Chương 348: Người đá giấu kỳ trân (Thượng)


Lời này của Diệp Phàm vừa nói ra, lão nhân chung quanh đều rất kinh ngạc, mà người bên ngoài vườn đá đầu tiên là ngẩn ngơ rồi sau đó phát ra tiếng xôn xao một vùng.
- So cược, ngươi lấy tảng đá trắng trên mặt đất để cược sao? Rất rõ ràng, đó là Bạch Hoa Thạch, căn bản không có khả năng cắt ra Nguyên. Dù là người cược thạch cấp thấp nhất cũng biết được.
- Người trẻ tuổi, mặc dù Cửu Khiếu Thạch Nhân cắt không ra, cũng không phải không chịu nổi đả kích như vậy, về sau còn có cơ hội.
- Ta thấy hắn hóa rồ mất rồi, đều đã đến nước này còn muốn cùng người ta so cược.
Bên ngoài vườn đá hiệu chữ Thiên đều vang lên tiếng nghị luận. Nhất là đám người Ngô Tử Minh lại càng lớn tiếng cười nhạo.
- Ngươi lấy cái gì để cược, dùng tảng đá trắng kia cắt ra Thần Nguyên sao? Thật sự là chuyện cười lớn nhất trên đời.
- Ta thấy hắn không chịu nổi đả kích, hóa điên rồi. Đã sớm nói rồi, hắn không biết trời cao đất rộng.
- Lúc này bị đánh về nguyên hình rồi hả. Tự cho mình là cao thủ Nguyên Thuật, chỉ điểm giang sơn. Kết quả từ đám mây ngã xuống thật mạnh.
- Không biết tự lượng sức mình. Ha ha ha!!!
Diệp Phàm thần sắc bình tĩnh nói:
- Ai dám cược với ta? Ta dùng Cửu Khiếu Thạch Nhân cược với các ngươi. Nếu ta thua, nguyện trả năm vạn cân Nguyên.
Lời này vừa ra, đầu tiên là một mảnh yên tĩnh rồi sau đó bộc phát ra một tràng
- Thằng này điên rồi, thật sự hết thuốc chữa.
- Năm vạn cân Nguyên, nếu ngươi lấy ra được, ta cược với ngươi.
Có người kích động la lớn.
- Không chịu nổi đả kích, muốn đá thúng đụng nia sao?
Có người cười nhạo.
Trong vườn đá, Yêu Nguyệt Không đi lên khuyên nhủ:
- Huynh đệ, không cần như vậy, cùng lắm thì làm lại từ đầu. Đá trắng như vậy không có khả năng cắt ra thứ quý hiếm.
Diệp Phàm lắc đầu, tiếp tục kiên trì nói:
- Không sao, ta chính là muốn cùng bọn họ cược. Hôm nay ngay cả thần dược đều cắt ra được, ta cảm thấy ông trời đứng về phía ta.
Trên mặt đất, tảng đá màu trắng lớn bằng nắm tay chói mắt, nhất là nghĩ đến cái giá trên trời của nó càng thêm khiến người ta líu lưỡi cùng than thở.
- cắt ra thần dược là cơ duyên to lớn, nó là vật quý hiếm nhiều năm qua ít gặp, còn tưởng rằng có thể cắt ra được thần vật bậc này? Thật sự là chê cười.
- Ngươi rốt cục có Nguyên hay không? Nếu như có, ta cược với ngươi.
Ngoài vườn đá truyền tới các loại thanh âm, tất cả mọi người không tin có thể từ trong Bạch Hoa Thạch cắt ra được Nguyên.
Lý Hắc Thủy lo lắng, âm thầm truyền âm nói:
- Ngươi thật sự có nắm chắc sao? Đây chính là Bạch Hoa Thạch, dù là người mới nhập môn cược đá cũng biết, tuyệt đối sẽ không ra Nguyên.
- ít nhiều vẫn nắm chắc một chút.
Diệp Phàm âm thầm đáp lại.
- Thật hay giả?
Lý Hắc Thủy thấy Diệp Phàm rất trấn định, nửa tin nửa ngờ.
"Làm sao ta lại tự hại mình!" Diệp Phàm thầm nghĩ.
- Ngươi quá âm hiểm, đây là đang câu cá a!
Lý Hắc Thủy yên lòng, âm thầm cười hắc hắc nói:
- Đều nói ta lòng dạ đen tối, ta thấy ngươi còn đen tối hơn cả ta, rõ ràng là cắt ra thứ tốt còn trấn định như vậy, không quên lừa gạt đám người này một phen. Ta cảm thấy nên gọi ngươi là Diệp Hắc mới đúng.
Giờ phút này trong ngoài vườn đá một mảnh xôn xao, tất cả mọi người không thể bình tĩnh. Lão đạo cô của Đạo Nhất Thánh địa không thể không đi lên vài bước, tránh cho có người quá khích mà xông vào.
Diệp Phàm đảo quanh mọi người, nói:
- Ta nói đều là thật, các ngươi xem đây là cái gì?
Hắn vung tay áo, trên mặt đất lập tức xuất hiện một đống Nguyên lớn, hào quang lấp lánh, linh khí xung thiên.
Đám người Ngô Tử Minh, Lý Trọng Thiên tổng cộng mười mấy người, tổng cộng thua cho hắn bốn vạn hai ngàn cân Nguyên. Đại Hạ hoàng tử cũng thua cho hắn một vạn cân nguyên. Cộng vào một chỗ, không nhiều không ít, vừa khéo hơn 5 vạn cân Nguyên.
Ngoài vườn đá, mọi người nhìn thấy nhiều Nguyên như vậy đều có chút cảm giác ngất ngây. Hầu hết đều là người trẻ tuổi, đã bao giờ từng cầm trong tay nhiều như vậy. Tất cả đều lộ ra ánh mắt nóng bỏng.
- Có người dám cược với ta không?
Diệp Phàm lại hỏi.
Lần này, tất cả mọi người lại ngây ra. Năm vạn cân Nguyên thật sự quá nhiều, ngày thường rất ít chứng kiến loại trường hợp này.
Phàm là người lấy ra được nhiều Nguyên như vậy gần như không bao giờ lại tranh chấp, phần lớn đều là đại nhân vật thế hệ trước, đều dùng để mua thứ quý hiếm.
Ngay cả là nhân vật như Khương Dật Phi, An Diệu Y cũng thần sắc khẽ động, hơi chút kinh ngạc.
Có người miệng khô lưỡi nóng, không kìm nổi nuốt một ngụm nước bọt, cặp mắt đờ ra, nhìn chòng chọc vào năm vạn cân Nguyên trong vườn, ánh mắt không thể dời đi.
Nhưng một đống Nguyên lớn như vậy thật sự rất nhiều, không có người trẻ tuổi nào có thể một lần lấy ra được, tất cả đều cặp mắt mở to.
Có một số nhân vật thế hệ trước lấy ra được nhưng không nén được mặt mũi, nhất là những lão nhân bên cạnh Diệp Phàm ở trong vườn đá. Bọn họ đều rất có lai lịch, rất nhiều người có thể chịu đựng năm vạn cân Nguyên.
Nhưng mới vừa rồi bọn họ đi theo phía sau Diệp Phàm, nghiễm nhiên ở cùng một chỗ chọn đá, trước mắt không thể ném thể diện để cùng hắn cược.
- Như vậy đi, ta hạ tiêu chuẩn xuống. Lấy một phương Nguyên làm tiêu chuẩn, chỉ cần hợp lực gom đủ đều có thể tiến vào, ta chiều hết!
Một vạn cân nguyên chia làm ba bên, 5 vạn cân nguyên chia làm mười năm phương, Diệp Phàm đem một đống lớn nguyên chia thành mười năm đống, sau đó nhìn về phía mọi người.
"Đánh cược, chúng ta tập hợp nguyên, hợp lại cùng nhau với hắn đánh cược"
Lập tức, có bảy, tám người đủ 1 vạn nguyên, trở thành nhóm đầu tiên đánh cược, đi đến.
Ngô Tử Minh cùng Lý Trọng Thiên là đám người không kiềm chế nổi. Hận không thể lập tức đánh cược, đây là cơ hội khó có được, báo được mối thù trước đây.
"Hai người này quê mùa, nhất định phải gặp vận rủi lớn, nhưng đáng tiếc trên người chúng ta không có nguyên, làm như thế nào cho phải?' ' Ngô Tử Minh không cam lòng.
"
Phía trước người kia không phải Lý Nhất Thủy tiền bối sao, là Huyễn Diệt cung Thái Thượng trưởng lão. Lý Trọng Thiên là ngươi huyền thúc tổ, ngươi thẳng thắn qua mượn chút nguyên đi , có người kiến nghị như vậy.
"Không sai, ta xem Lý Nhất Thủy tiền bối vì việc thần dược việc đối với hai thiếu niên kia tương đối bất mãn, Lý Trọng Thiên ngươi qua nói rõ, ta nghĩ hắn nhất định sẽ cho chúng ta mượn."
"Tốt lắm, ta đi thử xem."
Thời gian không lâu, Lý Trọng Thiên trở về, quả nhiên mượn tới 1 vạn cân nguyên.
Diệp Phàm không chút biến sắc, rất bình tĩnh nhìn bọn họ đi tới, hắn một mực chờ đợi mấy người này đặt cược, đã sớm biết bọn họ sẽ hướng về Lý Nhất Thủy mượn nguyên.
Giờ khắc này, Lý Nhất Thủy lộ ra một tia thâm trầm lạnh lùng ý cười, ý vị thâm trường hướng về trong vườn đá trông lại... ,
"Lão già' nhìn ngươi một lúc vẫn cười được ra tiếng không." Lý Hắc Thủy nhìn thấy tình huống này, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
"Còn có người nguyện ý đến đánh cược nữa không ?', Diệp Phàm quét về phía tứ phương hỏi.
Rất nhiều người đều ý động, muốn liên hợp lại, bất quá gặp Diệp Phàm cùng Lý Hắc Thủy bình tĩnh như vậy, đều hơi nghi hoặc một chút , do dự không quyết.
Đặc biệt là trong vườn đá, những lão nhân này có lai lịch lớn, cũng hiện ra vẻ kinh dị' cảm thấy sự tình khả năng có chuyển biến.
"
Thật không có người?' ' Diệp Phàm lần thứ hai hỏi lại.
Tiểu ni cô áo trắng ngẩng đầu, chớp cặp mắt to thúc giục, có vẻ bất mãn.
- Hắc hắc, ngươi đã sốt ruột như vậy, ta cho ngươi đến cắt đá nhé?
Diệp Phàm nở nụ cười.
Tiểu ni cô áo trắng chun mũi, không để ý đến hắn, vẻ mặt chuyên chú nhìn chằm chằm tảng đá.
Đại Hạ hoàng tử thật sự là chờ phát ngắn, hận không thể cho Diệp Phàm một chưởng. Hắn nhíu mày, đi tới vài bước đứng ở cạnh muội muội của mình.
- Mau cắt đi.
Đám người Ngô Tử Minh thúc giục.
- Được, yên lặng chờ kỳ trân tuyệt thế xuất thế đi.
Diệp Phàm lộ ra vẻ nghiêm túc, cầm ngân đao sắc bén đảo quanh hòn đá lớn bằng nắm tay.
Xoạt xoạt-
Thanh âm cắt đá vang lên, người chung quanh lập tức trở nên im lặng, dường như nhớ tới lúc mới bắt đầu, không ai nói gì.
Vụn đá nhanh chóng rơi xuống, ngân đao chạy rất nhanh, không bao lâu tảng đá bằng nắm tay đã nhỏ đi một nửa, vẫn như cũ là Bạch Hoa Thạch, không thấy dị tượng xuất hiện. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tuy rằng đám người Ngô Tử Minh rất muốn giễu cợt nhưng lại không cười ra nổi. Dưới loại không khí trịnh trọng này thậm chí còn có chút khẩn trương.
Cuối cùng vật liệu đá đã không lớn bằng quả mận, vẫn chưa thấy kỳ trân xuất thế, rất nhiều người rốt cục không kìm nổi, bắt đầu nghị luận.
Hầu hết mọi người tin tưởng không có khả năng cắt ra thứ gì. Đã còn khối nhỏ như vậy vẫn là Bạch Hoa Thạch, nếu là bên trong giấu thần vật, sớm nên cảm ứng được linh khí.
Cho dù là Lý Hắc Thủy cũng không kìm được, tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Phàm nhưng hắn vẫn rất trấn định, hạ đao tinh chuẩn cắt đá rất nhanh.
Xoạt-
Khi cắt đến còn không bằng quả vải, màu sắc tảng đá rốt cục có biến hóa trở thành màu đỏ sậm. Rất nhiều người đều kinh ngạc kêu lên.
Diệp Phàm giảm chậm tốc độ, cẩn thận lột ra từng lớp vỏ đá. Mọi người lập tức nín thở không lên tiếng nữa, lẳng lặng quan sát.
Cuối cùng, một viên đá màu đỏ sẫm giống như trái tim bị bóc ra.
Tất cả những lão nhân ở đây đều giật mình, lộ ra vẻ tiếc hận vô cùng.
- Rất đáng tiếc, Cửu Khiếu Thạch Nhân này thật sự có khả năng có một chút lột xác, trái tim đã thành hình. Nếu lại qua trên mấy trăm vạn năm, hơn phân nửa thật sự có thể sinh ra linh trí, trở thành Thánh linh gần với Tiên.
- Đáng tiếc, nó không nên xuất thế sớm như vậy. Bị người phát hiện, hết thảy đều thành không.
Tất cả lão nhân đều lắc đầu, cảm thấy được đây là ý trời. Nếu không mấy trăm vạn năm sau đây chính là một thứ vô cùng khủng bố, có khả năng tranh phong với đại đế cổ.
- Cửu Khiếu Thạch Nhân cũng chỉ như thế, rốt cục là không có khả năng thai nghén ra kỳ trân. Thật tiếc cho chiếc đài đá do thiên địa sinh ra này.
Thấy những lão nhân ở đây đều kết luận như vậy, Ngô Tử Minh lập tức cười to, châm chọc:
- Thiên tài Nguyên Thuật, đem Nguyên trình lên đi.
Diệp Phàm không thèm để ý, tiếp tục hạ đao. Quả nhiên sau khi tim đá màu đỏ sậm bị cắt ra, cái gì cũng không có.
- Ha ha ha...
Đám người Lý Trọng Thiên cười to, tràn ngập khoái ý cùng trào phúng.
Ngoài vườn đá, một mảnh xôn xao. Rất nhiều người đều hối hận không thôi, hận không thể tự vả mình một trận, bỏ lỡ cơ hội cược tốt như vậy.
- Hắc hắc...
Thái thượng trưởng lão Lý Nhất Thủy của Huyễn Diệt Cung cười lạnh đầy thâm ý.
Đại Hạ hoàng tử cùng Yêu Nguyệt Không cũng lắc đầu, cảm thấy Diệp Phàm thật sự quá xung động. Điều này không khác gì vô cớ dâng Nguyên ra ngoài.
- Người trẻ tuổi, ta nói ngươi cái gì cũng tốt, thật sự không nên như vậy. Mười cược chín thua, nhất là nguyên thạch. Có loại ma tính, nếu như không cắt ra, rất khó đoán trước kết quả.
Một số lão nhân chung quanh lắc đầu, tất cả đều cho rằng Diệp Phàm không còn thuốc chữa.
Diệp Phàm vẫn rất bình tĩnh như cũ, không nói thêm gì.
Nhưng Lý Hắc Thủy lại toát mồ hôi. Cái gì cũng không cắt ra, đó là một đả kích rất lớn.
-o0o-

Già Thiên - Chương #348


Báo Lỗi Truyện
Chương 348/1896