Chương 387: Bắt sống Thánh nữ


Diệp Phàm xông đến, nắm tay màu vàng bám theo một cỗ cuồng phong, cắt xé mặt đất. Oai một quyền như tinh cầu cổ xưa rơi xuống đánh vào mặt đất, chiếu sáng cả vùng băng nguyên.
Uy lực một quyền này rốt cục to lớn cỡ nào không ai có năng lực nói rõ. Cả vùng băng nguyên đều rung chuyển.
Một cái khe lớn nứt ra ở mặt đất dưới chân Diệp Phàm, cũng không biết có bao nhiêu khe, tất cả đều rộng hơn nửa thước, lan tràn bốn phương tám hướng.
Toàn thân hắn vàng óng, rực rỡ lóa mắt như một Chiến Thần màu vàng thượng cổ, ép sụp hư không.
- Thánh thể thái cổ Đạo Cung ngũ trọng thiên.
Tử Phủ Thánh nữ lần đầu tiên xuất hiện gợn sóng. Nàng không nghĩ tới Diệp Phàm dựa vào chính mình có thể đạt tới cảnh giới này. Nên biết ngày xưa chỉ có Thánh địa mới có thể bồi dưỡng ra.
Roạt roạt-
Tranh cuốn trải ra, Sơn Hà Đồ Chấn động. Thế giới chân thật bên trong hiện ra toàn bộ, hợp nhất cùng thiên địa, bảo vệ Tử Phủ Thánh nữ ở trung tâm.
Giang sơn như họa, mỹ nhân như hoa - chính là khắc họa chân thật nhất cảnh tượng trước mắt.
Nắm tay màu vàng của Diệp Phàm cho dù cứng rắn đến đâu khẳng định cũng không thể đánh động được Sơn Hà Đồ này. Đây là binh khí do lão Thánh chủ đã mất của Tử Phủ để lại.
Vạn đạo kim mang hiện ra, vòm trời như bị xé rách, dường như có ngàn vạn ngôi sao rơi xuống, đánh vào mặt đất.
Loạn thạch xuyên qua không gian, băng tuyết đầy trời. Mặt đất nơi này thủng lỗ chỗ, gần như bị Diệp Phàm đánh nát, nhưng hắn cũng không thể công vào trong Sơn Hà Đồ.
Sau khi hết thảy bình tĩnh lại, trong Sơn Hà Đồ núi cao tráng lệ, sông tiên thanh tú, cảnh đẹp động lòng người.
Tử Phủ Thánh nữ thân trong bức tranh, một mình đứng trên tiên nhai, sương mù lượn lờ, siêu nhiên thế ngoại, trở thành phong cảnh động lòng người nhất trong tranh.
Bàng Bác hét lớn, dùng Yêu Đế Cửu Trảm - Diệt Hình xuất kích. Hai mắt hắn nở rộ ánh bạc, bắn vào trong tranh cuốn, quét về phía tuyệt đại mỹ nhân trên vách núi.
Tử Phủ Thánh nữ đứng yên không nhúc nhích, để mặc ánh bạc hình rồng bắn vào tranh cuốn. Án ký của đạo ở mi tâm của nàng nở rộ hào quang màu tím, lao ra đón đánh.
Đây là một trận đại quyết đấu kinh người, thần thuật cổ kinh của Yêu đế đối kháng diệu thuật cổ kinh của Thánh địa.
Bàng Bác chiến lực hùng hậu, tóc đen hỗn độn, con mắt sáng ngời. Yêu Đế Cửu Trảm lộ ra mũi nhọn, vô kiên bất tồi. Hắn có một loại khí phách xả thân vì đạo, duy ngã độc tôn.
Tử Phủ Thánh nữ thân cận đại đạo, Thiên Nhân Hợp Nhất. Tinh thần cảnh giới của nàng cực kỳ đáng sợ, huy động lực lượng đại đạo cho mình sử dụng.
Sơn Hà Đồ như đất lành thế ngoại. Nàng đứng trên tiên nhai, ấn ký của đạo ở mi tâm lộ rõ, ánh tím lóe ra khiến nàng càng thêm siêu trần thoát tục, giống như không thuộc về thế giới hồng trần này.
Xoát!
Cuối cùng, ánh bạc trong hai mắt Bàng Bác biến mất, Yêu Đế Cửu Trảm - Diệt Hình đánh ra lại không làm gì được mỹ nhân siêu nhiên trong tranh kia.
Mà lại, nàng ung dung tự nhiên, không có dao động gì, rõ ràng còn có dư lực, không giống như Bàng Bác đệ nhất trảm của Yêu đế hết lực mới thu tay lại.
Yêu Đế Cửu Trảm có địa vị gì? Có thể nói là vang dội cổ kim, là một môn thần thuật mạnh nhất mà Đại đế Yêu tộc khai sáng ra.
Mấy người thần sắc chấn động. Tử Phủ Thánh nữ cường đại vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ, thực lực kinh người, tuyệt không phải Thánh nữ bình thường có thể sánh bằng.
- Có thể so với Diêu Quang Thánh tử.
Đồ Phi cảm thán. Lúc mới đầu giao thủ, hắn suýt nữa thì trực tiếp ôm hận, phải biết rằng đó mới chỉ là một chiêu mà thôi.
- Ta không tin chiến lực của nàng ta mạnh hơn ta.
Bàng Bác bước lớn lên trước, lại chuẩn bị ra tay.
- Ta biết rồi, nàng là Tiên Thiên Đạo Thai.
Đại hắc cẩu đột nhiên nói.
- Cái gì?
Mấy người đều giật mình, tuy rằng không rõ đây là thể chất gì nhưng là nghe cái tên tuyệt đối là phi phàm.
Tử Phủ Thánh nữ nghe đến những lời này vẫn rất bình tĩnh như trước, không có tỏ vẻ gì, phi thường lạnh nhạt. Như là siêu nhiên ngoài hồng trần.
- Loại thể chất này rất cường đại sao?
Đồ Phi hỏi.
- Vừa rồi không phải các ngươi đã thấy rồi sao? Nàng trời sinh gần đạo, có thể hợp nhất cùng thiên địa, dấu ấn trong hư không, vung ra lực lượng của đạo.
Trong lòng mấy người đều chấn động. Tử Phủ Thánh nữ ngoài phát huy lực lượng bản thân ra, còn đang dẫn động lực lượng thiên địa đại đạo, gần như tiên thiên bất bại.
Đại hắc cẩu dường như rất kích động nói:
- Ta cho rằng nàng chỉ là gần đạo mà thôi, không nghĩ tới nàng là Tiên Thiên Đạo Thai. Người như vậy một khi trở thành nhân vật cấp Thánh chủ, thân hợp với đạo. Đối mặt nhân vật cùng thế hệ, mặc ngươi pháp lực ngập trời cũng sẽ bị áp chế.
Vào giờ khắc này, Diệp Phàm, Bàng Bác, Đồ Phi đều hít sâu một ngụm khí lạnh, đều bị kinh sợ. Thể chất như vậy quá kinh người, thật sự rất biến thái.
Đối mặt với hết thảy, Tử Phủ Thánh nữ không nói một lời.
Trời sinh như thế, thân cận đại đạo, giống như hết thảy trên thế gian đều khó thể khiến nàng sinh ra một chút xíu tâm tình dao động nào.
- Tại sao ta chưa từng nghe nói qua loại thể chất này?
Đồ Phi hỏi.
Hắc Hoàng nói:
- bởi vì quá ít, gần như không thể nhìn thấy, nhưng là có thể nêu ví dụ. Trong Đại đế cổ có một người là Tiên Thiên Đạo Thể.
- Cái gì, vị Đại đế nào?
Ngay cả Diệp Phàm đều giật mình.
- Dao Trì Tây Hoàng Mẫu.
Đại hắc cẩu đáp.
- Các huynh đệ còn chờ cái gì. Nàng rất có khả năng là nữ Đại đế tương lai, bắt sống làm lão bà.
Đồ Phi kêu to.
- Bổn hoàng nguyện ý thu ngươi làm đồ đệ, không cần làm nhân sủng. Ngươi nguyện ý không?
Đại hắc cẩu cũng vô sỉ kêu gào.
Ầm~
Bàng Bác ra tay, Yêu Đế Cửu Trảm - Bác Đoạt. Thần uy vô cũng không gì sánh nổi, muốn cướp đoạt Tử Phủ Thánh nữ từ trong Sơn Hà Đồ đi ra. Ngân quang lấp lánh, khắp thiên địa một màu trắng xóa.
Tử Phủ Thánh nữ áp lực tăng mạnh, ngay cả thân trong diệu cảnh gần như Thiên Nhân Hợp Nhất cũng cảm giác được từng hồi nguy hiểm, không thể không tập kết đạo lực, toàn lực chống lại.
Bàng Bác có thể lực chống Tiên Thiên Đạo Thai, đủ để nói rõ sự cường đại của hắn. Thế gian đương đại có thể ngạo thị thế hệ trẻ tuổi.
Ông-
Cùng lúc đó, Đồ Phi tế ra Thôn Thiên Quán, đại hắc cẩu cũng lay động chuông lớn màu vàng, cùng chung áp chế Sơn Hà Đồ, toàn lực ra tay.
Không thể không nói bức Sơn Hà Đồ này qụá thần diệu, uy lực khó dò. Là trọng khí hàng đầu của Tử Phủ, căn bản không thể công phá.
Coong-
Diệp Phàm cũng đem Kim Cương Trác đánh ra. Trác này cũng là trọng khí của Thánh địa, hóa thành một tia chớp màu bạc uy lực lớn vô cùng, gần như muốn đánh thủng vòm trời.
Non sông tráng lệ, đó là một tiểu thế giới chân thật. Nó có không gian biến hóa, mặc cho Kim Cương Trác xuyên qua, tránh thoát một kích khủng bố này.
Keng-
Lục mang xung thiên, nửa bầu trời đều nhuộm thành màu xanh biếc, băng tuyết cũng như thế. Một gốc Thần Liên đáp lên Sơn Hà Đồ, lan tràn vào trong.
Bàng Bác ra tay, tế ra binh khí đại năng luyện chế đánh vào trong vùng tiểu thế giới kia, định trụ bức đồ này trong giây lát ngắn ngủi.
Trên mặt Tử Phủ Thánh nữ rốt cục xuất hiện một tia dao động. Bốn người đều có trọng khí dệt ra pháp tắc, vượt xa đoán trước của nàng.
- Tiên Thiên Đạo Thai ăn ta một đòn.
Đồ Phi hét lớn. Thôn Thiên Ma Quán hắc vụ cuồn cuộn, hóa thành một ngọn núi ma trấn áp xuống.
Boong-
Đại hắc cẩu thúc giục chuông lớn màu vàng, tiếng chuông văng vẳng vang vọng thiên địa, đánh vào trong Sơn Hà Đồ.
Cùng lúc Diệp Phàm lại đánh ra cái trác hình tròn sáng ngời, ánh bạc rực rỡ. Nó hóa lớn bằng cái thớt, lập tức vọt vào trong tiểu thế giới.
Ầm~
Mặt đất của tiểu thế giới sụp đổ, mà còn không ngừng lan tràn và dập nát. Trong phạm vi ngàn trượng, loạn thạch xuyên qua không gian, sóng dữ ngập trời cao tới tám chín trăm thước.
Trên mặt đất xuất hiện một hố sâu không đáy phạm vi ngàn trượng, tối om cực kỳ khiếp người.
Kim Cương Trác hóa lớn như cái thớt, uy lực vô cùng lớn. Sau khi phá hủy một vùng liền phóng lên cao, đánh tới Tử Phủ Thánh nữ trên vách núi.
Quang ảnh lóe lên, Diệp Phàm, Bàng Bác, Đồ Phi cùng đại hắc cẩu đều cầm trọng khí tiến vào trong Sơn Hà Đồ, muốn hợp lực phá bức đồ này, bắt giữ Tiên Thien Đạo Thể.
Tử Phủ Thánh nữ nhíu mày ngài. Nàng sớm có ý rút lui, nhưng từ khi tiến vào vùng địa vực này liền phát hiện nàng bị nhốt ở trên băng nguyên này.
Mấy người này hiển nhiên mai phục đã lâu, đạo văn dày đặc, nàng khó thể phá vây ra ngoài. Mà bốn cường giả trước mắt cường thế như vậy, một mình nàng khó thể chống lại.
- Yêu Đế Cửu Trảm - Thần Thương.
Bàng Bác có thể lực chống Tiên Thiên Đạo Thai, tự nhiên là tay chủ công hàng đầu.
Mà thần thuật hắn thi triển ra không thể gọi là không ổn. Công sát thần thức, có thể quấy nhiễu đạo cảnh cùng thiên địa hợp nhất của Tử Phủ Thánh nữ.
Đồ Phi cùng đại hắc cẩu cũng tiến lên, đều cầm trọng khí trấn áp. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cho dù Tử Phủ Thánh nữ có cường đại tới đâu, khi đối kháng đại địch Bàng Bác cũng đã cảm thấy rất cố sức, tập trung đại bộ phận đạo lực.
Đồ Phi cùng đại hắc cẩu liên thủ đi lên lại càng khiến nàng họa vô đơn chí, mệt mỏi ứng phó. Sơn Hà Đồ bị Thôn Thiên Quán cùng chuông lớn trấn áp, khó thể phát huy ra uy lực lớn.
Ầm!
Kim Cương Trác lớn bằng cái thớt đánh tới lập tức khiến tiên nhai vỡ nát, suýt nữa lan tới gần Tử Phủ Thánh nữ.
cùng lúc đó, Diệp Phàm rất nhanh vọt tới gần. vung nắm tay màu vàng đập xuống. Mà Đả Thần Tiên trong tay trái cũng đập về phía trước.
Giờ phút này Diệp Phàm cùng Tử Phủ Thánh nữ đánh gần người, rốt cục khiến nàng biến sắc. Thân thể của Thánh thể rốt cục mạnh mẽ tới mức nào, có rất nhiều truyền thuyết.
Ầm!
Nàng vừa chống lại ba vị cường giả vừa đem lạc ấn Sơn Hà Đồ trong thiên địa, mượn vào nó để trấn áp Diệp Phàm.
Đây là Tiên Thiên Đạo Thai, lực lượng thân mình không đủ có thể mượn lực lượng đại đạo, thân cùng thiên địa hợp nhất, đánh ra uy áp vô thượng.
Một tiếng kinh thiên động địa bùng nổ, đầy trời đều là kim quang, khắp nơi đều là ánh tím. Đả Thần Tiên đánh lên hư không đạo ấn, bầu trời sụp đổ.
Mà nắm tay màu vàng của Diệp Phàm thì đánh tới gần Tử Phủ Thánh nữ, cuồng lực ngập trời, khí tức khủng bố khiến người ta sợ hãi.
Thân thể Diệp Phàm vô cùng mạnh mẽ, ấn ký của đạo không thể trấn áp được hắn.
Nắm tay màu vàng đánh ra, dũng mãnh không thể đỡ chưa từng có từ trước đến nay. Vải tím bay tán loạn, một cánh tay áo của Tử Phủ Thánh nữ trở thành bột mịn, lộ ra một cánh tay trắng như ngó sen.
Thánh thể thái cổ tuy rằng còn tại Đạo Cung Bí Cảnh nhưng thần uy thân thể lại đủ để bễ nghễ thế hệ trẻ tuổi, dũng mãnh không thể đỡ.
Đáng tiếc, chung quy còn kém một chút. Đầu ngón tay của hắn không thể đánh lên cánh tay ngó sen kia, nếu không Tiên Thiên Đạo thai cũng phải gãy xương đứt gân.
Khoảnh khắc tử vụ bị đánh tan, Diệp Phàm rốt cục thấy được chân dung của Tử Phủ Thánh nữ. Đó là một gương mặt xinh đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông.
Cơ hội chợt lóe rồi qua, Tử Phủ Thánh nữ hóa thành một áng tím, thân cùng đạo hợp xông phá ngăn cản, thoát khỏi vòng vây của bốn người.
Đại hắc cẩu kêu lên:
- Bổn hoàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Thánh thể cùng Tiên Thiên Đạo Thai đối kháng. Tiểu tử, ta coi trọng ngươi, sớm ngày xông lên Tứ Cực Bí Cảnh tranh phong cùng nàng.
- Không thể để nàng bỏ chạy. tương lai khi nàng trở thành cường giả cấp Thánh chủ, thân cùng đạo hợp, trấn áp hết thảy cao thủ cùng cấp, không thể ngăn cản.
Đồ Phi cũng kêu lên.
Bàng Bác không chút hãi sợ, cầm Thần Liên mà vào, mau chóng đuổi theo.
Diệp Phàm gần như sánh vai với hắn, Đỉnh Vạn Vật Mẫu Khí trên đầu, tay trái cầm Kim Cương Trác tay phải cầm Đả Thần Tiên mau như tia chớp màu vàng vọt tới gần.
Xoát!
Nhưng chính vào lúc này hư không tan biến, mấy người đều bị ném ra khỏi Sơn Hà Đồ, xuất hiện ở trên băng nguyên.
-o0o-

Già Thiên - Chương #387


Báo Lỗi Truyện
Chương 387/1896