Chương 256: Áp Chết Đệ Tử Thế Gia Hoang Cổ


Hư Không kinh là cổ kinh vô thượng do Hư Không đại đế thượng cổ quan sát vạn vật, nắm giữ cái bất biến trong vĩnh hằng khai sáng ra, vô cùng thâm ảo, có khả năng đoạt tạo hóa của trời đất.
Tiệt Thiên chỉ chính là một tuyệt học trong đó, không những uy lực lớn lao mà còn vô cùng ảo diệu, một khi tu luyện đạt đến cảnh giới cao nhất, người sử dụng có thể sử dụng lực lượng của trời cao, động đến cả đại đạo.
Ngón tay Cơ Vân Phong trở nên trong suốt, rồi phát ra những luồng sáng sắc bén xông thẳng lên trời cao. Đầu ngón tay hắn chuyển động như những con chân long vẫy đuôi, chúng va chạm vào nhau tản phát ra khí tức khiếp người, làm cho người ta có cảm giác chúng có thể trảm sạch núi non, chặt đứt hư không.
"Xoẹt"
Tiệt Thiên chỉ đánh ra vắt ngang qua bầu trời, khí thế bức người, ánh sáng bén nhọn thô to như đỉnh núi. Những luồng sáng ấy đánh thẳng vào ngọn núi lớn ở trên không trung, uy thế kinh người.
Tuyệt học này thật đáng sợ, các ngón tay trong suốt như ngọc ấy phát ra những luồng sáng bén nhọn, rồi hóa thành những mũi tên chân long thô to, có thể hủy diệt hết thảy.
Bão Sơn ấn do Diệp Phàm đánh ra hóa thành ngọn núi lớn, trấn áp ở ngay giữa trời bị các mũi tên chân long kia đánh vào không ngừng. Tuy ngọn núi ấy vẫn đứng vững trong hư không, nhưng mặt núi đã xuất hiện những khe nứt vô cùng kinh khủng, tất cả đều bị Tiệt Thiên chỉ gây nên.
"Ầm"
Ngọn núi lớn đó lớn dần lên, hình thể trở nên to lớn đến nỗi thẳng nhập trời cao. Cùng lúc đó, hai tay Diệp Phàm khẽ chụm vào nhau, rồi giơ cao lên, ngọn núi lớn đó đánh tới mấy long tiễn kia.
"Ầm"
Mấy long tiễn do chân long hóa thành rung động mãnh liệt, suýt chút nữa đã bị đánh nát. Nhưng bất chợt chúng lại lóe sáng lên, rồi tụ hợp lại với nhau một lần nữa tạo thành những đạo ánh sáng sắc bén hơn. Những đạo ánh sáng này tỏa sát khí ngất trời, cùng nhau chém xuống dưới.
"Leng keng", "leng keng"...
Giống như có vạn kiếm cùng xuất hiện, âm thanh vang dội khắp chân trời, phát ra ánh sáng sắc bén cực kỳ đáng sợ. Tiệt Thiên chỉ thể hiện một uy lực khủng khiếp, có thể chém giết vạn vật, không có gì đỡ nổi.
Cả bầu trời cũng vì chiêu thức này mà rung động, phát ra những âm thanh ù ù rung động. Ánh sáng bạc lóe lên bắn ra bốn phía làm cho lòng người kinh hãi, mấy đạo long tiễn không có gì không phá nổi ấy chém vào ngọn núi lớn, tạo nên một khe nứt vô cùng lớn ở ngay trên đó.
Nhưng ngọn núi lớn ấy vẫn không sụp đổ, thậm chí còn càng ngày càng chắc chắn hơn, phảng phất như ma sơn bất hủ vậy. Bỗng nhiên ngọn núi ấy phát ra lực lượng vô cùng cường đại, suýt nữa là chấn tan long tiễn.
Bão Sơn ấn tỷ thí với Tiệt Thiên chỉ!
Một loại là cổ ấn pháp được dùng Đấu chiến thánh pháp thúc giục ra, một loại khác là bí pháp vô thượng được ghi lại trong Hư Không cổ kinh.
Cơ Vân Phong hơi giật mình, tuyệt học do Đại Đế thượng cổ lưu lại sao không áp chế được Bão Sơn ấn? Tuy loại cổ ấn pháp này là tuyệt học Bắc vực, nhưng sao có thể so sánh với Tiệt Thiên chỉ được?
Cổ kinh do Đại Đế lưu lại đại biểu cho cảnh giới Cực Đạo, nguyên nhân các cổ kinh này được coi là vô thượng bởi vì những tuyệt học được ghi lại ở bên trong chính là thuật pháp mạnh nhất trong một lĩnh vực nào đó, không còn môn thuật pháp nào có thể hơn được. Nhưng người trước mắt dùng Bão Sơn ấn được truyền lưu rộng rãi để đối kháng lại mà không thua kém chút nào, điều này thật sự không hợp với lẽ thường.
Cơ Vân Phong vung chỉ lên cao, lập tức có thêm năm đạo ánh sáng giống như năm con chân long xé trời xuất hiện, xông về ngọn núi lớn trong không trung.
Tiệt Thiên chỉ tuyệt diệu không lường được, một khi tu luyện đến cảnh giới cao nhất là có thể động đến đại đạo của thiên địa, lấy được đạo lực bất biến trong hư không vĩnh hằng. Tuy Cơ Vân Phong còn chưa tu luyện đến cảnh giới này, nhưng hắn cũng là đệ tử kiệt xuất của Cơ gia, nên uy lực Tiệt Thiên chỉ vẫn bất phàm. Hắn liên tục chấn chỉ, năm con chân long bay lên bao vây trời cao lại, thoáng cái đã quay quanh ngọn núi cao.
Cảnh tượng này vô cùng kinh người: thân thể năm con chân long khổng lồ quấn quanh ngọn núi, lân phiến trên thân rồng lóe lên rồi trực tiếp xiết vào bên trong núi, muốn dùng lực lượng vô hạn chấn nát núi này.
Tiệt Thiên chỉ động đến thiên địa, đoạt lấy lực lượng tồn tại trong hư không, uy lực vì thế mà thăng lên. Chỉ sau một lúc, núi lớn do Bão Sơn ấn hóa thành đã lay động không ngừng, có dấu hiệu muốn sụp đổ.
Bí pháp được ghi lại trong Hư Không cổ kinh có thể phát ra được uy thế vô thượng, cho dù Tiệt Thiên chỉ Cơ Vân Phong đánh ra chỉ bằng được một phần, nhưng cũng không thể phỏng đoán được.
Nhất thời Diệp Phàm cảm thấy áp lực tăng lên dữ dội, thần sắc hắn trở nên trịnh trọng. Hắn vội thôi động Đấu chiến thánh pháp, phát huy uy lực của Bão Sơn ấn đến cực hạn.
"Ầm"
Ngọn núi lớn kia lại biến lớn hơn, phát ra cảm giác áp bách vô cùng cường đại, làm cho mọi người đang quan sát trận chiến ở phía dưới sợ hết hồn hết vía, suýt nữa đã ngã xuống đất.
"Phốc"
Một con chân long không thể nào chịu nổi nữa, long thể đang quay quanh ở chân núi lập tức bị chấn nát, biến ra thành vô số đạo ánh sáng rồi tan biến.
"Ầm"
Ngọn núi lớn kia lay động tạo ra áp lực kinh người, nó không ngừng lớn lên, càng lúc càng cao lớn.
- Không đúng, không phải là Bão Sơn ấn, đây chỉ là hình dạng của nó thôi, chắc chắn ở bên trong có điều bí ẩn khác. Rốt cuộc đây là bí pháp nào, sao có thể tranh phong với Tiệt Thiên chỉ?
Cơ Vân Phong không hiểu được, lòng suy nghĩ miên man.
Nhưng tình thế trước mắt lại không cho phép hắn suy nghĩ nhiều. Bão Sơn ấn chấn động mãnh liệt, uy thế càng lúc càng lên cao, bốn đạo chân long còn lại cũng không chống đỡ nổi nữa. Chỉ một lát sau, bốn con chân long đã tan biến ngay trên núi, năng lượng kinh khủng tràn ra bốn phía.
- Trấn!
Diệp Phàm hét lớn, tiếp tục huy động Bão Sơn ấn đánh xuống. Uy thế của hắn bây giờ thật vô song, tuyệt đối làm chấn động hồn phách người khác.
- Tiệt Thiên chỉ!
Cơ Vân Phong cũng hét lớn lên, một lần nữa sử dụng loại tuyệt học này, sử dụng nó để ngăn cản Bão Sơn ấn.
"Ầm"
Lần va chạm này làm cho Cơ Vân phong phải bay ngược về sau, dù mới chỉ tiếp xúc qua thôi nhưng hắn đã phải nhận lấy xung lực không nhỏ, sắc mặt trắng bệch.
- Tại sao lại như vậy? Tiệt Thiên chỉ có thể động đến đại đạo, thế gian vô song, rốt cuộc hắn đang sử dụng bí pháp nào mà có thể chống lại thánh thuật do Đại Đế lưu lại?
"Oong"
Bầu trời bị chấn động, Diệp Phàm chụm hai tay một lần nữa, ngọn núi do Bão Sơn ấn hóa ra từ từ áp xuống, làm cho tâm thần người khác phải khiếp sợ, uy thế của một chiêu này quả thật rất đáng sợ.
"Phốc"
Cơ Vân Phong phát huy uy lực của Tiệt Thiên chỉ đến mức hắn có thể sử dụng được, nhưng kết quả vẫn không thay đổi. Hắn bị đánh bay ra ngoài, thân hình bị chấn động mạnh mẽ, sắc mặt cũng tái nhợt.
Tâm thần của Cơ Vân Phong trở nên lạnh lẽo, hắn đã gần bước vào cảnh giới thứ tư bí cảnh Đạo Cung rồi, còn đối phương mới chỉ đạt đến cảnh giới thứ hai thôi, nhưng kết quả hiện giờ lại nói lên điều gì?
Cảnh giới khác nhau sẽ làm cho thực lực cách biệt nhau rất lớn, cũng giống như thang lên trời vậy: bước tới nữa là "tiên", lui một bước là "phàm". Cảnh giới trên tuyệt đối áp chế được cảnh giới bên dưới hoàn toàn, nhưng lúc này đối phương lại đang "nghịch hành phạt tiên"!
Cơ Vân Phong là một người tự phụ, nhưng bây giờ hắn lại có chút hoài nghi năng lực của mình rồi. Thân là đệ tử thế gia Hoang Cổ, chiến lực hắn vốn vượt xa các tu sĩ cùng giai, bây giờ đột nhiên bị "nghịch hành phạt tiên", điều này làm cho hắn khiếp sợ.
Nhưng điều làm cho Cơ Vân Phong thấy sợ hãi hơn chính là thần lực của đối phương tựa hồ không bao giờ cạn khô, hơn nữa còn không ngừng tăng lên, cũng chính vì điều này nên hắn không dám đối kháng với Bão Sơn ấn đang tăng dần uy lực lên kia.
- Tại sao có thể như vậy, lực đạo của hắn quá cường đại. Nếu như tu sĩ bí cảnh Tứ Cực mà bị đánh vào người, sợ rằng cũng không chịu nổi, chỉ còn cách nuốt hận mà chết.
Sắc mặt Cơ Vân Phong trắng bệch, hắn đã mất đi lòng tin, cảm thấy mình không thể đánh bại được đối phương. Trong lúc chiến đấu mà có suy nghĩ như vậy, kết quả cuối cùng chắc chắn là thảm bại.
- Không tốt!
Trên núi, ba đệ tử Cơ gia còn lại và bốn người đệ tử Diêu Quang thánh địa thấy vậy đều biến sắc, thầm hô không ổn.
- Vân Phong, mau lui ra, mau mau lui ra, không nên chiến nữa!
Đồng thời có người xông về phía trước, muốn tách Diệp Phàm ra để cho Cơ Vân Phong lui về được.
Tình thế đến bây giờ, ai cũng hiểu rằng Cơ Vân Phong không phải là đối thủ của người thần bí kia nữa. Nếu như còn chiến đấu tiếp, rất có thể sẽ bị đối phương giết chết.
Trên ngọn núi bị cắt ngang này có rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi ở Khúc Châu, nhưng tâm tình bọn họ bây giờ lại bị chấn động không thôi. Đệ tử thế gia Hoang Cổ lại không địch được một tu sĩ vô danh, việc này thật không thể tin nổi.
Rốt cuộc người này là ai? Mọi người đang thầm suy đoán. Dám tới đây gây phiền toái cho đệ tử thế gia Hoang Cổ, chắc chắn đây là một người có thân phận.
Mà bản thân Cơ Vân Phong đang muốn rút lui thật, hắn cũng không muốn chết. Tuy nhiên, hắn lại hoảng sợ phát hiện ra rằng mình đã bị Bão Sơn ấn chấn trụ rồi, dường như tòa ma sơn trước mắt có một lực lượng ma quỷ gì đó hút lấy cả phương không gian này, hắn không thể nào thoát khỏi được.
Phía sau hắn có một đệ tử Cơ gia đang bay đến, người này tản phát thần lực mênh mông, xuất thủ ngăn cản. Hắn muốn phá vỡ lực lượng giam cầm ở nơi đây.
"Ầm"
Người này trực tiếp sử dụng Hư Không Đại Thủ ấn, uy lực vô cùng kinh khủng, làm cho cả bầu trời phải run rẩy.
Hư Không Đại Thủ ấn và Liệt Thiên chỉ đều là bí pháp vô thượng được ghi lại trong cổ kinh của Cơ gia, có oai lực không thể nào tưởng tượng nổi.
Khi sử dụng Đoạn Thiên chỉ, chiêu thức đánh ra sẽ có ánh sáng thánh khiết ngất trời; mà Hư Không Đại Thủ ấn thì hoàn toàn ngược lại, chiêu thức có sắc màu đen nhánh, vô cùng u tối.
Giờ phút này, chưởng ấn to lớn màu đen che khuất cả bầu trời, gần như bao phủ cả mặt trời ở trên cao, làm chấn động từng ngọn núi lớn ở nơi đây.
Đây chính là Hư Không Đại Thủ ấn, hấp thu lực lượng bất diệt trong hư không vĩnh hằng, tản phát tiên uy khí lường. Những tu sĩ bình thường không thể nào chống cự được, nếu liều mạng nghênh tiếp, rất có thể sẽ bị một chưởng này đánh thành phấn vụn.
Diệp Phàm không chỉ biết uy lực của thuật pháp này, mà chính bản thân hắn cũng từng học được tàn thức đại thủ ấn, nên hắn hiểu rất rõ sự đáng sợ của chiêu thức đana đánh tới. Nhưng mà, lúc này hắn tuyệt đối không có chút sợ hãi.
Cho dù là đệ tử do đích thân thế gia Hoang Cổ dạy dỗ, tu vi cao hơn hắn một chút, nhưng hắn cũng có lòng tin đánh trả. Bởi vì hắn đã học được Đấu chiến thánh pháp trong Cửu Bí, có thể ở vị thế "phàm" đánh thắng "tiên".
"Oong"
Tinh khí ở phương không gian này dường như bị hút cạn đi, sắc trời cũng hơi ảm đạm, mà uy lực Bão Sơn ấn của Diệp Phàm lại tăng lên một chút.
Cơ Vân Phong không thể nào thoát đi được, bị ngăn cách lại ở ngay chỗ đang đứng. Đồng thời, Bão Sơn ấn ngay lúc này đã tấn công thẳng tới Hư Không Đại Thủ ấn.
"Ầm"
Thiên địa chấn động, dư kình tràn ra khắp nơi làm cho nhiều ngọn núi phải run rẩy, nhiều người đứng không vững, té ngã xuống mặt đất.
Đây là một cỗ năng lượng kinh khủng giống như sóng biển dâng cao. Hư Không Đại Thủ ấn tỷ thí với Bão Sơn ấn, không có bên nào chiếm thượng phong.
- Đây là...
Tên đệ tử Cơ gia đang vọt tới nhíu chặt chân mày lại.
Các tu sĩ Khúc Châu ở bên dưới càng giật mình hơn, nhân vật thần bí này thật quá cường đại. Khí thế đến lúc này không những không giảm xuống mà còn không ngừng tăng lên, thần lực càng lúc càng kinh khủng.
Trước phá Tiệt Thiên chỉ, giờ đấu Hư Không Đại Thủ ấn, hắn ta lần lượt phá giải cả hai tuyệt học có một không hai, thủ đoạn thật làm người ta phải sợ hãi.
- Tiệt Thiên chỉ!
Cơ Vân Phong hét lớn, những tia sáng bén nhón phát to lên như đỉnh ngọn núi, đánh tới ngọn núi to lớn kia.
- Hư Không Đại Thủ ấn!
Đệ tử Cơ gia chạy tới tương trợ cũng hét lớn, bàn tay khổng lồ màu đen đánh xuống ngăn chặn ngọn núi lớn đang áp xuống kia.
Hai loại bí pháp vô thượng này đều xuất phát từ Hư Không cổ kinh, có thể nói là cùng ra từ một chỗ, nên khi hợp chung lại, chúng có thể tạo ra sức mạnh to lớn không thể tưởng tượng nổi, vô cùng kinh khủng.
Nhưng biểu hiện của Diệp Phàm càng làm cho người khác phải khiếp sợ.
"Ầm"
Sau khi ném một ngọn núi ra ngoài, Diệp Phàm lại bắt đầu kết ấn, thêm một ngọn núi lớn thành hình rồi được hắn ném ra. Cả bầu trời cũng vì lần ném này của hắn mà rung động dữ dội.
Bão Sơn ấn!
Núi lớn áp người phát ra uy thế kinh thiên động địa, giống như thần uy của vạn quân đang cùng lúc tấn công, gây cho người khác cảm giác không thể nào chống lại được. Cùng lúc đó, tinh khí trong thiên địa lại bị hút cạn, sắc trời trở nên ảm đạm.
Tất cả mọi người đều sợ ngây người, bởi vì hai ngọn núi lớn bị ném ra kia chưa phải là toàn bộ, đó mới chỉ là sự bắt đầu cho một hành động điên cuồng hơn: hay tay Diệp Phàm lại chụm vào nhau, liên tục kết ấn.
"Ầm ầm"
Uy thế Diệp Phàm phát ra làm chấn động cả thiên địa, hắn liên tiếp ném chín ngọn núi lớn ra. Qua chín lần kết ấn này, tinh khí khắp bốn phương tám hướng đã bị hắn hút sạch, sắc trời hoàn toàn u ám.
Hành động này thật quá điên cuồng, có thể nói là lực đạo kinh thiên, gần như xé rách cả vòm trời cao. Liên tiếp ném ra chín ngọn núi lớn, đây là một loại uy thế không thể nào tưởng tượng nổi.
Mấy người đang quan sát trận chiến ở dưới đất sững người, mồm lưỡi đều cứng cả ra, toàn thân giống như một tượng đất vậy. Thần lực của người thần bí này thật quá hùng hồn, giống như vĩnh viễn không cạn khô, làm cho tâm trí con người phải dao động.
Thấy Diệp Phàm ném liên tiếp chín ngọn núi lớn ra, tên đệ tử Cơ gia chạy tới cứu viện liền sợ hãi, có cảm giác tim mật mình như rơi vào trong hầm băng, thoáng cái đã lạnh lẽo. Người này...là con người sao?
Hắn quyết đoán sử dụng Hư Không Đại Thủ ấn để ngăn cản một chút rồi trực tiếp lui nhanh về sau. Hắn biết chắc chắn mình không thể nào ngăn cản chín ngọn núi lớn cùng nhau áp xuống như thế kia, nếu như còn ngoan cố chống đỡ thì kết quả sẽ là bị ép thành thịt nát, chỉ còn cách tạm thời rút đi.
Ngăn trở tên đệ tử này thành công, Diệp Phàm bình tĩnh đánh ra ngọn núi thứ mười, rồi đánh xuống trấn áp Cơ Vân Phong.
- Dừng tay!
Hai tên đệ tử Cơ gia khác ở đằng sau hét lớn, đáng tiếc đã chậm. Bọn họ cũng không ngờ rằng Diệp Phàm lại mạnh đến như vậy, liên tiếp ném ra chín ngọn núi lớn, chỉ trong chớp mắt đã làm thay đổi hết mọi chuyện.
"Ầm"
Âm thanh như đại hồng thủy ào tới, giống như sóng biển ngất trời, thật đinh tai nhức óc.
Bão Sơn ấn!
Diệp Phàm trực tiếp áp xuống, cái khí thế dùng lực ném núi này thật giống như Tiên Vương giáng trần, không thể nào ngăn cản. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sắc mặt Cơ Vân Phong lúc này đỏ hẳn lên, đôi chân run rẩy không thôi. Thần lực đối phương mênh mông đến nỗi làm hắn hít thở không được, hắn miễn cưỡng đánh ra Tiệt Thiên chỉ nhưng cũng không thay đổi được gì.
"Ầm"
Mặt đất dao động mãnh liệt, Diệp Phàm áp núi xuống trực tiếp đánh chết Cơ Vân Phong!
Khối thân thể máu thịt kia không thể giữ được hình dáng vốn có, rách vỡ tung tóe rồi hóa thành bụi bay đi trong dư âm kinh khủng.

Già Thiên - Chương #256


Báo Lỗi Truyện
Chương 256/1896