trong có một đám hoa văn lao ra, cũng mang ý vị của đại đạo, nghịch thiên bay lên, nhắm thẳng về hướng trời cao, đánh đánh Đạo Đồ kia.
- Đây là...trận văn của Đại Đế.
- Là văn lạc tiên thiên do Đại Đế cổ khắc lại.
Rất nhiều tu sĩ đều kinh ngạc kêu lên, vô cùng hoảng sợ.
Thần lô đứng giữa hư không, đồ sộ không nhúc nhích, chỉ có đám văn lạc kia vọt tới, va chạm rất nhanh với đạo đồ.
Chát!
Tiếng vang nhỏ truyền tới. Tiên Thiên Đạo Đồ run rẩy, trận văn của Đại Đế cũng lay động. Hắn không truyền tới khí tức khiến người ta kinh hãi. Cả thế giới giống như lâm vào tận thế.
- Trời ạ, chặn được rồi, đám trận văn chặn được Tiên Thiên Đạo Đồ rồi.
- Đại Đế cổ quả nhiên bí hiểm, đạo văn lưu lại lại nghịch thiên tới vậy.
Mọi người đều cả kinh kêu lên. Tất cả đều khiếp sợ. Hai loại đồ văn chuyển động trên bầu trời, va chạm liên tục nhưng không bên nào tổn hại cả.
Nhưng mọi người còn chưa kịp nói xong thì tình huống đã lập tức xảy ra biến hóa. Trận văn của Đại Đế mơ hồ đi, dần dần biến mất, không thể ngăn cản Đạo Đồ.
- Chuyện này...trận văn của Đại Đế cũng không cản nổi nó sao?
Mọi người kinh hãi. Nếu thế này thì thế gian này chẳng còn lực lượng gì có thể thay đổi mọi chuyện được nữa.
- Sai rồi. Đại Đế cổ tuyệt đối có thể nghịch thiên, nếu sống lại thì có thể đánh vỡ nguyền rủa của Thánh thể, giúp hắn một đường thẳng tiến.
- Đích xác là như thế. vừa rồi chỉ là một góc trận văn của Đại Đế mà thôi chứ không phải là hoàn chỉnh. Thánh hiền cổ phỏng đoán là nếu không phải Đại Đế thì có hiểu được nhiều nhất cũng chỉ tới một phần mười đế văn thôi.
- Ta không cam lòng.
Diệp Phàm hét lớn. Tinh khí toàn thân tràn ra mênh mông, cả người ngập trong thần quang, ngửa mặt lên trời nhìn tới. Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh lơ lửng trên đầu hắn, buông xuống từng luồng Huyền Hoàng khí, từng tia từng đợt bảo vệ hắn.
Ầm!
Hư không rung chuyển. Lần đầu tiên hắn thi triển dị tượng, xung quanh mông lung, ngăn cách đại thế giới. Hắn giống như một Ma Chủ sáng thế, ngang nhiên đứng thẳng.
-o0o-

Già Thiên - Chương #441


Báo Lỗi Truyện
Chương 441/1896