Chương 365: Tảng đá biết bay (hạ)


- Thần Nguyên bằng nửa đầu người giá bèo nhất phỏng chừng cũng giá trị hai mươi lăm vạn cân Nguyên.
Có một lão nhân giật mình cả kinh, rồi báo giá.
- Trời ạ, lại cắt ra Thần Nguyên! Thật khó tin!
- Thật khiến người ta khó có thể tin, một ngậy cắt ra hai khối Thần Nguyên, ngay cả trước đây cũng không có phát sinh qua mấy lần.
- Vô giá, loại thần vật hi thế này vì sao liên tiếp xuất thế vậy?
Mọi người đều bàn luận xôn xao, ngay cả tiểu ni cô áo trắng cũng không kìm nổi chen lấn lên đây, tò mò chớp chớp đôi mắt to quan sát.
- Ánh mắt của ta chịu không nổi, loại thần quang này quá mãnh liệt, không thể nhìn thẳng vào nó.
Có người mắt đỏ lên, buộc phải quay đầu đi chỗ khác.
- Ha ha...
Ngô Tử Minh khiếp sợ qua đi, không kìm nổi cười to, nói:
- Cho dù là Thần nguyên thì như thế nào, cũng chỉ bằng một nửa khối Thần nguyên của Thác Bạt huynh này mà thôi.
- Đúng vậy! Các ngươi thua rồi! Khối Thần Nguyên này và tất cả thuộc về chúng ta.
Lý Trọng Thiên cũng phá lên cười điên cuồng, hắn phi thường kích động.
- Hắc hắc...
Lý Nhất Thủy phun ra một ngụm hơi uất nghẹn, phát ra một tràng tiếng cười lạnh.
Đột nhiên, viên cầu đá này nhích động, rồi lập tức bay thẳng lên không trung, muốn bỏ chạy đi.
"Ầm!"
Nó đánh vào trên quầng sáng, nếu không phải phong tỏa nơi đây từ trước, thật sự bị nó chạy thoát rồi.
- Sao lại thế này, viên cầu đá này biết bay?
- Trời ạ, bên trong Thần nguyên có chứa sinh vật gì đó, vì sao nó có thể tự mình bay lên không trung?
- Tảng đá biết bay, điều này sao có thể?
Tất cả mọi người như ngây dại, điều này đảo ngược lẽ thường, thật khó tin.
Thần nguyên có thể treo ở không trung, không chìm rơi xuống, nhưng tuyệt đối không thể bay hay độn đi, điều này tuyệt đối là vật quý hiếm kinh thế, bên trong chỉ sợ có báu vật nào khác.
"Ầm", "Ầm"...
Quầng sáng thực vững chắc, viên cầu đá va chạm bốn phía, muốn thoát đi, nhưng hoàn toàn không thể như nguyện.
Bên trong thạch viên hiệu chữ Thiên, một đám lão nhân đều ra tay, tuy nhiên cũng không phải công kích, mà là với thần quang dịu dàng áp chế, giam cầm nó, rồi sau đó mới có thể phong ấn.
bởi vì, trong Thần Nguyên có kỳ trân kinh thế, bọn họ sợ hủy hoại, không dám dùng sức quá mạnh.
Lớp đá ngoài không thể che giấu hào quang Thần nguyên bên trong, có rất nhiều đạo thần quang từ trong khe hở bắn ra, phi thường rực rỡ, nó bị dẫn dắt xuống dưới.
Một đám lão nhân ánh mắt như lửa nóng, cố định nó ở giữa không trung, tất cả đều đầy kích động.
- Tiểu ca! ngươi quả nhiên rất cao thâm, lại cắt ra vật quý hiếm tuyệt thế, bán nó cho chúng ta đi!
- Chúng ta đồng ý với giá trên trời mua nó!
người nói những lời này đều là đại biểu các thế lực lớn, đều muốn thu mua viên cầu đá này.
- Kiện kỳ trân này phải quý báu hơn so với khối Thần Nguyên lớn bằng đầu người kia.
người thủ hộ thạch viên Cơ gia nói lên như vậy.
- Đúng vậy, phải quý báu hơn khối Thần Nguyên kia
Có người gật đầu phụ họa theo.
Ngô Tử Minh cùng Lý Trọng Thiên như bị sét đánh, đương trường sắc mặt trấng bệch, vừa mới lòng tràn đầy vui mừng và kích động, không nghĩ tới trong chớp mắt tình thế nghịch chuyển, bọn họ gần như tuyệt vọng.
Lý Nhất Thủy thì thần sắc tối đen, gân xanh nổi lên, kết quả này khiến hắn chịu đả kích gấp bội, thân thể lảo đảo một trận, thiếu chút nữa té nhào trên mặt đất.
Hắn cùng với Dương Côn đã nhảy lầm vào cái hố bẫy, giờ phút này còn sắp phải giao ra tiếp tám vạn cân Nguyên, như là một đòn đánh bồi thêm.
- Cổ Phong huynh đệ! Bán kỳ trân này cho chúng ta đi, Đại Hạ sẽ cho ngươi vừa lòng với giá trên trời!
Đại Hạ hoàng tử truyền âm nói.
- Cổ Phong tiểu đệ! Diệu Y nguyện mua kỳ trân này, bất kể ngươi có điều kiện gì, đều sẽ tận lực thỏa mãn!
An Diệu Y cũng cười ngọt ngào truyền âm.
- Hai vị huynh đệ... Nguồn: http://truyenyy.com
Khương Dật Phi cũng mở miệng.
Trong lúc nhất thời, Diệp Phàm bị các loại thần niệm bao trùm, rất nhiều người âm thầm truyền âm cho hắn, dụ hoặc, hứa hẹn đồng ý đủ các loại ưu đãi ùn ùn kéo đến.
- Chư vị! Hay là lột tiếp lớp đá ngoài, nhìn xem bên trong Thần Nguyên rốt cuộc có cái gì đi!
Diệp Phàm đáp lại, hắn cũng không muốn bán đi một cách hồ đồ.
- Đúng! Lột lớp đá ngoài, nhìn lại xem trong Thần Nguyên rốt cuộc ẩn chứa vật gì?
Bên ngoài thạch viên hiệu chữ Thiên, mọi người đều la lớn.
những người này không thể vào trong thạch viên, thân phận khẳng định không thể so sánh với đại biểu của các thế lực lớn cùng với rất nhiều lão nhân kia, nhưng nhân số là nhiều nhất, tiếng la vang rung trời.
Giờ khắc này, tin tức rất nhanh truyền ra ngoài, có thứ gì đó còn quý báu hơn Thần Nguyên bị người cắt ra, cả tòa Thần Thành lại chấn động.
Trong thạch viên hiệu chữ Thiên, một đám lão nhân cũng không có ngăn cản, bọn họ cũng muốn nhìn xem rốt cuộc có cái gì.
- vẫn là xin các vị tiền bối ra tay đi!
Diệp Phàm không có tiến lên.
Cuối cùng, người thủ hộ thạch viên Cơ gia đi tới, nhón tay điểm ra thần quang lóng lánh, thật cẩn thận lột bỏ lớp đá ngoài, trong phút chốc hào quang rực rỡ, như một vầng mặt trời xuất hiện nơi đây.
Người có tu vi hơi yếu căn bản không thể mở mắt, không thể quan sát, chỉ có nhân vật thực lực cường đại mới có thể quan sát, đây là Thần Nguyên, hào quang rực rỡ.
- Đó là cái gì, trong Thần Nguyên có sinh vật!
- Thật sự có vật còn sống!
- Là một con Kim Xà sao? Không giống, trên đầu hình như có sừng, chẳng lẽ là rồng?
- Rất chói mắt, nhìn không rõ, không hẳn là rồng!
Tất cả mọi người khiếp sợ, một mảnh sôi trào, trong Thần Nguyên không ngờ lại có sinh vật còn sống...
- Sẽ không thật là rồng chứ?
- Chân long như tiên, không giáng xuống thế gian, sao có thể có loại này được?
Hiện trường sôi trào, rất nhiều người đều cả kinh kêu lên, bên trong Thần Nguyên có chứa sinh vật còn sống, quả thực khiến người ta giật mình kinh hãi.
Viên cầu đá bằng nửa đầu người, lớp đá ngoài mỏng bị lột đi, lộ ra như một vầng mặt trời màu vàng treo giữa không trung, hào quang chói mắt.
Người tu vi yếu kém chỉ có một lựa chọn, đó chính là nhắm mắt, gần như không thể nhìn thẳng vào. Thần quang như từng đạo kim châm phóng ra phía ngoài có thể làm tổn thương mắt.
Người tu vi cao thâm chen lấn về phía trước, rất nhiều người kinh sợ há hốc miệng, đều muốn thấy rõ bên trong rốt cuộc ẩn chứa sinh vật loại nào.
Trong lòng Diệp Phàm khó có thể bình tĩnh, cắt ra Thần Nguyên ẩn chứa vật còn sống, vượt qua dự đoán của hắn.
Thần Nguyên nhảy lên, như một đứa hài đồng hoảng hốt muốn chạy trốn, tuy nhiên lại bị các nhân vật lớp người già dùng quầng sáng áp chế, chỉ có thể đứng yên tại chỗ.
Rất nhiều người vây quanh nó, thậm chí ngay cả Diệp Phàm đều không đi vào được, thứ gì đó xuất thế so với Nguyên còn quý báu hơn, thật sự rất chấn động.
ở đây không người nào có thể giữ được nỗi lòng không nổi sóng, tất cả đều kích động đến tột đỉnh, hiện trường chìm trong tiếng ồn ào huyên náo.
- Cổ Phong tiểu ca! Kiện kỳ trân này nhất định phải bán cho chúng ta!
- Cổ tiểu đệ có không thương lượng một chút, Âm Dương Giáo ta tính toán mua khối Thần nguyên này cùng với sinh vật bên trong.
- Phải có thứ tự đến trước và sau chứ! Là ta nói trước tiên, lão họ Vương ngươi đứng chờ phía sau đi!
- Ai trả cao giá thì được, lão phu không tiếc trả với giá trên trời!
Còn chưa có xác định bên trong Thần nguyên là cái gì, một đám lão nhân đã tranh giành nhau đến đỏ mặt tía tai, la hét ầm ĩ cả lên.
Bọn họ đều là nguyên lão của các đại giáo, một đám lai lịch lớn dọa người.
- Tranh giành cũng vô dụng, vẫn là để Cổ Phong tiểu ca đưa ra quyết định đi, hắn nói bán cho ai thì bán cho người đó!
- Cổ Phong tiểu đệ...
- Ồ! Cổ Phong tiểu ca! ngươi ở đâu rồi?
Cả đám lão nhân mãi đến lúc này mới phát hiện, chính chủ không có ở đây, không biết bị chen lấn tới nơi nào rồi.
- Các vị tiền bối, ta ở bên ngoài, vào không được a! Chư vị có thể nhường cho ta một chỗ không, để ta tự mình nhìn xem, rốt cuộc cắt ra được cái gì!
Diệp Phàm thật sự không chen vào được, các lão nhân này người nào người đó giống như gà chọi sung huyết, tất cả đều sinh long hoạt hổ, tinh thần phấn chấn.
Tuy rằng người nào người nấy tay chân già lão, nhưng so với sắt thép còn cứng rắn hơn, chen lấn đến mức cả thế hệ trẻ tuổi gần như toàn bộ bị đẩy ra ngoài, rất nhiều người đều nhe răng nhếch miệng.
cũng chỉ có đám người Đại Hạ hoàng tử, Yêu Nguyệt Không, Kim Xích Tiêu còn có thể ở lại bên trong, nhưng đều áo quần xốc xếch, có thể đứng thẳng thân mình ở trong này đã là không tệ rồi. Tiểu ni cô áo trắng nhăn mày nhăn mặt, núp tránh ở phía sau ca ca của mình.
- Mau... mau tránh đường cho Cổ tiểu ca vào!
- lão già kia mau tránh ra, đừng cản trở chính chủ!
Mọi người đình chỉ xô đẩy, rốt cục Diệp Phàm đi vào trong, đi tới trung tâm hiện trường, không hề nghi ngờ hắn trở thành nhân vật tiêu điểm.
- Còn có ta nữa!
Giầy của Lý Hắc Thủy đều bị đám lão nhân xô lấn mất biến, quần áo xộc xệch, rốt cục cũng theo được vào trong.
Hắn không kìm nổi oán giận, nói:
- Ta nói các vị tiền bối nha, các người không cần kích động giống như là nhìn thấy tuyệt đại mỹ nữ vậy được không, quần áo của ta đều sắp bị lột trần rồi!
Diệp Phàm cuối cùng vào tới bên trong, Thần nguyên đẹp mắt, đám lão nhân này cãi cọ hồi lâu, rõ ràng cũng không biết bên trong rốt cuộc là cái gì.
- Các vị tiền bối! Trước không cần tranh giành như vậy, các người xem thử rốt cuộc nó là cái gì?
Diệp Phàm cũng quan sát, tuy nhiên thần quang quá mãnh liệt, hắn chỉ có thể nhìn thấy đại khái, không thể quan sát cẩn thận tỉ mỉ.
Chủ yếu vẫn là bản thân sinh vật bên trong Thần nguyên cũng rất đặc biệt, phát ra màn hào quang mờ ảo bao bọc lấy chính mình.
Trong mơ hồ có thể nhìn thấy, đó là một thân ảnh màu vàng, như là một con Kim Xà, hoặc như là một con Tiểu Long màu vàng, vẫn không nhúc nhích.
- Thế gian này không có khả năng có chân long, hẳn là một con giao long, hoặc là một con thánh xà có sừng.
- hơn phân nửa là kim xà, hoặc là loài giao.
- Ai nói không có chân long, nói không chừng chính là một con ấu long thái cổ bị phong bế ở bên trong Thần nguyên.
Lớp nhân vật người già đích xác ý kiến không thống nhất, quan điểm mỗi người không giống nhau.
Thần nguyên chói mắt, chiếu sáng cả hòn đảo, làm cho hồ nước chung quanh đều hóa thành màu vàng trong suốt.
về phần cổ thụ trên đảo, tất cả đều nhuộm màu vàng sáng rọi, ngay cả cánh hoa đều thần thánh lên, lưu quang tràn đầy màu sắc trong sáng lấp lánh.
-o0o-

Già Thiên - Chương #365


Báo Lỗi Truyện
Chương 365/1896