Chương 401: cắt ra Thần nữ (hạ)


"Âm!"
Lại một khối lớn lớp đá ngoài rơi xuống đất, sát ý thấu xương lao ra, khiến người ta ớn lạnh từ đầu đến chân, tim và mật đều phát lạnh, không kiềm nổi run rẩy.
Lúc này, ngay cả Nam Cung Kỳ xuất đao đều có vẻ như chậm lại, hắn cũng sinh ra sợ hãi, sát khí đã xâm nhập trong xương cốt hắn.
"Rắc!"
Lần này, hắn xuất đao không chính xác, chém rơi xuống một tầng lớp đá ngoài thật dày, một cỗ sát ý kinh thiên lao ra, "bịch bịch bịch" Nam Cung Kỳ thối lui ra ngoài, thiếu chút nữa ngồi phịch dưới đất.
Mà ở bên ngoài, rất nhiều người bắp chân chuột rút, không ít người tu vi yếu kém không đứng vững, ngã xuống trên mặt đất.
Không ai cười nhạo, bởi vì tất cả mọi người đều bị sát ý bao phủ, cả người phát lạnh, ngay cả lông tơ đều dựng thẳng lên.
"Rắc!"
Không phải Nam Cung Kỳ xuất đao, mà là Huyết Tế Thai tự mình sụp xuống một mảng đá ngoài, sát ý điên cuồng như sóng thần, cuồn cuộn bừng lên, khiến thiên địa đều sợ run.
- Mũi mâu rỉ sét loang lổ!
- Chiến Mâu trước thái cổ!
Áp lực cùng cực, rất nhiều người đều run lập cập, cực độ khẩn trương, rút lui về phía sau, còn có một số người mềm nhũn ngã xuống đất, toàn thân nổi lên co giật.
Trong đá ló ra một mũi mâu, đỏ thẫm như máu, phủ kín vết loang lổ rỉ sét, gần như sắp mục nát, nhưng nó lại vô cùng lành lạnh, sát ý ngút trời.
Khí tức khiến người ta sợ run, nguồn gốc khiến người ta sợ hãi chính là nó, máu nhuộm mũi mâu đại biểu hủy diệt và tử vong!
Nó không sắc bén, không sáng bóng, năm tháng gần như sắp làm tàn phai nó, nhưng sát ý lại không giảm.
Hình thể sắp mục nát, mà sát khí lành lạnh vô tận lại vĩnh viễn không tan biến, ẩn chứa khí tức khiến thiên địa rung chuyển.
- Đây là hung binh tuyệt thế, khẳng định đã giết qua nhân vật không thể tưởng tượng!
Mấy nhân vật cấp Thánh chủ đều lộ thần sắc trầm trọng, từng người lên tiếng.
- Cây mâu này nhất định đã từng xuyên qua thân thể nhân vật cái thế, máu nhuộm hung binh, lưu lại sát khí lành lạnh trên một kích vô thượng kinh thiên năm đó!
Thần nữ trong đá tay cầm hung binh tuyệt thế xuất thế hay sao?
Khi nghĩ đến vấn đề này, rất nhiều người đều run rẩy, vô tận sợ hãi bao phủ trong lòng, mọi người đều sợ run thối lui lại.
Nam Cung Kỳ bình phục nỗi lòng, qua thời gian rất lâu mới lại tiến lên, nhưng cùng có thể nhìn thấy tay hắn tế ra ngân đao đang run run.
"Phốc!"
Đột nhiên, ngân đao sáng ngời như tuyết kia mới vừa tới gần mũi mâu, liền đứt khúc từng tấc một, rồi biến thành bột mịn, sát ý kinh thiên đã xé nát nó.
Mũi mâu gần như mục nát, rốt cuộc đã từng thấm nhuộm qua loại máu tươi của nhãn vật nào? Mà trôi qua năm tháng vô tận, vẫn còn lưu lại sát ý khiến lòng người run sợ như vậy.
- Để ta làm cho!
Đại năng Cơ gia tiến lên, lão nhân lấy một ngân đao khác, cách không vạch khác, bụi đá lớp lớp rơi xuống.
lão không có chạm đến Chiến Mâu sậm máu kia, cách xa khu vực đó, lão muốn cắt ra bộ phận khác của thần nữ, không nghĩ để cho thanh hung binh tuyệt thế xuất thế quá sớm.
"Rắc!"
Lớp đá ngoài không ngừng bóc ra, khí tức thánh khiết tràn ngập, hào quang dịu dàng tuôn tràn ra một loại lực lượng cực kỳ thần thánh và tường hòa.
- Đây là Nguyên gì mà có màu bạc sáng lạn, giống như sao trời chói sáng, lại giống như là ánh trăng rằm?
Một vài nhân vật lớp tiền bối đều kinh ngạc.
- cắt ra rồi, một Thần nữ, quả nhiên có chứa trong đó một Thần nữ!
Rất nhiều người đều khiếp sợ kêu lên.
- Vương của thái cổ, nhất định là Vương của thái cổ!
Thái thượng trưởng lão các Thánh địa đều cả kinh.
- Để ta xem các ngươi lấy cái gì đánh cược!
Các đệ tử Nguyên Thuật thế gia vừa sợ hãi lại vừa hưng phấn, cười lạnh nhìn thẳng vào Diệp Phàm và Lý Hắc Thủy.
Không biết đây là loại Nguyên nào, gần như không ai có thể nhận ra, ngay cả Diệp Phàm và Nam Cung Kỳ cũng không thể hiểu thấu.
Nó cũng không chói mắt bao nhiêu, như là từ sao trên trời luyện chế thành, hoặc như là ánh sáng chiếu rọi của trăng sáng tụ lại cùng nhau, dịu dàng mà mông lung.
Nó trong suốt lóng lánh, có lực lượng thánh khiết đang lưu chuyển, hết sức hấp dẫn tâm thần người ta, trước tiên nhìn thấy sẽ cảm thấy được nó không tầm thường, tuyệt không ở dưới Thần Nguyên.
Tuy nhiên, loại Nguyên thần bí cũng không phải hấp dẫn người ta nhất, mà chính Thần nữ bên trong mới là tiêu điểm, là chú mục của mọi người, tất cả ánh mắt đều tập trung nhìn vào.
Bên trong thạch viên đầu tiên là xuất hiện tiếng kêu sợ hãi, rồi sau đó lại yên lặng giống như tử cảnh, tiếp theo sau lại là tiếng ồn ào như sóng vỗ bờ, mọi người đều bị kinh sợ.
giờ khác này chứng kiến kỳ tích, không ai có thể bình tĩnh, trong đá cắt ra Thần nữ, dường như là thần thoại hoang đường, tái hiện tin đồn mười mấy vạn năm trước.
ở trong Nguyên thạch trong suốt như ánh trăng tạo thành, có một gương mặt tường hòa xinh đẹp phi thường, phảng phất như đang ngủ say, vẫn không nhúc nhích.
Sợi tóc màu tím mềm mại mà lại óng ánh che đi nửa tiên nhan, nhưng cũng khó che giấu được vẻ mỹ mạo kinh thế của nàng.
Làn da nàng đặc biệt trong suốt trắng nõn, như là dùng dương chi ngọc khắc thành, không giống là thân thể bằng xương bằng thịt, làm cho người ta có cảm giác thực mộng ảo, làm cho người ta nghĩ rằng đây là kiệt tác của trời cao, mà không phải là máu thịt sinh thành. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tất cả mọi người kinh sợ đến ngây người, xác định đây không phải là ảo giác, là thật sự cắt ra Thần nữ
Loại Nguyên kỳ dị giống như sao trời rèn luyện thành tản phát ra lực lượng thần thánh hòa tan sát khí của mũi mâu màu máu, là động cơ làm cho người ta cảm nhận được một loại thư thái.
- Đây... là thật vậy chăng, ta như thế nào có cảm giác hư ảo thế nào ấy?
- Một thiếu nữ còn sống, một Vương của thái cổ?
Tuyệt đối là Vương của thái cổ, bởi vì ở thời đại đó, gần như không có sinh linh giống nhau như đúc với Nhân tộc, nhưng nếu có ắt phải là Vương tộc.
Mọi người chú ý tới tiên nhan tuyệt thế này số tuổi cũng không lớn lắm, thậm chí thoạt nhìn còn có chút non nớt, không thể vượt qua mười sáu mười bảy tuổi.
Là nàng cầm trong tay Chiến Mâu tuyệt thế, từng đánh chết nhân vật vô thượng không thể tưởng tượng sao?
Một khi nghĩ đến vấn đề này, trong lòng mọi người chỉ có run sợ, cô gái nhìn như im lặng tường hòa, nhưng không nhất định là số tuổi cùng trạng thái thật của nàng, có lẽ chính là một Vương tuyệt đại.
Trong đám người, Tiểu Nguyệt trong sáng của Cơ gia và tiểu ni cô áo trắng dùng sức bắt lấy Thần Tàm, tiểu sinh linh màu vàng này lộ dáng vẻ vô cùng căng thẳng, giãy giụa kịch liệt dường như muốn xông lên.
Vị đại năng Cơ gia tâm vững như thiết, vẫn không một chút dao động, ngân đao trong tay cách không vạch khác, bụi đá tung bay không ngừng rơi xuống.
Gần như chỉ khoảng nửa khác, lão đã cắt ra gần phân nửa Nguyên thạch, lộ ra một nửa người Thần nữ như ẩn như hiện, nàng mặc sa y màu vàng, cơ thể trắng toát thuần khiết.
Vị đại năng Cơ gia luôn luôn lảng tránh cây hung binh tuyệt thế kia, không có cắt bỏ vật liệu đá chung quanh mùi mâu màu máu, không cho nó xuất thế quá sớm.
Cuối cùng, khối Nguyên thạch lớn gần như đều bị cắt ra hết, chỉ có nửa người cô gái là chưa lộ ra, nơi đó là vị trí có Chiến Mâu màu máu.
"Răng rắc!"
Rốt cuộc vị đại năng Cơ gia vẫn là ra tay, khối đá sụp đổ, không ngừng rơi xuống đất, cắt lộ ra hơn phân nửa mũi mâu tuyệt thế.
"Ầm!"
Sát ý ngất trời như là nước thủy triều nhấp nhô gợn sóng, người ở đây đều như rơi xuống Luyện Ngục. Sau khi Chiến Mâu gần như mục nát kia lộ ra một khúc, rất nhiều người đều không chịu nổi.
Như là có Ma Chủ tuyệt thế khí thế nuốt núi sông xuất thế, đây là một loại uy hiếp đến từ linh hồn, trùng trùng điệp điệp, dường như đang từ chín tầng trời và chín tầng âm phủ cùng một lúc ùn ùn mãnh liệt kéo đến
"Phù phù..."
Không ít người không chịu đựng nổi sát ý xâm nhập trong xương cốt, mềm nhũn ngã xuống trên mặt đất, trong lòng sợ hãi tới cực điểm, bật ra tiếng gào thét.
hung binh tuyệt thế hình dạng mục nát, nhưng sát ý bất diệt!
- Mau lui lại!
Rất nhiều tu sĩ run rẩy, sợ hãi, thối lui mà đi, rất nhiều nhân vật lớp người già đều sợ hãi, tóc gáy dựng thẳng lên.
"Coong!"
Ngân đao khẽ ngân lên, vị đại năng Cơ gia vận đao như bay, không ngừng chém rụng lớp đá ngoài, cắt bỏ lớp đá ngoài chung quanh huyết mâu, sắp hoàn toàn hiện ra.
Lúc này mọi người nhạy bên cảm thấy dường như có điều không thích hợp, Chiến Mâu loang lổ rỉ sét kia dường như không phải bị cô gái cầm trong tay.
- Không đúng! Hoàn toàn không đúng! Dường như binh khí này không phải của Thần nữ?
- Vương của thái cổ dường như bị hung binh tuyệt thế xuyên thủng!
Mọi người giật mình phát hiện sự thực này, thoạt nhìn rất giống cô gái cầm mâu, nhưng tuyệt không phải như thế, cổ mâu chính là đâm thủng ngực mà qua, ghim trên người nàng.
"Xoảng!"
Cuối cùng một tiếng vang nhỏ, khối đá mấy trăm cân toàn bộ rơi xuống, kỳ trân ẩn chứa trong Huyết Tế Thai hiển lộ ra.
Đây là một khối Nguyên đặc sắc cao gần hai thước, nó treo giữa không trung, cũng không chìm rơi xuống, có được đặc tính giống như Thần Nguyên, mà lại có lực lượng thánh khiết lưu chuyển.
Phong bên trong nó có một thiếu nữ tóc tím, có được tiên nhan tuyệt thế, vẫn không nhúc nhích, nhìn như đang ngủ say, thế nhưng mọi người đều phát ra một tiếng thở dài luyến tiếc.
Một thanh thần mâu tuyệt thế xuyên qua khối Nguyên đặc sắc, lộ ra một đoạn mùi mâu, ghim trên người cô gái, xuyên thủng qua bộ vị trái tim của nàng.
Bất cứ người nào cũng không nghĩ tới kết quả lại như thế, một vị Vương của thái cổ bị người đánh chết như vậy, thật sự khiến người ta cảm giác khiếp sợ
Vương của thái cổ rốt cuộc cường đại tới mức nào, mọi người khó có thể biết được, có người phỏng đoán có khả năng cùng luận bàn cùng Đại đế, là vô địch trên trời dưới đất.
Thời đại xa xưa lâu lắm, ngay cả là chư Thánh địa cũng không có khả năng cùng đại chiến chủng tộc thái cổ, bởi vì ở giữa ngăn cách một thời đại, có một khoảng trống thời gian.
Thực lực của bọn họ đến tột cùng như thế nào, rốt cuộc đạt tới trình độ đến mức nào, không ai có thể nói rõ, ai cũng không thể trở về thời đại thái cổ để khảo chứng.
- Vương của thái cổ có thể khiến thiên địa sợ run, rốt cuộc vì sao bị đâm xuyên qua?
- Nhân vật vô địch trên trời dưới đất, vì sao lại bị hung binh tuyệt thế đóng đinh?
Ngay cả các nhân vật như Xích Long đạo nhân, Đại Hạ hoàng thúc đều suy nghĩ xuất thần, rất là kinh sợ.
Mọi người đều kinh hãi, từ rất xa quan sát, bằng không không thể chịu đựng được cái loại sát ý này, mũi mâu lành lạnh khiếp người, áp bách mà đến, ai nấy đều như sắp ngã gục xuống đất.
"Hu hu..."
Đột nhiên vang lên tiếng khóc lớn thương tâm, tiếng khóc rất non nớt nhưng vô cùng thương đau, Thần Tàm thoáng cái thoát khỏi kiềm giữ của Cơ Tử Nguyệt và tiểu ni cô, vọt tới trước khối kỳ Nguyên treo giữa không trung.
- lão tổ tông không cần đả thương nó!
Cơ gia Tiểu Nguyệt truyền âm.
Vị đại năng Cơ gia không có ngăn cản, yên lặng đứng một bên quan sát.
Thần Tàm cũng không có hoảng sợ sát khí của mùi mâu, lập tức nhào tới phủ lên khối kỳ Nguyên, lớn tiếng khóc ròng, nước mắt tiếp tục rơi xuống thành hai dòng lệ.
Ngay cả tiểu ni cô áo trắng cùng là lần đầu tiên nghe được Thần Tàm phát âm, ngày thường nó đều không ra tiếng, chỉ hành động, còn tưởng rằng nó là một con vật nhỏ câm điếc chứ.
Nhưng, giờ phút này nó bi thương khóc lóc, trong đôi mắt to sáng ngời đầy nước mắt, vừa khóc lớn "hu hu", nó vừa vươn một chân trước nhỏ không ngừng vuốt ve khuôn mặt thiếu nữ.
Nhưng, nàng sao có thể sống lại? Sớm bị đóng đinh ở trong đó, ngã xuống cũng không biết đã qua bao nhiêu năm tháng.
- Nhỏ ngoan đừng khóc nữa.
Tiểu ni cô áo trắng dịu dàng khuyên bảo, nhưng không có cách nào tới gần, nàng không chịu đựng nổi sát khí của hung binh.
- Nhỏ đáng thương đừng khóc, ta đều khó chịu rồi.
Cơ Gia Tiểu Nguyệt cùng lên tiếng khuyên nhủ.
Đây là chuyện gì xảy ra? Mọi người tại đây đều kinh ngạc ngẩn người, tiểu sinh linh màu vàng này chẳng lẽ nhận biết thiếu nữ kia sao?
-o0o-

Già Thiên - Chương #401


Báo Lỗi Truyện
Chương 401/1896