Chương 125: Đông Hoang Thần Thể


Đây chính là hậu quả mà Diệp Phàm trêu chọc Nhan Như Ngọc, hắn bị treo trên vách núi của rừng hoa đào, hắn đương nhiên sẽ không bao giờ cho rằng nữ tử hoàn mỹ này lại thích hắn, chẳng qua cũng chỉ mới gặp nhau vài lần, và cũng là do nguyên nhân của Yêu Đế Thánh Tâm này.
Sau khi đoàn người đi, Diệp Phàm mới đáp xuống đất. Trong vườn đào, cổ mộc vạn năm cứ uốn lượn như Cầu Long, hoa đào từng đoá từng đoá, theo từng cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa mỏng manh, bay khắp bầu trời, đâu đâu cũng chỉ nhìn thấy một màu phấn hồng. Nguồn: http://truyenyy.com
Diệp Phàm bắt đầu suy nghĩ, mình nên đi theo con đường nào, Yêu Đế Thánh Tâm đã được nuôi dưỡng trong Mệnh Tuyền của hắn, Yêu tộc sẽ không bao giờ cho hắn rời đi, chẳng lẽ ngoài cách làm bạn với bọn chúng thì không còn cách nào khác?
Nhưng mà, tâm pháp của Yêu tộc không thích hợp cho Nhân tộc tu luyện, ở chỗ này hắn không có cách nào có được pháp môn tu luyện cao thâm cả, cần phải nghĩ biện pháp khác.
Đây chính là một đám yêu tinh, có cảnh giới siêu việt Bỉ Ngạn, Yêu tộc cũng là một thế lực không yếu, hắn muốn rời khỏi đây thì rất khó có thể thực hiện được.
"Đi được tới đâu hay tới đó."
Diệp Phàm cũng không lo lắng, trước mắt hắn sẽ không bị nguy hiểm tới tính mạng, cho nên lập tức ngồi xếp bằng ở bên trong rừng hoa đào, mặc cho cánh hoa ở xung quanh bay múa, hắn tĩnh tâm ngưng thần, bắt đầu tu luyện.
Yêu tộc Đại Đế Thánh Tâm được ngâm trong Mệnh Tuyền, tại sao không nhân cơ hội này mà lợi dụng cho tốt, hắn muốn mượn Thánh Huyết, để rèn luyện huyết nhục của chính mình, để tiếp tục thoát thai hoán cốt.
Kim Sắc Khổ Hải của hắn hiện đã to bằng nắm tay, sáng rực như một mặt trời trong hư không, trong sáng thánh khiết.
Mệnh Tuyền phun trào, bầu trời trong xanh không một bóng mây, Thánh Tâm như một viên Mã Não màu đỏ, yên tĩnh không một tiếng động, cứ để cho Thần Tuyền thấm vào, ánh đỏ rực rỡ, làm say lòng người.
Diệp Phàm lấy tiểu Đỉnh cho xoay vòng quanh Thánh Tâm, sau đó đập thẳng và nó, tiểu Đỉnh chấn động, muốn cướp Thánh Huyết bên trong Thánh Tâm.
Nhưng mà, mặc cho Diệp Phàm làm rất nhiều biện pháp, nhưng Thánh Tâm vẫn im lìm như đá, không gì lay động được, cho nên không cách nào lấy tinh huyết ra ngoài
Cuối cùng, Diệp Phàm điên tiết, dùng tiểu Đỉnh đập mạnh vào Thánh Tâm, tiếng va chạm chan chát vang lên, bên trong Mệnh Tuyền ánh đỏ bắn ra bốn phía, trên chiếc Đỉnh tỏa ra hào quanh mạnh liệt, xung quanh nó lưu chuyển khí tức thần bí của Đạo.
Nhưng mà, Yêu Đế Thánh Tâm chẳng hề để ý, nó cũng chẳng thèm nhúc nhích, giống như một vầng mặt trời, mặt trăng cố định ở đó, không cách nào lay chuyển được.
"Khối Lục Đồng thần bí, có thể trấn áp hoàn toàn Thánh Tâm, mặc dù ta đã thi triển trăm phương ngàn kế, nhưng không cách nào di chuyển được nó, cho nên không cách nào lấy ra được tinh huyết."
Điều này làm cho Diệp Phàm rất khó chịu, hắn nhìn có trong tay bảo sơn, nhưng lại chẳng hề kiếm được chỗ tốt nào của nó cả.
Diệp Phàm không muốn từ bỏ, hắn lại khắc 9 chữ cổ và Đỉnh, làm cho nó ngưng tụ một lực lượng kì dị, theo một phương pháp huyền ảo đan xen lại với nhau.
Đây chính là thuật dùng "Khí" trấn áp bản thân mà trong Đạo Kinh có ghi, là pháp môn có thể đạt tới "Vĩnh Hằng".
Nhưng mà, lần này Diệp Phàm không phải muốn trấn áp chính mình, mà là hắn muốn dùng bí pháp này lấy huyết tinh từ Yêu tộc Thánh Tâm.
Diệp Phàm cũng không biết 9 chữ cổ này là gì, hắn chỉ coi nó như "Đạo văn" để sử dụng, dựa vào những gì ghi chép trong Đạo Kinh thành công khắc nó vào Đỉnh.
Chiếc Đỉnh vốn đang lơ lửng trên bầu trời Khổ Hải, nhất thời biến đổi tới mức khó tin, thổ khí bố hóa xuất phát từ hư vô, như một làn sương mù, những "Đạo""Lý" đan xen lại với nhau, quả thực vô cùng khó hiểu.
Âm Dương cùng tồn tại, thái sơ sinh diễn, lực lượng giữa sống và chết đang giao hòa, chiếc Đỉnh biến đổi đến mức thần bí khó lường, các dòng khí hợp lại với nhau tạo ra sự sống, lột bỏ sự tĩnh mịch, sinh cơ hiện ra, sau đó từ từ lớn dần lên, ép xuống Thánh Tâm.
Yêu tộc Đại Đế ngày xưa uy chấn Đông Hoang, bễ nghễ thiên hạ, cho dù không thể thành tiên, nhưng cũng là tuyệt đỉnh cường giả trong thiên địa, trái tim của hắn đâu phải chuyện thường.
Khi Đỉnh trấn áp xuống, "Đạo văn" trời sinh của 9 chữ cổ hiện ra, tạo thành một lực lượng huyền ảo khó lường, Thánh Tâm đang im lặng bỗng nhiên chấn động.
"Phong ấn!" Diệp Phàm ở trong lòng hét lớn, Khối Lục Đồng vẫn không thèm đếm xỉa tới, nhưng hắn mà không đoạt được Yêu Đế Thánh Huyết, hắn thề không dừng tay.
Đỉnh, ba chân định thiên địa, hai tai diễn âm Dương, khuếch tán rồi thu nạp, giống như bản nguyên của thiên địa, lại như Vạn vật chi mẫu, bao dung mọi vật trong trời đất, lập tức thu Thánh Tâm vào bên trong.
"Oanh "
Đúng vào lúc này, Yêu Đế Thánh Tâm không chịu nổi nữa, huyết quang của nó tỏa ra trùng thiên, giống như những đạo ánh sáng màu đỏ, tỏa ra bốn phía.
Nó nhiều lần bị khiêu khích, cho nên không thể nào bình tĩnh lại nữa, tạo nên một ba động cường đại, huyết hoa tỏa ra giống như một mặt trời, đang lặn xuống lúc hoàng hôn.
Bên trong Kim Sắc Khổ Hải sóng lớn vạn tầng, đại dương dâng trào mãnh liệt, Mệnh Tuyền phun trào như núi lửa, Luân Hải không còn an bình nữa, mà lại tràn ngập khí tức khiến người khác run sợ.
Thánh Tâm sinh cơ tràn đầy, trong mỗi tia huyết quang đều mang theo một lực lượng cường đại, huyết hoa loé lên, lập tức phá tan 9 chữ cổ được khắc trên đỉnh.
Không phải 9 chữ cổ không thần bí, mà là Diệp Phàm tu vi còn thấp, không thể nào khống chế được nó, cho nên Thánh Tâm lập tức lao ra ngoài.
Diệp Phàm vừa giật mình lại vừa vui mừng, điều khiển chiếc Đỉnh, thu lấy những huyết hoa đang phiêu tán trên bầu trời, đỉnh là vạn vật chi mẫu, có thể bao dung tất cả, tất cả huyết quang đều bị thu vào bên trong.
Cùng lúc đó, khối Lục Đồng đã cảm ứng được ba động của Luân Hải, cho nên nó chỉ vẻn vẹn run nhẹ một chút, sinh cơ của Thánh Tâm lập tức bị thu liễm lại, dần dần yên lặng, Khổ Hải màu vàng kim cùng trời quang mây tạnh, Mệnh Tuyền trong nháy mắt cũng bình hòa.
Trong lòng Diệp Phàm có chút kích động, bởi vì ở ngay trong đỉnh nhỏ, có 1 giọt huyết tinh rực rỡ sáng ngời, ánh sáng màu đỏ đang lưu chuyển, nó là kết tinh của những huyết hoa bị phiêu tán trên bầu trời, cuối cùng ngưng tụ thành một giọt Thánh Huyết.
Chiếc Đỉnh lập tức xoay tròn, giọt Thánh Huyết kia lập tức văng ra ngoài, sau đó biến thành những huyết vụ vô tận, đi tới khắp mọi nơi trên cơ thể của Diệp Phàm.
Bên trong rừng hoa đào, dưới gốc cổ mộc vạn năm, Diệp Phàm yên tĩnh bất động, thân thể hắn chỉ toàn màu đỏ, huyết quang hiện lên, huyết dịch như Hoàng Hà, lúc lưu chuyển phát ra những tiếng ầm ầm.
Xương cốt toàn thân hắn trắng như ngọc, phát sinh những tiếng lách cách, giống như đang được rèn đúc, khiến người ta kinh hãi không ngớt. Ngũ tạng lục phủ, nhẹ nhàng rung động, giống như một khúc nhạc thần tiên.
Một giọt Yêu Đế Thánh Huyết đã chảy về khắp mọi nơi trên thân thể, đang gột thể xác của hắn, rèn luyện thân thể, đây là một quá trình được biến đổi từ từ, chậm rãi.
Da thịt Diệp Phàm càng thêm óng ánh, mạnh mẽ tráng kiện vô cùng.
Quá trình này kéo dài tới một ngày một đêm, lúc này hắn mới mở mắt, đôi mắt sáng như sao chớp động, hắn cảm thấy được thân thể của mình rất mạnh mẽ, thân thể so với trước đây cứng hơn rất nhiều, nhìn nắm tay kim quang rực rỡ, hắn có cảm giác như có thể đấm thủng cả bầu trời này!
"Nếu như có thể hấp thu thêm một ít Thánh Huyết thì nhất định có thể thoát thai hoán cốt lần thứ 3."
Hắn đã từng ăn 2 loại thánh dược, thoát thai hoán cốt 2 lần, nếu như thêm một lần nữa, thì tuyệt đối là kinh khủng.
Cách đó không xa, có môt tiếng cười vang lên, Tần Dao mặc áo lụa mỏng tanh, kéo dài trên mặt đất, hình dáng bồng bềnh, đôi tay trắng ngọc như tuyết, hiện lên ánh sáng rất lộng lẫy, nàng ăn mặc rất lớn mật, cơ thể như ẩn như hiện, uyển chuyển thướt tha.
"Ngươi đúng là không có lương tâm, bây giờ đã biết được chỗ tốt của Thánh Tâm, trước kia lại một mực cho là ta muốn hại ngươi, bây giờ phải bồi thường cho ta thế nào đây?"
Tần Dao liếc mắt nhìn hắn một cái, âm thanh như nam châm, vô cùng êm tai, trên mi tâm có một nốt ruồi son, lại càng tăng thêm khí chất đặc biệt của nàng.
"Ta nghèo lắm, chỉ có mỗi thân mình, ngươi nói xem phải bồi thường thế nào đây?"
Diệp Phàm đứng dậy, trên mặt nở nụ cười rất rực rỡ.
Mái tóc đen của Tần Dao trải dài như thác nước, vóc người thon dài, đường cong ẩn hiện, uyển chuyển yêu kiều, có thể gọi đây là một vóc dáng ma quỷ, nàng thướt tha đi tới gần, làm hiện rõ dung nhan kiều diễm, mị lực vô cùng.
"Vậy lấy thân báo đáp cho ta đi."
Nàng khoác tay lên vai của Diệp Phàm, liếm liếm đôi môi đỏ hồng, vô cùng gợi cảm, thanh âm êm ái khiến người khác tê dại tâm hồn.
"Cầu cũng không được."
Diệp Phàm đã tới bến bờ tinh không, cho nên tư tưởng không còn "Cổ Giả" như trước kia nữa, khiêu khích như vậy làm hắn không chịu nổi.
Hắn vô cùng tiêu sái, đưa tay cầm lấy ngọc thủ, làm bộ mặt chân thật đáng tin, nói:
"Bàn tay mềm mại, da thịt như mỡ đông, cổ như thiên nga, răng trắng như ngà voi. . ."
Tần Dao cười thật ngọt ngào, quyến rũ lườm hắn một cái, rồi rút tay về, tóm lấy một bên gò má của hắn, nói:
"Nhỏ tuổi như vậy thì hiểu được gì cơ chứ?"
Diệp Phàm là người hiện đại, đương nhiên sẽ không sợ loại chiến trận này, trực tiếp đưa tay vuốt ve mái tóc của Tần Dao, sau đó mơn trớn 2 gò má của nàng, nói:
"Xin chú ý lời nói của ngươi, ở trước mặt ngươi là một nam nhân, mà không phải là một đứa trẻ đâu nhé.."
Tần Dao vóc người cao gầy, eo thon tinh tế, hai ngực cao vót, chân ngọc thon dài, cười đến run rẩy cả người, nói:
"Chừng hai năm nữa ngươi mới có tư cách nói loại lời nói này."
Nói tới đây nàng liếm liếm đôi môi đỏ hồng, thổi nhẹ một hơi vào tai của hắn nói:
"Nếu thật sự là nam nhân, thì không cần dùng ngôn ngữ để chứng minh. Tại sao ta lại không nhận ra nhỉ?"
Trên mi tâm của Tần Dao, nốt ruồi son tỏa sáng lấp lánh, sóng mắt lưu chuyển, khiêu khích nhìn hắn, trên mặt hiện đầy vẻ cười cợt.
Diệp Phàm biết đối phương đang muốn đùa hắn, lập tức cười cười, cánh tay nhẹ nhàng đưa ra, ôm lấy cái eo nhỏ tinh tế, nói:
"Nếu không chúng ta đi nói chuyện nhân sinh, trao đổi xem thế nào mới là một nam nhân?"
Tần Dao có chút không chịu nổi, không nghĩ tới đối phương lớn mật như vậy, nàng cười cười, nói. Rồi đưa một ngón tay nhấn lên trán hắn, rồi lui lại phía sau.
Thân thể Diệp Phàm mạnh mẽ, cánh tay cứng rắn vô cùng, cũng không có buông ra, mà lại dính sát vào nàng, như một đôi hồ điệp, hương thơm thoảng đưa, làm cho hắn ngây ngất.
"Được rồi, buông tay ra đi !"
Tần Dao ngừng lại, vẫn xinh đẹp quyến rũ, đôi mắt như nước, dụ hoặc mê người. Trên nốt ruồi son ở mi tâm tỏa ra hào quang lấp lánh, làm cho thân thể Diệp Phàm tê dần, nhất thời hắn buông lỏng cánh tay phải của mình.
"Tần tiên tử, chúng ta vẫn còn chưa nói chuyện nhân sinh mà."
Diệp Phàm làm bộ dáng tiêu sái, nàng dùng thủ đoạn này để trêu đùa hắn, thì đúng là vô hiệu rồi.
"Lắm lời !"
Tần Dao vuốt ve mái tóc của chính mình, nói:
"Ta tới nơi này để thông báo cho ngươi, chúng ta lúc nào cũng có thể rời khỏi Ngụy quốc, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
"Tại sao?"
Diệp Phàm có chút không hiểu.
"Cơ gia là một Thái Cổ Thế Gia được truyền thừa, bọn họ đã có dị động, chúng ta hoài nghi, bọn chúng muốn ra tay với chúng ta."
Huyền Nguyên phái nhìn như môn phái của Nhân tộc, nhưng sớm đã bị Nhan Như Ngọc khống chế tất cả, đây chỉ là một cứ điểm, cho nên nàng chuẩn bị rút khỏi nơi này.
"Bọn họ tại sao muốn động thủ?" Diệp Phàm hỏi.
"Cơ gia xuất hiện một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, chính là Thần Thể hiếm có trên thế gian, tu vi hôm nay đã sơ thành, cho nên các trưởng lão Cơ gia muốn dùng chúng ta để thử đao."
"Thần Thể đáng sợ như thế sao? Chẳng qua mới chỉ sơ thành mà thôi, hắn làm sao có lực lượng ấy.
Tần Dao nghe vậy lắc đầu, nói:
"
Cơ gia nhất định sẽ phái rất nhiều cường giả thủ hộ ở bên cạnh hắn. Không cho phép một bất ngờ nào có thể phát sinh, nếu như người này mà chết yểu, thì bọn họ sẽ đem toàn bộ Đông Hoang lật tung, chúng ta không ai có thể chạy thoát."
Nhan Như Ngọc vô cùng quyết đoán, hạ lệnh toàn bộ rút lui, rời khỏi Ngụy quốc, chuẩn bị tới một vị Đại Năng của Yêu tộc.
Nhưng mà, Cơ gia đến quá nhanh, các nàng chưa ra khỏi Ngụy quốc, thì đã bị bắt kịp rồi.
Đây là một dãy núi hoang dã nằm ở phía Tây Ngụy quốc, sơn mạch này kéo dài vô tận, thảm thực vật rất ít, đất đai ở đây rất khô cằn, tương truyền thời Thái Cổ đã xảy ra một trận kinh thiên đại chiến ở đây, cho nên khu vực này mới khô cằn như vậy.
Từng ngọn núi lớn cao chọc trời, nhưng lại không có thực vật, trọc lốc, đúng là hoang vắng.
Đất đá, núi vỡ vụn. . . đã nói lên chiến trường này vô cùng tịch mịch theo thời gian rồi.
Những ngọn núi cô quạnh ở bốn phía đều có cường giả thủ hộ, Cơ gia cao thủ nhiều như mây, trải khắp tứ phương.
Ở phía trước, trên một núi vỡ, có một nam tử mặc áo tím tung bay theo gió, như thiên thần hạ phàm, hắn chỉ tầm 20 tuổi, đôi mắt sáng như sao, đứng chắp tay, một mình ngăn cản phía trước.
Hắn hợp nhất với tất cả quần sơn ở đây, cùng hợp nhất với thiên địa, làm cho người ta cảm nhận được một loại đạo pháp tự nhiên, có cảm giác như thiên địa hợp nhất, không đo lường được tu vi nông cạn ra sao cả.
"Vì sao ngăn cản đường đi của chúng ta?"
Một vị trung niên mỹ phụ của Yêu tộc tiến lên, trầm giọng hỏi.
"
Thần Thể của ta sơ thành, nghe nói có hậu nhân Yêu Đế ở đây, cho nên tới để ước chiến."
Tên nam tử mặc áo tím này trông vô cùng cao quý, nhưng lại giao hòa với thiên địa tự nhiên, lời nhẽ nhẹ nhàng từ từ nói.
"
Thân thể của điện hạ chúng ta có bệnh, không thể chiến đấu, ngày khác ngươi hãy tới ước chiến".
Trung niên mỹ phụ nói.
Nam tử áo tím vẫn rất bình thản, ung dung nói:
"
Đã như vậy, ta cũng không miễn cưỡng, xin đem Yêu Đế Thánh Binh lưu lại, sau khi Thần Thể của ta sơ thành, vẫn chưa tìm được vũ khí vừa tay, tiện tay dùng nó cũng được"..
Trung niên mỹ phụ sắc mặt không đổi, nói:
"
Ngươi đang nói cái gì, ta căn bản nghe không hiểu, chúng ta không có Thánh Binh."
Phía sau nam tử áo tím xuất hiện 2 thị nữ có sắc đẹp động lòng người, các nàng cung kính đứng ở phía sau, một người trong đó khẽ mở môi đỏ, thanh âm lanh lảnh êm tai, nói:
"
Ba năm trước đây, khi Yêu Đế mộ phần xuất thế, làm chấn động Đông Hoang, bên trong Dương mộ bắn ra rất nhiều vũ khí thông linh. Đáng tiếc, Đạo Kinh vẫn chưa hiện, Sau khi Yêu tộc Đại Đế Thánh Tâm lao ra, cũng biệt vô tung tích. Mà Yêu Đế Thánh Binh có thể ngăn trở được 5 vị đại nhân vật ra tay, sau đó bị điện hạ của các ngươi dùng Tụ Bảo Bồn đoạt đi, sao lại không có khả năng ở trong tay các ngươi được chứ?"
"
Đại Đế Thánh Binh, cho dù rơi vào trong tay điện hạ, cũng là chuyện đương nhiên, Cơ gia các ngươi tại sao lại muốn đoạt lấy?"
Trung niên mỹ phụ thần sắc không còn được ôn hòa nữa.
Nam tử áo tím trông chỉ 20 tuổi, nhưng lại vô cùng trầm tĩnh, chỉ nhấc tay lên thôi, đã có "Đạo" và "Pháp tắc" đang lưu chuyển, hắn chậm rãi mở miệng nói:
"
Yêu Đế Thánh Binh, Ta bắt buộc phải có."
Ở Bên cạnh, một thiếu nữ mỹ lệ mở miệng, âm thanh như ngọc lan tỏa, nói:
"
Công tử nhà ta Thần Thể sơ thành, chỉ có Yêu Đế Thánh Binh mới có thể xứng"
"
Khẩu khí thật là lớn. Không biết Thần Thể có danh bất hư truyền hay không . ."
Trung niên mỹ phụ cười lạnh.
Nam tử áo tím, tóc đen nhẹ bay, thần sắc lãnh đạm, hai tròng mắt thâm thúy, bình tĩnh mở miệng, nói:
"
Đã như vậy, các ngươi đều có thể xông đến."
"
Để lão thân đến thử xem, Thần Thể đến tột cùng đáng sợđến mức nào!"
Trung niên mỹ phụ tự mình tiến lên, từ trong miệng nàng bắn ra một đạo sinh quang, trông mềm mại như liễu, nhẹ nhàng chém tới phía nam tử áo tím, thần quang xán lạn.
Nam tử áo tím ung dung tự nhiên, căn bản vẫn không nhúc nhích, tay áo phấp phới, hắn đứng chắp tay, thế nhưng chuyện làm mọi người thất kinh đã xảy ra!
Trời đất bỗng tối đen, ở sau lưng hắn xuất hiện một thân ảnh cực kỳ quỷ dị, hét lớn một tiếng, một cái Minh Nguyệt Luân giống như một vầng Minh Nguyệt đang từ từ nhô lên, ánh sáng thánh khiết lan tỏa.
"Trăng sáng mọc trên biển !"
Tất cả mọi người đều khiếp sợ.
"
Đây là dị tượng trong Luân Hải của những Thái Cổ Đại Năng, hắn lại có thể tu thành, không hổ là Thần Thể!"
Minh Nguyệt Luân sau khi xuất hiện, thần binh của trung niên mỹ phụ lập tức hòa thành bột mịn, Minh Nguyệt thánh khiết chuyển động, Yêu tộc nữ tử kia lập tức biến thành một màn huyết vụ, hình thần đều diệt.
Dưới màn đêm, biển xanh sóng nhẹ dập dờn, một vầng Minh Nguyệt đang lơ lửng trên không, nam tử áo tím đứng chắp tay, trước sau cũng không động đậy, lãnh đạm huyền ảo, nhân ảnh như hòa hợp với khung cảnh, ý thi vương đầy không gian.

Già Thiên - Chương #125


Báo Lỗi Truyện
Chương 125/1896