Chương 374: Thần uy thánh thể thái cổ (thượng)


Qua mấy năm, từ một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, Khương Dật Thần đã biến thành một thanh niên hơn hai mươi, mặc một thân thanh y, mơ hồ có chút kiêu căng.
Dưới trướng hắn có một dị thú màu xanh, hình dáng giống như hổ báo, lông xanh rất dài, vô cùng sạch sẽ, tinh oánh như ngọc. Mà trên đầu nó có sinh ra một chiếc sừng, nở rộ thần quang ngũ sắc.
Con dị thú này đạp không mà đi, chân không chạm tuyết, các mặt đất chừng một xích, thần tuấn bất phàm.
Diệp Phàm không đổi sắc, thu Thần Nguyên của Tiểu Đình Đình lại, tiến nhập trong cơ thể. Bởi vì dị thú trên đường phố kia không tầm thường, độc sừng của nó có thể cảm ứng thần vật.
Năm đó, cũng vì con dị thú này cảm giác được chí bảo trên người hắn cho nên Khương Dật Thần mới sinh sát tâm và lòng tham, khiến hắn suýt nữa mất mạng.
- Vào trong này uống chút rượu đi!
Khương Dật Thần nhảy xuống tọa kị, dùng sức đẩy cửa, khiến gió lạnh cũng ùa vào.
- Chúng ta cũng muốn chọn nơi này nhưng bọn họ lại bảo đã đóng cửa rồi.
Một người phía sau lên tiếng, nhìn thoáng qua Tiểu Đình Đình.
- Đang giữa trưa mà đóng cửa cái gì?! Không muốn bán thì sao lại mở quán?
Thanh âm Khương Dật Thần lạnh lùng. Qua mấy năm không gặp mà hắn đã có được uy thế bất phàm.
- Thật là như thế nhưng bọn hắn lại không nên nói như vậy. Đây chính là tửu quán của gia gia tiểu thiên tài trong gia tộc ta đó.
Một người cười nói, nghe qua đã biết có chút muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Lúc này, Khương Dật Thần mói nhìn vào trong phòng, lướt nhìn qua Khương lão bá và Diệp Phàm rồi nhìn về phía Tiểu Đình Đình nói:
- Thì ra là các ngươi!
- Xin chào Dật Thần ca ca!
Tiểu Đình Đình ngước khuôn mặt nho nhã lên nói, âm thanh giòn vang.
- Uhm.
Khương Dật Thần thản nhiên đáp lại một tiếng, cũng không để ý nhiều mà ngồi xuống bàn, lật xem thực đơn rồi bắt đầu gọi món.
- Dật Tài ca ca, hôm nay chúng ta đóng cửa, không buôn bán.
Ngay cả người của nhất mạch Thần Vương Khương Thái Hư - Khương Dật Thần cũng không có chút thân cận nào với Tiểu Đình Đình, rất lãnh đạm, gần như coi là không nhìn thấy.
Diệp Phàm nhìn thấy hết thảy, thầm than một tiếng. Người này quả thiên tính bạc bẽo.
Năm đó, ở trấn nhỏ nơi Nam Vực tìm kiếm hai ông cháu Khương lão bá thì Khương Dật Phi và Khương Thải Huyền rất khách khí, cùng chân thành.
Mà biểu hiện của Khương Dật Thần lúc đó lại rất khinh thường, nhìn thấy cái gì cũng khinh thị, căn bản không để ý tới hai ông cháu này.
Có thể tưởng tượng được, sau khi tiến vào Khương gia, mấy năm qua hắn tuyệt không thân thiết gì với hai ông cháu, vẫn luôn là như vậy.
Khương Dật Thần liên tục gọi mười mấy món ăn, buông thực đơn xuống nói:
- Được rồi, ta gọi xong rồi, mau làm đi.
- Chúng ta hôm nay không buôn bán!
Tiểu Đình Đình nhỏ giọng nói.
- Không buôn bán thì mở quán làm gì?!
Khương Dật Thần quét mắt nhìn nàng một cái rồi hướng về phía Khương lão bá nói:
- Còn không mau làm đi?!
Diệp Phàm thật muốn vả cho hắn một cái, người này có quan hệ huyết thống với Khương lão bá cũng không xa, nên kêu một tiếng gia gia thế mà hiện tại lại hô quát như quát người hầu.
Tiểu Đình Đình biết rõ không thể chọc vào Khượng Dật Thần vì địa vị của hắn ở Khương gia rất cao, trong thế hệ trẻ, không có mấy người dám tranh phong với hắn.
Khương gia chia làm hai đại hệ, một là Thánh chủ nhất hệ, như mặt trời giữa trưa, một hệ khác chính là hậu nhân của Thần Vương Khương Thái Hư, mỗi người thực lực rất cường đại.
Khương Dật Thần là hậu nhân Khương Thái Hư, có được một gia gia khó lường, đồng thời hắn cũng có quan hệ gần gũi với người của Thánh chủ nhất hệ, ngoại trừ mấy người Khương Dật Phi thì không ai trấn trụ được hắn.
- Dật Tài ca ca...
Tiểu Đình Đình nhỏ giọng nói, nghiêm mặt nhìn hắn.
- Đừng gọi ta ca ca!
Thần sắc Khương Dật Thần lạnh như băng, cắt đứt lời nàng rồi lại nói Khương lão bá:
- Còn ngây ra đó làm gì?
Chân tình là gì, huyết thống là gì, hết thảy không được hắn đặt trong mắt. Cả người hắn toát ra vẻ khinh thường.
- Mở quán chính là buôn bán rồi, còn không mau đi?!
Có người phụ họa.
- Mau mau làm đồ ăn đi, đây chính là việc kiếm tiền của các ngươi mà!
Có người chêm vào.
Tuy nhiên, những người khác lại không dám quá phận. Thân phận bọn họ không thể bằng Khương Dật Thần, vạn nhất có vấn đề gì, bị gia tộc trách phạt thì khẳng định sẽ đổ lên đầu bọn hắn.
- Được, các ngươi chờ, ta lập tức đi làm đồ ăn!
Khương lão bá cũng kéo tay Tiểu Đình Đình, không cho nàng nói thêm gì nữa, sợ cháu gái của mình bị ủy khuất.
Bỗng nhiên, từ ngoài trấn nhỏ vang lên một tiếng thét dài, đám người Khương Dật Thần lập tức đứng lên, lao nhanh ra ngoài.
- Đình Đình, lão bá, ta dẫn các ngươi đi thôi!
Diệp Phàm vừa nhìn rõ hết thảy, trong lòng thật không bình tĩnh.
- Không được, tự tiện rời khỏi Khương gia là đại tội, sẽ bị đuổi giết khắp thiên hạ!
Tiểu Đình Đình lắc đầu nói:
- cũng may, ngoại trừ Khương Dật Thần thì Dật Phi ca ca và Thải Huyền tỷ tỷ đối xử với ta tốt lắm!
Tiểu gia hỏa này rất sáng suốt và lạc quan, chỉ nhớ kỹ những người đối xử tốt với mình, bỏ qua tất cả những người khác.
Diệp Phàm suy nghĩ một lúc, khẽ gật đầu, cũng không nói gì nữa. Hắn có rất nhiều biện pháp giải quyết vấn đề hai ông cháu này. Thật sự không được thì trực tiếp nói cho Khương nghĩa, đại khấu thứ chín là được. Đó là thân đệ đệ của Khương Triết, là thúc thúc của Khương lão bá.
- Ta cảm thấy Khương lão bá không thích hợp ở nơi này, người của Khương Thái Hư nhất mạch không phải xây dựng cho ngài một tòa phủ đệ ở một đại thành trì sao?
- Gia gia bảo không quen, cảm giác không được tự do!
Tiểu Đình Đình đáp.
Diệp Phàm lập tức mỉm cười nói:
- Khương lão bá tuổi đã lớn, sợ nỗi cô đơn. Tốt nhất là mời mấy lão nhân cùng tuổi đi vào, nhất định cũng sẽ quen thôi.
Trải qua khuyên bảo của Diệp Phàm, Khương lão bá gật đầu. Quả thật như lời Diệp Phàm, người ta khi về già, chắc chắn sẽ cảm giác cô đơn, không muốn một mình ở trong nhà cao cửa rộng.
Ngày đó, Tiểu Đình Đình mang theo Khương lão bá rời đi, nhanh chóng đi tới một tòa thành trì, cung cấp miễn phí nơi ăn chỗ ở cho một ít lão nhân mẹ góa con côi, họ đồng ý tự nguyện đi vào.
Diệp Phàm cũng không ra mặt, hết thảy đều là Tiểu Đình Đình làm. Hắn không muốn khiến người khác chú ý tới, như vậy sẽ khiến hai ông cháu gặp phải phiền toái.
- Đại ca ca, ngươi khi nào lại tới thăm Đình Đình?
Tiểu Đình Đình mở to mắt, lưu luyến không rời.
- Thời gian sẽ không quá lâu đâu, ta sẽ thường xuyên tới thăm hai người!
Diệp Phàm xoa xao đầu nàng nói.
Hắn gia Thần Nguyên đã phong ấn cho Tiểu Đình Đình, cũng không ở lại nữa mà xoay người rời đi.
- Đại ca ca bảo trọng... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đôi mắt Tiểu Đình Đình đỏ lên, đưa tay lên gạt nước mắt.
- Đình Đình tu luyện cho tốt, ta sẽ tìm Địa Mệnh Quả cho muội!
Diệp Phàm nháy mắt đã biến mất tăm.
kỳ thật hắn cũng không rời khỏi nơi này mà vẫn hành tẩu khu vực quanh đây.
Hắn âm thầm cảm thán. Tên Khương Dật Thần này tâm cơ thật rất sâu đậm, bên ngoài phủ đệ Khương lão bá còn bố trí người giám thị.
Năm đó, khi phủ đệ này được xây dựng xong, những người này đã xuất hiện ở đây, ôm cây đợi thỏ, chờ hắn xuất hiện.
Khương Dật Thần biết hắn có quan hệ với hai ông cháu, mơ hồ hiểu được hắn là thánh thể thái cổ, không đi ngoại giới tìm kiếm mà âm thầm bày ra một nước cờ.
Mặc dù Khương lão bá không ở nơi này nhưng phủ đệ này rất nổi danh, chỉ cần hỏi con cháu Khương gia là sẽ biết được.
- Tên Khương Dật Thần này đúng là nhớ mãi không quên được ta, chắc định chờ ngày ta cắn câu để cất lưới đây! Thật là quỷ thần xui khiến, khiến ta gặp được bọn người Khương lão bá trước.
Diệp Phàm cười lạnh, lưng đeo Đả Thần Tiên đi vào một mảnh băng nguyên. Hắn đã biết rõ Khương Dật Thần có môt tòa hành cung bên ngoài.
Tuyết lớn như lông ngỗng bay tán loạn, thiên địa trắng xóa một mảnh. Diệp Phàm ở phiến băng nguyên này lẳng lặng chờ đợ bảy ngày, cũng không tiếp cận hành cung của hắn, chỉ canh giữ ở con đường đi vào mà thôi.
Ngày thứ chín, từ xa xa xuất hiện mười mấy kỵ sĩ, đều cười dị thú, đang đạp tuyết lao tới.
ngươi cầm đầu chính là Khương Dật Thần, còn lại đều là cao thủ, yếu nhất cũng đã là Đạo Cung tứ trọng thiên, có mấy người còn là Tứ Cực Bí Cảnh.
Diệp Phàm lộ ra chân thân, cũng không che dấu dung mạo, lưng đeo Đả Thần Tiên, lẳng lặng chờ bọn họ.
Mặc dù xa cách mấy năm, dung mạo Diệp Phàm có thay đổi nhưng Khương Dật Thần chỉ liếc mắt đã nhận ra.
- Là ngươi!
Thần sắc hắn hơi đổi.
- Đúng thế, là ta!
Diệp Phàm vì Tiểu Đình Đình và Khương lão bá, quyết định lúc này sẽ ra tay!
- Ta hiểu được, người mà ta nhìn thấy trong tửu quán hôm đó chính là ngươi. Nếu không phải là lâm thời có biến thì không phải hôm nay mới mặt đối mặt, hắc hắc hắc...
Hắn tâm ngoan thủ lạt, tâm tư cũng rất linh hoạt, lập tức có liên tưởng.
- Các ngươi lên đi, giết hắn cho ta, cũng đoạt lấy Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh cho ta!
Lập tức bảy tám đạo thân ảnh đồng thời lao lên, vây lấy Diệp Phàm lại. Một người là Đạo Cung tứ trọng thiên, ba người là Đạo Cung ngũ trọng thiên, ba người còn lại là Tứ Cực nhất trọng thiên.
Diệp Phàm không nói hai lời, hôm nay hắn chờ ở đây là để chặn giết, hai tay vẫn chắp sau lưng, bình tĩnh nhìn thẳng. Sự trấn định như vậy khác xa với khuôn mặt còn chút non nớt của hắn.
- Giết!
Bảy người đồng thời ra tay, bảy thứ pháp bảo đồng thời tế ra, quang hoa chói mắt, uy áp kinh thiên.
- Hống...
Diệp Phàm đột nhiên hống lớn, lay động cả bình Nguyên. Xa xa, Tuyết Sơn lập tức đổ xuống một mảnh, như hồng thú gào rít, vô cùng rung động.
Mười mấy vạn năm qua, thánh thể thái cổ tu tới Đạo Cung ngũ trọng thiên gần như chưa từng xuất thế, hôm nay lại hiện. Một tiếng rống lớn như tiếng sấm rền, rung động thiên địa.
-o0o-

Già Thiên - Chương #374


Báo Lỗi Truyện
Chương 374/1896