Chương 389: Thời đại cường thịnh cùng bi ai (Hạ)


- Tự nhiên có, chỉ là các ngươi không trải qua mà thôi. Tại niên đại đó, phàm là thể chất có ghi lại trong sách cổ gần như đều xuất hiện đủ.
- Các loại Vương thể cổ xưa xuất thế cộng thêm một số kỳ tài ngút trời, chẳng phải là muốn đánh ngất trời, khắp mặt đất đều không được yên bình hả?
Đại hắc cẩu tâm thần ngược về dĩ vãng, thở dài:
- Chư vương đồng khởi, quần tinh rực rỡ, kỳ tài xuất hiện lớp lớp, mới có thể nổi bật sự cường đại của một cá nhân trong đó.
- Nếu những người này đơn độc xuất thế, đều là nhân vật có một không hai của một thời đại. Cùng sinh một đời, điều này cũng quá tàn khốc.
- Đúng vậy. Đây là thời đại tàn khốc mà lại huy hoàng. Đạp trên một con đường máu, thậm chí là giẫm trên thi thể chư vương đi tới trở thành chí tôn.
Đại hắc cẩu dường như cũng cảm khái.
- Ngươi nói khoa trương như vậy, niên đại đó rốt cục có nhân vật kinh thiên động địa gì? Ta nghĩ nhất định sẽ lưu danh trong cổ sử chứ.
- Vô Thủy Đại đế!
Hắc Hoàng chỉ nói bốn chữ này.
Mấy người đều hít sâu một hơi. Chuyện này khó trách, cũng chỉ có nhân vật như thế mới có thể bộc lộ tài năng.
Vô Thủy Đại đế rốt cục cường đại tới mức nào, không ai có năng lực nói rõ. Khi chưa Đại đế đã từng tay không chống lại vũ khí Cực Đạo của Trung Châu, mà người thi pháp gần như đã thành đế.
Đó tuyệt đối là đối kháng với thần uy của Đại đế.
- Không trách Vô Thủy Đại đế ngạo thị cổ kim, thời đại hắn sinh ra xuất hiện quá nhiều nhân vật tài ba trác tuyệt.
- những người khác cho dù hào quang rực rỡ tới đâu cũng nhất định chỉ có thể trở thành lá cây, sẽ chỉ càng làm nổi bật cho Vô Thủy Đại đế vô địch.
- Tại sao ta cảm thấy được, đương thời cũng không kém nhiều. Trung Châu, Tây Mạc, Nam Lĩnh khẳng định cũng sẽ có kỳ tài kinh thế, nói không chừng lại là một cái Vô Thủy thời đại.
- Sự huy hoàng của một người, bi ai của mọi thiên tài trong một thời đại. Sự rực rỡ của các vì sao sẽ chỉ làm nổi bật cho nhật nguyệt càng thêm hào quang vạn trượng.
Mấy người có chút cảm khái, rời khỏi vùng băng nguyên này bay về phương xa.
Trong mấy ngày tiếp theo, bọn họ tìm kiếm cơ hội, muốn ra tay với Thánh tử và Thánh nữ đơn độc.
Đáng tiếc những người đó mặc dù đang truy tìm tung tích Diệp Phàm nhưng lại không phải một mình hành động, gần như không có cơ hội.
Trong những ngày sau đó, bọn họ thường lui tới trong quặng cổ rừng sâu núi thẳm, vì tìm kiếm long mạch, đào Thần Nguyên. Diệp Phàm rất bức thiết, cần đại lượng Nguyên để phá vỡ nguyền rủa. Hắn hy vọng sớm ngày bước vào Tứ Cực Bí Cảnh.
Hiện giờ Nguyên Thuật hắn có thành tựu, muốn tìm ra một cái long mạch đáng tiếc đi qua vô tận địa vực, ngay cả một khu mỏ quặng lớn cũng đều không thấy.
Bắc Vực xuất Nguyên, thiên hạ đều biết. Trong những năm tháng vô tận tới nay, các thế lực lớn chen chúc tới, khu sản xuất Nguyên gần như đều có người chiếm, bị chia cắt sạch sẽ.
Đương nhiên, đại địa khẳng định còn có long mạch tuyệt thế tuy nhiên hơn phân nửa đều phi thường bí ẩn, chỉ có thể gặp mà không thể cầu.
Trong bảy tám ngày Diệp Phàm cũng chỉ phát hiện một khu quặng, thu thập một ít Nguyên dị chủng, giá trị không quá bốn ngàn cân Nguyên tinh thuần.
Từ trong giếng mỏ chui ra, mấy người đều mặt mày xám xịt, phi thường chật vật.
- Như vậy không được, nhanh chóng dạy dỗ người bị trấn áp, để bọn họ đi đào quặng mỏ.
- Kim Sí Tiểu Bằng Vương là đội trưởng tiểu đội thứ nhất. Diêu Quang Thánh tử là đội trưởng tiểu đội thứ hai. Diêu Hi cùng Tử Phủ Thánh nữ...
Mấy người coi như tìm vui trong đau khổ, biết rõ những người này không thể thả ra vẫn bố trí miệng một phen.
- Sao ta cứ thấy không yên tâm. Tiểu Diệp Tử, cái lò tàn phá kia của ngươi thật sự có thể phong được Diêu Quang Thánh tử cùng Kim Sí Tiểu Bằng Vương sao. Vạn nhất bọn họ lao ra, chính là đại họa ngập trời.
- Còn có Tiên Thiên Đạo Thai. Ngày sau nếu chạy ra được, khẳng định chúng ta sẽ gặp xui xẻo.
- Tạm thời không thành vấn đề, không thể chạy ra.
Đúng lúc này, đại hắc cẩu một ngụm nuốt hai khối Nguyên dị chủng lớn.
- %*A#&*A%... Chúng ta vất vả một hồi, con chó chết này một ngụm nuốt hết một nửa số Nguyên.
Đồ Phi giận dữ.
- Bổn hoàng trước giờ chưa từng đào quặng, hai ngàn cân Nguyên căn bản không đủ làm thù lao để ta phá lệ này.
Hơn một ngàn cân Nguyên đối với người thường mà nói đã là con số kinh người nhưng đối với Thánh thể thái cổ cần đến ngàn vạn cân Nguyên mà nói thì thật sự quá ỉt.
Diệp Phàm chỉ cần nghĩ đến con số trên trời đó thì thấy một trận đau đầu và bất đắc dĩ. Ngoài Thánh địa ra cũng chỉ có Vạn Long Sào cùng Tử Sơn mới có khối Thần Nguyên tuyệt thế. Đáng tiếc những nơi này hắn không cách nào đi vào, liều xông vào chỉ có thể tìm chết.
- Nếu có một cao thủ tuyệt thế thì tốt rồi, có thể đi vùng cấm Thái Sơ đào Hỏa Long Phần, Xích nguyệt Quật.
- Ta cảm thấy Tiểu Diệp Tử ngươi vẫn là đi Thần Thành đi. Dù sao nơi đó có sẵn vật liệu đá. Với Nguyên Thuật hiện tại của ngươi mà nói, có lẽ một ngày có thể cắt ra vài vạn cân, thậm chí mấy chục vạn cân Nguyên.
Đồ Phi đề nghi.
không lâu trước đó, Diệp Phàm cược lớn kinh thiên hạ ở Thần Thành, có thể dùng gió cuốn mây tan để hình dung, rất nhanh chiếm được đại lượng Nguyên.
Nhưng là cũng bởi vậy mà trở thành nhân vật tiêu điểm, sau khi rời đi hắn liền không trở về, sợ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Diệp Phàm gật gật đầu nói:
- Xem ra còn cần mạo hiểm một lần. Hắc Hoàng khắc cho ta Huyền Ngọc đài tuyệt đỉnh, để dùng phòng ngừa bất trắc.
Bàng Bác nói:
- Ta cùng ngươi vào Thần Thành. Với lực lượng Yêu tộc ta có thể điều động, đảm bảo an toàn.
- Bổn hoàng cũng muốn đi.
Đồ Phi bật cười:
- ngươi đi xem náo nhiệt cái gì? Nếu ngươi xuất hiện, toàn thành sẽ đều đánh cho.
-Gâu!
- %#A%. Chó chết, ai đánh ai!
- Ngao—
Đại hắc cẩu hướng lên mặt trăng tru dài, vô cùng kích động. Nó rốt cục từ nơi Bàng Bác chiếm được cổ kinh của Yêu đế, đồng thời Diệp Phàm cũng đem Lục Ngọc Huyền Quy mang ra từ trong Thần Miếu vùng cấm Thái Sơ cho nó.
- Yên tâm đi, lần này bổn hoàng nhất định sẽ ở ngoài quậy long trời lở đất. Biến toàn bộ đám người đuổi giết ngươi làm nhân sủng, hấp dẫn ánh mắt mọi người, cho rằng ngươi đang điên cuồng cướp bóc Nguyên.
Cuối cùng, Diệp Phàm cùng Bàng Bác bước lên con đường đi Thần Thành, sắp sửa lại tiến vào nơi anh hào tụ tập.
Mưa tuyết bay tán loạn, mặt đất một vùng trắng xóa. Bắc Vực tiến vào tiết giá lạnh nhất trong một năm.
Khi còn cách Thần Thành không xa, Diệp Phàm cùng Bàng Bác đều cảm thấy tình hình không thích hợp, phía sau có người theo dõi, gần như tránh khỏi linh giác của bọn họ.
- Là nó!
Cuối cùng, Diệp Phàm phát hiện ra kẻ theo dõi. Một tiểu tinh linh màu vàng lấm la lấm lét lãng lẽ dõi theo hắn ở trong tuyết.
- Nó chính là Thần Tàm mà ngươi cắt ra từ trong kỳ thạch?
Bàng Bác kinh ngạc.
- Đúng vậy, chính là tiểu tử đó. Lần trước nếu như ta không vượt hư không rời đi, tuyệt đối không thoát khỏi được nó.
Diệp Phàm không kìm nổi lộ ra ý cười.
Nhưng tiểu tinh linh màu vàng phía sau lại vô cùng tức giận, vươn một móng vuốt nhỏ lặng yên chỉ vào hắn lên án, đôi mắt to trợn tròn dường như rất oan ức.
- Ha ha... Thật có ý tứ. Kỳ thật thạch là khó tin, cái gì cũng có thể thai nghén ra. Lần này ta nhất định phải xem tận mắt, ngươi còn có thể cắt ra cái gì.
Bàng Bác cũng không kìm nổi nở nụ cười.
Diệp Phàm làm bộ muốn đuổi theo, kết quả làm tiểu tinh linh màu vàng sợ tới mức đâm vào trong đống tuyết, tức giận phun ra một ngụm tuyết, nhanh như chớp chạy mất dạng.
- Không sợ kẻ trộm lấy trộm chỉ sợ kẻ trộm nhòm ngó. Xem ra nếu cắt ra kỳ trân kinh thế, còn phải phòng bị tiểu tử kia một chút.
Tới gần Thần Thành, tuyết trắng mênh mông biến mất, xanh um vô tận xuất hiện. Trong thời tiết lạnh khủng khiếp này, thân ở nơi xanh um tươi tốt, khiến người ta cảm thấy thoải mái một cách đặc biệt, đắm chìm trong gió xuân, toàn thân thư thái.
Ngày đông giá rét, bách hoa đua nở muôn màu, mùi hương hoa kèm theo mùi bùn đất ùa thẳng vào mặt. Linh tuyền róc rách, cổ thụ sum xuê, mây bò chằng chịt. Đi qua trong đó, thật sự là một chuyện rất sảng khoái.
Cuối cùng Diệp Phàm cùng Bàng Bác tách ra. trước sau tiến vào Thần Thành, làm bộ không biết lẫn nhau, như vậy có thể buông tay làm việc.
Mới vừa vào Thần Thành bọn họ liền phân biệt chiếm được tin tức kinh người. Các Thánh địa Đông Hoang cùng chư tử bách giáo của Trung Châu sắp sửa tấn công Tử Sơn.
Chậm nhất sẽ không quá mười ngày, nếu nhanh nhất có lẽ sẽ trong vòng hai ngày nay. Sự kiện lớn chấn kinh thiên hạ sắp sửa phát sinh.
Tin tức xác thực truyền ra. Trung Châu cùng Đông Hoang tối thiểu sẽ vận dụng bốn kiện vũ khí Cực Đạo.
Không hề nghi ngờ, sẽ có một trận gió lốc to lớn. Tử Sơn sẽ chấn động thiên hạ. Truyền thừa của Vô Thủy Đại đế hấp dẫn tâm thần tất cả mọi người.
Rất nhiều người đều tin tưởng, bất kể có giành được truyền thừa của Vô Thủy hay không, đều sẽ có thứ gì đó kinh người xuất hiện. Rốt cục là lực lượng gì có thể ngăn cản Thánh binh Cực Đạo?
Rất có thể sẽ đề cập đến sinh tử của Đại đế, hướng đi lúc tuổi già cùng với trước khi lâm chung đã làm những gì.
Có lẽ sẽ có bí mật lớn nhất của Đại đế cổ xuất thế. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Mà bí ẩn về sự sống chết của Thần Vương Khương Thái Hư cũng sẽ bị vạch trần. Có lẽ chính là một đống xương khô, có lẽ sẽ đi ra một vị truyền kỳ còn sống Nguyên...
Rời khỏi Thần Thành đã hơn một tháng, một lần nữa trở về Diệp Phàm cảm nhận được một loại thân thiết. Đây là một cái cự thành tràn ngập cảm xúc mạnh mẽ.
Yên lặng trở về, hắn cho rằng không ai chú ý. Nhưng vừa mới vào thành không lâu liền có không ít người ánh mắt nóng bỏng đi lên đón, nhiệt tình chào hỏi.
- Cổ Phong tiểu huynh đệ, ngươi rốt cục trở lại. Chúng ta nhìn sao ngóng trăng, hy vọng có thể lại thấy một lần cược Nguyên Thuật.
- Không có gì để nói, Cổ tiểu ca đi Túy Tiên Khuyết đi. Huynh đệ ta mời khách, không say không về.
- những ngày không có Cổ tiểu đệ, Thần Thành thật đúng là tịch mịch. Chúng ta rất nhiều người đều chờ đợi ngươi xuất hiện sớm một chút đó. Ha ha ha...
Rất nhiều người đều cực lực lấy lòng Diệp Phàm. ở Bắc Vực dư thừa Nguyên này, địa vị của Nguyên Thuật đại sư cực cao, có thể trở thành thượng khách của các đại giáo.
Diệp Phàm mỉm cười. Mặc dù hầu hết những người này hắn đều không biết nhưng vẫn đáp lại hết.
Hắn không biết, khi có một ngày thân phận Thánh thể thái cổ bị lộ ra, những người này sẽ có biểu tình như thế nào.
Có lẽ có người vì tranh đoạt thánh vật mà đánh nhau đầu rơi máu chảy; có lẽ có người sẽ trợ giúp hắn một tay đào thoát; có lẽ có người sẽ giết hắn để đi Thánh địa tranh công.
- Cổ tiểu đệ, cuối cùng ngươi đã trở lại. Ngươi không biết có người nói muốn quyết đấu Nguyên Thuật với ngươi. ngươi biến mất thời gian dài như vậy, những người đó nói ngươi khiếp đảm mà chạy.
- Bọn họ nói không ít lời khó nghe, ta nghĩ là cố ý khích ngươi đi ra. Hiện tại Cổ tiểu ca đã trở lại, hung hăng giẫm bẹp bọn họ về Nguyên Thuật, đỡ ồn ào.
- Đúng vậy. Có một số người rất kiêu ngạo, tuyên bố muốn giẫm chết Cổ tiểu ca về Nguyên Thuật. Lần này ngươi phải giáo huấn bọn họ một trận, chúng ta đều không thể nhìn được.
-o0o-

Già Thiên - Chương #389


Báo Lỗi Truyện
Chương 389/1896