Chương 114: Thánh Dược (2)


Ở ngoài trăm mét, kim thư phát ra ánh sáng xán lạn, lẳng lặng nằm ở trong bụi cỏ, may mà nó không bị Thiên Tuyền Thánh nữ mang xuống vực sâu, Diệp Phàm vội vàng nhặt lên, một lần thu nó vào bên trong Khổ hải.
"may quá!"
Sau khi thu hồi Đạo Kinh, Diệp Phàm quay trở về, không thể tránh khỏi việc đánh giá tình hình xung quanh, trên Thánh sơn lặng lẽ, không có bạch cốt, vô cùng yên bình.
Hắn nhìn về hướng xa xa, nhất thời cảm thấy tê tê cả da đầu, bên trên tám ngọn Thánh Sơn còn lại, không ngừng có bạch cốt đang bò lên từ dưới vực sâu.
"Tại sao lại như vậy? Chỉ có ở chỗ ta là không có, hoàn toàn yên tĩnh."
Tâm tư Diệp Phàm xoay chuyển thật nhanh, trong nháy mắt hắn nghĩ tới khối Lục Đồng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Sau khi đánh bay Thiên Tuyền Thánh nữ, nàng không xuất hiện nữa chẳng lẽ nó có uy lực cường đại tới như vậy sao?"
Hắn kinh nghi bất định, không biết có phải như vậy hay không.
"Hoang tháp có thể ép chết tiên nhân, khối Lục Đồng cũng là chí bảo, có thể có lực uy hiếp như thế."
Khối Lục Đồng đang nằm im lìm, chìm bên trong thần tuyền của Khổ Hải, giống như bàn thạch, vững chắc không gì lay động được, hắn căn bản không cách nào khống chế được nó, càng không thể dùng nó để đối địch.
Trước đây không lâu, là do lòng tham của Thiên Tuyền Thánh nữ nổi lên, mới thâm nhập vào trong Khổ Hải của hắn, chạm vào khối Lục Đồng, mới bị thương, Khối lục đồng thần bí không thể xâm phạm, không cách nào khống chế được, làm cho Diệp Phàm vừa ước ao, vừa bất đắc dĩ.
"Đây là… "
Diệp Phàm thần sắc cứng đờ, trên những ngọn thánh sơn kia hắn phát hiện ra mấy người có máu có thịt, tuy khoảng cách rất xa, nhìn không rõ lắm, nhưng có thể xác định, những người này không phải bạch cốt.
Ở trên 1 ngọn Thánh Sơn, có 1 thanh đại thiết kiếm dài tới mười mấy mét, thẳng tắp cắm ở trên núi, người kia bất động đứng trên chuôi kiếm, áo choàng đen tung bay theo gió.
"Hoang nô!"
Diệp Phàm có phán đoán như vậy, thân thể bằng huyết nhục thì không thể ở nơi này trường tồn được, nhất định là cũng giống như Thiên Tuyền Thánh nữ.
"Còn nữa. . ."
Sau khi Diệp Phàm quan sát tỉ mỉ, trên 1 ngọn Thánh Sơn khác cũng xuất hiện 1 bóng hình , thân thể cũng bằng huyết nhục, đứng ở đỉnh núi, có một cái Chuông lớn bằng 1 căn phòng, đang bay trên đỉnh đầu.
Diệp Phàm thần sắc ngưng trọng, đây là người thứ 3, đứng trên 1 vách núi của ngọn Thánh Sơn cheo leo, xung quanh toàn bạch cốt đang bò lên chỗ này, trên đỉnh đầu hắn có 1 cái Cổ Tháp, có 9 tầng, cao tới mười mấy mét, giống như có thể trấn áp 1 phương thế giới.
"Người thứ tư!"
Lúc này hắn lại thấy được Hoang nô thứ 4, người kia đứng chắp tay, áo tím bay phất phới, ở trên đỉnh đầu hắn có 1 đại ấn chừng 1 thước vuông, trông rất cổ xưa, khí thế bàng bạc.
"Chuyện này là thế nào? !"
Trong lòng Diệp Phàm cảm thấy giật mình, hắn nhìn thấy trên mỗi ngọn Thánh Sơn đều có 1 người xuất hiện.
Các loại khí như Chuông, Tháp, Ấn khó tế luyện nhất, cũng đã trở thành vũ khí của bọn họ, căn cứ vào tình hình hiện nay mà nó, bọn họ đều là những nhân vật bất phàm, có thể đã tu luyện tới cảnh giới cuối cùng mà con người có thể tu luyện, khẳng định loại thành tựu này muốn đạt được thì vô cùng khó khăn.
"Theo truyền thuyết, không phải tuyệt đại cao thủ thì không thể trở thành Hoang nô, những người có thể dùng các loại Khí như Chuông, Tháp, Ấn làm vũ khí này, ngày xưa đều là những nhân vật kinh thiên động địa, có khi có thể tìm được trong sách cổ.
Diệp Phàm nhanh chóng trở về bên cạnh Thần Tuyền, hắn muốn hoàn toàn khôi phục sức sống, bèn hái 2 trái cây màu vàng kim xuống, dòng năng lượng màu vàng kim như 1 con suối nhỏ, đang tuôn chảy không ngừng trong tấm thân huyết nhục của hắn.
Thân thể của hắn tỏa ra hào quang rực rỡ, năng lượng màu vàng kim tràn ra ngoài cơ thể, thân thể hắn quang mang lấp lánh, giống như được đúc thành từ ngọc, tràn đầy khí tức sinh mệnh, cơ thể hoàn toàn khôi phục, thần huy lấp lánh.
Lúc này, Diệp Phàm lại một lần nữa trở thành 1 thiếu niên mười mấy tuổi.
Hắn cảm giác được thần lực cường đại, sinh mệnh tinh khí đang sôi trào, cuồn cuộn như biển lớn, sôi trào mãnh liệt, lục phủ ngũ tạng của hắn có thần huy lấp lánh, trong sáng thánh khiết, xương cốt cũng rực rỡ sáng ngời, có thần hoa ngưng tụ, da thịt hắn tỏa ra màu sắc, óng ánh vô cùng, căn bản không giống thân thể phàm nhân, mà giống như 1 vị Thần để người khác cúng bái.

Già Thiên - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/1896