Chương 368: Giúp đỡ Thần Vương (thượng)


sinh linh nhỏ màu vàng nắm nắm tay nhỏ, vung vung về phía Diệp Phàm, sau đó lại nhìn công chúa Đại Hạ, ánh mắt to long lanh trong suốt.
Diệp Phàm cảm thấy rất đau đầu, rốt cục là phải xử lý con vật nhỏ này ra sao đây?
Hắn cũng không chắc lắm. Rất nhiều thế lực ở nơi này, bao gồm cả người của các đại Thánh địa cùng đều truyền âm cho hắn, muốn mua sinh linh nhỏ màu vàng này.
những thế lực lớn này hắn không đắc tội nổi. sinh linh nhỏ màu vàng trước mắt này là một kẻ phá gia chi tử, một viên Thần Nguyên to bằng nửa đầu người cũng không đủ cho nó ăn.
- Chẳng lẽ thật sự phải bán sao? Nếu chẳng may tương lai nó thật sự hoàn thành Thần Tàm cửu biến thì...
Diệp Phàm lắc lắc đầu, không quyết định mà đi về phía Thác Bạt Xương, thu chiến lợi phẩm.
Ngô Tử Minh, Lý Trọng Thiên đứng ở đó thấy Diệp Phàm đi tới lập tức sắc mặt tái nhợt. Thua mấy vạn cân Nguyên rồi.
Thái thượng trưởng lão Lý Nhất Thủy của Huyễn Diệt Cung cũng có cảm giác muốn hôn mê. Không lâu trước đó thì rơi vào một cái hố to, giờ còn phải giao ra tám vạn cân Nguyên. hắn thật sự muốn hộc máu.
Diệp Phàm không để ý tới bọn họ. Chuyện trọng yếu nhất trước mắt lại thu lại khối Thần Nguyên to bằng nửa đầu người kia. Nó lẳng lặng treo trên không trung, tuy rằng được dấu dưới lớp đá nhưng vẫn có ánh sáng thần thánh bắn ra, rực rỡ dị thường.
Thác Bạt Xương không cam lòng tới cực độ nhưng cũng không có biện pháp gì, trơ mắt nhìn Diệp Phàm thu khối Thần Nguyên vào trong tay.
- Tiểu tử kia, ta ở đây có một khối Thần Nguyên to chưa này, có muốn không?
Diệp Phàm hấp dẫn sinh linh nhỏ màu vàng ở cách đó không xa.
Vù!
Quả nhiên một luồng kim quang vọt tới, nhanh tới tận cùng, làm cho mọi người nơi này không kịp phản ứng. May mắn là Diệp Phàm đã có chuẩn bị trước, vung tay thu Thần Nguyên lại, sau đó chụp về phía nó.
Vù!
Kim quang nhoáng lên. sinh linh nhỏ màu vàng lại trở về trên đầu vai tiểu ni cô áo trắng, tức giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
- Thần Tàm cửu biến, truyền thuyết lâu đời này chẳng lẽ sắp ứng nghiệm sao?
không biết từ khi nào, Xích Long đạo nhân đã hiện ra trong thạch viên, đồng tử co rút lại, nhìn chằm chằm vào sinh linh nhỏ màu vàng.
Cùng lúc đó Lý Hắc Thủy cũng truyền âm cho Diệp Phàm, hư hư thực thực phát hiện ra có kỳ thạch rời khỏi vị trí.
Dáng người Xích Long lão đạo khô héo, trên người vẫn mặc đạo bào cũ kỳ như trước. Hắn nhìn chằm chằm vào sinh linh nhỏ màu vàng, trong mắt lóe lên những tia sáng đỏ.
Con vật nhỏ bé giống Chân Long có vẻ sợ hãi, hơi tránh về phía sau lưng tiểu ni cô áo trắng, ló đầu ra nhìn trộm, sợ hãi quan sát.
- Tiểu ngoan đừng sợ.
Tiểu ni cô an ủi, đặt nó lên đầu vai.
Xích Long lão đạo vừa xuất hiện liền khiến những lão già tuổi thọ không còn nhiều kia vô cùng kiêng kị, không dám tùy ý mở miệng nói chuyện nữa.
những người khác cũng không rõ thân phận của hắn, vẫn tranh luận như trước, thạch viên ồn ào vô cùng.
- Thần Tàm cửu biến...
Xích Long lão đạo nói khẽ, ngẩng đầu nhìn trời, sau đó lại cúi xuống nhìn đất, giống như cảm ứng điều gì đó.
Diệp Phàm cũng muốn tới chào hắn nhưng ánh đỏ lóe lên, bóng dáng lão đạo nhòe đi rồi lập tức biến mất, cũng không dừng lại lâu.
- Đi nhanh như vậy làm gì...
Hắn còn muốn mượn oai Xích Long một chút.
Lý Hắc Thủy tiến tới, trợ giúp Diệp Phàm bắt đầu thu Nguyên, thu đủ loại bảo thạch đủ màu sắc trên mặt đất xếp thành một đống.
- Đa tạ hai vị liên tiếp tương trợ, hôm nay tặng rất nhiều Nguyên như vậy, đúng là rất trượng nghĩa.
Hắn cười ha hả nói.
Hai mắt Ngô Tử Minh như phun lửa. Mũi Lý Trọng Thiên suýt nữa là nổ tung. Hai người không nói một lời, nghiến răng nghiến lợi.
- Còn có vị lão tiên sinh này, ngài đúng là rất nhiệt tình, trước sau nhiều lần trợ giúp chúng ta.
Thái thượng trưởng lão Lý Nhất Thủy của Huyễn Diệt cung tính nóng phát lên, rất muốn tát bay mặt tên tiểu tử mặt đen trước mắt nhưng cũng chỉ nén nhịn lại.
Hắn thật sự cảm thấy rõ chữ thảm là thế nào. Chính mình định lừa gạt kẻ này kiếm một khoản, vậy mà trong nửa canh giờ, trước sau lại mất tới hai mươi vạn cân Nguyên.
Mà đại đa số trong đó là do hắn mượn được, nửa đời sau nghĩ cũng biết sẽ thê thảm tới mức nào. Hắn suýt nữa là ngất đi, muốn tát cho bản thân một cái tát.
- Lão già đừng có run rẩy, tức giận quá mà tổn thương thân thể. Bằng vào sự tháo vát của ngài, ngay cả chiêu đoạt kỳ thạch thất đức thế cũng có thể nghĩ ra, còn sợ không mưu đoạt được Nguyên sao?
Lý Hắc Thủy giống như đổ dầu vào lửa, bỏ đá xuống giếng, ra vẻ vô cùng thoải mái, biểu hiện gần bằng Thái thượng trưởng lão của Huyễn Diệt Cung cách đó không lâu.
Còn cả những người khác cá với Diệp Phàm lúc này mặt mày cũng xám xịt, sắc mặt rất khó coi, hối hận không thôi.
Thác Bạt Xương cắt ra một khối Thần Nguyên, bọn họ cảm thấy tất thắng, kết quả vẫn là đại bại. Thế còn có thiên lý nữa không? Ông trời đúng là cố tình gạt người mà.
Trên mặt đất có mấy đống Nguyên để một chỗ, tổng cộng chừng mười bốn vạn ba ngàn cân. Bảo thạch năm màu bảy sắc nở rộ sáng rực.
Tay áo Diệp Phàm vung lên, thu toàn bộ Nguyên. Giờ phút này rất nhiều người trái tim như ứa máu, khóc không ra nước mắt.
- Thác Bạt huynh, dựa theo ước định trước đó thì tiền đặt cược của ngươi là mười vạn cân Nguyên, ngươi định giao cho ta thế nào đây?
Diệp Phàm hỏi.
Thác Bạt Xương dù là người thừa kế của đệ nhất thế gia Nguyên Thuật cổ xưa cũng chỉ cầm theo mười vạn cân Nguyên mà thôi, mua đá đã thiếu nợ Cơ gia ba mươi mấy vạn cân Nguyên rồi.
- Ta viết thạch văn cho người trước, mấy ngày nữa sẽ trả cho ngươi.
Diệp Phàm mỉm cười nói:
- Hay ngươi cứ viết cho Cơ gia đi. Nợ mười vạn cân Nguyên nữa, sau đó ta lại dùng Nguyên này đổ thạch, ngươi xem có được không?
-Tốt.
Thác Bạt Xương cắn chặt hàm răng.
Nhưng lần này Cơ gia nói gì cũng không đồng ý, hận không lập tức đá hai người đi được.
nghiêm khắc mà nói thì Cơ gia cũng không thua nhiều. Diệp Phàm cắt đá đã tốn mất bốn mươi lăm vạn cân Nguyên, Thác Bạt Xương cũng xấp xỉ.
Hai người vô cùng điên cuồng, cộng lại đã ném ra hơn chín vạn cân Nguyên.
Đương nhiên cắt ra Thần Nguyên và Thần Tàm thì cũng coi là buôn bán có lời.
người tháng lớn nhất đương nhiên là Diệp Phàm. Hai khối Thần Nguyên cộng thêm sinh linh nhỏ màu vàng kia đã vượt qua hơn trăm vạn cân Nguyên. có thể gọi là cá cược kinh thế.
Diệp Phàm xong việc liền lại bắt đầu chọn đá. Bởi vì lần cuối cùng hắn thanh toán mười hai vạn cân Nguyên nhưng cũng không mua kỳ thạch giá trên trời mà chỉ chọn một vật liệu đá giá trị ba vạn cân. cắt ra tiểu tinh linh màu vàng.
- Đúng là quá điên cuồng. Lại còn muốn chọn đá tiếp sao?
- Không cắt ra thứ gì quý hiếm tuyệt thế nữa đó chứ?
Tất cả mọi người nhìn chăm chú vào hắn. Liên tiếp cắt được những vật kinh thế, nhất cử nhất động của Diệp Phàm đều được mọi người đặc biệt chú ý.
người của Cơ gia thấy kẻ này tiếp tục chọn đá thật sự muốn đá hắn ra ngoài. Đối với thạch phường của Thánh địa mà nói, loại người như vậy là không được hoan nghênh nhất.
- Tảng đá dưới cây cổ thụ này, tảng ở trước dây leo kia. còn cả tảng đá kia...
Lý Hắc Thủy không ngừng chỉ. Hắn tổng cộng phát hiện ra bảy tám khối kỳ thạch di chuyển vị trí.
Diệp Phàm lập tức nhíu mày. Thạch Vương đã thông linh, cố ý lộ ra sơ hở này, tuyệt đối là khiếu khích hắn.
- Ta nếu là Nguyên Thiên Sư thì ngươi còn chạy được sao?
Trong lòng hắn tự nhủ.
Cuối cùng Diệp Phàm lắc đầu. Khối Thạch Vương này đã thành tinh, nhất định đang nuôi dưỡng kỳ trân tuyệt thế, nhưng trước mắt hắn lại không tìm được.
Hắn cảm thấy ngay cả phí mấy trăm vạn cân Nguyên. cắt hết trân thạch chữ Thiên ra cũng không biết có thể tìm ra không. Hắn hoài nghi thạch vương chưa chắc đã ở trong thạch viên hiệu chữ Thiên, có lẽ ở trong hồ nước, có lẽ ở trên bờ, rất khó xác định được.
Diệp Phàm chọn hai khối vật liệu đá nữa đều không có thứ gì vô cùng quý hiếm, nhưng cũng không chịu thiệt, cắt ra toàn Nguyên dị chủng.
Cuối cùng hắn đưa mắt nhìn về phía tiểu đảo trung tâm. ở dưới cây cổ thụ màu lam kia có một khối tử thạch bóng loáng. người bảo vệ Cơ gia hàng năm đều ngồi xếp bằng trên đó.
Hắn nhìn giá cả một chút, nếu mở khối đá này ra thì phải tốn hết cả chín vạn cân Nguyên.
- Tảng đá này không thể cắt, là nơi tu luyện của lão tổ.
Có người cản.
- Không phải cũng đề giá đó sao?
Lý Hắc Thủy hỏi.
- Cho bọn họ cắt đi.
lão già tóc bạc khoát tay áo nói.
- Thôi bỏ đi. Đây là nơi tiền bối ngồi, chúng ta không nên mạo phạm.
Diệp Phàm lắc lắc đầu. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Cuối cùng cũng tiêu hết chín vạn cân Nguyên. không có kỳ trân xuất thế nhưng hấn cũng không phải chịu thiệt, cắt ra một số Nguyên dị chủng.
- Cứ bỏ qua như vậy sao, không tìm Thạch Vương kia à?
Lý Hắc Thủy âm thầm truyền âm.
- Thật ra ta cũng muốn tìm nhưng không phát hiện ra được. Dù có cắt ra được thì sợ rằng cũng không giữ nổi. Tất nhiên nó sẽ là thánh vật kinh thế, hơn phân nửa là dẫn tới hỗn chiến đổ máu. Sau này hãy tới đi.
Nếu Xích Long lão đạo không đi thì hắn còn muốn thử một chút nhưng giờ phút này hắn đã bỏ qua ý niệm đó rồi.
Một hồi đại chiến đổ thạch đã hạ màn từ đó. Diệp Phàm thu hoạch rất lớn, khiến rất nhiều người đỏ mắt tuy nhiên cũng không cách nào dám có chủ ý xấu.
Giờ phút này rất nhiều thế lực lớn, bao gồm cả người của Thánh địa đồng thời vây quanh hắn. vươn cành ô liu ra.
-o0o-

Già Thiên - Chương #368


Báo Lỗi Truyện
Chương 368/1896