Chương 317: Tiên Tần chung đỉnh văn kinh hiện (hạ)


Phía sau, số người truy đuổi đã không còn nhiều, dọc đường đi, không ít người đã bị đại hắc cẩu tiêu diệt, quả nhiên giết người không thấy máu.
Lúc này, qua thêm ba chỗ sát tràng nữa rốt cục đi tới nơi trận văn chung cực đại hắc cẩu nói. Bọn họ nhanh chóng xông lên ngọc thai.
Đại hắc cẩu nói:
- Được rồi, hiện tại tuyệt đối an toàn!
Hào quang nhoáng lên, bọn họ biến mất!
Diệp Phàm trong bóng đêm hỏi:
- Ngươi tin tưởng chúng ta an toàn rồi chứ?! Đây là một đạo văn cuối cùng, nếu còn không thoát được thì hậu quả chắc không thể chịu nổi!
- Yên tâm đi, chỉ cần chúng ta rời đi, đạo văn sẽ khép kín, lần nữa diễn biến. Chỉ có chúng ta mới vượt qua hư không, nơi đó sẽ thành một phương tuyệt địa.
Trên thực tế, bọn họ vừa rời đi, hào quang nơi đó lóe lên, đạo văn sửa đổi, hoàn toàn biến dạng.
Trong thiên địa, âm phong gào rít giận dữ, kiếm khí như cầu vồng, hình thành một mảnh tuyệt sát. Đáng tiếc bọn họ lại không được tận mắt nhìn thấy.
Chung cực đạo văn, một lần vượt qua hư không khiến bọn họ rời đi năm vạn dặm, hoàn toàn cách xa Loạn Vân Châu, xuất hiện trong một mảnh sa mạc.
- Đây là địa phương nào?!
Đi suốt mấy vạn dặm trên mảnh ảnh đại sa mạc màu vàng này cũng không thấy một bóng người. Diệp Phàm, Đồ Phi và đại hắc cẩu bay hồi lâu mà không thể ra ngoài được.
Cuối cùng, đại hắc cẩu khắc ấn đạo văn, lại vượt qua hư không lần nữa nhưng vẫn không thể thoát khỏi sa mạc vô tận này.
- Gặp quỷ rồi! Thoát khỏi đám người kia rồi, chúng ta rốt cục lại đi tới nơi quái quỷ gì thế này?!
Đại hắc cẩu mặc dù khi khắc đạo căn, vượt qua hư không nhưng cũng không tự mình đi qua nơi này.
Mười lần đầu tiên, bọn họ vượt qua tổng cộng sáu vạn dặm, lần cuối cùng lại là năm vạn dặm. Qua một lộ trình mười mấy vạn dặm, rốt cục cũng không biết mình đang nơi nào.
- Để ta nghĩ xem...
Đồ Phi thoáng suy tư, đột nhiên biến sắc nói:
- Địa vực cách Loạn Vân Châu mười vạn dặm... Hẳn là Thần Mạc đại danh đỉnh đỉnh rồi!
- Đây là một nơi như thế nào?!
Diệp Phàm cảm giác không ổn.
- Đây là một nơi quỷ quái, có rất nhiều tu sĩ tiến vào, sau bị lạc nơi này cả đời mà không đi ra được!
Đồ Phi nói.
- Không thế nào...
Diệp Phàm nhíu mày, đây chẳng phải là tin tức tốt đẹp gì.
Thần sắc Đồ Phi ngưng trọng nói:
- Theo cổ tịch ghi lại, có người chỉ nửa tháng là có thể đi ra nhưng có người cho tới khi chết cũng không thể rời khỏi. Phiến Thần Mạc này vô cùng yêu tà.
Hắc Hoàng như ăn phải thuốc đắng, khóe miệng co giật mắng mỏ:
- &A%$&* thì ra là nơi này. Năm đó khiến bổn hoàng vất vả hơn một trăm năm a... Ta *&A&%$...
- Ngươi sao lại bị vây nơi này trăm năm?
Diệp Phàm kinh ngạc hỏi.
Đại hắc cẩu đần mặt ra nói:
- Năm đó, vì tìm kiếm đàn tràng tên ngoan độc kia, ta đi lầm vào Thần Mạc, lạc nơi này một trăm năm, khiến ta thiếu chút nữa uất ức mà chết!
Có thể từ ngoại giới vượt qua hư không tiến vào nhưng muốn rời đi, vượt qua hư không cũng không có nhiều tác dụng. Vì đây chính là Thần Mạc yêu tà!
Diệp Phàm cảm giác được sự nghiêm trọng của vấn đề. Thần Mạc này không tầm thường, dù là đại hắc cẩu lúc trước ở thời kỳ toàn thịnh cũng phải vất vả cả trăm năm mới thoát ra được.
- Có lẽ vận khí chúng ta tốt, đi chừng mười ngày sẽ thoát ra ngoài!
Đồ Phi lạc quan nói.
- Mong là như vậy đi!
Diệp Phàm khẽ gật đầu.
Cứ như vậy, bọn họ đi trong Thần Mạc này nhiều ngày, vẫn bị lạc trong đó, không thể tìm thấy đường ra.
Sáu ngày sau, bọn họ rốt cục có chút bất an, thủy chung không có dấu hiệu đi ra. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đại mạc mênh mông bát ngát, buổi trưa nóng như lò lửa, đêm khuyết lại lạnh thấu xương, nhiệt độ vô cùng tương phản!
Ngày thứ bảy, vào lúc giữa trưa. Diệp Phàm nhìn về phía xa xa, đột nhiên chấn động nói:
- Có kiến trúc.
Trong đại sa mạc màu vàng, ánh mặt trời nóng như lửa đốt, xa xa phía trước có một kiển trúc không cao như ẩn như hiện.
Trong không gian hoang tàn vắng vẻ này, có thể nhìn thấy kiến trúc như vậy khiến bọn họ cả kinh, nhanh chóng bay tới.
Đây dĩ nhiên là một tòa đạo quan, cũng không to lớn, quy mô rất bé, còn không bằng một căn nhà đá trống trải, nghèo khổ.
Nó tuy cổ kính nhưng coi như còn nguyên vẹn, bị cát bụi bao phủ hơn phân nửa, phần lộ ra chỉ cao không bằng một thân người.
Diệp Phàm huy động tay áo, thổi bay đám cát vàng bên dưới, khiến đạo quan nho nhỏ này hiện ra toàn cảnh.
Nó dùng loại đá bình thường nhất của Bắc Vực xây thành, dù trôi qua nhiều năm nhưng đạo quan này vẫn không bị sập đổ, sừng sững đứng đó.
- Sao lại xây dựng một đạo quan như thế này?!
Đồ Phi kinh ngạc.
Diệp Phàm cất bước tiến tới, trực tiếp đi vào cổ quan này xem xét. Khi đưa mắt nhìn quanh, vẻ mặt hắn lập tức ngưng trọng.
Hắn ở trên vách tường nhìn thấy một loại tự thể quen thuộc, dĩ nhiên là một loại văn tự ở một tinh không khác.
Đây là chung đỉnh văn của Tiên Tần thời kỳ cổ đại Trung Quốc.
Tiên Thần cổ tự hoàn toàn khác với văn tự ở thế giới này, Diệp Phàm chỉ liếc mắt cái đã nhận ra, trong lòng dâng lên hãi lãng ngập trời, trái tim như bị co bóp thật mạnh.
- Chung đỉnh văn thời kỳ Tiên Tần...
Hắn vô cùng khiếp sợ.
Từ sau khi hắn tới thế giới này, Diệp Phàm hiểu biết rất nhiều, muốn liên hệ với nơi cũ nhưng không tìm ra được chút manh mối gì, dù là trong cổ tịch.
Không nghĩ tới hôm nay ở nơi này lại nhìn thấy được cổ tự Tiên Tần, sự rung động trong lòng hắn chỉ nghĩ cũng biết.
- Thời kỳ Tiên Tần cũng đã có người từ một nơi khác trong tinh không tới đây!
Diệp Phàm phán đoán.
Trong lòng hắn vô cùng kích động. Hai thế giới này không phải cô lập, cổ nhân đã sớm tới nơi này. Có lẽ hắn sẽ tìm được đường về.
- Ngươi đang lẩm bẩm gì thế, đây rốt cục là văn tự gì?! Ta sao lại không nhận ra chữ nào!?
Đại hắc cẩu lộ ra vẻ nghi ngờ.
- Đế ta xem chúng viết gì...
Diệp Phàm vô cùng kích động, cẩn thận quan sát những chung đỉnh văn cổ kính này.
Tiên Tần là chỉ Tần triều trong lịch sử Trung Quốc, là thời kỳ viễn cổ của nhân loại. Năm hai trăm hai mươi mốt trước Công Nguyên, Tần Thủy Hoàng diệt sáu nước lên ngôi bá chủ.
Chung đỉnh văn cũng được gọi là kim văn là chữ viết khắc lên những thứ bằng đồng. Kim văn được ứng dụng từ đầu đời nhà Thương, cho tới khi nhà Tần diệt sáu quốc gia, kéo dài tới thời kỳ cường thịnh nhất của nhà Chu.
Trong đạo quan này, trên vách tường loang lổ có khắc từng hàng chung đỉnh văn, đẹp đẽ mà hữu lực, vô cùng có thần.
Vẻ mặt Diệp Phàm chăm chú, cẩn thận tìm hiểu. Nơi này tổng cộng có hai trăm mười năm cổ tự, dùng ngòi bút tỳ lực, như có sinh mệnh.
Hắn tổng cộng nhận ra sáu mươi chín chữ, còn một trăm bốn mươi sáu chữ lại không biết. Bất kể suy tư thế nào cũng không ngẫm ra ý nghĩa trong đó.
Mà trong sáu mươi chín chữ được nhận ra cũng có chín chữ là dựa theo văn ý mà đoán được. Loại văn tự cổ kính này thật sự xa xưa quá rồi.
Tuy chân chính là cổ giả cũng không thế hoàn toàn nhận thức hết chung đỉnh văn, ở một tinh không khác, hậu nhân cũng chỉ có thế nhận ra một phần của loại văn tự này mà thôi.
- Tiên Tần Luyện Khí Sĩ...
Trong lòng Diệp Phàm chấn động. Đây quả nhiên là chữ viết do một cổ nhân từ tinh không khác tới khắc nên.
-o0o-

Già Thiên - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/1896